"Tống chưởng quỹ!"
Chợt nghe có người gọi mình, Tống Ngọc Thiện giương mắt nhìn lên, thấy một người đang đứng đợi nàng ở ngay ngưỡng cửa thư cục: "Dương phu t.ử?"
Đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.
"Hôm nay trông khí sắc của ngài lại tốt hơn nhiều." Giọng Tống Ngọc Thiện mang ý thăm dò.
Nàng vốn ngỡ rằng chẳng bao lâu nữa, mình sẽ được thấy hắn trong những lần dạo chơi đêm, nào ngờ xem ra, vẫn phải đợi thêm một thời gian nữa.
"Không dám nhận tiếng 'phu t.ử' này nữa rồi." Giọng Dương Hiên thoáng chút sa sút: "Tống chưởng quỹ, hôm nay Dương mỗ đến đây là có việc muốn nhờ!"
Tống Ngọc Thiện không vội nhận lời ngay mà mời hắn vào hậu viện của thư cục để thong thả nói chuyện.
"Nghe nói Tống chưởng quỹ tu hành đã lâu, Dương mỗ muốn cầu xin Thiên nhãn thuật gia thân." Dương Hiên cúi người thật sâu, hành đại lễ.
"Ngươi có biết tình trạng thân thể của mình không? Một khi thi triển Thiên nhãn thuật, rất có khả năng ngươi sẽ vì vậy mà mất mạng." Tống Ngọc Thiện nói.
Thân thể hắn vốn đã bị quỷ khí xâm thực từ lâu, dương khí suy yếu, người như hắn, dù không có Thiên nhãn thuật, ban đêm ra khỏi cửa cũng mười phần hết chín sẽ đụng phải quỷ.
Nay lại muốn dùng Thiên nhãn thuật thì chẳng khác nào tự tìm đến cái c.h.ế.t.
"Dương mỗ biết." Dương Hiên vẫn kiên quyết.
Tống Ngọc Thiện lắc đầu: "Ta sẽ không thi triển Thiên nhãn thuật cho ngươi."
"Cầu xin Tống chưởng quỹ ra tay tương trợ!" Dương Hiên thẳng người quỳ sụp xuống.
Tống Ngọc Thiện khẽ thở dài: "Nàng đã cố hết sức để tránh mặt ngươi, cho dù ngươi có dùng Thiên nhãn thuật cũng chưa chắc đã tìm được nàng."
Dương Hiên kinh ngạc ngẩng đầu lên: "Ngài..."
"Chuyện của hai người ở âm thế đã không còn là bí mật gì nữa." Tống Ngọc Thiện nói: "Nàng tránh mặt ngươi chính là không muốn ngươi vì chuyện này mà bỏ mạng, ngươi hà cớ gì phải tự làm khổ mình như vậy?"
Dương Hiên cúi gằm mặt: "Dương mỗ trên cõi đời này vốn cũng không còn gì vướng bận, nếu không tìm được Ngọc Nhi, ta sẽ gieo mình xuống dòng Phù thủy kia, đến lúc đó cả hai chúng ta đều là quỷ, ắt sẽ không còn trở ngại gì nữa."
Tống Ngọc Thiện: "..."
Phải công nhận rằng, Dương phu t.ử đúng là kẻ lụy tình đến mù quáng.
Mắt nhìn người của Miêu Ngọc quả thực tốt hơn Quân Lan tỷ tỷ không biết bao nhiêu lần.
Một người vì đối phương mà cam lòng lẩn tránh, một người vì tình yêu mà đến tính mạng cũng chẳng hề tiếc nuối.
Bản thân Tống Ngọc Thiện tuy không thể chấp nhận được thứ tình yêu hy sinh tất cả như vậy, nhưng nàng cũng vô cùng khâm phục tình cảm mà họ dành cho nhau.
Nếu như Dương phu t.ử tìm đến nàng vài ngày trước thì có lẽ nàng cũng đành bó tay.
Dương phu t.ử và thủy quỷ Miêu Ngọc hoặc là phải chia lìa, hoặc là kết cục sẽ là cái c.h.ế.t của Dương phu t.ử.
Nhưng bây giờ nếu suy nghĩ kỹ lại, có lẽ nàng thật sự có cách để vẹn toàn đôi bên.
Tống Ngọc Thiện đỡ Dương phu t.ử dậy, rồi đem chuyện này nói ra.
"Thật sao? Vẹn toàn đôi bên?" Dương Hiên nghe vậy mừng rỡ như người c.h.ế.t đuối vớ được cọc.
"Chỉ là có khả năng thành công thôi, còn cụ thể thế nào ta vẫn cần phải thử một phen." Tống Ngọc Thiện thực ra khá tự tin, nhưng cũng không dám nói lời chắc chắn.
"Dù thành hay bại, cũng xin đa tạ Tống chưởng quỹ." Dương Hiên lại cúi người thật sâu.
"Ngươi đừng vội mừng, ta ra tay đều có cái giá của nó. Sau khi chuyện thành, ngươi phải hứa làm cho ta một việc." Tống Ngọc Thiện nói.
"Dương mỗ cam tâm tình nguyện." Dương Hiên đáp không do dự.
"Ngươi cứ về trước đợi tin tức đi, ban ngày nên ra ngoài phơi nắng nhiều một chút, dưỡng cho thân thể khỏe mạnh, việc ta muốn ngươi làm cần ngươi phải có một thân thể tốt. Về phía Miêu Ngọc, ta sẽ nhờ quỷ đi nhắn lời."
Tống Ngọc Thiện tiễn Dương phu t.ử đi rồi quay về phủ, tìm ra bộ đồ nghề làm giấy mã.
Biện pháp mà nàng nghĩ ra để giúp Dương phu t.ử và người thương, mấu chốt nằm cả ở những món đồ giấy này.
Gần đây, giấy trát thuật của nàng đã đạt đến mức tiểu thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng không chỉ có thể làm ra những món đồ mã mà ở cõi âm trông y hệt như vật thật mà còn có thể ban cho chúng một vài công năng đặc biệt.
Nói cách khác, nàng có thể tạo ra những món pháp khí dành riêng cho quỷ hồn.
So với việc luyện khí, việc chế tạo những món đồ mã có công năng khác nhau này dễ dàng hơn rất nhiều.
Bởi lẽ, nàng không cần phải đau đầu tính toán việc phối hợp, dung luyện các loại vật liệu, mà chỉ cần có đủ "tín niệm cảm" để tạo ra món đồ mã tương ứng là được.
Khi mới nhập môn giấy trát thuật, chỉ cần nàng tin rằng thứ mình làm ra không phải là một món đồ mã rỗng tuếch, nàng liền có thể thật sự tạo ra những vật phẩm mà ở cõi âm trông không khác gì vật thật.
Giờ đây, về mặt lý thuyết, chỉ cần nàng tin rằng mình có thể dùng giấy làm ra một bộ y phục cách ly được quỷ khí và âm khí, thì chỉ cần tín niệm cảm đủ mạnh, việc đó ắt sẽ thành.
Có điều, lúc giấy trát thuật tiến giai tiểu thành, thứ nàng làm ra chỉ là thỏi kim nguyên bảo có thể liên tục phát ra ánh sáng vàng óng ánh.
So với nó, độ khó của việc làm ra một bộ giấy áo có khả năng cách ly quỷ khí và âm khí cao hơn không chỉ một chút.
Tống Ngọc Thiện cũng không lo mình không làm được, bây giờ chưa thành thì dùng công đức để nâng cao ngộ tính, cảm ngộ sâu hơn, nhất định sẽ làm ra được.
Nhưng nếu có thể thì vẫn nên tự mình làm, nhân cơ hội này củng cố thêm giấy trát thuật sau khi đã tiến giai.
Nếu bộ y phục này làm thành công, không chỉ giải quyết được vấn đề của Dương phu t.ử và Miêu Ngọc, mà còn giúp giấy trát thuật của nàng tiến thêm một bước.
Tống Ngọc Thiện bắt đầu cắt từng mảnh giấy một để làm giấy áo.
Những lần thất bại cũng không hề lãng phí, ít nhất chúng cũng là những bộ giấy áo thuộc hàng tinh phẩm, có thể đốt xuống để bổ sung vào kho hàng của tiệm giấy mã ở cõi âm.
Đang mải mê làm, bỗng một vầng sáng vàng ấm áp chiếu vào mắt, nàng ngẩng đầu lên nhìn, thì ra là Kim thúc đã thắp đèn.
"Đã vào đêm rồi sao?" Tống Ngọc Thiện hỏi: "Giờ gì rồi?"
"Giờ Tuất." Kim Đại đáp.
Tống Ngọc Thiện vỗ đùi một cái: "Thôi c.h.ế.t, hôm nay còn phải đốt báo xuống âm thế nữa!"
Nàng vứt vội công việc đang làm dở, vài bước đã lao ra khỏi cửa: "Kim thúc, ta đến bãi đốt!"
Kim Đại vội cầm theo áo choàng đuổi ra, nhưng chỉ kịp thấy một đoàn quỷ ảnh đang khiêng kiệu bay đi mất.
Nàng tiểu thư hấp tấp nhà hắn thò đầu ra khỏi kiệu, vẫy tay với hắn: "Kim thúc, ngươi về đi, ta không lạnh đâu!"
Kim Đại thở dài một hơi, đứng nhìn cho đến khi quỷ kiệu của tiểu thư khuất dạng sau con ngõ, mới quay trở vào phủ.
Quỷ khiêng kiệu, chẳng mấy chốc đã đến bãi đốt ở phía bắc thành.
Tống Ngọc Thiện trả tiền xe.
Mấy con quỷ khiêng kiệu vui vẻ nhận tiền rồi nhiệt tình tiễn nàng: "Tống chưởng quỹ đi thong thả!"
Chiếc kiệu này là do Tống Ngọc Thiện đặt làm trong tháng này.
Mỗi lần ra ngoài, đám quỷ hồn đều quá nhiệt tình nên nàng dứt khoát làm một cỗ kiệu, ban đêm ra ngoài thì nhờ quỷ khiêng, tốc độ vừa nhanh hơn, mà đám quỷ hồn lại có thể kiếm thêm chút quỷ tệ, quả là một công đôi việc, đôi bên cùng có lợi.
Quỷ khiêng kiệu thường xuyên thay phiên nhau, ai cũng có cơ hội.
Mấy con quỷ vừa nhận được quỷ tệ liền lui sang một bên, nhường chỗ cho mấy con quỷ khác.
Tống Ngọc Thiện chào tạm biệt họ rồi đi vào bãi đốt.
Bản khắc của số báo tháng sau đã được người của xưởng in chất sẵn trong hố đốt, nàng chỉ cần viết một tờ biểu văn rồi châm lửa, đảm bảo đồ vật được gửi đến đúng nơi là xong.
Sau khi nhóm lửa xong, Tống Ngọc Thiện lại thắp hương gọi Hạt thư sinh và Quân Lan tỷ tỷ đến, kể cho họ nghe chuyện của Dương phu t.ử và Miêu Ngọc, nhờ họ xuống âm thế mời Miêu Ngọc lên một chuyến.
Lúc nãy nàng thắp hương mời Miêu Ngọc mà không thấy hiệu quả, đành phải nhờ họ đi tìm giúp.
"Chưởng quỹ, Miêu Ngọc kia c.h.ế.t đuối dưới nước, thi cốt chưa được an táng, bị con nước vây khốn, trừ phi tìm được kẻ c.h.ế.t thay cho nàng, nếu không sẽ không thể rời khỏi mặt nước, cũng không vào được âm thế, bây giờ nàng ấy hẳn là vẫn đang ở trong dòng Phù thủy." Hạt thư sinh nói.
Tống Ngọc Thiện thầm nghĩ, thảo nào lúc nãy thắp hương gọi mãi không tới, thì ra là bị vây khốn.
Điều kỳ lạ hơn là, Miêu Ngọc không thể rời khỏi dòng Phù thủy, vậy làm sao mà nàng ta lại có thể yêu đương với Dương phu t.ử được? Tống Ngọc Thiện nhờ mấy con quỷ đang đứng xem ở ngoài trông giúp đống lửa còn nàng thì ngồi lên kiệu, cùng Hạt thư sinh và Quân Lan tỷ tỷ đi một chuyến đến bờ Phù thủy.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









