Phó Tư Niên vốn biết nấu ăn lại thêm thời gian nửa năm trực ban ở bếp ăn quân đội nên đừng nói mấy món gia đình đơn giản, ngay cả nhào bột làm bánh bao, bánh màn thầu hay bánh cuộn hoa anh cũng làm ngon ơ.

 

Sau này Giang Đường mới từ từ phát hiện ra, cô không chỉ vớ được ông chồng quân nhân tám múi cực phẩm mà còn đảm đang tháo vát, lên được phòng khách xuống được nhà bếp, trong ngoài đều lo chu toàn.

 

Còn chuyện trên giường... khỏi phải bàn, đúng là thiên phú dị bẩm~

 

Bữa tối hôm đó, một nồi thịt thỏ kho tàu thơm nức mũi khiến Giang Đường và hai đứa trẻ ăn đến bóng nhẫy cả miệng, nhìn đống xương thỏ mà vẫn còn thòm thèm.

 

Triều Triều chủ động năn nỉ: “Bố ơi, bao giờ bố lại đi bắt thỏ nữa ạ? Con cũng muốn đi, con đi bắt thỏ cùng bố về cho mẹ và em ăn.”

 

Nếu hồi ở nhà họ Giang cậu bé biết bắt thỏ thì mẹ và em gái đã không phải chịu đói rồi.

 

Trong đôi mắt đen láy của Triều Triều ánh lên sự khao khát mãnh liệt với món thịt thỏ ngon lành.

 

Nguyệt Nguyệt nghe anh trai đòi đi bắt thỏ cũng nhao nhao theo: “Nguyệt Nguyệt cũng muốn đi cũng muốn đi nữa!”

 

Cô con gái nhỏ giơ tay cao tít, cố gắng tranh thủ sự đồng ý của bố.

 

Lần đầu tiên được hai con quấn quýt nhiệt tình thế này, Phó Tư Niên cúi người xuống dịu dàng nói:

 

“Đợi bố được nghỉ phép sẽ dẫn các con đi bắt thỏ. Nhưng các con nhớ tuyệt đối không được tự ý ra ngoài nhé, trong rừng gần đây có khu vực diễn tập quân sự nguy hiểm lắm, không được tùy tiện lên núi, nhớ chưa nào?”

 

“Bố ơi, Nguyệt Nguyệt đâu có ngốc nghếch thế đâu, ra ngoài phải đi cùng người lớn, Nguyệt Nguyệt biết thừa ạ.”

 

Cô con gái nhỏ lè lưỡi trêu bố, vẻ mặt tinh nghịch đáng yêu khiến Phó Tư Niên bị “bật” lại mà chẳng giận nổi.

 

Nếu nói thịt thỏ là món quà Phó Tư Niên dành cho Giang Đường thì sau bữa cơm tối, những món đồ chơi anh lấy ra chính là quà dành cho Triều Triều và Nguyệt Nguyệt.

 

Anh chuẩn bị một chiếc ô tô đồ chơi và một cái trống bỏi.

 

Phó Tư Niên nói: “Cái này cho Triều Triều, cái này cho Nguyệt Nguyệt. Hai món đồ này bố mua từ nửa năm trước rồi, định gửi về cho các con nhưng mãi không có dịp, cứ để ở văn phòng suốt, giờ bố mới tận tay đưa cho các con được.”

 

Ô tô đồ chơi tặng cho Triều Triều, con trai đứa nào chả thích ô tô.

 

Trống bỏi tặng cho Nguyệt Nguyệt, khi lắc tay cầm, hai hạt gỗ buộc dây đỏ sẽ gõ vào mặt trống tạo ra tiếng “tung tung tung” rất vui tai, Nguyệt Nguyệt lại thích hát hò nên trống bỏi có thể dùng làm nhạc cụ đệm.

 

Phó Tư Niên chuẩn bị quà rất có tâm, toàn chọn những thứ trẻ con thích mê.

 

Hơn nữa anh đã giữ chúng suốt nửa năm trời, chứng tỏ năm năm qua anh chưa bao giờ quên vợ con.

 

“Cảm ơn bố ạ!”

 

Triều Triều và Nguyệt Nguyệt đồng thanh cảm ơn, nhìn nhau cười rồi sà vào lòng Giang Đường cùng chơi đùa.

 

Khung cảnh thật ấm áp biết bao.

 

Nhưng mà...

 

Chơi được một lúc, Nguyệt Nguyệt bắt đầu chán cái trống bỏi trên tay, tiếng “tung tung tung” nghe mãi cũng nhàm, đôi mắt long lanh của cô bé chuyển hướng sang chiếc ô tô trên tay anh trai.

 

Triều Triều đang cho ô tô chạy dọc mép bàn trà, trông như đang biểu diễn màn đua xe tốc độ cao.

 

Giờ đây Triều Triều đã được đi tàu hỏa lại còn được ngồi xe Jeep quân dụng do bố lái nên cậu bé mê tít những chiếc xe to lớn oai phong, chơi mãi không chán.

 

Nguyệt Nguyệt chống cằm hỏi:

 

“Anh ơi, ô tô chơi vui không ạ?”

 

“Anh ơi, bánh xe quay tít thò lò nhanh ghê.”

 

“Anh ơi, ô tô trông ngầu quá, giống hệt xe bố lái lúc nãy...”

 

“Anh ơi, Nguyệt Nguyệt đổi trống bỏi lấy ô tô với anh nhé?”

 

Qua từng câu khen ngợi của Nguyệt Nguyệt, không chỉ Triều Triều - người anh trai tâm đầu ý hợp với em gái mà cả Giang Đường và Phó Tư Niên đều nhận ra cô con gái nhỏ thích ô tô đến mức nào, quên béng mất món quà của mình là cái trống bỏi.

 

Phó Tư Niên nhíu mày, cảm thấy tình hình không ổn, vẻ mặt lúng túng.

 

Đường đường là Phó đoàn trưởng đại tài lần đầu tiên gặp phải bài toán nan giải thế này.

 

Triều Triều cầm chiếc ô tô trên tay, cậu bé thích nó lắm chứ nhưng bên cạnh là cô em gái yêu quý nhất đang nhìn cậu bằng đôi mắt long lanh ngấn nước khiến cậu không nỡ từ chối.

 

Hơn nữa Triều Triều luôn nhường nhịn Nguyệt Nguyệt, có một cái bánh bao cậu cũng nhường em ăn, có một cái kẹo cũng nghĩ đến em.

 

Cậu bé luôn là người chịu đòn thay em, chịu khổ thay em, cho nên chiếc ô tô này...

 

Cuối cùng Triều Triều quyết định: “Nguyệt Nguyệt, anh đổi cho em đấy.”

 

Chiếc ô tô từ tay Triều Triều được đưa sang cho Nguyệt Nguyệt.

 

“Không được.”

 

Đúng lúc này Giang Đường đưa tay ngăn cản hành động của Triều Triều.

 

Cô cúi đầu nhìn con trai, nghiêm túc nói: “Triều Triều, tuy Nguyệt Nguyệt là em gái nhưng con không cần việc gì cũng phải nhường nhịn, chiều chuộng em. Con cũng có nhu cầu của riêng mình, đối với những việc mình không thích, con hoàn toàn có quyền nói không.”

 

Nói xong với Triều Triều, cô quay sang Nguyệt Nguyệt, xoa nhẹ má con gái:

 

“Nguyệt Nguyệt, đây là quà bố tặng, trống bỏi là của con, ô tô là của anh. Con có thể hỏi mượn anh chơi cùng nhưng không được vì con thích ô tô hơn mà vòi vĩnh của anh, con hiểu chưa?”

 

Nghe mẹ dạy bảo, cả hai đứa trẻ đều không nhõng nhẽo, gương mặt nhỏ nhắn trầm ngâm suy nghĩ, dường như đã hiểu ra vấn đề.

 

“Mẹ ơi, chúng con biết rồi ạ.”

 

Nguyệt Nguyệt gật đầu, quay sang nói với Triều Triều: “Anh ơi, em muốn chơi ô tô, hai anh em mình cùng chơi được không ạ?”

 

“Được chứ, Nguyệt Nguyệt, mình cùng chơi nào.”

 

Triều Triều đặt chiếc ô tô vào tay em gái, lần này trên mặt cậu bé nở nụ cười thật tươi.

 

Nguyệt Nguyệt ngọt ngào nói: “Anh tốt quá, Nguyệt Nguyệt yêu anh nhất~”

 

Mâu thuẫn nhỏ được Giang Đường giải quyết êm đẹp, cô nghe thấy tiếng thở phào nhẹ nhõm của người đàn ông bên cạnh, đủ thấy Phó Tư Niên vừa rồi căng thẳng đến mức nào.

 

Anh tặng quà là để lấy lòng các con, bù đắp cho năm năm vắng bóng, nếu là trẻ con nhà khác chắc đã đánh nhau sứt đầu mẻ trán vì tranh giành đồ chơi rồi, thế thì hỏng bét.

 

May mà con nhà mình ngoan và quan trọng là vợ mình giỏi.

 

Phó Tư Niên đang nghĩ ngợi thì bắt gặp ánh mắt “sắc lẹm” của Giang Đường.

 

Giang Đường làm mặt nghiêm, nói dõng dạc: “Đồng chí Phó Tư Niên, anh đã nhận ra lỗi lầm của mình chưa?”

 

Phó Tư Niên ngớ người:...?  

Giang Đường thở dài bất lực, đành phải chỉ rõ: “Triều Triều và Nguyệt Nguyệt là sinh đôi long phượng, tức là song sinh. Song sinh thì sở thích thường giống nhau nên sau này anh mua đồ chơi hay mua gì cũng phải mua hai phần, hai phần y hệt nhau, anh nhớ chưa?”

 

Để Phó Tư Niên nhớ kỹ, Giang Đường còn giơ hai ngón tay lắc lắc trước mặt anh.

 

Là hai phần đấy!

 

Phó Tư Niên nuốt nước bọt, lí nhí đáp: “Anh biết rồi, bà xã.”

 

Lớp học làm cha của anh hôm nay đã học được một bài học vô cùng ý nghĩa.

 

Hi hi.

 

Bên cạnh vang lên tiếng cười khúc khích của Nguyệt Nguyệt.

 

Cô bé vui vẻ nói: “Hi hi, bố cũng giống Nguyệt Nguyệt, bị mẹ mắng rồi. Mẹ giỏi quá, quản được cả bố.”

 

Triều Triều cũng ngước nhìn bố mẹ đầy ngưỡng mộ.

 

Lúc nãy Giang Đường ra oai dạy dỗ Phó Tư Niên thì không thấy ngại, giờ bị hai con nhìn chằm chằm, mặt cô hơi đỏ lên, ngượng ngùng.

 

Thu hết vẻ yêu kiều của vợ vào mắt, Phó Tư Niên nói với hai con: “Nguyệt Nguyệt nói đúng đấy, mẹ quản bố, ở nhà chúng ta đều nghe lời mẹ hết.”

 

Nguyệt Nguyệt gật đầu lia lịa: “Vâng ạ, cùng nghe lời mẹ.”

 

Triều Triều cũng hùa theo: “Đều nghe lời mẹ ạ.”

 

Địa vị gia đình của Giang Đường phút chốc tăng vọt.

 

Đêm xuống.

 

Giang Đường vẫn giữ thói quen tắm rửa mỗi ngày, may mà thời tiết Tây Nam nóng bức nên chuyện này cũng không có gì lạ.

 

Chứ ở vùng Đông Bắc hay Tây Bắc khan hiếm nước mà ngày nào cũng tắm thế này chắc bị chửi là đồ đàn bà phá gia chi tử mất.

 

Phó Tư Niên cũng chẳng thấy có gì không ổn, vợ mình da trắng thịt mềm, tiểu thư cành vàng lá ngọc lại ưa sạch sẽ, ngày nào cũng tắm là chuyện bình thường.

 

Anh chủ động đun nước nóng, xách vào nhà tắm cho cô dùng thoải mái.

 

Từ ngày Giang Đường đến, Phó Tư Niên cũng chăm tắm hơn hẳn.

 

Anh vẫn tắm nước lạnh ngoài sân, dội ào ào từ đầu đến chân cho sạch sẽ thơm tho, kẻo bị vợ chê hôi đá xuống giường thì khổ.

 

Sau đó, kịch bản diễn ra y hệt đêm qua.

 

Hai vợ chồng son tắm rửa sạch sẽ thơm tho quay trở về phòng ngủ.

 

Hai đứa trẻ đã ngủ say ở phòng bên, chỉ còn lại Giang Đường và Phó Tư Niên trong không gian riêng tư, bầu không khí lập tức trở nên ngượng ngập và đầy ám muội.

 

Trong lòng cả hai đều gào thét: Tôi thèm muốn thân thể cô ấy/anh ấy, đúng là hèn hạ!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện