Ta là Thái t.ử phi nhưng Thái t.ử không hề yêu ta.
Chuyện này cũng chẳng trách được hắn.
Thái t.ử điện hạ nức tiếng là kẻ trọng nhan sắc, còn ta lại là xú nữ trứ danh.
Người đời phong cho danh hiệu:
Kinh thành đệ nhất xấu!
Vì chuyện này mà hắn u sầu không dứt, tính tình sinh ra phản nghịch, ngay ngày đại hôn với ta đã nâng kiệu rước hai vị Lương đệ mỹ mạo vào phủ.
2
Nói về chuyện này ấy à!
Ta cảm thấy chủ yếu là do phụ hoàng của hắn, Lão hoàng đế chẳng có sở thích gì khác, chỉ thích nghe ngóng bát quái trong kinh thành.
Nghe đồn ta là đệ nhất xấu, ông liền phái ngay vị tài t.ử làm thơ hay nhất đương triều đến phủ ta bái kiến.
Còn đặc biệt làm một bài thơ lan truyền rộng rãi:
Triệu gia hữu nữ sơ trưởng thành, thù sắc các dị vị năng phân.
Khước đạo kiều nhan giai vi tỳ, tu nhi yểm diện khứ chưởng đăng.
*Tạm dịch: Nhà họ Triệu có nữ mới lớn khôn, nhan sắc mỗi người một vẻ khó phân biệt.
Ngờ đâu dung nhan kiều diễm đều là tỳ nữ, kẻ e thẹn che mặt lại đi cầm đèn
Ý là, vị tài t.ử kia nhìn nửa ngày, chỉ thấy toàn tỳ nữ xinh đẹp, rất khó phân biệt đâu là ta, cuối cùng biết được những người đẹp kia đều là nô tỳ, còn ta thì xấu hổ đi thắp đèn.
Bài thơ này viết rất hàm súc, nhưng lại nói cho mọi người biết một sự thật, ta còn chẳng đẹp bằng tỳ nữ trong nhà, danh tiếng dung mạo xấu xí cứ thế mà vang xa.
Đường đường là Hoàng đế lại công khai dẫn đầu bôi nhọ danh tiếng của một nữ t.ử chưa xuất giá, phụ thân ta tức đến thất khiếu bốc khói, vung tay áo đi tìm Lão hoàng đế đòi lại công đạo.
Ta đã mười sáu tuổi mà vẫn chưa có ai tới cầu thân, ta thấy phụ thân ta phần lớn là sợ ta thực sự không gả đi được nên mới tức giận như vậy.
Lão hoàng đế chuyện lạ cũng ngó rồi, náo nhiệt cũng xem xong, bị phụ thân ta làm ầm ĩ một trận, liền phất tay bán luôn con trai mình.
Một tháng sau, ta gả vào phủ Thái t.ử.
Nhưng mà!
Ngồi lên vị trí Thái t.ử phi tôn quý, ta lại chẳng thể nào vui vẻ nổi.
Cũng không phải vì Thái t.ử không yêu ta.
Chuyện này người ngoài đều không hay biết, lời đồn ta xấu xí là do chính ta tung ra.
Để khắc sâu ấn tượng này cho mọi người, từ nhỏ ta đã chỉ chọn những tỳ nữ có dung mạo xinh đẹp làm nha hoàn.
Mỗi lần dự yến tiệc, ta đều cố tình trang điểm nhạt nhòa tầm thường, dưới sự tương phản của đám nha hoàn mỹ mạo, ta quả nhiên mang danh xấu xí.
Chẳng vì gì cả, những yến tiệc kiểu này đa phần đều là để tuyển tức phụ. Ta không muốn làm tức phụ của bất kỳ ai trong số họ.
Ta đã nỗ lực suốt bảy tám năm trời, lại chỉ vì một phút ngẫu hứng của Lão hoàng đế mà công cốc.
Mọi người đều không biết, từ nhỏ ta đã lập chí làm trụ trì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hồi bé ta hay đau ốm, cha vì muốn ta dễ nuôi nên đã gửi ta vào chùa nuôi dưỡng một thời gian.
Trụ trì của ngôi chùa có một cái đầu trọc lóc biết phát sáng, hồi nhỏ ta vô cùng ngưỡng mộ.
Ta tranh mõ gỗ với ông, tranh chuỗi tràng hạt, tranh cả kinh thư...
Ông chưa bao giờ tức giận, ta giật chùm râu bạc trắng của ông, ông cũng chỉ cười hiền từ.
Các tín đồ đều nói ông là Phật sống, là cao tăng đắc đạo.
Ta hỏi ông thế nào là Phật, thế nào là đắc đạo? Ông chỉ xoa đầu ta, cười hiền từ như pháp tướng Phật Di Lặc.
Miệng lẩm bẩm: "Bất khả thuyết, bất khả thuyết." (Không thể nói, không thể nói)
Ta lại cảm thấy chỉ cần làm trụ trì chắc chắn sẽ biết được.
Khi ta nói cho ông nghe, ông cười đến mức râu vểnh lên, lộ cả chiếc răng sún.
Ta bảo: "Không phải là người không nỡ nhường lại vị trí trụ trì cho con đấy chứ?"
"Nghê nhi là con gái, không làm hòa thượng được, càng không làm trụ trì được."
Ta cảm thấy chắc là do ông quá keo kiệt thôi.
Chỉ cần ta muốn, sao có thể không làm được?
Sau tám tuổi, ta mới hiểu lão hòa thượng nói đúng.
Khi đó lão hòa thượng đã hóa thành vài viên xá lị t.ử.
Vị trí trụ trì của ông do sư đệ ông đảm nhận, là một hòa thượng trung niên gầy gò.
Sức khỏe ta đã tốt hẳn, phụ thân đón ta về phủ, ta mới hiểu ra, ta là con gái Tể tướng, ta không làm được hòa thượng, càng không làm được trụ trì.
Ta khóc suốt mấy ngày liền, phụ thân sợ ta cô đơn nên tìm rất nhiều bạn chơi cùng ta.
Khi đó ta đã hạ quyết tâm, sau này ta sẽ không xuất giá, ta muốn làm ni cô.
Những tỳ nữ xinh đẹp của ta đều hết mực ủng hộ ta, khóc lóc như thể sắp hy sinh vì nghĩa lớn, nói rằng sau này sẽ cùng ta xuống tóc làm ni cô.
Ta bảo các nàng cứ yên tâm, đầu trọc không có chấy, đầu trọc tiện lợi lắm.
Có một đám tùy tùng như vậy, làm chủ một am ni cô cũng chẳng khác trụ trì là bao.
Thế nhưng hiện tại, ta lại trở thành Thái t.ử phi.
Nha hoàn trung thành nhất của ta là Phạm Âm thấy ta ngồi ủ rũ trước nến hỉ đỏ thẫm, nhịn không được bèn bày mưu tính kế cho ta, nói rằng nữ nhân hoàng gia bị hưu bỏ thường sẽ bị đưa vào chùa, chúng ta có thể nỗ lực để Thái t.ử điện hạ hưu bỏ ta, hiện giờ Thái t.ử chán ghét ta chính là một điềm báo tốt.
Ta nhìn nàng ấy lắc đầu đầy thương cảm, nàng ấy có thể làm nha hoàn tâm phúc nhất của ta là vì nàng ấy đẹp nhất, đẹp hơn ta rất nhiều, đứng cùng ta chẳng khác nào ngọc quý so với hạt gạo, trân châu so với mắt cá, có thể ngay lập tức thu hút sự chú ý của người khác.
Khuyết điểm chính là đầu óc không được linh hoạt cho lắm.
Được cái ưu điểm là cực kỳ trung thành và nghe lời, một lòng một dạ muốn làm người quản lý hương hỏa trong ngôi chùa tương lai của ta.
Nàng ấy nói trong chùa hương hỏa là quan trọng nhất, nàng ấy muốn thay ta giám sát thật tốt.
Chuyện này cũng chẳng trách được hắn.
Thái t.ử điện hạ nức tiếng là kẻ trọng nhan sắc, còn ta lại là xú nữ trứ danh.
Người đời phong cho danh hiệu:
Kinh thành đệ nhất xấu!
Vì chuyện này mà hắn u sầu không dứt, tính tình sinh ra phản nghịch, ngay ngày đại hôn với ta đã nâng kiệu rước hai vị Lương đệ mỹ mạo vào phủ.
2
Nói về chuyện này ấy à!
Ta cảm thấy chủ yếu là do phụ hoàng của hắn, Lão hoàng đế chẳng có sở thích gì khác, chỉ thích nghe ngóng bát quái trong kinh thành.
Nghe đồn ta là đệ nhất xấu, ông liền phái ngay vị tài t.ử làm thơ hay nhất đương triều đến phủ ta bái kiến.
Còn đặc biệt làm một bài thơ lan truyền rộng rãi:
Triệu gia hữu nữ sơ trưởng thành, thù sắc các dị vị năng phân.
Khước đạo kiều nhan giai vi tỳ, tu nhi yểm diện khứ chưởng đăng.
*Tạm dịch: Nhà họ Triệu có nữ mới lớn khôn, nhan sắc mỗi người một vẻ khó phân biệt.
Ngờ đâu dung nhan kiều diễm đều là tỳ nữ, kẻ e thẹn che mặt lại đi cầm đèn
Ý là, vị tài t.ử kia nhìn nửa ngày, chỉ thấy toàn tỳ nữ xinh đẹp, rất khó phân biệt đâu là ta, cuối cùng biết được những người đẹp kia đều là nô tỳ, còn ta thì xấu hổ đi thắp đèn.
Bài thơ này viết rất hàm súc, nhưng lại nói cho mọi người biết một sự thật, ta còn chẳng đẹp bằng tỳ nữ trong nhà, danh tiếng dung mạo xấu xí cứ thế mà vang xa.
Đường đường là Hoàng đế lại công khai dẫn đầu bôi nhọ danh tiếng của một nữ t.ử chưa xuất giá, phụ thân ta tức đến thất khiếu bốc khói, vung tay áo đi tìm Lão hoàng đế đòi lại công đạo.
Ta đã mười sáu tuổi mà vẫn chưa có ai tới cầu thân, ta thấy phụ thân ta phần lớn là sợ ta thực sự không gả đi được nên mới tức giận như vậy.
Lão hoàng đế chuyện lạ cũng ngó rồi, náo nhiệt cũng xem xong, bị phụ thân ta làm ầm ĩ một trận, liền phất tay bán luôn con trai mình.
Một tháng sau, ta gả vào phủ Thái t.ử.
Nhưng mà!
Ngồi lên vị trí Thái t.ử phi tôn quý, ta lại chẳng thể nào vui vẻ nổi.
Cũng không phải vì Thái t.ử không yêu ta.
Chuyện này người ngoài đều không hay biết, lời đồn ta xấu xí là do chính ta tung ra.
Để khắc sâu ấn tượng này cho mọi người, từ nhỏ ta đã chỉ chọn những tỳ nữ có dung mạo xinh đẹp làm nha hoàn.
Mỗi lần dự yến tiệc, ta đều cố tình trang điểm nhạt nhòa tầm thường, dưới sự tương phản của đám nha hoàn mỹ mạo, ta quả nhiên mang danh xấu xí.
Chẳng vì gì cả, những yến tiệc kiểu này đa phần đều là để tuyển tức phụ. Ta không muốn làm tức phụ của bất kỳ ai trong số họ.
Ta đã nỗ lực suốt bảy tám năm trời, lại chỉ vì một phút ngẫu hứng của Lão hoàng đế mà công cốc.
Mọi người đều không biết, từ nhỏ ta đã lập chí làm trụ trì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hồi bé ta hay đau ốm, cha vì muốn ta dễ nuôi nên đã gửi ta vào chùa nuôi dưỡng một thời gian.
Trụ trì của ngôi chùa có một cái đầu trọc lóc biết phát sáng, hồi nhỏ ta vô cùng ngưỡng mộ.
Ta tranh mõ gỗ với ông, tranh chuỗi tràng hạt, tranh cả kinh thư...
Ông chưa bao giờ tức giận, ta giật chùm râu bạc trắng của ông, ông cũng chỉ cười hiền từ.
Các tín đồ đều nói ông là Phật sống, là cao tăng đắc đạo.
Ta hỏi ông thế nào là Phật, thế nào là đắc đạo? Ông chỉ xoa đầu ta, cười hiền từ như pháp tướng Phật Di Lặc.
Miệng lẩm bẩm: "Bất khả thuyết, bất khả thuyết." (Không thể nói, không thể nói)
Ta lại cảm thấy chỉ cần làm trụ trì chắc chắn sẽ biết được.
Khi ta nói cho ông nghe, ông cười đến mức râu vểnh lên, lộ cả chiếc răng sún.
Ta bảo: "Không phải là người không nỡ nhường lại vị trí trụ trì cho con đấy chứ?"
"Nghê nhi là con gái, không làm hòa thượng được, càng không làm trụ trì được."
Ta cảm thấy chắc là do ông quá keo kiệt thôi.
Chỉ cần ta muốn, sao có thể không làm được?
Sau tám tuổi, ta mới hiểu lão hòa thượng nói đúng.
Khi đó lão hòa thượng đã hóa thành vài viên xá lị t.ử.
Vị trí trụ trì của ông do sư đệ ông đảm nhận, là một hòa thượng trung niên gầy gò.
Sức khỏe ta đã tốt hẳn, phụ thân đón ta về phủ, ta mới hiểu ra, ta là con gái Tể tướng, ta không làm được hòa thượng, càng không làm được trụ trì.
Ta khóc suốt mấy ngày liền, phụ thân sợ ta cô đơn nên tìm rất nhiều bạn chơi cùng ta.
Khi đó ta đã hạ quyết tâm, sau này ta sẽ không xuất giá, ta muốn làm ni cô.
Những tỳ nữ xinh đẹp của ta đều hết mực ủng hộ ta, khóc lóc như thể sắp hy sinh vì nghĩa lớn, nói rằng sau này sẽ cùng ta xuống tóc làm ni cô.
Ta bảo các nàng cứ yên tâm, đầu trọc không có chấy, đầu trọc tiện lợi lắm.
Có một đám tùy tùng như vậy, làm chủ một am ni cô cũng chẳng khác trụ trì là bao.
Thế nhưng hiện tại, ta lại trở thành Thái t.ử phi.
Nha hoàn trung thành nhất của ta là Phạm Âm thấy ta ngồi ủ rũ trước nến hỉ đỏ thẫm, nhịn không được bèn bày mưu tính kế cho ta, nói rằng nữ nhân hoàng gia bị hưu bỏ thường sẽ bị đưa vào chùa, chúng ta có thể nỗ lực để Thái t.ử điện hạ hưu bỏ ta, hiện giờ Thái t.ử chán ghét ta chính là một điềm báo tốt.
Ta nhìn nàng ấy lắc đầu đầy thương cảm, nàng ấy có thể làm nha hoàn tâm phúc nhất của ta là vì nàng ấy đẹp nhất, đẹp hơn ta rất nhiều, đứng cùng ta chẳng khác nào ngọc quý so với hạt gạo, trân châu so với mắt cá, có thể ngay lập tức thu hút sự chú ý của người khác.
Khuyết điểm chính là đầu óc không được linh hoạt cho lắm.
Được cái ưu điểm là cực kỳ trung thành và nghe lời, một lòng một dạ muốn làm người quản lý hương hỏa trong ngôi chùa tương lai của ta.
Nàng ấy nói trong chùa hương hỏa là quan trọng nhất, nàng ấy muốn thay ta giám sát thật tốt.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









