Hồi lâu sau, một chiếc ngoại bào mang theo hơi ấm nhẹ nhàng đắp lên vai ta. Ta đẫm lệ ngước nhìn lên. Lục Nghiễm chẳng biết đã ngồi xổm trước mặt ta từ lúc nào, khoảng cách rất gần. Hắn nhíu mày, ánh mắt đầy vẻ hoang mang, đôi môi mấp máy, cứng nhắc thốt ra: "Sao lại khóc thành thế này? Bị dọa sợ rồi sao?"
Ta kịch liệt lắc đầu, thổn thức không nói nổi một câu trọn vẹn: "Không phải sợ... là đau lòng."
Ánh mắt Lục Nghiễm trầm xuống, đầu ngón tay hắn khẽ khều ống tay áo ta lên. Bên dưới thấp thoáng lộ ra những vết sẹo cũ nhạt màu. Đó là do hồi nhỏ bị chủ mẫu dùng trà nóng tạt vào mà để lại. Đồng t.ử của Lục Nghiễm khẽ co rút.
Ta đ.á.n.h liều, nghiến răng trút bỏ xiêm y, chỉ để lại chiếc yếm đào. Những vết sẹo năm cũ rải rác khắp cơ thể. Ta nhìn Lục Nghiễm, giọng nói đầy bi thương và khẩn cầu: "Ta cứ ngỡ, gả cho phu quân, ít nhất có thể giúp ta và mẫu thân có một con đường sống." Giọng ta nhỏ như một tiếng thở dài.
"Bên ngoài đều nói chàng khắc thê. Nếu ta thật sự không thoát khỏi kiếp nạn này, nếu ta phải c.h.ế.t... Liệu chàng có thể nể tình đêm nay ta đã cố gắng làm tròn bổn phận thê t.ử, mà sau này chiếu cố mẫu thân ta một chút được không?"
"Bà cái gì cũng không biết, bà chỉ là người sinh ra ta mà thôi." Ta cúi đầu, lại vùi mặt vào gối, không dám nhìn hắn thêm nữa. "Ta thật sự không biết mình phải làm sao nữa rồi."
Rất lâu sau, bàn tay Lục Nghiễm mang theo một chút do dự, chậm rãi đặt lên vai ta.
7.
Đêm ấy, Lục Nghiễm không rời đi.
Chúng ta vẫn mặc nguyên xiêm y, cùng nằm trên chiếc giường cưới rộng thênh thang. Nến đỏ cháy lụi, trong phòng chìm vào một mảnh tối đen như mực.
Chẳng biết đã qua bao lâu, lâu đến mức ta cứ ngỡ hắn đã chìm vào giấc điệp. Trong bóng tối thâm trầm, bỗng nhiên vang lên giọng nói của Lục Nghiễm, tựa hồ như đang độc thoại: "Ta chưa từng khắc c.h.ế.t bất kỳ ai."
Ta ngẩn người, nín thở lắng nghe.
"Cái danh tiếng đó, là do tự ta tung ra ngoài."
Ta không kìm lòng được mà xoay người lại. Trong bóng đêm, chỉ có thể mờ ảo nhìn thấy đường nét bờ vai và tấm lưng của hắn.
Lục Nghiễm khẽ cười một tiếng, mang theo vẻ mệt mỏi tự giễu: "Ngồi ở vị trí này, đào hoa sát còn nhiều hơn cả đào hoa vận, phiền nhiễu vô cùng. Ta dứt khoát tự nhận mình là thiên sát cô tinh, cốt để đổi lấy chút thanh tĩnh."
Tim ta thắt lại, dâng lên một nỗi xót xa âm ỉ. Hóa ra khi mới gặp ta, hắn lại mang tâm thế đề phòng sâu nặng, coi ta như đại địch là vì lẽ đó.
Giọng hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo: "Chu gia các người là kẻ đầu tiên không sợ c.h.ế.t, cứ nhất quyết đ.â.m đầu vào."
Cổ họng ta nghẹn đắng, mất một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói của mình: "Ta không phải do họ phái đến. Ta còn chán ghét họ hơn cả chàng."
Lục Nghiễm hừ nhẹ một tiếng, tựa như đang cười. Dây thần kinh căng thẳng của ta hơi giãn ra, buột miệng thốt lên: "Phu quân, ta có thể ôm chàng một chút không?"
Hắn không đáp, ta coi như hắn đã mặc nhận, bèn cẩn trọng nhích người về phía hắn. Tiếng vải vóc cọ xát sột soạt vang lên khe khẽ. Tấm lưng Lục Nghiễm hơi cứng lại nhưng không hề né tránh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy eo hắn, đầu ngón tay lướt chậm theo một vệt lồi lõm trên lưng hắn, giọng nói đầy vẻ đau lòng: "Vết sẹo này thật dài. Do đâu mà có?"
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Cơ thể hắn căng lên, lát sau mới khàn giọng đáp: "Ba năm trước, tại Chiếu ngục Bắc Trấn Phủ Ty bị tập kích. Vì cứu người nên bị loan đao vạch một đường."
"Còn đau không?"
"Không đau."
Ngón tay ta di chuyển đến một nơi khác: "Còn đây?"
"Truy quét lậu thuế ở biên cảnh, bị mũi tên b.ắ.n trúng."
"Còn chỗ này..."
Hắn đột nhiên bắt lấy bàn tay đang dạo chơi của ta, nắm gọn trong lòng bàn tay hắn: "Đủ rồi. Ngủ đi."
Ta không hỏi thêm nữa, cũng không rút tay về, áp mặt vào lưng hắn rồi nhắm mắt lại. Thật kỳ lạ, trong cái đêm đầy rẫy sát cơ này, bên cạnh một Lục Nghiễm khiến người người khiếp sợ, ta lại cảm thấy một sự an lòng đã lâu không có.
8.
Sáng sớm hôm sau, ta tỉnh giấc.
Lục Nghiễm đã vận y quan chỉnh tề: "Nàng cứ ở lại viện chính, để Xuân Đào, Thu Hạnh theo sát, chớ có đi lung tung."
Hắn khựng lại một chút, rồi bồi thêm một câu: "Ta sẽ về sớm nhất có thể."
Ta ngồi bên mép giường gật đầu: "Được."
Ngọn lửa hy vọng trong lòng bừng sáng lên từng chút một. Trời còn chưa tối, Lục Nghiễm đã trở về. Ta gần như hình bóng không rời bên hắn. Ngay cả khi hắn phê duyệt công văn, ta cũng thủ hộ bên cạnh, mượn ánh nến nơi góc phòng mà thêu thùa.
Sợi dây đàn căng thẳng trong lòng ta gần như đã được nới lỏng. Thế nhưng khi đêm về, Xuân Đào đứng đợi ngoài cửa để ta tắm rửa thay y phục. Vừa khép cửa lại, phía sau bỗng vang lên một tiếng xé gió.
Ta thầm kêu không ổn, sau gáy truyền đến một cơn đau kịch liệt và trầm đục. Trước khi ý thức bị bóng tối nuốt chửng, ý nghĩ cuối cùng hiện lên: Vẫn không được sao...
...
Lại mở mắt ra. Vẫn là khuê phòng.
Những chuyện xưa mà Lục Nghiễm tiết lộ, sự mềm lòng thoáng qua của hắn, sự an yên giả tạo đêm qua... hết thảy đều không thể đổi lấy một đường sống cho ta.
Nhưng cũng không phải hoàn toàn vô ích. Hung thủ rất xảo quyệt, hắn thay đổi thời gian, thay đổi thủ pháp khiến ta không kịp trở tay.
Ta kịch liệt lắc đầu, thổn thức không nói nổi một câu trọn vẹn: "Không phải sợ... là đau lòng."
Ánh mắt Lục Nghiễm trầm xuống, đầu ngón tay hắn khẽ khều ống tay áo ta lên. Bên dưới thấp thoáng lộ ra những vết sẹo cũ nhạt màu. Đó là do hồi nhỏ bị chủ mẫu dùng trà nóng tạt vào mà để lại. Đồng t.ử của Lục Nghiễm khẽ co rút.
Ta đ.á.n.h liều, nghiến răng trút bỏ xiêm y, chỉ để lại chiếc yếm đào. Những vết sẹo năm cũ rải rác khắp cơ thể. Ta nhìn Lục Nghiễm, giọng nói đầy bi thương và khẩn cầu: "Ta cứ ngỡ, gả cho phu quân, ít nhất có thể giúp ta và mẫu thân có một con đường sống." Giọng ta nhỏ như một tiếng thở dài.
"Bên ngoài đều nói chàng khắc thê. Nếu ta thật sự không thoát khỏi kiếp nạn này, nếu ta phải c.h.ế.t... Liệu chàng có thể nể tình đêm nay ta đã cố gắng làm tròn bổn phận thê t.ử, mà sau này chiếu cố mẫu thân ta một chút được không?"
"Bà cái gì cũng không biết, bà chỉ là người sinh ra ta mà thôi." Ta cúi đầu, lại vùi mặt vào gối, không dám nhìn hắn thêm nữa. "Ta thật sự không biết mình phải làm sao nữa rồi."
Rất lâu sau, bàn tay Lục Nghiễm mang theo một chút do dự, chậm rãi đặt lên vai ta.
7.
Đêm ấy, Lục Nghiễm không rời đi.
Chúng ta vẫn mặc nguyên xiêm y, cùng nằm trên chiếc giường cưới rộng thênh thang. Nến đỏ cháy lụi, trong phòng chìm vào một mảnh tối đen như mực.
Chẳng biết đã qua bao lâu, lâu đến mức ta cứ ngỡ hắn đã chìm vào giấc điệp. Trong bóng tối thâm trầm, bỗng nhiên vang lên giọng nói của Lục Nghiễm, tựa hồ như đang độc thoại: "Ta chưa từng khắc c.h.ế.t bất kỳ ai."
Ta ngẩn người, nín thở lắng nghe.
"Cái danh tiếng đó, là do tự ta tung ra ngoài."
Ta không kìm lòng được mà xoay người lại. Trong bóng đêm, chỉ có thể mờ ảo nhìn thấy đường nét bờ vai và tấm lưng của hắn.
Lục Nghiễm khẽ cười một tiếng, mang theo vẻ mệt mỏi tự giễu: "Ngồi ở vị trí này, đào hoa sát còn nhiều hơn cả đào hoa vận, phiền nhiễu vô cùng. Ta dứt khoát tự nhận mình là thiên sát cô tinh, cốt để đổi lấy chút thanh tĩnh."
Tim ta thắt lại, dâng lên một nỗi xót xa âm ỉ. Hóa ra khi mới gặp ta, hắn lại mang tâm thế đề phòng sâu nặng, coi ta như đại địch là vì lẽ đó.
Giọng hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo: "Chu gia các người là kẻ đầu tiên không sợ c.h.ế.t, cứ nhất quyết đ.â.m đầu vào."
Cổ họng ta nghẹn đắng, mất một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói của mình: "Ta không phải do họ phái đến. Ta còn chán ghét họ hơn cả chàng."
Lục Nghiễm hừ nhẹ một tiếng, tựa như đang cười. Dây thần kinh căng thẳng của ta hơi giãn ra, buột miệng thốt lên: "Phu quân, ta có thể ôm chàng một chút không?"
Hắn không đáp, ta coi như hắn đã mặc nhận, bèn cẩn trọng nhích người về phía hắn. Tiếng vải vóc cọ xát sột soạt vang lên khe khẽ. Tấm lưng Lục Nghiễm hơi cứng lại nhưng không hề né tránh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy eo hắn, đầu ngón tay lướt chậm theo một vệt lồi lõm trên lưng hắn, giọng nói đầy vẻ đau lòng: "Vết sẹo này thật dài. Do đâu mà có?"
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Cơ thể hắn căng lên, lát sau mới khàn giọng đáp: "Ba năm trước, tại Chiếu ngục Bắc Trấn Phủ Ty bị tập kích. Vì cứu người nên bị loan đao vạch một đường."
"Còn đau không?"
"Không đau."
Ngón tay ta di chuyển đến một nơi khác: "Còn đây?"
"Truy quét lậu thuế ở biên cảnh, bị mũi tên b.ắ.n trúng."
"Còn chỗ này..."
Hắn đột nhiên bắt lấy bàn tay đang dạo chơi của ta, nắm gọn trong lòng bàn tay hắn: "Đủ rồi. Ngủ đi."
Ta không hỏi thêm nữa, cũng không rút tay về, áp mặt vào lưng hắn rồi nhắm mắt lại. Thật kỳ lạ, trong cái đêm đầy rẫy sát cơ này, bên cạnh một Lục Nghiễm khiến người người khiếp sợ, ta lại cảm thấy một sự an lòng đã lâu không có.
8.
Sáng sớm hôm sau, ta tỉnh giấc.
Lục Nghiễm đã vận y quan chỉnh tề: "Nàng cứ ở lại viện chính, để Xuân Đào, Thu Hạnh theo sát, chớ có đi lung tung."
Hắn khựng lại một chút, rồi bồi thêm một câu: "Ta sẽ về sớm nhất có thể."
Ta ngồi bên mép giường gật đầu: "Được."
Ngọn lửa hy vọng trong lòng bừng sáng lên từng chút một. Trời còn chưa tối, Lục Nghiễm đã trở về. Ta gần như hình bóng không rời bên hắn. Ngay cả khi hắn phê duyệt công văn, ta cũng thủ hộ bên cạnh, mượn ánh nến nơi góc phòng mà thêu thùa.
Sợi dây đàn căng thẳng trong lòng ta gần như đã được nới lỏng. Thế nhưng khi đêm về, Xuân Đào đứng đợi ngoài cửa để ta tắm rửa thay y phục. Vừa khép cửa lại, phía sau bỗng vang lên một tiếng xé gió.
Ta thầm kêu không ổn, sau gáy truyền đến một cơn đau kịch liệt và trầm đục. Trước khi ý thức bị bóng tối nuốt chửng, ý nghĩ cuối cùng hiện lên: Vẫn không được sao...
...
Lại mở mắt ra. Vẫn là khuê phòng.
Những chuyện xưa mà Lục Nghiễm tiết lộ, sự mềm lòng thoáng qua của hắn, sự an yên giả tạo đêm qua... hết thảy đều không thể đổi lấy một đường sống cho ta.
Nhưng cũng không phải hoàn toàn vô ích. Hung thủ rất xảo quyệt, hắn thay đổi thời gian, thay đổi thủ pháp khiến ta không kịp trở tay.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









