Dù sao cũng là tiểu yêu đã khai trí, không thể không học hành được.
"Đại Bạch, Tiểu Quýt Béo!"
Đang ghé mình trên lan can cạnh nhà bếp chảy nước miếng, ngỗng Đại Bạch và Tiểu Quýt Béo quay đầu lại, chỉ thấy vị chủ nhân hòa ái dễ gần của chúng không biết từ chỗ nào đã lấy ra giấy bút.
"Ta còn chưa kiểm tra bài học hôm qua đâu đấy!" Tống Ngọc Thiện mỉm cười nói: "Còn một lúc nữa mới tới giờ cơm, vừa hay để ta kiểm tra các ngươi một phen."
Ngỗng Đại Bạch sững sờ, hôm nay phải ra ngoài, thành ra sau buổi học hôm qua nó có ôn bài được chút nào đâu.
Nghe nói chuyến đi này phải đi rất xa, nó ngay cả cái túi đeo nhỏ yêu thích nhất cũng không mang theo, còn sách vở thì đã vứt hết cả ở trong phủ rồi.
Dù có ham đọc sách đến mấy, bài kiểm tra bất thình lình thế này vẫn khiến Ngỗng Đại Bạch thấy nghẹn họng.
Mấu chốt nhất là nếu làm bài kém, phần thưởng tiền đồng của tháng này sẽ bay biến.
Tiểu Quýt Béo định giở trò dễ thương để lấp l.i.ế.m cho qua: "Meo ô~"
Tống Ngọc Thiện nhét cán bút vào móng vuốt của nó: "Viết đi nào!"
Ngỗng Đại Bạch biết không trốn thoát được, đành bất đắc dĩ cầm lấy bút.
"Chép lại bốn câu « Tam Tự Kinh » đã học ngày hôm qua."
Ngỗng Đại Bạch c.ắ.n đầu bút, gắng gượng viết được hai câu rưỡi, còn mấy chữ thì chỉ vẽ vòng tròn vì đã quên mất viết thế nào.
Tiểu Quýt Béo chần chừ mãi không chịu hạ bút, một giọt mực nhỏ xuống giấy loang thành một đốm đen, nó vội vàng lấy vuốt chùi đi, khiến cho cả đệm thịt hồng hào cũng lấm lem đen thui.
Cảnh tượng này thu hút Khâu nương cứ nhìn mãi về phía bên này, thấy ngỗng trắng và mèo cam thật sự cầm bút hí hoáy trên giấy, không giống bộ dạng đùa giỡn, lúc này nàng mới không nhịn được mà hỏi:
"Tống tiểu thư, con ngỗng và con mèo này thật sự biết viết chữ sao? Lại còn đọc qua cả cái « Tam Tự Kinh » gì đó nữa à?"
Nàng không biết chữ, nên cũng chẳng hiểu trên giấy viết những gì.
Tống Ngọc Thiện bày ra màn kiểm tra đột xuất này, chính là muốn thu hút sự chú ý của Khâu nương! Lòng đề phòng của Khâu nương rất nặng, chuyện về ngư yêu trong lòng nàng ắt hẳn là một bí mật, nếu đường đột hỏi thẳng, e rằng nàng sẽ không đời nào nói ra, chỉ đành dùng cách này.
"Đại Bạch không phải là ngỗng thường, Tiểu Quýt Béo cũng chẳng phải mèo thường, chúng nó đều là phàm yêu đã khai trí, thông minh lắm, « Tam Tự Kinh » cũng sắp học xong rồi." Tống Ngọc Thiện nói.
"Yêu?" Khâu nương bất giác liếc mắt nhìn xuống dòng sông.
Tiểu cá chép yêu đang bơi theo thuyền ở đằng xa nghe tới đây cũng không kìm được mà quẫy quẫy đuôi, bơi lại gần hơn một chút. Bấy giờ nó mới ló đầu lên, bộ vảy xinh đẹp dưới ánh nắng mặt trời ánh lên trông vô cùng nổi bật.
"Ta là tu sĩ, chúng nó theo ta học hành nên đã khai trí. Yêu quái vừa khai trí cũng chẳng khác gì trẻ sơ sinh, cần phải dạy bảo đàng hoàng thì mới có thể hiểu được đạo lý làm yêu xử thế, điều này cũng tốt cho việc tu luyện của chúng." Tống Ngọc Thiện nói.
"Tu sĩ ư?" Khâu nương cũng được tính là một trong số ít người ở huyện Phù Thủy từng được thấy sự phồn hoa của quận thành, nên biết đến sự tồn tại của tu sĩ. Người ở quận thành mỗi khi nhắc tới tu sĩ đều kính cẩn gọi một tiếng tiên sư!
Có điều, nàng quanh năm suốt tháng ở trên mặt nước, tin tức đều là nghe từ những lữ khách đi thuyền, chứ chưa từng nghe nói huyện Phù Thủy cũng xuất hiện tiên sư.
Nghe đồn tiên sư đều biết tiên pháp, coi việc trảm yêu trừ ma là trách nhiệm của mình, Khâu nương có phần căng thẳng nói: "Tiểu thư đã là tiên sư, cớ sao không diệt trừ yêu quái, mà ngược lại còn dạy chúng học hành?"
Tống Ngọc Thiện nhân cơ hội này bày tỏ lập trường của mình: "Người có tốt có xấu, yêu cũng có thiện có ác. Kẻ làm điều ác thì đáng bị diệt trừ, còn như chưa từng làm ác, cớ sao phải trừ?"
Trong giới tu sĩ, những kẻ cực đoan hễ thấy yêu là c.h.é.m có lẽ cũng không nhiều đâu nhỉ? Ít nhất thì những tu sĩ tu luyện « Nguyệt Hoa Tâm Pháp » như các nàng, có không ít người thích nuôi yêu sủng để hộ đạo.
"Tống tiểu thư nói phải lắm, trong loài người có kẻ ác, thì trong loài yêu cũng có yêu hiền." Khâu nương nói.
Tống Ngọc Thiện thấy thế là được liền dừng lại, tuy cuối cùng Khâu nương vẫn không thẳng thắn nói ra chuyện về ngư yêu, nhưng nàng đã gieo lại một mồi dẫn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nếu sau này ngư yêu kia có ý muốn học hành, Khâu nương ắt sẽ tự tìm đến nàng.
Làm được đến mức này là ổn rồi.
Cứ nhìn vào tình hình của ngỗng Đại Bạch và Tiểu Quýt Béo thì thấy, để dạy dỗ một tiểu yêu đã khai trí cho chúng có chút tiến bộ cũng chẳng phải chuyện dễ dàng, cần bỏ ra rất nhiều thời gian và công sức.
Cho đến tận bây giờ, công đức kiếm được nhờ việc dạy dỗ chúng cũng chẳng được bao nhiêu, mà đã rất lâu rồi không có thêm tiến triển.
Việc giáo hóa vốn dĩ không phải là chuyện của một sớm một chiều.
Tống Ngọc Thiện vui vẻ với việc dạy yêu đọc sách hiểu đạo lý, nhưng cũng không đến mức cứ thấy yêu nào là nhất quyết bắt nó phải theo mình học chữ, nàng coi trọng nhất vẫn là sự tự nguyện, hết thảy tùy duyên.
Chỉ là lúc này đây, tình hình làm bài của Ngỗng Đại Bạch và Tiểu Quýt Béo còn tệ hơn một chút so với những gì nàng dự tính.
Lúc học bài hôm qua chúng đã có chút lơ đễnh, Tống Ngọc Thiện cũng có thể hiểu được, trước ngày nghỉ ngơi bao giờ cũng dễ phân tâm hơn một chút. Có điều, việc này cũng không ngăn cản nàng hôm nay phải răn dạy nhắc nhở một phen, kẻo mấy ngày ra ngoài chơi bời, tâm lại sinh hoang dã.
Hai tiểu yêu cúi đầu nghe răn dạy, sự háo hức khi được ra ngoài cũng vơi đi vài phần.
Kim Đại đang chống sào cho Khâu nương, nhìn thấy cảnh này mà lòng còn sợ hãi.
May mà trước đây hắn đã từng học thuộc lòng « Tam Tự Kinh », những phép tính toán và mặt chữ cơ bản đều biết cả, chỉ cần nghe tiểu thư giảng bài, học thêm chút đạo lý là được, không cần phải thi thố cùng hai tiểu phàm yêu kia.
"Thôi được, lần này tạm thời không trừ tiền đồng của các ngươi, sau khi về phủ ta sẽ kiểm tra lại một lần nữa. Nếu vẫn còn tình trạng này, thì ta sẽ không nương tay đâu." Tống Ngọc Thiện nói.
Ngỗng Đại Bạch và Tiểu Quýt Béo nghe nói vẫn còn một cơ hội nữa, liền gật đầu lia lịa, thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Đành chịu thôi, dù trong thâm tâm chúng đã coi tiểu thư là chủ nhân của mình, nhưng tiểu thư lại không hề muốn vậy.
Nàng luôn nói rằng bọn chúng và nàng là bình đẳng, không phải là chủ nhân và yêu sủng, chẳng có ai phải nghe theo lời ai cả, phải tự làm chủ bản thân, tự nắm giữ cuộc đời mình.
Hiện tại chúng chưa có năng lực đối mặt với sóng gió bên ngoài, nên tiểu thư bằng lòng nuôi nấng, dẫn dắt chúng tu hành, dạy chúng học chữ, để nắm vững bản lĩnh sinh tồn như "người". Thế nhưng chúng cũng không thể ăn không uống không, mà cần phải bỏ ra công sức tương xứng.
Ngỗng Đại Bạch thì trả công bằng trứng của mình, còn Tiểu Quýt Béo tạm thời năng lực chưa rõ, chẳng giúp được gì, cho nên vẫn còn đang ghi nợ.
Tiểu thư nói, làm như vậy thì sau này khi chúng có đủ bản lĩnh, muốn rời khỏi tiểu thư để ra ngoài bôn ba cũng có thể tự do đi lại, không bị bất cứ điều gì trói buộc.
Cám và cá khô hằng ngày của ngỗng Đại Bạch, hay việc Tiểu Quýt Béo đi săn trong hậu viên đều là miễn phí, không cần trả thêm đồng nào.
Trước kia, nếu chúng muốn ăn món gì ngon, hay ăn một bữa thịnh soạn, thì phải tự mình bỏ tiền đồng ra phố mua về.
Về sau, vì chúng thèm cơm do Kim thúc nấu, tiểu thư mới đặt ra quy củ, mỗi ngày nộp năm đồng, Kim thúc sẽ lo cơm nước cho chúng cả một ngày.
Nguồn tiền đồng này, ngoài việc qua được bài kiểm tra hằng ngày và được tiểu thư thưởng cho năm đồng, thì nếu muốn có nhiều hơn, chúng chỉ có thể tự mình nghĩ cách kiếm thêm.
Như ngỗng Đại Bạch, nó có công việc ở thư cục là đôn đốc các thư sinh tự học, mỗi tháng đều được chia hoa hồng, nên một lần thi không tốt cũng không ảnh hưởng gì lớn, không đến mức ngay cả tiền cơm cũng không nộp nổi.
Nhưng Tiểu Quýt Béo thì khác, nó vẫn chưa tìm được con đường nào khác để làm thêm kiếm tiền cả!
Ở nhà ăn cơm do Kim thúc nấu, vừa rẻ lại vừa ngon, lật tung cả huyện Phù Thủy này lên cũng chẳng tìm được nơi thứ hai nào chỉ cần năm đồng là có thể lo được cơm ăn cả ngày.
Đi săn ăn thịt sống là để sinh tồn, còn nộp tiền để ăn cơm do Kim thúc nấu mới là hưởng thụ.
Một khi đã hưởng thụ rồi, thì không thể nào dứt ra được nữa.
Tiểu Quýt Béo cứ nhìn thấy chữ là đầu óc lại quay cuồng, việc học hành vô cùng gian khổ, nếu không phải vì miếng ăn hằng ngày, nó đã sớm bỏ cuộc từ lâu.
Hôm nay làm bài tệ đến thế, nếu bị trừ tiền đồng, nó sẽ phải nhịn ăn cơm của Kim thúc mấy ngày liền, may sao vẫn còn một cơ hội nữa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









