Đêm ba mươi Tết, dương thế nhà nhà người người đều thắp đèn đón giao thừa, cõi âm thế các quỷ hồn cũng tưng bừng rộn rã.
Huyện Phù Thủy xưa nay vẫn có tục lệ, cứ đêm ba mươi Tết lại làm lễ tế bái vong nhân, mang đèn đến thắp trên mộ phần tổ tiên.
Khi đêm xuống, tại địa giới huyện Phù Thủy của cõi âm, trước cửa những âm trạch vẫn còn hậu nhân thờ cúng, đều sáng lên những ngọn đèn dầu leo lét.
Cõi âm thế u ám mịt mùng, cả một năm trời hiếm khi có được khoảnh khắc đèn đuốc sáng trưng đến thế.
Ngay cả những quỷ hồn đã c.h.ế.t đi nhiều năm, không còn con cháu hương khói phụng thờ, cũng có thể ngắm nhìn những ngọn đèn trước cửa nhà quỷ khác, hít hà hương vị tỏa ra từ những món đồ cúng mà quỷ khác đang hưởng dụng, thêm chút thi vị cho kiếp quỷ buồn tẻ.
Thế nhưng, những ngọn đèn dầu vốn hiếm hoi bao năm qua, đêm nay lại chẳng mấy con quỷ nào để mắt tới.
Bởi vì cõi âm gian sắp mở một cửa tiệm!
Kể từ ngày rằm tháng Chạp ấy, khi cánh cửa âm trạch bị gõ vang và có một con quỷ dúi vào tay một tờ giấy gọi là truyền đơn, toàn bộ quỷ hồn trong địa giới quanh huyện Phù Thủy đều bị chuyện này thu hút hết cả sự chú ý.
Kể từ ngày thân xác họ lìa đời, sự phồn hoa của cõi dương đã chẳng còn liên quan gì đến họ nữa.
Ở cõi âm, họ có thể phiêu du vạn dặm, nhưng ở dương thế, họ chỉ có thể ngày nằm đêm ra, vĩnh viễn không thể rời xa nơi chôn xương cất cốt của mình.
Dương thế về đêm cũng chỉ khá hơn cõi âm hoang vu một chút, những tư dinh của người sống thì quỷ hồn không được mời không thể bước vào, họ cũng chỉ có thể lêu lổng trên những con phố vắng tanh không một bóng người.
Đã bao lâu rồi chưa được đàng hoàng chính chính đi dạo phố mua sắm? Nhưng hôm nay, cõi âm gian cũng đã mở một cửa tiệm!
Lại còn là thư cục do tu sĩ dựng nên, chuyên để phục vụ cho quỷ hồn!
Bách tính ở huyện Phù Thủy biết rất ít về tu sĩ, nhưng quỷ ở huyện Phù Thủy lại thừa biết tu sĩ là dạng tồn tại như thế nào.
Rất nhiều quỷ lúc còn sống chưa từng bước chân ra khỏi huyện Phù Thủy, nhưng sau khi c.h.ế.t lại đi qua rất nhiều địa giới của cõi âm, song dù là nơi nào đi nữa, cõi âm cũng đều nhàm chán như nhau.
Bầu trời u ám mịt mùng, đất đai hoang vu, sông nước đen ngòm, âm trạch xám xịt.
Có điều, âm trạch ở quận thành, châu thành bên kia không giống như chỗ của bọn họ, tất cả đều là những nấm mồ chen chúc chật chội trồi lên từ lòng đất, điều kiện tốt hơn một chút thì cũng chỉ là nhà giấy, trông như hàng mã.
Ở cõi âm của quận thành và châu thành có không ít âm trạch theo kiểu của vị tiểu thư nhà huyện lệnh, hoàn toàn không có cảm giác làm bằng giấy, vừa chắc chắn lại vừa bề thế.
Ai mà không biết những ngôi nhà như vậy, chỉ có một số tu sĩ tu tập giấy trát thuật mới có thể làm ra được?
Những người thợ thủ công làm nghề tang lễ ở huyện Phù Thủy, ngược dòng năm trăm năm, cũng chẳng có lấy một người là tu sĩ, huống chi là tu sĩ biết giấy trát thuật.
Tự nhiên cũng chẳng thể nào có được âm trạch do tu sĩ làm ra, âm trạch của tiểu thư nhà huyện lệnh ở huyện Phù Thủy là độc nhất vô nhị.
Có con quỷ nào nhìn âm trạch của tiểu thư nhà huyện lệnh mà không ngưỡng mộ, không đỏ mắt ghen tị?
Thế nhưng âm trạch và khí tức của quỷ hồn lại tương liên với nhau, không có cách nào cướp đoạt được.
Dù có thèm thuồng đến mấy, nếu không có người đốt cho mình thì cũng chẳng thể nào có được.
Giờ đây, huyện Phù Thủy của bọn họ cuối cùng cũng xuất hiện một vị tu sĩ biết giấy trát thuật, mà nàng còn muốn mở tiệm ở cõi âm!
Chuyện này sao có thể không khiến lũ quỷ kích động cho được?
Ngay cả cõi âm ở quận thành, châu thành cũng chẳng có tu sĩ nào mở tiệm, huyện Phù Thủy của bọn họ là độc nhất vô nhị!
Dù là những con quỷ dốt đặc cán mai cũng mong chờ ngày khai trương, để đến góp vui một chút.
Cái gì? Mở thư cục ư?
Thì có sao đâu?
Ngày khai trương sẽ có buổi kể chuyện! Xem không hiểu thì có thể nghe mà!
Chẳng có con quỷ nào lại bỏ lỡ cơ hội hóng chuyện náo nhiệt.
Đêm ba mươi Tết, những ngọn đèn dầu trước âm trạch năm nào cũng có thể ngắm, nhưng buổi kể chuyện ở cõi âm thì chỉ có lần này, bỏ lỡ chính là nỗi tiếc nuối của cả kiếp quỷ.
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đầu giờ Tuất, bầy quỷ đã chờ mong đến mức quỷ khí sôi trào, bay tới bay lui, gặp con quỷ nào cũng hỏi: "Tìm thấy thư cục chưa? Thư cục mở ở đâu thế?"
Mãi cho đến giờ Tuất, vẫn chưa có con quỷ nào tìm ra được nơi đặt thư cục, cho đến khi có một con quỷ lanh lợi chui vào dương thế dò la, rồi truyền tin về:
"Tống chưởng quỹ kéo thư cục ra khỏi phủ rồi!"
Bầy quỷ đang bay loạn xạ như ruồi không đầu trong cõi âm lập tức ào ào kéo nhau sang dương thế.
Đang nhân lúc màn đêm che khuất, dùng xe đẩy tay chở thư cục bằng giấy ra khỏi phủ để chuẩn bị đi về phía bắc huyện, Tống Ngọc Thiện và ba con yêu trơ mắt nhìn một con quỷ biến mất, rồi trăm ngàn con quỷ khác hiện ra.
Con đường vốn trống trải bỗng chốc chật ních toàn quỷ.
Cảnh tượng quá mức kinh người, Kim Đại lập tức buông tay khỏi xe đẩy tay, chắn trước người Tống Ngọc Thiện để bảo vệ nàng.
Ngỗng Đại Bạch cũng run rẩy giang rộng đôi cánh, che chở bên sườn trái của nàng, cố gắng tỏa ra yêu khí để xua đuổi lũ quỷ.
Lông của Tiểu Quýt Béo cũng dựng đứng cả lên, nó nhảy ra sau lưng nàng, cong người gầm gừ.
Tống Ngọc Thiện cũng lập tức rút Thanh Trúc Quỳnh Chi cài trên mái tóc, biến nó thành trường côn, định lướt qua Kim thúc vung một gậy quét ngang.
Bỗng nhiên nghe thấy những tiếng quỷ xôn xao, động tác của nàng khựng lại.
"Oa! Thư cục thật sự ở đây này!"
"To quá đi, một cái xe đẩy tay còn không chở hết, cái này mà đốt xuống cõi âm thì phải lớn đến mức nào?"
"Lấp lánh quá, xa hoa quá! Cả kiếp quỷ mới thấy đó!"
"Này này này, các ngươi đừng làm phiền Tống chưởng quỹ! Thư cục mà hỏng thì xem các ngươi tìm ai mà khóc!"
"Đúng đúng đúng, ta còn muốn tìm Tống chưởng quỹ mua âm trạch nữa đó!"
"Ối chà! Cây trâm biến thành gậy! Tống chưởng quỹ lẽ nào là Tôn Hầu T.ử đầu t.h.a.i chăng? Thứ nàng cầm trong tay có phải là Kim Cô Bổng không thế?"
"Kim Cô Bổng màu vàng, gậy của nàng màu xanh lục!"
...
"Tiểu cô nương đó chính là Tống chưởng quỹ sao? Từ lúc nhận được tin ta đêm nào cũng ngồi chầu chực bên ngoài Tống phủ, hôm nay mới được thấy người, đúng là một giai nhân tuyệt sắc!"
"Vừa nhìn là biết ngươi là lão quỷ không thích ra ngoài rồi, mấy tháng trước Tống chưởng quỹ thường xuyên đi dạo đêm đó! Gặp quỷ còn nói với chúng ta vài câu... Này, Tống chưởng quỹ, ta là con quỷ thích đá đầu làm cầu đây, ngài còn nhớ không? Ngài còn giúp ta nhặt cầu, à không, nhặt đầu nữa đó!"
Tống Ngọc Thiện nhìn vị lão ca quỷ vừa nói vừa tháo đầu mình xuống, nổi bật giữa một đám quỷ, cố gắng làm cho nàng nhớ lại mối giao tình nhặt đầu năm xưa. Nàng lặng lẽ thu Thanh Trúc Quỳnh Chi đã vung ra được một nửa về: "Gắn đầu lại lên cổ đi, ta nhận ra ngươi!"
Con quỷ thích lấy đầu làm cầu để đá thì nàng cũng mới chỉ gặp qua một con này, ấn tượng sao có thể không sâu sắc cho được?
Tống Ngọc Thiện coi như đã hiểu ra, đám quỷ này không có ác ý, đều là đến xem náo nhiệt.
Còn về tại sao bỗng nhiên lại kéo đến nhiều quỷ như vậy, e là có liên quan đến quỷ hài nhi nàng gặp lúc ra khỏi phủ.
May mà yêu lực của Kim thúc đã bảo vệ nàng và chiếc xe đẩy tay, nếu không thì đám quỷ hồn quá mức nhiệt tình này e là đã nhấn chìm nàng rồi.
Tuy nói quỷ trước mặt tu sĩ và yêu quái thì chẳng đáng một đòn, nhưng nhiều quỷ như vậy bỗng nhiên ùa đến, cũng thật sự dọa người.
Tống Ngọc Thiện trấn an ngỗng Đại Bạch và Tiểu Quýt Béo, nhưng lại không dám để Kim thúc thu hồi yêu lực.
Nàng cố gắng lờ đi những lời bàn tán xôn xao của bầy quỷ, cất cao giọng nói: "Các vị có thể nhường đường được không? Đừng làm trễ giờ khai trương!"
Giọng nói của nàng bị nhấn chìm trong những tiếng quỷ nói quỷ la, ngoài mấy con quỷ đứng gần nhất, những con quỷ khác chỉ thấy nàng mở miệng, chứ chẳng nghe thấy gì.
Con quỷ đá cầu là một trong số ít nghe được, thấy bầy quỷ vẫn ồn ào như cũ, hắn liền sốt ruột, bèn tháo cái đầu của mình xuống, tung một cú đá ngược lên trời, khiến cái đầu xuyên qua đám quỷ, vút thẳng lên không trung.
Cái đầu bay vút lên trời vừa xoay tròn tít mù, vừa cất giọng hét lớn: "Lũ quỷ cản đường mau tránh ra, kẻ nào làm trễ việc của Tống chưởng quỹ, ta sẽ lấy đầu kẻ đó làm cầu mà đá!"
Âm lượng này lớn hơn của Tống Ngọc Thiện nhiều, lập tức thu hút sự chú ý của bầy quỷ.
Đám quỷ đang chen chúc xúm lại xem náo nhiệt liền rào rào bay dạt ra: "Mời Tống chưởng quỹ!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









