May mà viết mấy bài đồng d.a.o vẫn rất đơn giản, khắp hang cùng ngõ hẻm đều lưu truyền tiếng thơm của bản Thái t.ử.

Thái t.ử phi chắc chắn có thể nghe thấy.

Người sống một đời, như phù du gửi thân giữa trời đất.

Phù du sớm sinh tối c.h.ế.t, cho nên mới muốn liều mạng sống thật rực rỡ.

Ta hỏi Thái t.ử phi, có nguyện ý sống rực rỡ một lần như phù du, trong sinh mệnh ngắn ngủi tìm kiếm một người bạn đời ưu tú hay không.

Ví dụ như bản Thái t.ử vô cùng ch.ói lọi đây.

Thái t.ử phi cười cười, sinh mệnh của phù du đối với con người là ngắn ngủi, nhưng sinh mệnh của con người, chưa chắc cần phải sống mơ mơ màng màng như phù du.

Ngoài tình yêu, nhân sinh còn có rất nhiều việc ý nghĩa có thể làm.

Ví dụ như bản Thái t.ử, tương lai có thể làm một thiên cổ minh quân, lưu danh sử sách.

Bản Thái t.ử được cổ vũ rất nhiều.

Sau khi hồi cung, ta đột nhiên phản ứng lại, nói đạo lý với Thái t.ử phi là không nói lại nàng được.

Nàng rất thông minh, rất thấu đáo.

Không khéo lại bị nàng làm cho bản Thái t.ử xoay mòng mòng.

Triệu Trắc phi lại chạy đến Đông Cung tìm ta đưa điểm tâm.

Ta hỏi nàng ta, vì sao lại đối tốt với bản Thái t.ử như vậy.

Nàng ta đáp, nàng ta muốn làm người kề vai sát cánh cùng ta.

Phải rồi, những người phụ nữ khác, đều có điều cầu mong ở ta.

Còn Thái t.ử phi, đối với tất cả đều không mong cầu gì.

Nàng có chấp niệm phải không? Vậy thì sao ta có thể để nàng toại nguyện chứ?

Để nàng làm trụ trì?

Bản Thái t.ử còn chưa c.h.ế.t đâu!

Bây giờ nàng xuống tóc xuất gia thì còn ra thể thống gì?

Chi bằng đưa hết đám nha hoàn của nàng đi làm ni cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cứ quyết định vui vẻ như vậy đi.

Bây giờ ta đã không còn là Thái t.ử nữa.

Tám năm trước, Phụ hoàng chinh chiến phương Bắc ba năm khải hoàn trở về, ta vốn tưởng cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, đi bồi dưỡng tình cảm với Thái t.ử phi.

Không ngờ Phụ hoàng bị thủ lĩnh man tộc b.ắ.n trúng một mũi tên, tổn thương căn cốt, mệnh chẳng còn bao lâu.

May mà mấy tháng trước khi Phụ hoàng băng hà, Mẫu hậu vẫn luôn túc trực bên cạnh chăm sóc.

Ít nhất trong lòng Mẫu hậu vẫn có Phụ hoàng phải không?

Vậy tại sao trong lòng Thái t.ử phi lại không có ta?

Năm Kiến Nguyên thứ tám, ta đuổi tất cả nha hoàn của nàng đi làm ni cô.

Trước tết Hoàng tổ mẫu cũng đã cưỡi hạc tây du.

Bên cạnh Thái t.ử phi đã không còn một ai.

Ta hỏi nàng có nguyện ý làm Hoàng hậu của ta không.

Nàng lắc đầu, bảo ta đừng chấp nhất nữa, hãy trân trọng người trước mắt.

Ai cũng cảm thấy ta là chấp niệm, không, đây sao có thể là chấp niệm chứ?

Bên nhau trọn đời với cô vợ nhỏ của chính mình, thì tính là chấp niệm gì?

Ta nói với Thái t.ử phi: "Trừ phi ta c.h.ế.t, nàng đừng hòng nghĩ đến chuyện xuất gia."

Sau khi trở về, ta bắt đầu sủng hạnh hậu phi, để họ sinh con nối dõi.

Còn về tuyển tú?

Làm một Hoàng đế tốt rất bận rộn, ta ngay cả thời gian đến hậu cung còn chẳng có, tuyển tú nữ cái gì?

Tại vị bốn mươi tám năm, ta sống đến sáu mươi tám tuổi.

Coi như là vị Hoàng đế hiếm hoi của Đại Khải c.h.ế.t già một cách yên bình.

Trước lúc lâm chung ta cũng đã nghĩ thông, hà tất phải đ.á.n.h cược cục tức đó làm gì, ta bảo đại thái giám vào ngày ta hạ táng thì phát độ điệp cho cô vợ nhỏ của ta.

Tuy là muộn một chút, nhưng ít nhất, nàng cũng coi như đã làm vợ cả của ta cả một đời.

Nàng là thê t.ử duy nhất của ta!

(Hết)
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện