Sau khi tra rõ nguồn gốc của mấy mũi ám tiễn kia, hắn liền lấy cớ mưu toan hành thích để trừng trị Liễu Y Y.
Nhưng Tướng phủ thế lực quá lớn, sau một phen xoay xở, cũng chỉ có thể giam lỏng nàng ta.
Liễu Y Y đối với Lạc Thanh Dịch không chịu buông tha, không chịu gả cho người khác.
Tuổi tác ngày càng lớn, Liễu gia đối với nàng ta cũng ngày càng bất mãn.
Cho đến hôm nay, nàng ta mới lại bắt được ta, vọng tưởng “chỉnh sửa cốt truyện”, gây ra một phen náo động lớn như vậy.
Lạc Thanh Dịch từ lâu đã nổi sát tâm với Liễu Y Y, chỉ là chưa có cơ hội.
Hôm nay, cuối cùng cũng kết thúc.
Chỉ là, hắn vốn cho rằng ta rời đi, là vì những hiểu lầm năm xưa.
Nhưng nghe Liễu Y Y nói ra một tràng “lời điên” kia, dường như không chỉ có vậy.
Hắn đối với ta mở lòng bộc bạch, ta cũng liền thẳng thắn đáp lại.
Đem giấc mộng của ta, chậm rãi kể cho hắn nghe.
25
Liễu Y Y sớm đã trở thành kẻ bị Liễu gia vứt bỏ.
Cái c.h.ế.t của nàng ta, lặng lẽ không một tiếng động.
Ta có chút khó tin.
Mọi chuyện cứ thế mà kết thúc, tưởng như vậy thôi.
Hoàn toàn khác với giấc mộng của ta, cũng khác với cái gọi là “cốt truyện” trong miệng nàng ta.
Sau đêm ấy, Lạc Thanh Dịch càng đêm đêm đều nghỉ lại ở tòa biệt viện này.
Mọi hiểu lầm đều đã được gỡ bỏ, chúng ta dường như quay trở về những ngày xưa kia, quãng thời gian sống trong thôn núi nhỏ bé.
Hễ rảnh rỗi là hắn lại dính lấy ta, “Khanh Khanh” dài, “Khanh Khanh” ngắn không dứt.
Tâm bệnh của hắn đã hoàn toàn khỏi hẳn, ban đêm lại càng quấn người đến lợi hại.
Tinh lực dồi dào, hổ mãnh long sung, chẳng còn nhìn ra nửa phần dáng vẻ bệnh tật xanh xao trước kia.
Ta bị hắn hành cho khổ sở, liền dọa hắn:
“Hoàng thượng, dân nữ sớm đã là người có phu quân, con gái cũng đã hơn năm tuổi, sao có thể làm ra chuyện hoang đường thế này?”
“Khanh Khanh nói bậy, ta chính là phu quân của nàng, An An cũng là con gái của ta!”
“Lạc Thanh Dịch, nếu con bé thật sự không phải là của ngài thì sao?”
Lạc Thanh Dịch khựng lại một lát, rất lâu sau mới nói:
“Vậy cũng không sao.”
Hắn cúi đầu hôn nhẹ lên mắt ta:
“Nàng là của ta, con bé cùng nàng huyết mạch tương liên, ta cũng sẽ đối xử tốt với nó.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Chỉ là…”
Trong mắt hắn thoáng qua một tia u ám:
“Đừng để ta bắt gặp gian phu của nàng!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ngài đã sớm bắt gặp rồi.”
“Là ai?”
Hắn lập tức cảnh giác:
“Là tên quản sổ ở t.ửu lâu trong trấn, Vương viên ngoại hay lén nhìn nàng, hay là gã nông phu Trương Đại Tráng từng ở sát vách nhà chúng ta?”
“Không lẽ là Lý Tư Viễn kia? Trước đó hắn đã có ý đồ xấu với nàng rồi.”
Ta trừng lớn mắt nhìn hắn.
Chưa từng biết, trong lòng hắn lại cất giấu nhiều “gian phu” đến vậy.
Ta “phì” một tiếng bật cười, đầu ngón tay khẽ chạm lên ch.óp mũi hắn:
“Ngài cũng thực sự quen biết.”
“Chính là Dịch lang tốt bụng của ta đó.”
Gò má tuấn tú của hắn lập tức đỏ bừng tới tận vành tai, ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm ta.
Tựa như một con sói đói, lại nhào tới.
26
Ta lấy thân phận dưỡng nữ của Thái phó, nhập cung làm hậu.
Hậu cung của Lạc Thanh Dịch vốn không có ai, mà chí hướng của ta cũng chẳng đặt nơi hậu cung.
Hắn không muốn lại phải xa ta, tự nhiên là để mặc ta làm theo ý mình.
Ta dời nữ y quán ở tiểu trấn lên kinh thành.
Sau khi trở thành hoàng hậu, ta vẫn thường thay người xem bệnh, chữa bệnh, còn hay dùng nguyệt ngân của hoàng hậu để tiếp tế cho những kẻ bệnh khổ.
Lâu dần, trong dân gian liền truyền ta thành vị Bồ Tát hoàng hậu có tấm lòng nhân ái của một y giả.
Ta và An An, vị trưởng công chúa ấy, đều có danh vọng rất cao trong dân chúng.
Trái lại khiến những lời vu khống nơi tiền triều rằng ta là yêu hậu ghen tuông, độc chiếm thánh sủng, tự nhiên không công mà tan.
Vị tiên sinh xinh đẹp của An An trở thành phụ thân, vui đến mức hận không thể ngày ngày quấn lấy Lạc Thanh Dịch.
Lạc Thanh Dịch không ở bên An An khi nó lớn lên, trong lòng luôn day dứt, vì thế càng thêm sủng ái nod, phong nó làm Hoàng Thái nữ.
Tết Thượng Nguyên, một nhà ba người chúng ta ngồi trên mái hiên cao nhất kinh thành.
Nhìn đèn đuốc sáng trưng, pháo hoa đầy trời rơi xuống.
Ta và Lạc Thanh Dịch tựa sát vào nhau.
Giống như quay trở lại sơn thôn nhỏ bé năm ấy, khi chúng ta chỉ có mỗi người kia.
Chỉ là, so với lúc đó, mọi thứ đều tốt hơn.
Cho đến nay ta vẫn không hiểu, giấc mộng kia và cái gọi là “cốt truyện” trong miệng Liễu Y Y, rốt cuộc là thứ gì.
Nhưng bất luận những “cốt truyện” tưởng như đã được định sẵn ấy ra sao, thì chung quy cũng sẽ không phải là hoàn toàn không có đường xoay chuyển.
Con đường đời, rốt cuộc vẫn phải dựa vào chính mình mà bước đi, chẳng phải vậy sao? - Hoàn văn -
Nhưng Tướng phủ thế lực quá lớn, sau một phen xoay xở, cũng chỉ có thể giam lỏng nàng ta.
Liễu Y Y đối với Lạc Thanh Dịch không chịu buông tha, không chịu gả cho người khác.
Tuổi tác ngày càng lớn, Liễu gia đối với nàng ta cũng ngày càng bất mãn.
Cho đến hôm nay, nàng ta mới lại bắt được ta, vọng tưởng “chỉnh sửa cốt truyện”, gây ra một phen náo động lớn như vậy.
Lạc Thanh Dịch từ lâu đã nổi sát tâm với Liễu Y Y, chỉ là chưa có cơ hội.
Hôm nay, cuối cùng cũng kết thúc.
Chỉ là, hắn vốn cho rằng ta rời đi, là vì những hiểu lầm năm xưa.
Nhưng nghe Liễu Y Y nói ra một tràng “lời điên” kia, dường như không chỉ có vậy.
Hắn đối với ta mở lòng bộc bạch, ta cũng liền thẳng thắn đáp lại.
Đem giấc mộng của ta, chậm rãi kể cho hắn nghe.
25
Liễu Y Y sớm đã trở thành kẻ bị Liễu gia vứt bỏ.
Cái c.h.ế.t của nàng ta, lặng lẽ không một tiếng động.
Ta có chút khó tin.
Mọi chuyện cứ thế mà kết thúc, tưởng như vậy thôi.
Hoàn toàn khác với giấc mộng của ta, cũng khác với cái gọi là “cốt truyện” trong miệng nàng ta.
Sau đêm ấy, Lạc Thanh Dịch càng đêm đêm đều nghỉ lại ở tòa biệt viện này.
Mọi hiểu lầm đều đã được gỡ bỏ, chúng ta dường như quay trở về những ngày xưa kia, quãng thời gian sống trong thôn núi nhỏ bé.
Hễ rảnh rỗi là hắn lại dính lấy ta, “Khanh Khanh” dài, “Khanh Khanh” ngắn không dứt.
Tâm bệnh của hắn đã hoàn toàn khỏi hẳn, ban đêm lại càng quấn người đến lợi hại.
Tinh lực dồi dào, hổ mãnh long sung, chẳng còn nhìn ra nửa phần dáng vẻ bệnh tật xanh xao trước kia.
Ta bị hắn hành cho khổ sở, liền dọa hắn:
“Hoàng thượng, dân nữ sớm đã là người có phu quân, con gái cũng đã hơn năm tuổi, sao có thể làm ra chuyện hoang đường thế này?”
“Khanh Khanh nói bậy, ta chính là phu quân của nàng, An An cũng là con gái của ta!”
“Lạc Thanh Dịch, nếu con bé thật sự không phải là của ngài thì sao?”
Lạc Thanh Dịch khựng lại một lát, rất lâu sau mới nói:
“Vậy cũng không sao.”
Hắn cúi đầu hôn nhẹ lên mắt ta:
“Nàng là của ta, con bé cùng nàng huyết mạch tương liên, ta cũng sẽ đối xử tốt với nó.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Chỉ là…”
Trong mắt hắn thoáng qua một tia u ám:
“Đừng để ta bắt gặp gian phu của nàng!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ngài đã sớm bắt gặp rồi.”
“Là ai?”
Hắn lập tức cảnh giác:
“Là tên quản sổ ở t.ửu lâu trong trấn, Vương viên ngoại hay lén nhìn nàng, hay là gã nông phu Trương Đại Tráng từng ở sát vách nhà chúng ta?”
“Không lẽ là Lý Tư Viễn kia? Trước đó hắn đã có ý đồ xấu với nàng rồi.”
Ta trừng lớn mắt nhìn hắn.
Chưa từng biết, trong lòng hắn lại cất giấu nhiều “gian phu” đến vậy.
Ta “phì” một tiếng bật cười, đầu ngón tay khẽ chạm lên ch.óp mũi hắn:
“Ngài cũng thực sự quen biết.”
“Chính là Dịch lang tốt bụng của ta đó.”
Gò má tuấn tú của hắn lập tức đỏ bừng tới tận vành tai, ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm ta.
Tựa như một con sói đói, lại nhào tới.
26
Ta lấy thân phận dưỡng nữ của Thái phó, nhập cung làm hậu.
Hậu cung của Lạc Thanh Dịch vốn không có ai, mà chí hướng của ta cũng chẳng đặt nơi hậu cung.
Hắn không muốn lại phải xa ta, tự nhiên là để mặc ta làm theo ý mình.
Ta dời nữ y quán ở tiểu trấn lên kinh thành.
Sau khi trở thành hoàng hậu, ta vẫn thường thay người xem bệnh, chữa bệnh, còn hay dùng nguyệt ngân của hoàng hậu để tiếp tế cho những kẻ bệnh khổ.
Lâu dần, trong dân gian liền truyền ta thành vị Bồ Tát hoàng hậu có tấm lòng nhân ái của một y giả.
Ta và An An, vị trưởng công chúa ấy, đều có danh vọng rất cao trong dân chúng.
Trái lại khiến những lời vu khống nơi tiền triều rằng ta là yêu hậu ghen tuông, độc chiếm thánh sủng, tự nhiên không công mà tan.
Vị tiên sinh xinh đẹp của An An trở thành phụ thân, vui đến mức hận không thể ngày ngày quấn lấy Lạc Thanh Dịch.
Lạc Thanh Dịch không ở bên An An khi nó lớn lên, trong lòng luôn day dứt, vì thế càng thêm sủng ái nod, phong nó làm Hoàng Thái nữ.
Tết Thượng Nguyên, một nhà ba người chúng ta ngồi trên mái hiên cao nhất kinh thành.
Nhìn đèn đuốc sáng trưng, pháo hoa đầy trời rơi xuống.
Ta và Lạc Thanh Dịch tựa sát vào nhau.
Giống như quay trở lại sơn thôn nhỏ bé năm ấy, khi chúng ta chỉ có mỗi người kia.
Chỉ là, so với lúc đó, mọi thứ đều tốt hơn.
Cho đến nay ta vẫn không hiểu, giấc mộng kia và cái gọi là “cốt truyện” trong miệng Liễu Y Y, rốt cuộc là thứ gì.
Nhưng bất luận những “cốt truyện” tưởng như đã được định sẵn ấy ra sao, thì chung quy cũng sẽ không phải là hoàn toàn không có đường xoay chuyển.
Con đường đời, rốt cuộc vẫn phải dựa vào chính mình mà bước đi, chẳng phải vậy sao? - Hoàn văn -
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









