Ta có chút kinh ngạc, rõ ràng gia tộc họ Triệu đã quyết ý ẩn cư tránh đời, thề không phụng sự triều đại mới.

Đối với việc phụ thân làm quan, bọn họ chưa từng cung cấp cho ông bất kỳ sự thuận lợi nào.

Phụ thân ta suốt bốn mươi năm qua một mình lầm lũi độc hành, dựa vào chính mình mới có được ngày hôm nay.

Chúng sinh đều khổ, ta muốn cầu phúc cho phụ thân, để thế đạo này có thể được như ông mong muốn.

Ta rốt cuộc vẫn còn ngây thơ quá, Lão hòa thượng nói ta thông tuệ, nhưng ta lại chẳng nhìn thấu được những trò lừa gạt của đám quyền quý này.

Đệ đệ kia của ta tên là Triệu Bỉnh Lâm, nó làm thư đồng cho Thái t.ử.

Nó là con nhà thế gia được dạy dỗ khuôn phép bài bản, tuy không được bồi dưỡng theo kiểu người thừa kế thế gia, nhưng cũng là bậc thiếu niên tài tuấn tiền đồ vô lượng.

Có sự quy khuyên của nó, Thái t.ử rốt cuộc cũng từ bỏ việc chơi bời, thu liễm tính tình để chăm chỉ đọc sách.

Đệ đệ thỉnh thoảng sẽ đến thăm ta, cung kính gọi ta là tỷ tỷ, hỏi ta có an ổn không, nếu có thiếu thốn gì cứ nói với nó, nó sẽ bẩm báo lại với phụ thân.

Ta là Thái t.ử phi, địa vị ngang hàng với Tam phi của Hoàng đế, hay các Công chúa, tôn quý vô cùng, sao có thể thiếu thốn? Nếu nhất định phải nói ta thiếu cái gì, thì chắc là thiếu một cái am ni cô.

Có điều bản thân ta cũng tích cóp được không ít tiền, cộng thêm của hồi môn, xây mười cái am ni cô cũng thừa sức.

Có đôi khi ta cũng tùy hứng muốn bảo phụ thân từ quan, như vậy ta có thể bất chấp tất cả mà trốn khỏi cái phủ Thái t.ử này.

Đám Phạm Âm thân là nha hoàn, lại luôn bất bình thay cho ta, dùng thân mình mảnh mai chắn trước mặt ta.

Cho nên ta không thể ích kỷ như vậy, các nàng đều là người do ta bảo vệ.

Vì phụ thân, vì các nàng, ta đều phải tiếp tục làm cái chức Thái t.ử phi này.

Thái t.ử điện hạ đã lâu không bước chân đến viện của ta, nghe hạ nhân nói, hắn lại dẫn mấy vị Tài nhân về phủ.

Hai vị Lương đệ vẫn chưa học xong quy củ, nghe ma ma dạy lễ nghi nói, bọn họ dạy mãi không sửa, ta cũng không làm khó dễ nhiều, chỉ bảo họ cứ ở yên trong viện của mình.

Còn về mấy vị Tài nhân kia, tuổi còn trẻ, cũng đừng suốt ngày cáo bệnh nữa, không đến thỉnh an thì cứ việc không đến.

Ta không rảnh rỗi để ý đến tâm tư vòng vo của mấy cô nương này. Bởi vì hai ngày nữa ta sẽ được theo Hoàng hậu nương nương đi gặp Thái hậu, cũng chính là Hoàng tổ mẫu của ta.

Ta mang theo hai nha hoàn Phạm Âm và Phạm Yên, các nàng đều vô cùng vui vẻ khi được đến chùa Chiêu Quốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trước đây, vào khoảng thời gian Lão hòa thượng mất, hàng năm ta đều về chùa Chiêu Quốc ở một thời gian.

Khi đó ta có thể mang theo cả sáu nha hoàn cùng đi.

Nhưng bây giờ thì không thể được nữa rồi.

Mấy tiểu nha hoàn đều đặc biệt ghen tị vì hai người họ được đi cùng ta, nhao nhao dặn dò nhớ mang kinh thư, mang thực đơn món chay, mang kiểu dáng d.a.o cạo, mang quẻ thẻ của chùa về.

Ta ngồi một bên yên lặng nhìn các nàng nô đùa, trong lòng vô cùng được an ủi, các nàng đều có bản lĩnh riêng, sau này chúng ta xây chùa có thể mỗi người một việc, sẽ không bị c.h.ế.t đói.

Chuyện này quả thực rất đáng mừng.

Đệ đệ đến nơi thấy các nha hoàn phấn khích như vậy, tò mò hỏi ta là vì chuyện gì?

Ta bảo nó rằng bọn ta sắp theo Hoàng hậu đến chùa Chiêu Quốc.

Gương mặt nghiêm nghị của đệ đệ hiếm hoi lắm mới hé lộ một nụ cười khó phát hiện, nó hỏi: "Tỷ tỷ có mong cầu điều gì không?"

Có chứ! Đương nhiên là có!

Ta vuốt chuỗi hạt: "Chỉ nguyện cắt bỏ ba ngàn sợi tóc phiền não, không còn phải lo âu vì chuyện thế tục."

Đệ đệ lắc đầu, như thể ta đang nói chuyện viển vông.

"Chỉ sợ là, không thể được như ý nguyện của tỷ tỷ!"

Ngươi có thể nói ta những cái khác, ví dụ như dung mạo xấu xí, không tài không đức. Nhưng duy chỉ không được phủ nhận ước mơ cả đời của ta, cho dù là đệ đệ cũng không được.

Cho nên ta không buồn không vui, mặc kệ nó, để mặc nó quy củ chào hỏi rồi rời đi.

Hai ngày chớp mắt đã đến.

Ta cùng Hoàng hậu nương nương lấy danh nghĩa cầu phúc cho đất nước, dẫn theo một đoàn người rầm rộ đến chùa Chiêu Quốc, dù ta không phải lần đầu thấy trận trượng thế này nhưng cũng kinh ngạc không thôi.

Hồi nhỏ ta từng lén nhìn thấy vài lần, thường thì trong tình huống này, sợ tiểu sa di xung đột với quý nhân, ngoại trừ Lão hòa thượng và vài vị cao tăng đắc đạo, những người khác đều không được tùy tiện rời khỏi chỗ ở.

Hoàng hậu nói với ta trước khi đến người đã tắm gội ăn chay suốt ba mươi ngày, ta nghe xong không khỏi thấy kính nể thái độ chuẩn bị nghiêm túc cẩn trọng của Hoàng hậu nương nương để diện kiến Phật tổ.

Ta mới chỉ tắm gội ăn chay có ba ngày, xem ra ta đối với Phật tổ vẫn chưa đủ kính sợ.

Kết quả Hoàng hậu nương nương chuyển giọng nói, nếu không giữ giới, cái lão Hoàng đế kia lại đến quấy rầy người, cho nên người chỉ đành tỏ lòng thành tâm ăn chay ba mươi ngày, báo hại người phải ăn rau suốt một tháng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện