Để lương tâm dễ chịu hơn đôi chút, ta bảo phụ thân đưa hết đám tỳ nữ của ta vào phủ Thái t.ử.

Trước kia không muốn để các nàng đến là do lòng tư tâm của ta, coi các nàng như vật sở hữu của mình.

Lão hòa thượng nói, mỗi người đều có nhân duyên cơ hội của riêng mình, đều cần tự mình lựa chọn.

Ta cho các nàng cơ hội lựa chọn này, dung mạo các nàng đều thuộc hàng thượng thừa, ít nhất có thể bảo đảm một đời không lo cơm áo.

Nếu như không thể chịu đựng cảnh thanh đăng cổ phật kết thúc cuộc đời này, thì hãy sớm tìm cho mình một chốn về tốt đẹp.

Thái t.ử là Thiên t.ử tương lai, hắn thích mỹ nhân, ta tin hắn sẽ trân trọng những nha hoàn mà ta thật lòng đối đãi này.

Chỉ là ta còn giữ một phần tư tâm, ta không muốn Phạm Âm trở thành nữ nhân của Thái t.ử.

Ta muốn bảo vệ trái tim thuần khiết chưa từng vấy bụi trần của nàng ấy.

Lão hòa thượng nói ta có duyên với Phật, trời sinh thông tuệ, nhưng trong lòng còn chấp niệm, nếu không nhìn thoáng hơn chút thì sẽ đi lầm đường.

Năm ta tám tuổi không thích nghe ông giảng mấy đạo lý mơ hồ này, ta một lòng muốn đợi ông c.h.ế.t để kế thừa vị trí trụ trì, thậm chí còn tìm sẵn hòa thượng cạo đầu giỏi nhất trong chùa để xuống tóc cho ta.

Nhưng ta ngàn vạn lần không ngờ tới, chính tên hòa thượng cạo đầu đó lại cướp mất vị trí trụ trì của ta.

Cha ta đón ta về nhà đúng vào ngày tang lễ của lão hòa thượng.

Ta bắt đầu khóc từ ngày tân trụ trì lên ngôi, cha ta tưởng ta không nỡ xa lão hòa thượng nên tìm rất nhiều bạn bè đồng trang lứa cho ta.

Ta không đau lòng vì lão hòa thượng, ông từng nói ông viên tịch là lên trời làm Phật trở lại.

Ta đau lòng là vì cái vị trí trụ trì mà ta hằng mong nhớ đã bị tên hòa thượng cạo đầu kia cướp mất.

Hôm đó hòa thượng khoác chiếc cà sa lão hòa thượng truyền lại, chắp tay trước n.g.ự.c, nói ta vẫn chưa đến lúc quy y cửa Phật, bảo ta hãy thuận theo tự nhiên, chớ nên sinh chấp niệm.

Ta chỉ nói sớm muộn gì cũng có ngày ta lấy lại những thứ thuộc về mình.

Ông ấy nghe xong lắc đầu, nói một câu Phật ngữ.

Chuyện ta triệu tập tỳ nữ xinh đẹp vào phủ Thái t.ử đã truyền khắp kinh thành.

Lão hoàng đế thân là Thiên t.ử mà nhiều chuyện như vậy, dẫn dắt tức phụ cũng bắt chước làm theo.

Mỗi khi có sự việc xảy ra liền giống như hiện tại, lan truyền khắp kinh thành với tốc độ như lửa cháy lan đồng cỏ.

Ta bị đặt cho cái biệt danh "Chưởng Đăng tiểu thư" (Tiểu thư cầm đèn), công lao này hoàn toàn thuộc về Lão hoàng đế, vị phụ hoàng mới của ta.

Người người đều nói, Chưởng Đăng tiểu thư tướng mạo thô bỉ, muốn dùng tỳ nữ xinh đẹp để trói buộc trái tim Thái t.ử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phạm Âm bất bình nói với ta, rõ ràng đều là nha hoàn thân cận của tiểu thư, số lượng và quy cách đều phù hợp với vị phận Thái t.ử phi. Những kẻ này chỉ thích hắt nước bẩn lên người ta.

Ý định ban đầu của ta đúng là muốn dùng mỹ sắc dụ dỗ Thái t.ử, để hắn tạm thời không có tâm tư tơ tưởng đến nàng ấy.

Nhưng hiện tại ta chỉ có thể lừa nàng ấy rằng danh tiếng của ta không cần phải tốt đến thế.

Người đời tuy là trêu chọc ta, nhưng trong lời nói ngoài ý tứ chẳng qua đều là ghen tị Thái t.ử diễm phúc không nhỏ mà thôi.

Phạm Âm biết ta định làm một Thái t.ử phi không được Thái t.ử chú ý, chỉ cần mười mấy năm không làm nên trò trống gì, liền có thể tự xin đến am ni cô tu hành chuộc tội.

Chuyện này muộn hơn vài năm so với kế hoạch ban đầu của ta, nhưng cũng là biện pháp ổn thỏa nhất hiện giờ.

Cho nên Phạm Âm lập tức lộ ra vẻ mặt "em hiểu rồi".

Ta xưa nay không có sức đề kháng với cái vẻ kiều diễm ngây ngô này của nàng ấy, mím môi cười nhẹ, từ từ lần tràng hạt.

Thái t.ử điện hạ vẫn như thường lệ đến chỗ ta ngồi, khuôn mặt trắng nõn của hắn ửng lên sắc hồng nhàn nhạt.

"Bổn điện hạ không cần người khác, chỉ muốn nàng ấy."

Hắn chỉ vào Phạm Âm, kiên định một cách khó hiểu.

Phạm Âm cô nương ngốc nghếch kia trừng lớn đôi mắt hạnh, nhất thời phản ứng không kịp.

Cô nương này dốt đặc cán mai về chuyện tình cảm, tấm chân tình của Thái t.ử điện hạ, rốt cuộc là trao nhầm người rồi...

Ta bảo Thái t.ử đừng quá kích động, thần thiếp tự nhiên rất vui lòng để Thái t.ử mở rộng hậu viện, chỉ là chuyện gả cưới của Phạm Âm cần tôn trọng ý nguyện của nàng ấy.

Phạm Âm nghe lời ta, lập tức quỳ xuống đầy trung thành nói: "Nô tỳ nguyện cả đời hầu hạ Thái t.ử phi, vĩnh viễn không lấy chồng."

Thái t.ử điện hạ quả nhiên lộ ra vẻ mặt thương tâm.

Lúc này ta bảo Phạm Âm gọi các nha hoàn khác của ta đến.

Oanh oanh yến yến cùng đến, nhất thời trăm hoa đua nở, làm cho cái sân vốn thanh tịnh của ta bỗng chốc rực rỡ hẳn lên.

Nỗi buồn của Thái t.ử điện hạ không kéo dài được bao lâu, bỗng nhiên thấy nhiều mỹ nhân như vậy, hắn ngây người nhìn ta không nói nên lời.

Ta nhẹ giọng hỏi xem có ai nguyện ý hầu hạ Thái t.ử không.

Thái t.ử điện hạ có chút mong chờ nhìn các nàng, đôi mắt ướt sũng, trông giống như con nai con săn được trong buổi săn mùa thu.

Đám nha hoàn của ta có lẽ còn chưa hiểu rõ tình hình, nhất thời nhao nhao quỳ xuống: "Tiểu thư đừng đuổi nô tỳ đi, nô tỳ không đi đâu cả, nô tỳ nguyện cả đời hầu hạ tiểu thư, vĩnh viễn không lấy chồng."

Ánh lửa trong mắt Thái t.ử điện hạ vụt tắt, thất hồn lạc phách rời đi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện