Nhà họ Lưu chúng ta, cho dù đang làm Hoàng đế tôn quý, mấy thế gia kia đều không nguyện ý gả con gái cho bọn ta, kể cả Triệu Tướng môn đệ không hiển hách cũng như vậy.

Cho dù Tạ gia gả con gái cho nhà họ Lưu chúng ta, cũng chẳng có ai ân ái như vợ chồng với Thiên t.ử cả.

Hoàng gia gia của ta, trước khi băng hà, ngay cả mặt mũi Hoàng tổ mẫu lần cuối cũng không gặp được đã buông tay trần thế.

Còn về Phụ hoàng ta, cho dù chuyên sủng Mẫu hậu ta nhiều năm, Mẫu hậu cũng khó cho ông một sắc mặt tốt.

Ta chưa từng nghĩ sẽ cưới con gái thế gia gì, ta chỉ muốn cưới một người an phận thủ thường, dịu dàng hiền thục, có thể cùng ta răng long đầu bạc là được.

Ý của Phụ hoàng bảo ta cưới con gái Triệu Tướng là vì, trong triều Tạ gia độc đại, có mối họa ngoại thích can chính, cần phải nghĩ cách để Triệu gia đang tránh đời không chịu ra mặt phải xuất sĩ làm quan, đây là thuật cân bằng của đế vương.

Chỉ vì điều này, Phụ hoàng bày ra trận thế lớn như vậy, không tiếc bôi nhọ danh tiếng của ta và Thái t.ử phi tương lai...

Ta cảm thấy, chắc chắn là do Phụ hoàng quá thô tục, nên mới bị Mẫu hậu ghét bỏ đến tận bây giờ.

Nghĩ đến Hoàng tổ mẫu tu hành ở chùa Chiêu Quốc mười tám năm, còn có Mẫu hậu mấy năm gần đây yêu thích tham thiền, ta đối với vị Thái t.ử phi tương lai cũng xuất thân từ thế gia này có chút lo lắng.

Nghe Tô Lê Ca kể, con gái Triệu thị ôn nhu đoan trang, hiền lương thục đức, là ứng cử viên tốt cho ngôi vị Thái t.ử phi.

Lúc đó ta mới hơi yên tâm một chút, đối với cuộc sống gia trạch an ninh sau này có chút mong đợi.

Nhưng Phụ hoàng ta lại cố tình không để nhà ta êm ấm, vậy mà lại bắt ta ngay trong ngày đại hôn rước hai Lương đệ xinh đẹp vào phủ, còn ra ý bảo ta phải lạnh nhạt với Thái t.ử phi một thời gian...

Ta biết ông muốn làm vậy để Triệu Tướng bị ép buộc, nhưng ta rất bất mãn với cách làm ngó lơ sự hòa thuận hậu trạch này của ông.

Phụ hoàng lại thản nhiên nói: "Dù sao sau này các con có khối thời gian bồi dưỡng tình cảm."

Bất đắc dĩ, ta chỉ đành cõng cái danh xấu chê Thái t.ử phi xấu xí, ngay trong ngày đại hôn, rước hai người phụ nữ ta không thích vào phủ Thái t.ử.

Ta sợ Thái t.ử phi trong đêm tân hôn, vì bị phu quân lạnh nhạt mà quá đau lòng, bèn phái người canh chừng bên phía Thái t.ử phi, lại nghe hạ nhân nói, tỳ nữ của Thái t.ử phi xúi giục Thái t.ử phi nghĩ cách hòa ly với ta.

Hay lắm!

Bản Thái t.ử chẳng qua chỉ muốn gia trạch yên ổn, lại cứ có người khắp nơi không cho ta toại nguyện.

Sáng sớm hôm sau ta liền đến viện của Thái t.ử phi, muốn hội kiến ả tỳ nữ to gan lớn mật này.

Quả nhiên nhìn thấy một nha hoàn dung mạo xinh đẹp tuyệt trần, cho dù ta từ nhỏ đã nhìn quen bao tuyệt sắc trong hậu cung, cũng bị nhan sắc của nàng làm cho ch.ói mắt.

Những nữ t.ử dung mạo xinh đẹp nhưng địa vị thấp hèn, đa phần đều muốn dùng nhan sắc để leo lên cầu vinh hoa phú quý, loại đàn bà này ta chướng mắt nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Cứ nghĩ đến việc bên cạnh Thái t.ử phi của ta có loại tỳ nữ này, ta lại càng thêm thương xót nàng.

Nàng bị ép gả cho ta, lại bị ta lạnh nhạt ngay trong ngày đại hôn, bên cạnh còn có một nha hoàn tâm cơ thâm trầm như vậy.

Nàng đeo mạng che mặt, có phải là vì bị những lời đồn đãi do Phụ hoàng tung ra làm tổn thương rồi hay không? Ta nắm lấy bàn tay mềm mại nhỏ bé của nàng, thầm nghĩ, ta nhất định phải che chở cho nàng, sủng ái nàng, để nàng biết ta sẽ là một phu quân tốt, tương lai cũng sẽ là một Hoàng đế tốt, là một người đàn ông tốt để nàng dựa vào.

Phụ hoàng chê chuyện chưa đủ lớn, bắt nàng tháo mạng che mặt xuống.

Dung mạo nàng đoan trang đáng yêu, một chút cũng không xấu, quả thực là đẹp vô cùng!

Mẫu hậu cũng rất thích nàng, khen nàng xinh đẹp, nhưng nàng chỉ cúi đầu, dáng vẻ không được vui cho lắm.

Có lẽ là vì tỳ nữ của nàng khiến nàng nảy sinh lòng tự ti, ta siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, xem ra sớm muộn gì cũng phải loại bỏ người đàn bà đầy toan tính bên cạnh nàng.

Mỗi ngày ta đều dành ra một chút thời gian để bồi tiếp nàng, hy vọng nàng có thể cảm nhận được tâm ý của bản Thái t.ử.

Ả nha hoàn kia tâm cơ thâm sâu, luôn cố tình hay vô ý che chắn trước mặt Thái t.ử phi, ta chỉ đành nhìn ả, xem ả định quyến rũ bản điện hạ thế nào.

Quả nhiên không sai, mỗi khi ta nhìn Thái t.ử phi, nàng ấy lại chau mày, còn ta vừa nhìn sang ả, ả liền cười tươi rói.

Bản Thái t.ử đâu dễ dàng bị dung mạo mê hoặc, người đàn bà này e là tính sai nước cờ rồi!

Ta sai người dò la xem Thái t.ử phi có sở thích gì, nghe nói Thái t.ử phi thích sưu tầm mỹ nhân, trong nhà có đến ba trăm tỳ nữ xinh đẹp.

Người ta thường nói thiếu cái gì thì thích cái đó, xem ra Thái t.ử phi đã tự ti về dung mạo đến mức bệnh hoạn rồi.

Ta còn nghe nói nàng triệu tập tỳ nữ xinh đẹp trong nhà đến phủ Thái t.ử, nói là muốn dùng nhan sắc để mê hoặc ta.

Trời xanh chứng giám, Thái t.ử phi của ta, đoan trang hiền thục, cai quản phủ Thái t.ử đâu ra đấy, trên dưới đều vô cùng kính phục, ai ai cũng khen ngợi.

Ta cưới được nàng không biết vui mừng đến thế nào đâu!

Đâu cần nàng phải tìm tỳ nữ xinh đẹp đến mê hoặc chứ?

Nhất định là do ả tỳ nữ bên cạnh Thái t.ử phi, ta phải đi tìm ả tính sổ cho ra lẽ.

Lúc ta đến, Thái t.ử phi đang cười với tỳ nữ kia.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện