Nghe nói sau đó Thái t.ử điện hạ đã bãi chức quan của không ít đại thần, phụ thân ta thì ngay tại chỗ cởi mũ từ quan, tỏ ý các đại thần h.i.ế.p người quá đáng.
Thái t.ử vì an ủi Tể tướng, phạt bổng lộc nửa năm những đại thần hùa theo nhưng chưa bị bãi quan.
Chuyện này náo loạn xôn xao.
Ta lại cảm thấy có người khác đổ thêm dầu vào lửa, ví dụ như Tạ gia.
Nói ta không thể sinh con, đắc tội phụ thân ta, để con gái Định Quốc tướng quân đang cô lập không nơi nương tựa trong triều làm Thái t.ử phi, từng chuyện từng chuyện một, hoàn toàn không nhắc đến Tạ Trắc phi, chuyện này nàng ấy được gạt ra sạch sẽ, ngược lại khiến người ta không thể không suy nghĩ sâu xa.
Haizz!
Mấy người này diễn rõ ràng như vậy, ta muốn lờ đi cũng không được.
May mà cái gọi là chúng vọng sở quy này cũng là điều ta mong muốn.
Hôm nay Thái t.ử điện hạ uống say khướt, được thị vệ dìu đến viện của ta, thấy vậy ta chỉ đành bảo Phạm Âm đi chuẩn bị canh giải rượu.
Nhắc đến thì, người khó nhìn thấu nhất vẫn là Thái t.ử.
Lần này hắn không mời mà đến, cũng là lúc kết thúc tất cả chuyện này rồi.
Thần trí Thái t.ử mơ màng, nhưng lại có thể tìm chính xác phương hướng của ta, hắn hất tay thị vệ ra, loạng choạng đi về phía ta.
Ta sợ hắn ngã, bèn bước tới đỡ lấy hắn.
"Nghê nhi." Hắn lầm bầm gọi tên ta, ta lau mồ hôi cho hắn, dìu hắn ngồi xuống chiếc chõng ta hay nằm hóng mát.
"Vẫn là nàng tốt nhất, nhưng bọn họ, bọn họ, còn cả bọn họ nữa đều là kẻ ác, muốn chia rẽ chúng ta." Thái t.ử chỉ vào khoảng không mà lên án, thấy dáng vẻ trẻ con này của hắn, ta có chút dở khóc dở cười.
Đợi Phạm Âm bưng canh giải rượu đến cho hắn uống xong, ánh mắt mơ màng của hắn mới tỉnh táo hơn đôi chút.
Thấy hắn dường như đã có thể giao tiếp bình thường, ta mới gảy chuỗi hạt hỏi hắn: "Thái t.ử điện hạ, ngài có biết vì sao Phụ hoàng lại phong phụ thân của Triệu Trắc phi làm Định Quốc tướng quân không?"
Nghe vậy, sắc mặt Thái t.ử điện hạ bỗng chốc trầm xuống, hắn cũng biết nguyên do hắn phải cưới Triệu Trắc phi, nhưng mọi chuyện còn xa mới đơn giản như vậy.
Hắn siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t.
Ta chỉ yên lặng nhìn hắn, Thái t.ử hiểu về quyền thuật hơn ta, cho nên ta không cần nói nhiều nữa.
Thái t.ử ngồi im lặng hồi lâu, cuối cùng khi rời đi hắn bảo ta đừng suy nghĩ quá nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đây chắc chắn không phải vấn đề ta nghĩ nhiều hay không, ngay cả phụ thân ta cũng chỉ là một quân cờ, huống hồ là ta? Sau này khi ta về thăm phụ thân, hai bên tóc mai ông đã điểm bạc, lộ rõ vẻ già nua.
Phụ thân nhìn ta, hối hận không thôi: "Biết có ngày hôm nay, thà rằng lúc trước cứ để con xuất gia làm ni cô cho rồi."
Ta an ủi ông: "Thực ra bây giờ đi cũng chưa muộn."
Phụ thân nhìn ta, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta không buông, ta chỉ đành đưa ra gợi ý cho ông, dù sao cũng chỉ là chuyện thuận nước đẩy thuyền mà thôi.
Hơn nữa, để phụ thân làm việc này là thích hợp nhất.
Nói thật lòng, ta cũng không muốn phụ thân phải lo lắng cho ta như vậy, trong lòng ông chứa đựng lê dân thiên hạ, không nên để chuyện của ta cản trở con đường của ông.
Phụ thân luôn cảm thấy ta chịu khổ, thương xót ta vô cùng.
Đâu có gì là khổ hay không khổ, từ nhỏ những gì ta nhìn thấy, phần nhiều cũng là sinh ly t.ử biệt.
Có điều, nghe lời ta nói, phụ thân dường như càng buồn hơn, khàn giọng nói ông đã không chăm sóc tốt cho Cầm nương, để ta tuổi còn nhỏ đã mất mẹ.
Khuyên giải phụ thân không thành, ngược lại còn khiến ông nhớ tới chuyện đau lòng, ta không cách nào thay ông nhìn thấu, chỉ đành để ông tự mình từ từ nghĩ thông, sớm ngày lật qua trang này.
Đợi ta về phủ Thái t.ử, thì chỉ còn việc ngồi chờ tin vui.
Phụ thân hành động rất nhanh, chưa đầy một tháng, ta đã nhận được thánh chỉ ra lệnh đến chùa Chiêu Quốc tu hành.
Ta đi với lý do dưỡng bệnh, thân phận vẫn là Thái t.ử phi, cho nên ta không có độ điệp, càng không thể xuống tóc, chỉ có thể giống như Thái hậu ở lại trong cấm địa.
Thái hậu gặp ta thì rất thân thiết, gọi ta cùng bà chăm sóc vườn rau, lúc rảnh rỗi thì tụng kinh niệm Phật.
Các nha hoàn của ta đều đi cùng ta, có trù nghệ của Phạm Sơn, Thái hậu cuối cùng cũng từ bỏ việc tự mình nấu nướng, cảm thấy ăn món chay mỹ vị cũng không tồi.
Những ngày tháng này, dù không trở thành trụ trì am ni cô như ta mong muốn, nhưng cũng chẳng khác gì lúc xưa bầu bạn bên cạnh Lão hòa thượng.
Trước mắt ta tạm coi như đã thành công một nửa vậy.
Phụ thân nghe lời ta, dùng tiền riêng của ta xây am ni cô cho ta, ta thường xuyên đến xem, đợi sau khi hoàn công ta đích thân đề chữ cho am, đặt tên là Thủy Vân Am.
Mọi thứ đều đã chuẩn bị xong xuôi, trong lòng ta càng thêm bình yên.
Hư Hoằng hình như đã bị nhốt lại, nghe nói phải bế quan tu hành mười lăm năm mới được ra ngoài.
Thái t.ử vì an ủi Tể tướng, phạt bổng lộc nửa năm những đại thần hùa theo nhưng chưa bị bãi quan.
Chuyện này náo loạn xôn xao.
Ta lại cảm thấy có người khác đổ thêm dầu vào lửa, ví dụ như Tạ gia.
Nói ta không thể sinh con, đắc tội phụ thân ta, để con gái Định Quốc tướng quân đang cô lập không nơi nương tựa trong triều làm Thái t.ử phi, từng chuyện từng chuyện một, hoàn toàn không nhắc đến Tạ Trắc phi, chuyện này nàng ấy được gạt ra sạch sẽ, ngược lại khiến người ta không thể không suy nghĩ sâu xa.
Haizz!
Mấy người này diễn rõ ràng như vậy, ta muốn lờ đi cũng không được.
May mà cái gọi là chúng vọng sở quy này cũng là điều ta mong muốn.
Hôm nay Thái t.ử điện hạ uống say khướt, được thị vệ dìu đến viện của ta, thấy vậy ta chỉ đành bảo Phạm Âm đi chuẩn bị canh giải rượu.
Nhắc đến thì, người khó nhìn thấu nhất vẫn là Thái t.ử.
Lần này hắn không mời mà đến, cũng là lúc kết thúc tất cả chuyện này rồi.
Thần trí Thái t.ử mơ màng, nhưng lại có thể tìm chính xác phương hướng của ta, hắn hất tay thị vệ ra, loạng choạng đi về phía ta.
Ta sợ hắn ngã, bèn bước tới đỡ lấy hắn.
"Nghê nhi." Hắn lầm bầm gọi tên ta, ta lau mồ hôi cho hắn, dìu hắn ngồi xuống chiếc chõng ta hay nằm hóng mát.
"Vẫn là nàng tốt nhất, nhưng bọn họ, bọn họ, còn cả bọn họ nữa đều là kẻ ác, muốn chia rẽ chúng ta." Thái t.ử chỉ vào khoảng không mà lên án, thấy dáng vẻ trẻ con này của hắn, ta có chút dở khóc dở cười.
Đợi Phạm Âm bưng canh giải rượu đến cho hắn uống xong, ánh mắt mơ màng của hắn mới tỉnh táo hơn đôi chút.
Thấy hắn dường như đã có thể giao tiếp bình thường, ta mới gảy chuỗi hạt hỏi hắn: "Thái t.ử điện hạ, ngài có biết vì sao Phụ hoàng lại phong phụ thân của Triệu Trắc phi làm Định Quốc tướng quân không?"
Nghe vậy, sắc mặt Thái t.ử điện hạ bỗng chốc trầm xuống, hắn cũng biết nguyên do hắn phải cưới Triệu Trắc phi, nhưng mọi chuyện còn xa mới đơn giản như vậy.
Hắn siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t.
Ta chỉ yên lặng nhìn hắn, Thái t.ử hiểu về quyền thuật hơn ta, cho nên ta không cần nói nhiều nữa.
Thái t.ử ngồi im lặng hồi lâu, cuối cùng khi rời đi hắn bảo ta đừng suy nghĩ quá nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đây chắc chắn không phải vấn đề ta nghĩ nhiều hay không, ngay cả phụ thân ta cũng chỉ là một quân cờ, huống hồ là ta? Sau này khi ta về thăm phụ thân, hai bên tóc mai ông đã điểm bạc, lộ rõ vẻ già nua.
Phụ thân nhìn ta, hối hận không thôi: "Biết có ngày hôm nay, thà rằng lúc trước cứ để con xuất gia làm ni cô cho rồi."
Ta an ủi ông: "Thực ra bây giờ đi cũng chưa muộn."
Phụ thân nhìn ta, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta không buông, ta chỉ đành đưa ra gợi ý cho ông, dù sao cũng chỉ là chuyện thuận nước đẩy thuyền mà thôi.
Hơn nữa, để phụ thân làm việc này là thích hợp nhất.
Nói thật lòng, ta cũng không muốn phụ thân phải lo lắng cho ta như vậy, trong lòng ông chứa đựng lê dân thiên hạ, không nên để chuyện của ta cản trở con đường của ông.
Phụ thân luôn cảm thấy ta chịu khổ, thương xót ta vô cùng.
Đâu có gì là khổ hay không khổ, từ nhỏ những gì ta nhìn thấy, phần nhiều cũng là sinh ly t.ử biệt.
Có điều, nghe lời ta nói, phụ thân dường như càng buồn hơn, khàn giọng nói ông đã không chăm sóc tốt cho Cầm nương, để ta tuổi còn nhỏ đã mất mẹ.
Khuyên giải phụ thân không thành, ngược lại còn khiến ông nhớ tới chuyện đau lòng, ta không cách nào thay ông nhìn thấu, chỉ đành để ông tự mình từ từ nghĩ thông, sớm ngày lật qua trang này.
Đợi ta về phủ Thái t.ử, thì chỉ còn việc ngồi chờ tin vui.
Phụ thân hành động rất nhanh, chưa đầy một tháng, ta đã nhận được thánh chỉ ra lệnh đến chùa Chiêu Quốc tu hành.
Ta đi với lý do dưỡng bệnh, thân phận vẫn là Thái t.ử phi, cho nên ta không có độ điệp, càng không thể xuống tóc, chỉ có thể giống như Thái hậu ở lại trong cấm địa.
Thái hậu gặp ta thì rất thân thiết, gọi ta cùng bà chăm sóc vườn rau, lúc rảnh rỗi thì tụng kinh niệm Phật.
Các nha hoàn của ta đều đi cùng ta, có trù nghệ của Phạm Sơn, Thái hậu cuối cùng cũng từ bỏ việc tự mình nấu nướng, cảm thấy ăn món chay mỹ vị cũng không tồi.
Những ngày tháng này, dù không trở thành trụ trì am ni cô như ta mong muốn, nhưng cũng chẳng khác gì lúc xưa bầu bạn bên cạnh Lão hòa thượng.
Trước mắt ta tạm coi như đã thành công một nửa vậy.
Phụ thân nghe lời ta, dùng tiền riêng của ta xây am ni cô cho ta, ta thường xuyên đến xem, đợi sau khi hoàn công ta đích thân đề chữ cho am, đặt tên là Thủy Vân Am.
Mọi thứ đều đã chuẩn bị xong xuôi, trong lòng ta càng thêm bình yên.
Hư Hoằng hình như đã bị nhốt lại, nghe nói phải bế quan tu hành mười lăm năm mới được ra ngoài.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









