Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Chương 26: Người đàn ông lạnh lùng cũng thích ăn kẹo?
Thấy Lương Khai Lai và mấy cậu lính bước ra, Giang Đường vội gọi với theo:
“Đồng chí Lương, đợi chút đã.”
Giang Đường chạy ù vào nhà, lấy từ không gian trong vòng ngọc ra một ít kẹo, những viên kẹo trái cây đủ màu sắc lấp lánh trông rất ngon mắt.
Cô bốc một nắm đưa cho Lương Khai Lai sau đó chia cho mỗi cậu lính một nắm.
“Lần này đi vội quá tôi không mang theo quà cáp gì, chỉ có ít kẹo cho trẻ con, các cậu cầm lấy ăn cho vui, cảm ơn các cậu đã vất vả giúp đỡ.”
“Chị dâu khách sáo quá, có việc gì chị cứ bảo em. Hồi đoàn trưởng Phó cưới bọn em đang đi làm nhiệm vụ nên chẳng được ăn kẹo hỉ, hôm nay có chị dâu ở đây lại được chị tận tay phát kẹo, em coi như đây là kẹo hỉ luôn, xin chút lộc của anh chị.”
Lương Khai Lai cười sảng khoái.
Mấy cậu lính cũng nhao nhao hùa theo: “Cảm ơn chị dâu, bọn em xin nhận kẹo hỉ ạ. Chúc chị và đoàn trưởng Phó bách niên giai lão.”
“Trăm năm hạnh phúc, con đàn cháu đống.”
“Mau hưởng ứng chính sách nhà nước sinh thêm mấy đứa nữa còn được nhận bằng khen bà mẹ quang vinh đấy ạ.”
Sau một hồi trêu đùa chúc tụng, Lương Khai Lai dẫn quân ra về.
Giang Đường cầm số kẹo còn dư quay lại thì bắt gặp ba cặp mắt sáng rực đang nhìn mình chằm chằm. Không chỉ Triều Triều giống bố mà ngay cả Nguyệt Nguyệt cũng có nét rất giống Phó Tư Niên, một lớn hai nhỏ nhìn Giang Đường không chớp mắt.
Nhất là Nguyệt Nguyệt, cô bé nhìn nắm kẹo trên tay mẹ mà thèm nhỏ dãi, theo thói quen định đưa ngón tay lên miệng m*t.
Giang Đường vội ngăn lại: “Nguyệt Nguyệt, tay bẩn không được cho vào mồm, đây, cho con ăn kẹo này!”
Cô đặt một viên kẹo trái cây vào lòng bàn tay nhỏ xíu của con gái, cô bé lập tức cười tít mắt lộ ra lúm đồng tiền, ngọt ngào gọi “Con cảm ơn mẹ”.
Có phần cho em thì đương nhiên phải có phần cho anh.
“Cái này cho Triều Triều.” Giang Đường đặt một viên kẹo vào tay con trai, dặn dò thêm: “Con tự ăn đi nhé, đừng cho em ăn nữa, ăn nhiều kẹo sâu răng đấy.”
Triều Triều ngoan ngoãn gật đầu, trong khi Nguyệt Nguyệt đã bóc kẹo cho vào mồm nhai rau ráu, chẳng thèm để ý mẹ nói gì.
Giang Đường định ngẩng lên thì thấy một bàn tay to lớn xòe ra trước mặt mình.
Cô ngước lên, chạm phải ánh mắt sâu thẳm đen láy của Phó Tư Niên.
Người đàn ông nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười nhẹ: “Có phần của anh không?”
Phó Tư Niên... cũng thích ăn kẹo sao?
Lớn đầu thế này rồi mà còn tranh ăn kẹo với con nít, không thấy xấu hổ à?
Giang Đường thầm trêu chọc trong lòng nhưng nụ cười trên môi lại càng rạng rỡ hơn: “Có chứ, đương nhiên là có phần của anh rồi.”
Cô đặt một viên kẹo vào lòng bàn tay anh.
Người đàn ông mặc quân phục uy nghiêm mà lại ngửa tay xin kẹo vợ, trông cũng đáng yêu phết nhỉ!
Phó Tư Niên nắm chặt viên kẹo trong tay, lồng ngực ấm áp lạ thường, cảm giác thỏa mãn dâng trào.
Sau đó.
Giang Đường và Phó Tư Niên cùng vào phòng ngủ xem xét chiếc giường mới và sắp xếp lại chăn ga gối đệm. Còn việc kiểm tra chất lượng giường... thôi để tối nay tính tiếp.
“Đường Đường.”
Phó Tư Niên đột nhiên gọi cô từ phía sau.
Giang Đường quay lại, thấy anh đưa cho cô một xấp dày cộp gồm tiền và các loại phiếu.
“Cho em à?”
“Ừ, cho em tất đấy.”
Giang Đường nhận lấy đếm sơ qua, tiền mặt khoảng hai trăm đồng, phiếu lương thực ba mươi cân, ngoài ra còn có phiếu dầu, phiếu bột mì, phiếu vải... tính sơ sơ cũng đủ cho một gia đình nông thôn sống cả năm trời.
“... Sao anh có nhiều tiền thế? Chẳng phải gửi hết về cho em rồi sao?”
Giang Đường nhớ là tiền trợ cấp hàng tháng Phó Tư Niên đều gửi đều đặn cho nguyên chủ, anh ăn ở trong quân đội không tốn kém gì nên chẳng giữ lại đồng nào.
Sao đùng cái lại lôi ra được đống tiền này, chẳng lẽ anh giấu quỹ đen?
Dù sao cũng là đoàn trưởng, thỉnh thoảng phải xã giao cũng là chuyện bình thường, đàn ông ra ngoài cũng cần thể diện chứ.
Giang Đường đang tự biên tự diễn lý do hộ chồng thì thấy Phó Tư Niên vội vàng giải thích.
“Không phải anh giấu quỹ đen đâu. Chỗ này một phần là lương tháng trước, một phần là tiền thưởng nhiệm vụ lần này, anh bị thương nên tiền trợ cấp cũng nhiều hơn chút đỉnh.”
Phó Tư Niên giấu một phần sự thật, lẽ ra tiền thưởng tháng sau mới được phát nhưng anh đã đặc biệt làm đơn xin ứng trước để Giang Đường có tiền chi tiêu cho thoải mái.
Hình ảnh thảm thương của ba mẹ con Giang Đường ở ga tàu hôm đó cứ ám ảnh anh mãi.
Phó Tư Niên không muốn vợ con mình phải sống khổ sở thêm một ngày nào nữa.
Anh trầm giọng nói:
“Đường Đường, anh biết điều kiện ở đây không bằng Thượng Hải nhưng em yên tâm, anh sẽ cố gắng để mẹ con em có cuộc sống tốt nhất. Nhà còn thiếu gì em cứ mua sắm thoải mái, em và con đến đây tay trắng, chắc chắn cần mua nhiều thứ lắm, chuyện ăn uống chi tiêu đừng tiết kiệm quá.”
Nghe câu “mua sắm thoải mái” mà mát cả ruột gan!
Phó Tư Niên đúng là ông chồng chiều vợ hết nấc!
Nếu là nguyên chủ thì chắc hai trăm đồng này chẳng đủ mua bộ quần áo đẹp.
May mà Giang Đường không phải là nguyên chủ.
Đặc biệt khi biết số tiền này có một phần là tiền trợ cấp thương tật là mồ hôi xương máu của Phó Tư Niên, Giang Đường cảm thấy xấp tiền trên tay nặng trĩu.
Cô nói: “Phó Tư Niên, anh yên tâm, cái gì cần tiêu em sẽ không tiếc nhưng cái gì không cần thiết em cũng không hoang phí đâu. Thế số tiền này... em giữ nhé?”
Phó Tư Niên gật đầu, nhìn Giang Đường cười tít mắt rồi quay người tìm chỗ cất tiền trong tủ quần áo, điệu bộ cẩn thận như mèo giấu cá.
Thấy cô nhận tiền, lòng anh nhẹ nhõm hẳn.
Bởi Phó Tư Niên vẫn nhớ lời nói dối tối qua của Giang Đường, rằng cô chịu tiêu tiền của anh nghĩa là cô vẫn còn tình cảm với anh.
Giờ thì tình cảm ấy càng thêm chắc chắn rồi~
Giải quyết xong việc nhà, Phó Tư Niên quay lại đơn vị báo cáo, quân nhân không thể tùy tiện vắng mặt được.
Ở cổng doanh trại, Phó Tư Niên gặp Tạ Nghiễn Sơn, đoàn trưởng đoàn 2 ở ngay sát vách.
Quan hệ giữa anh và Tạ Nghiễn Sơn không thân thiết như với Lương Khai Lai cũng chưa từng là đồng đội cùng chiến hào nhưng ở cùng quân khu năm năm, ra vào chạm mặt suốt nên cũng quen biết nhau.
Tạ Nghiễn Sơn đến từ Bắc Kinh, gia thế không phải dạng vừa. Ban đầu ai cũng nghĩ anh ta chỉ đến đây để “tráng men” làm đẹp hồ sơ, vài ba năm là sẽ quay về Bắc Kinh thăng quan tiến chức.
Nhưng bất ngờ là Tạ Nghiễn Sơn đã ở lại suốt năm năm và chưa có ý định rời đi.
Điều này khiến Phó Tư Niên khá nể phục, càng nể hơn là Tạ Nghiễn Sơn không hề có thói công tử bột con ông cháu cha, gặp nhiệm vụ nguy hiểm luôn xông pha đi đầu.
Ở điểm này, hai người họ khá tâm đầu ý hợp.
Chắc Tạ Nghiễn Sơn cũng đã nghe tin “vợ mới đến, giường nhà đoàn trưởng Phó đã sập” đang lan truyền khắp quân khu nên vừa thấy Phó Tư Niên là anh ta đã cười tủm tỉm.
Anh ta hỏi: “Đoàn trưởng Phó, nghe nói chị nhà đến rồi à?”
“Ừ, cô ấy đưa hai đứa nhỏ đến, giờ đã ổn định ở khu gia đình rồi, đang làm quen dần với cuộc sống ở đây.” Phó Tư Niên thành thật trả lời.
Tạ Nghiễn Sơn chúc mừng: “Chúc mừng đoàn trưởng Phó nhé.”
Gương mặt Phó Tư Niên giãn ra, không còn vẻ lạnh lùng đáng sợ thường ngày, ai nhìn vào cũng thấy anh đang vui vẻ thế nào.
Hai người cùng bước vào doanh trại, đến gặp quân trưởng Hạ.
“Báo cáo!”
“Báo cáo!”
Phó Tư Niên và Tạ Nghiễn Sơn đồng loạt giơ tay chào.
“Vào đi.”
Quân trưởng Hạ ngồi trong văn phòng nhìn hai người lính đắc ý nhất của mình với vẻ hài lòng, đây chính là “song sát” của quân khu Tây Nam.
Lúc này trong phòng còn có một người đàn ông trẻ tuổi khác, thấy hai người vào liền đứng dậy, ánh mắt dừng lại lâu hơn trên người Phó Tư Niên.
Quân trưởng Hạ đứng lên giới thiệu:
“Đây là đoàn trưởng đoàn 2 Tạ Nghiễn Sơn, đoàn trưởng đoàn 3 Phó Tư Niên. Còn đây là chuyên gia nghiên cứu vũ khí đến từ Bắc Kinh Tống Viễn Dương, sinh viên ưu tú của Đại học Bắc Kinh. Các cậu đều là người trẻ, làm quen với nhau đi. Viễn Dương, sau này hai cậu ấy sẽ phối hợp công tác với cậu.”
Tống Viễn Dương đưa tay về phía Phó Tư Niên: “Chào anh.”
“Chào cậu.” Phó Tư Niên bắt tay đáp lễ.
Hai người đàn ông từng gặp thoáng qua ở sân ga, giờ đây chính thức quen biết, ánh mắt nhìn nhau đầy thâm ý.
“Đồng chí Lương, đợi chút đã.”
Giang Đường chạy ù vào nhà, lấy từ không gian trong vòng ngọc ra một ít kẹo, những viên kẹo trái cây đủ màu sắc lấp lánh trông rất ngon mắt.
Cô bốc một nắm đưa cho Lương Khai Lai sau đó chia cho mỗi cậu lính một nắm.
“Lần này đi vội quá tôi không mang theo quà cáp gì, chỉ có ít kẹo cho trẻ con, các cậu cầm lấy ăn cho vui, cảm ơn các cậu đã vất vả giúp đỡ.”
“Chị dâu khách sáo quá, có việc gì chị cứ bảo em. Hồi đoàn trưởng Phó cưới bọn em đang đi làm nhiệm vụ nên chẳng được ăn kẹo hỉ, hôm nay có chị dâu ở đây lại được chị tận tay phát kẹo, em coi như đây là kẹo hỉ luôn, xin chút lộc của anh chị.”
Lương Khai Lai cười sảng khoái.
Mấy cậu lính cũng nhao nhao hùa theo: “Cảm ơn chị dâu, bọn em xin nhận kẹo hỉ ạ. Chúc chị và đoàn trưởng Phó bách niên giai lão.”
“Trăm năm hạnh phúc, con đàn cháu đống.”
“Mau hưởng ứng chính sách nhà nước sinh thêm mấy đứa nữa còn được nhận bằng khen bà mẹ quang vinh đấy ạ.”
Sau một hồi trêu đùa chúc tụng, Lương Khai Lai dẫn quân ra về.
Giang Đường cầm số kẹo còn dư quay lại thì bắt gặp ba cặp mắt sáng rực đang nhìn mình chằm chằm. Không chỉ Triều Triều giống bố mà ngay cả Nguyệt Nguyệt cũng có nét rất giống Phó Tư Niên, một lớn hai nhỏ nhìn Giang Đường không chớp mắt.
Nhất là Nguyệt Nguyệt, cô bé nhìn nắm kẹo trên tay mẹ mà thèm nhỏ dãi, theo thói quen định đưa ngón tay lên miệng m*t.
Giang Đường vội ngăn lại: “Nguyệt Nguyệt, tay bẩn không được cho vào mồm, đây, cho con ăn kẹo này!”
Cô đặt một viên kẹo trái cây vào lòng bàn tay nhỏ xíu của con gái, cô bé lập tức cười tít mắt lộ ra lúm đồng tiền, ngọt ngào gọi “Con cảm ơn mẹ”.
Có phần cho em thì đương nhiên phải có phần cho anh.
“Cái này cho Triều Triều.” Giang Đường đặt một viên kẹo vào tay con trai, dặn dò thêm: “Con tự ăn đi nhé, đừng cho em ăn nữa, ăn nhiều kẹo sâu răng đấy.”
Triều Triều ngoan ngoãn gật đầu, trong khi Nguyệt Nguyệt đã bóc kẹo cho vào mồm nhai rau ráu, chẳng thèm để ý mẹ nói gì.
Giang Đường định ngẩng lên thì thấy một bàn tay to lớn xòe ra trước mặt mình.
Cô ngước lên, chạm phải ánh mắt sâu thẳm đen láy của Phó Tư Niên.
Người đàn ông nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười nhẹ: “Có phần của anh không?”
Phó Tư Niên... cũng thích ăn kẹo sao?
Lớn đầu thế này rồi mà còn tranh ăn kẹo với con nít, không thấy xấu hổ à?
Giang Đường thầm trêu chọc trong lòng nhưng nụ cười trên môi lại càng rạng rỡ hơn: “Có chứ, đương nhiên là có phần của anh rồi.”
Cô đặt một viên kẹo vào lòng bàn tay anh.
Người đàn ông mặc quân phục uy nghiêm mà lại ngửa tay xin kẹo vợ, trông cũng đáng yêu phết nhỉ!
Phó Tư Niên nắm chặt viên kẹo trong tay, lồng ngực ấm áp lạ thường, cảm giác thỏa mãn dâng trào.
Sau đó.
Giang Đường và Phó Tư Niên cùng vào phòng ngủ xem xét chiếc giường mới và sắp xếp lại chăn ga gối đệm. Còn việc kiểm tra chất lượng giường... thôi để tối nay tính tiếp.
“Đường Đường.”
Phó Tư Niên đột nhiên gọi cô từ phía sau.
Giang Đường quay lại, thấy anh đưa cho cô một xấp dày cộp gồm tiền và các loại phiếu.
“Cho em à?”
“Ừ, cho em tất đấy.”
Giang Đường nhận lấy đếm sơ qua, tiền mặt khoảng hai trăm đồng, phiếu lương thực ba mươi cân, ngoài ra còn có phiếu dầu, phiếu bột mì, phiếu vải... tính sơ sơ cũng đủ cho một gia đình nông thôn sống cả năm trời.
“... Sao anh có nhiều tiền thế? Chẳng phải gửi hết về cho em rồi sao?”
Giang Đường nhớ là tiền trợ cấp hàng tháng Phó Tư Niên đều gửi đều đặn cho nguyên chủ, anh ăn ở trong quân đội không tốn kém gì nên chẳng giữ lại đồng nào.
Sao đùng cái lại lôi ra được đống tiền này, chẳng lẽ anh giấu quỹ đen?
Dù sao cũng là đoàn trưởng, thỉnh thoảng phải xã giao cũng là chuyện bình thường, đàn ông ra ngoài cũng cần thể diện chứ.
Giang Đường đang tự biên tự diễn lý do hộ chồng thì thấy Phó Tư Niên vội vàng giải thích.
“Không phải anh giấu quỹ đen đâu. Chỗ này một phần là lương tháng trước, một phần là tiền thưởng nhiệm vụ lần này, anh bị thương nên tiền trợ cấp cũng nhiều hơn chút đỉnh.”
Phó Tư Niên giấu một phần sự thật, lẽ ra tiền thưởng tháng sau mới được phát nhưng anh đã đặc biệt làm đơn xin ứng trước để Giang Đường có tiền chi tiêu cho thoải mái.
Hình ảnh thảm thương của ba mẹ con Giang Đường ở ga tàu hôm đó cứ ám ảnh anh mãi.
Phó Tư Niên không muốn vợ con mình phải sống khổ sở thêm một ngày nào nữa.
Anh trầm giọng nói:
“Đường Đường, anh biết điều kiện ở đây không bằng Thượng Hải nhưng em yên tâm, anh sẽ cố gắng để mẹ con em có cuộc sống tốt nhất. Nhà còn thiếu gì em cứ mua sắm thoải mái, em và con đến đây tay trắng, chắc chắn cần mua nhiều thứ lắm, chuyện ăn uống chi tiêu đừng tiết kiệm quá.”
Nghe câu “mua sắm thoải mái” mà mát cả ruột gan!
Phó Tư Niên đúng là ông chồng chiều vợ hết nấc!
Nếu là nguyên chủ thì chắc hai trăm đồng này chẳng đủ mua bộ quần áo đẹp.
May mà Giang Đường không phải là nguyên chủ.
Đặc biệt khi biết số tiền này có một phần là tiền trợ cấp thương tật là mồ hôi xương máu của Phó Tư Niên, Giang Đường cảm thấy xấp tiền trên tay nặng trĩu.
Cô nói: “Phó Tư Niên, anh yên tâm, cái gì cần tiêu em sẽ không tiếc nhưng cái gì không cần thiết em cũng không hoang phí đâu. Thế số tiền này... em giữ nhé?”
Phó Tư Niên gật đầu, nhìn Giang Đường cười tít mắt rồi quay người tìm chỗ cất tiền trong tủ quần áo, điệu bộ cẩn thận như mèo giấu cá.
Thấy cô nhận tiền, lòng anh nhẹ nhõm hẳn.
Bởi Phó Tư Niên vẫn nhớ lời nói dối tối qua của Giang Đường, rằng cô chịu tiêu tiền của anh nghĩa là cô vẫn còn tình cảm với anh.
Giờ thì tình cảm ấy càng thêm chắc chắn rồi~
Giải quyết xong việc nhà, Phó Tư Niên quay lại đơn vị báo cáo, quân nhân không thể tùy tiện vắng mặt được.
Ở cổng doanh trại, Phó Tư Niên gặp Tạ Nghiễn Sơn, đoàn trưởng đoàn 2 ở ngay sát vách.
Quan hệ giữa anh và Tạ Nghiễn Sơn không thân thiết như với Lương Khai Lai cũng chưa từng là đồng đội cùng chiến hào nhưng ở cùng quân khu năm năm, ra vào chạm mặt suốt nên cũng quen biết nhau.
Tạ Nghiễn Sơn đến từ Bắc Kinh, gia thế không phải dạng vừa. Ban đầu ai cũng nghĩ anh ta chỉ đến đây để “tráng men” làm đẹp hồ sơ, vài ba năm là sẽ quay về Bắc Kinh thăng quan tiến chức.
Nhưng bất ngờ là Tạ Nghiễn Sơn đã ở lại suốt năm năm và chưa có ý định rời đi.
Điều này khiến Phó Tư Niên khá nể phục, càng nể hơn là Tạ Nghiễn Sơn không hề có thói công tử bột con ông cháu cha, gặp nhiệm vụ nguy hiểm luôn xông pha đi đầu.
Ở điểm này, hai người họ khá tâm đầu ý hợp.
Chắc Tạ Nghiễn Sơn cũng đã nghe tin “vợ mới đến, giường nhà đoàn trưởng Phó đã sập” đang lan truyền khắp quân khu nên vừa thấy Phó Tư Niên là anh ta đã cười tủm tỉm.
Anh ta hỏi: “Đoàn trưởng Phó, nghe nói chị nhà đến rồi à?”
“Ừ, cô ấy đưa hai đứa nhỏ đến, giờ đã ổn định ở khu gia đình rồi, đang làm quen dần với cuộc sống ở đây.” Phó Tư Niên thành thật trả lời.
Tạ Nghiễn Sơn chúc mừng: “Chúc mừng đoàn trưởng Phó nhé.”
Gương mặt Phó Tư Niên giãn ra, không còn vẻ lạnh lùng đáng sợ thường ngày, ai nhìn vào cũng thấy anh đang vui vẻ thế nào.
Hai người cùng bước vào doanh trại, đến gặp quân trưởng Hạ.
“Báo cáo!”
“Báo cáo!”
Phó Tư Niên và Tạ Nghiễn Sơn đồng loạt giơ tay chào.
“Vào đi.”
Quân trưởng Hạ ngồi trong văn phòng nhìn hai người lính đắc ý nhất của mình với vẻ hài lòng, đây chính là “song sát” của quân khu Tây Nam.
Lúc này trong phòng còn có một người đàn ông trẻ tuổi khác, thấy hai người vào liền đứng dậy, ánh mắt dừng lại lâu hơn trên người Phó Tư Niên.
Quân trưởng Hạ đứng lên giới thiệu:
“Đây là đoàn trưởng đoàn 2 Tạ Nghiễn Sơn, đoàn trưởng đoàn 3 Phó Tư Niên. Còn đây là chuyên gia nghiên cứu vũ khí đến từ Bắc Kinh Tống Viễn Dương, sinh viên ưu tú của Đại học Bắc Kinh. Các cậu đều là người trẻ, làm quen với nhau đi. Viễn Dương, sau này hai cậu ấy sẽ phối hợp công tác với cậu.”
Tống Viễn Dương đưa tay về phía Phó Tư Niên: “Chào anh.”
“Chào cậu.” Phó Tư Niên bắt tay đáp lễ.
Hai người đàn ông từng gặp thoáng qua ở sân ga, giờ đây chính thức quen biết, ánh mắt nhìn nhau đầy thâm ý.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









