Ta bị áp giải về phòng. Trước khi cửa đóng lại, ta còn nghe tiếng Vương ma ma lẩm bẩm: "Thật là kỳ quái, vậy mà cũng có kẻ vội vã muốn làm thê t.ử của cái tên Sát Tinh kia."

Lần thành thân này, ta ngoan ngoãn và im lặng lạ thường, thậm chí còn chủ động thúc giục. Vào đến tân phòng, ta ngồi bên mép giường, tay siết c.h.ặ.t lấy vạt áo cưới, đầu ngón tay bấm trắng bệch.

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

Tiếng bước chân cuối cùng cũng đến. Khăn trùm đầu được vén lên, ta mạnh dạn ngẩng đầu.

Là Lục Nghiễm. Gương mặt chàng không còn sắc xanh đen, sắc môi hồng hào, nhịp thở bình ổn, sống động và vẹn nguyên.

Niềm vui sướng tột cùng vì mất mà tìm lại được, hòa lẫn với mọi cảm xúc dồn nén bấy lâu như thác lũ vỡ đê, trong phút chốc đ.á.n.h tan mọi lý trí và sự dè dặt của ta. Ta đứng phắt dậy, lao tới, dùng hết sức bình sinh ôm c.h.ặ.t lấy chàng. Nước mắt tức khắc tuôn rơi, thấm ướt một mảng lớn trước n.g.ự.c áo chàng, "Lục Nghiễm... Lục Nghiễm..." Ta khóc đến mức toàn thân run rẩy, nghẹn ngào gọi tên chàng hết lần này đến lần khác.

Cơ thể Lục Nghiễm tức thì cứng đờ như gỗ đá, để mặc ta ôm lấy mà không hề động đậy. Rất lâu sau, chàng mới ngập ngừng đưa tay lên, nhẹ nhàng vỗ về trên lưng ta.

14.

Sau khi ta nghẹn ngào kể rõ mọi chuyện, Lục Nghiễm dìu ta ngồi xuống, "Lần này, sao nàng lại c.h.ế.t?"

Ta nói năng lộn xộn về việc chàng vì ta mà trúng độc, ta phải tự sát để bắt đầu lại từ đầu.

Chàng im lặng hồi lâu, lau đi những giọt lệ trên mặt ta: "Ngu ngốc. Lần sau không cần làm vậy."

Ta vừa khóc vừa cười: "Nếu có lần sau, ta vẫn sẽ làm thế."

Chàng lườm ta, nhưng trong mắt đã thoáng hiện ý cười.

Chúng ta nhanh ch.óng nhập cuộc, chia sẻ những thông tin có được từ vòng lặp trước. Dựa trên tất cả manh mối liên quan đến cái c.h.ế.t của ta, kết hợp với mật báo mà Lục Nghiễm nắm giữ, chúng ta liệt kê ra vài thế lực có khả năng nhất. Ta tận dụng ưu thế của vòng lặp, cố ý tiết lộ bí mật giả cho những kẻ khác nhau để quan sát phản ứng. Lục Nghiễm thì âm thầm giám sát phía bên ngoài.

Cuối cùng, chúng ta khóa c.h.ặ.t đối tượng nghi vấn đầu tiên: Lưu quản sự trong phủ.

Lục Nghiễm ra tay rất nhanh, men theo Lưu quản sự mà bí mật tra ra những khoản bạc qua lại của nương gia (nhà mẹ đẻ) chủ mẫu Chu gia. Số tiền không nhỏ, thời gian rơi đúng vào lúc ta chuẩn bị xuất giá.

Sắc mặt Lục Nghiễm trầm xuống: "Chủ mẫu Chu gia muốn diệt khẩu, là sợ nàng phát hiện ra những thứ bà ta giấu trong của hồi môn, hoặc sợ nàng thân thiết với ta mà tiết lộ bí mật."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vòng lặp mới bắt đầu, chúng ta giăng sẵn bẫy. Ta cố ý đứng gần chỗ Lưu quản sự, nhỏ giọng tỏ vẻ lo lắng với Xuân Đào rằng phát hiện trong hồi môn có thứ không nên có, phải báo cho Đại nhân tra xét kỹ.

Đêm ấy, ta một mình bất an chờ đợi trong phòng.

Giờ Tý, then cửa khẽ lay động. Lưu quản sự lách mình đi vào, còn chưa kịp tiếp cận ta đã bị một mũi nỗ tiễn từ cửa sổ b.ắ.n xuyên qua cổ tay.

Lục Nghiễm dẫn người phá cửa xông vào, khống chế ông ta tại chỗ.

Lưu quản sự đã khai. Đúng là do chủ mẫu chỉ thị, nếu ta có dị tâm hoặc được Lục Nghiễm tín nhiệm thì phải để ta t.ử vong ngoài ý muốn. Lưu quản sự giao ra những bức thư tín qua lại.

Đêm về, ta tựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c Lục Nghiễm, nghe nhịp tim bình ổn của chàng. Sợi dây đàn căng thẳng bấy lâu lẽ ra phải được nới lỏng, nhưng chẳng hiểu sao, ta vẫn thấy thấp thỏm không yên, "Thực sự kết thúc rồi sao?"

Lục Nghiễm nắm c.h.ặ.t t.a.y ta: "Nàng bị dọa sợ rồi. Những ngày tới, ta sẽ tăng cường thêm người canh giữ viện này."

Chàng trấn an ta vài câu rồi quay về thư phòng xử lý công vụ. Đến canh tư, ta thức giấc vì khát. Trong phòng tối om như mực, ta xuống giường lần mò đi rót nước. Chân vừa chạm đất, cổ họng đột ngột thắt lại. Một sợi tơ tằm thanh mảnh, lạnh lẽo và dẻo dai siết c.h.ặ.t lấy yết hầu ta.

Ta vô vọng cào cấu vào cổ mình, đ.ấ.m đá. Vậy mà... vẫn còn sao? Trong lúc vùng vẫy, ta chạm phải vết sẹo trên cánh tay kẻ đó. Sau đó, ý thức chìm dần vào bóng tối.

15.

Lại một lần nữa tỉnh dậy trong sương phòng Chu gia. Lần này, khi gặp Lục Nghiễm, ta bình tĩnh vô cùng.

Kẻ đó gầy cao, dùng Thiên Tằm Ti hiếm thấy, thủ pháp quỷ quyệt dứt khoát, cánh tay có sẹo. Nghe xong lời miêu tả của ta về hung thủ thứ hai, gương mặt Lục Nghiễm tức thì phủ một lớp băng giá. Giọng chàng lạnh thấu xương, đáy mắt thoáng qua sát ý: "Là tên kiếm khách giang hồ mà Binh bộ Tả Thị lang nuôi dưỡng, chuyên giúp hắn làm những việc ám muội. Ta lẽ ra phải nghĩ đến từ sớm."

Mục tiêu đã được xác định. Đó là kẻ thù chính trị của Lục Nghiễm, muốn dùng cái c.h.ế.t của ta để đả kích động chàng, làm loạn cục diện.

"Lần này, không trốn nữa." Ta nhìn Lục Nghiễm: "Chúng ta bày một ván cờ, thỉnh “quân” nhập cục."

Chúng ta dày công thiết kế. Ta đóng vai một quân cờ tình cờ phát hiện bí mật hồi môn, sợ hãi tột độ muốn hướng Lục Nghiễm thú nhận để cầu chở che. Lục Nghiễm phối hợp diễn cảnh nghi kỵ và chán ghét ta, ghẻ lạnh ta ở một tiểu viện hẻo lánh, rút hết phần lớn hộ vệ ngoài sáng, tạo ra ảo giác ta cô lập không người giúp đỡ mà lại biết quá nhiều.

Lục Nghiễm âm thầm bố trí những Cẩm Y Vệ tài giỏi, cẩn thận mà chàng tin tưởng nhất ẩn nấp trong mọi ngóc ngách của viện, còn bản thân chàng nấp chờ sẵn ở vị trí gần nhất, có thể kịp thời ra tay nhất.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện