Năm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố.

“Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.”

“Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.”

“Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!”

Hít...

Nóng quá...

Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ.

Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc?

Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng mấy cái danh xưng kỳ quái đó, làm như đang sống ở thập niên bảy mươi không bằng?

Khoan đã ...

Giang Đường chợt sững người lại.

Cô vậy mà đã xuyên sách rồi!

Cô xuyên vào một cuốn tiểu thuyết niên đại có tên là Thập niên 70: Cưng chiều vợ ngọt ngào, trở thành người vợ trước xui xẻo làm vật hy sinh lại còn trùng tên trùng họ với cô trong nguyên tác.

Giang Đường nhanh chóng tiếp nhận và xử lý cốt truyện đang ùa vào trong não.

Vợ trước pháo hôi của nam chính vốn là người Thượng Hải, xuất thân chuẩn con nhà tư sản khi cha mẹ nắm trong tay khối tài sản cả trăm triệu. Cô là con gái độc nhất, gọi là “bạch phú mỹ” tiêu chuẩn cũng chẳng ngoa.

Thế nhưng thời cuộc thay đổi, năm năm trước nhà họ Giang bị đấu tố khiến cả gia đình buộc phải xuống nông thôn để cải tạo.

Cha mẹ Giang Đường thưở nhỏ từng chịu khổ nên những ngày tháng gian nan ấy họ vẫn có thể cắn răng chịu đựng nhưng còn Giang Đường thì sao? Cô chính là nỗi lo lắng lớn nhất của họ.

Nguyên chủ được cha mẹ nâng niu chiều chuộng từ tấm bé, sinh ra đã da trắng mặt xinh, dung mạo diễm lệ động lòng người nhưng khổ nỗi tay trói gà không chặt, vai không thể gánh vác, thân thể lại yếu ớt nũng nịu.

Đừng nói đến việc xuống ruộng làm việc nhà nông, ngay cả cái cuốc cô cầm cũng không nổi.

Bắt cô xuống nông thôn chẳng khác nào bức cô vào đường chết.

Cha mẹ nhà họ Giang không đành lòng nhìn con gái ruột chịu khổ nên đã tận dụng chút quan hệ cuối cùng, tìm cách gả cô cho một đoàn trưởng quân khu trước khi cả nhà phải đi cải tạo.

Vị đoàn trưởng quân khu đó chính là nam chính Phó Tư Niên.

Dưới sự che chở của Phó Tư Niên thì nguyên chủ không những không phải về quê chịu khổ mà còn giữ lại được một phần tài sản của nhà họ Giang.

Cô vẫn được sống trong căn gác mái nhỏ, hàng tháng tiêu tiền trợ cấp mà Phó Tư Niên gửi về từ quân đội, cuộc sống trôi qua vô cùng sung túc.

Dẫu vậy, nguyên chủ vẫn chê bai Phó Tư Niên là một kẻ cục mịch thô lỗ, gỗ đá không biết thương hoa tiếc ngọc nên hoàn toàn không lọt được vào mắt xanh của cô.

Sau đêm tân hôn, Phó Tư Niên nhận lệnh khẩn cấp phải lập tức quay về đơn vị, trước khi đi anh có hỏi nguyên chủ có muốn theo quân hay không.

Nguyên chủ đời nào chịu từ bỏ cuộc sống an nhàn nơi thành thị nên đã thẳng thừng từ chối Phó Tư Niên, kiên quyết không chịu theo quân để chịu khổ.

Theo Giang Đường thấy thì nguyên chủ đã bị sự thô bạo của người đàn ông trong đêm tân hôn dọa cho khiếp vía, bị giày vò đến mức khóc lóc nỉ non không ngừng rồi oán thán người đàn ông đó thô lỗ vô lễ.

Điều chí mạng hơn là... nguyên chủ đã mang thai.

Phó Tư Niên quả không hổ danh là nam chính tiểu thuyết, năng lực phi phàm, chỉ một lần đã trúng thưởng lại còn là mang song thai.

Ba tháng sau khi Phó Tư Niên đi làm nhiệm vụ, nguyên chủ bắt đầu nôn nghén dữ dội, ăn gì cũng không trôi. Đến tháng thứ năm thì bụng cô đã to tròn như quả bóng, vòng eo con kiến ngày nào giờ đã biến thành eo bánh mì.

Chín tháng sau, một cặp long phượng oa oa chào đời.

Vốn dĩ nguyên chủ đã ghét bỏ Phó Tư Niên lại thêm việc phải chịu bao đau đớn khi mang thai sinh nở nên cô lây ghét sang cả hai đứa trẻ.

Đường đường là mẹ ruột mà cô đối xử với con còn tệ hơn cả mẹ kế, chẳng những ngày thường bỏ bê con cái mà còn dung túng cho người ngoài ngược đãi con mình.

Cô hoàn toàn không biết rằng hai đứa trẻ đó thực chất là thiên tài, tiếc thay chúng lại chết yểu ngay trong tay cô!

Dĩ nhiên đó là chuyện của sau này.

Trong thời gian nguyên chủ mang thai sinh con, gia đình người chú nhỏ là Giang Đức Hải đã thừa cơ dọn vào ở, lấy danh nghĩa chăm sóc bà bầu để ăn chực nằm chờ, suýt chút nữa là chiếm luôn cái tổ chim tu hú này.

Vậy mà nguyên chủ ngốc nghếch vẫn không hay biết gì còn coi bọn họ như người nhà.

Trong khoảng thời gian đó, nguyên chủ quen biết một nam sinh viên đại học tên là Lâm Bình Xuyên.

Lâm Bình Xuyên sở hữu gương mặt thư sinh điển hình của những gã đàn ông tồi, đi đến đâu cũng diện áo sơ mi trắng quần tây đen, túi áo ngực nhất định phải cài một cây bút máy.

Hắn hận không thể cho cả thế giới biết mình là người có học, biết chữ, biết làm thơ, hễ mở miệng là tuôn ra những đoạn kịch Shakespeare sến súa dọa người lại còn cố tình mập mờ tán tỉnh nguyên chủ.

Nguyên chủ đúng là đầu óc có vấn đề, bỏ qua nam chính tài giỏi xuất chúng không yêu lại đi yêu một gã đàn ông tồi tệ như vậy.

Dưới sự dụ dỗ của gã đàn ông tồi đó, nguyên chủ đã nhẫn tâm bỏ lại cặp song sinh long phượng ở nhà, quyết định bỏ trốn cùng hắn.

Hai người hẹn gặp nhau tại nhà ga xe lửa.

Nguyên chủ tràn trề hy vọng đứng đợi Lâm Bình Xuyên nhưng gã ta chẳng hề xuất hiện mà thay vào đó là bọn buôn người đã bỏ thuốc cô.

Chính Lâm Bình Xuyên đã bắt tay với bọn buôn người, bán đứng nguyên chủ cho một lão già thọt chân với giá năm trăm đồng.

Theo cốt truyện, sau khi nguyên chủ tỉnh lại sẽ bị lão già thọt kia kéo vào toa hàng xe lửa để mặc sức lăng nhục.

Nguyên chủ không chịu nổi nỗi nhục nhã ấy nên cuối cùng cũng cứng rắn được một lần, nhảy từ trên tàu hỏa xuống và chết thảm trong tư thế mặt đập xuống đất.

Những tình tiết này trong nguyên tác chỉ được tóm gọn bằng một câu vỏn vẹn: Vợ trước của Phó Tư Niên là một người phụ nữ lăng loàn trắc nết đã chết thảm trên đường bỏ trốn cùng tình nhân.

Chết chóc cái gì chứ!

Cô mới không thèm chết!

Hít... vừa nghĩ đến cái chết thê thảm của nguyên chủ là Giang Đường lại cảm thấy đau hết cả mặt.

Giang Đường vẫn giữ nguyên tư thế hôn mê, nhân lúc người phụ nữ trung niên và Vương thọt không chú ý liền len lén mở mắt ra, đúng lúc nhìn thấy Vương thọt móc năm trăm đồng nhét vào tay mụ ta.

Người phụ nữ trung niên nhận tiền rồi nhổ một bãi nước bọt vào ngón tay cái, khuôn mặt đầy nếp nhăn cười toe toét như một đóa hoa cúc.

Mụ đếm đi đếm lại xấp tiền trong tay cho chắc chắn đủ năm trăm đồng rồi mới hớn hở định nhét vào túi.

Giang Đường nhắm chuẩn thời cơ này rồi lao vụt tới, cô chộp lấy chiếc ca tráng men có in dòng chữ “Lao động là vinh quang” rồi tạt thẳng vào mặt người phụ nữ trung niên.

Trong chiếc ca tráng men kia là trà nóng đang bốc khói nghi ngút, thế là cả nước nóng lẫn lá trà cứ thế dội ướt sũng đầu mụ ta.

Người phụ nữ hét lên thất thanh: “Á...”

Giang Đường thừa cơ hỗn loạn liền giật phăng năm trăm đồng trên tay mụ!

Đưa đây nào!

Cô phải khiến cho bọn buôn người này mất cả chì lẫn chài!

Vương thọt đứng bên cạnh thấy vậy vội vàng lao tới định tóm lấy Giang Đường nhưng cô đã nhanh chóng xoay người, tung một cú đá thẳng vào hạ bộ của hắn.

Trong toa xe lập tức vang lên tiếng k** r*n đau đớn tột cùng của gã đàn ông già.

Sau khi lấy được tiền, Giang Đường phát hiện toa hàng này không có lối xuống nên đành dồn hết sức lực chạy thục mạng về phía các toa phía trước.

Tàu hỏa vẫn chưa chuyển bánh nhưng hành khách lên tàu đã khá đông, ghế ngồi gần như kín chỗ còn lối đi thì chật ních người đang xách hành lý cất lên giá.

Giang Đường có vóc dáng mảnh mai nên luồn lách qua đám đông vô cùng linh hoạt.

Thấy Giang Đường bỏ chạy thì người phụ nữ trung niên và Vương thọt cuối cùng cũng hoàn hồn.

“Đuổi theo! Mau đuổi theo! Con ranh đó cướp tiền của tao rồi!”

Kẻ thì gào thét đòi tiền, kẻ thì la lối đòi người, cả hai nhìn chằm chằm vào bóng dáng Giang Đường rồi điên cuồng đuổi theo.

Nếu không đuổi kịp Giang Đường thì chuyến này bọn họ coi như mất trắng.

Vương thọt bị què một chân nên chẳng thể chạy nhanh, chỉ còn trông cậy vào mụ béo tát nước theo mưa đuổi bắt.

Khổ nỗi mụ ta ăn uống đẫy đà nên thân hình phục phịch ục ịch, lối đi trên tàu lại hẹp khiến mụ di chuyển khó khăn, va phải không ít người làm hành khách oán thán dậy đất.

Theo kế hoạch thì Giang Đường vốn có thể thuận lợi trốn thoát, chỉ cần tìm được cửa xuống xe rồi lẩn vào dòng người ở nhà ga là bọn chúng có muốn tìm cũng chẳng thấy tăm hơi đâu.

Thế nhưng Giang Đường lại quên mất một chuyện quan trọng, đó là cô đã bị bỏ thuốc.

Cô chạy được nửa đường còn chưa kịp xuống tàu thì một luồng khí nóng bất ngờ ập tới khiến mắt cô hoa lên, tay chân bắt đầu bủn rủn, gần như không bước nổi nữa nên đành phải vịn vào thành toa xe mà th* d*c.

Chết tiệt, đây là loại thuốc quái quỷ gì vậy, sao lại phát tác đúng vào lúc dầu sôi lửa bỏng thế này!

“Con ranh con kia, mày đừng hòng chạy thoát! Đợi bà tóm được mày thì xem bà xử lý mày thế nào!”

Tiếng gầm rú của mụ béo hòa cùng âm thanh hỗn loạn trên tàu ngày càng gần, mối nguy hiểm cũng đang áp sát Giang Đường.

Đúng lúc này, cửa nhà vệ sinh toa tàu ngay trước mặt Giang Đường đột nhiên mở ra, một người đàn ông mặc quân phục màu xanh sẫm xuất hiện trước mắt cô.

Khi nhìn thấy Giang Đường đang thở hổn hển với khuôn mặt đỏ bừng, đôi mắt đen thẳm của người đàn ông phản chiếu gương mặt kiều mị ấy, thần sắc thoáng chút sững sờ.

Là cô ấy!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện