Tống Ngọc Thiện lặng thinh đến nghẹn lời, Quân Lan tỷ tỷ vậy mà vẫn còn muốn đi tìm Trương công t.ử kia, lẽ nào kiếp làm quỷ cũng chỉ có tình yêu để bầu bạn cho vơi đi sầu muộn hay sao? Lấy gì để cứu vớt người tỷ tỷ quỷ đang mê muội vì tình này đây? "Quân Lan tỷ tỷ, thật ra sáng nay lúc quay về, muội có ghé qua nghĩa trang một chuyến..."
Lỗ Quân Lan ngước mắt nhìn nàng, trong đáy mắt ngập tràn mong đợi.
"... Vị Trương lang ấy của tỷ, hôm kia đã dời đi nơi khác rồi." Tống Ngọc Thiện cất lời.
Lỗ Quân Lan không sao tin nổi: "Hôm kia ư? Muội muội có nhìn rõ không vậy?"
Tống Ngọc Thiện khẽ gật đầu: "Hắn hiện đang ở trọ trong Phúc Mãn trai, nói là để chuẩn bị cho kỳ thi Trùng Cửu, nhưng lại vừa vặn ngay sau khi tỷ hiện thân trước mặt hắn. Tỷ có thật sự bằng lòng tin rằng hắn chuyển đi chỉ vì kỳ thi thôi không?"
Lỗ Quân Lan cúi đầu, nước mắt chực trào ra: "Hắn rõ ràng đã nói không hề để tâm chuyện ta là quỷ! Cớ sao lại đối xử với ta như vậy?"
"Đúng là Diệp Công thích rồng mà!" Tống Ngọc Thiện khẽ thở dài: "Hắn chỉ mới trông thấy tỷ một lần ở bến đò mà đã yêu tỷ đến độ sống c.h.ế.t không màng ư? Mối duyên chỉ vì nhan sắc như vậy, liệu có đáng tin chăng?
Trên đời này, nữ t.ử tuyệt sắc nhiều không kể xiết, hôm nay hắn có thể vì dung mạo xinh đẹp mà vừa gặp đã yêu tỷ, thì nào ai biết được ngày sau hắn sẽ không vì người khác mà tình căn sâu nặng?"
Lỗ Quân Lan bị những lời này làm cho ngẩn người: "Hắn chỉ yêu dung mạo của ta thôi sao? Trong mộng, chúng ta tâm đầu ý hợp đến thế, với lại ta chỉ biến thành quỷ chứ dung mạo có thay đổi đâu!"
Tống Ngọc Thiện thấy nàng vẫn chưa thông suốt, lại nói thêm: "Thật ra, hắn đâu có thâm tình mà không sợ hãi như lời hắn nói? Hắn có thể đứng trước mộ phần của tỷ để tỏ bày tấm lòng, có thể cùng tỷ tương hợp trong mộng, ấy là bởi vì hắn nghĩ rằng tỷ chỉ là một người đã c.h.ế.t, hắn làm vậy chẳng qua chỉ để thỏa mãn cái ảo tưởng về một tấm chân tình do chính mình dựng nên mà thôi. Đến khi tỷ thực sự xuất hiện trước mặt, hắn có chấp nhận tỷ như những gì hắn đã từng nói không?"
Lỗ Quân Lan mím chặt môi, khẽ lắc đầu.
"Cho nên đó, hắn chỉ là tên ngụy quân t.ử nói một đằng làm một nẻo thôi, một kẻ như vậy có đáng để tỷ tỷ phải đau lòng đến thế không? Lần này nhìn thấu được bản chất thật của hắn, tỷ tỷ phải nên vui mừng mới đúng." Tống Ngọc Thiện nói.
Sắc mặt Lỗ Quân Lan dần dần ảm đạm: "Ngọc Thiện muội muội, cảm ơn muội đã thức tỉnh ta, nhưng ta vẫn muốn đợi đến khi tích đủ chân quỷ lực, sẽ đi hỏi hắn một lần cho rõ, như vậy mới có thể hoàn toàn dứt bỏ niệm tưởng."
Tống Ngọc Thiện cũng không nói thêm gì nữa: "Sau này dù có đau lòng cũng đừng dễ dàng rơi lệ mà làm tổn hại đến quỷ thể."
Chỉ cần không khiến bản thân phải chịu tổn thương thực sự, thì gặp phải cẩu nam nhân cũng xem như là một lần rèn luyện trong đời.
Quân Lan tỷ tỷ là quỷ, đối đầu với Trương công tử, thì kẻ gặp nguy hiểm hơn vẫn là Trương công tử.
"Những người đọc sách chẳng phải là chính trực, dũng cảm và thâm tình nhất hay sao? Cớ sao người ta gặp lại chẳng giống như vậy chút nào?" Dù trong lòng Lỗ Quân Lan vẫn còn le lói một tia mong chờ, nhưng nàng cũng không thể thốt ra lời nào để bênh vực cho sự thâm tình của Trương lang được nữa.
Tống Ngọc Thiện hỏi: "Tỷ nghe được từ đâu rằng người đọc sách đều thâm tình vậy?"
"Trong thoại bản đều viết như thế cả mà. Lúc còn sống, ta nằm trên giường bệnh buồn chán, thích nhất là đọc thoại bản, những câu chuyện tình truyền kỳ giữa thư sinh và nữ quỷ thật khiến người ta xiêu lòng." Lỗ Quân Lan đáp: "Sách đó còn là do huynh trưởng của ta mua ở nhà in của nhà muội đó!
Nghe nói Ngọc Thiện muội muội cũng rất thích đọc thoại bản, lúc nhỏ còn thường bỏ ra nhiều tiền nhờ các thư sinh đi thi mang những cuốn thoại bản mới nhất từ quận thành về phải không? Vì chuyện này mà trong huyện có mấy người đọc sách vốn sống bằng nghề chép sách đều chuyển sang viết thoại bản luôn đó."
Tống Ngọc Thiện vạn lần không ngờ tới, chuyện này cuối cùng lại đổ lên đầu mình.
Nàng mới chính là căn nguyên khiến Quân Lan tỷ tỷ yêu thích thư sinh đến vậy.
Nàng cảm giác như có một dòng chữ "Công đức -1" đang lướt qua trên đỉnh đầu mình.
Không không không, lúc trước nàng mạnh tay đưa thoại bản về chỉ vì buồn chán muốn đọc để giải khuây, tiện thể tạo cho những người chép sách trong huyện bị thất nghiệp do công nghệ in ấn của xưởng được nâng cấp một nghề mới mà thôi.
Đây rõ ràng là chuyện đôi bên cùng có lợi, nàng còn tự thấy mình đã làm một việc đại thiện, sao có thể ngờ rằng những cuốn thoại bản này lại nuôi dưỡng độc giả thành những kẻ mê muội thư sinh, đầu óc chỉ toàn yêu đương thế này?
Ngày thường nàng đọc những cuốn thoại bản đó, đều chỉ xem như chuyện vui cho qua!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thảo nào trước đây nàng tự thấy mười lăm năm qua mình đã làm rất nhiều việc tốt, mà ngọc ấn công đức lại chỉ có vỏn vẹn 1 điểm công đức.
Có những việc nàng ngỡ là chuyện tốt, nhưng biết đâu cuối cùng lại gieo phải mầm hoạ mà chính nàng cũng chẳng hề hay biết.
Tống Ngọc Thiện có chút sợ hãi, sau này làm việc thiện cũng cần phải suy xét kỹ càng, nếu như công đức có thể bị trừ ngược, nói không chừng lúc nào đó công đức sẽ bị khấu trừ thành số âm mất.
"Phải rồi, Ngọc Thiện muội muội, nhà in của nhà muội dạo này có cuốn thoại bản nào mới ra không? Cuộc sống ở âm thế quá đỗi buồn tẻ, ta muốn đọc vài cuốn thoại bản để g.i.ế.c thời gian." Lỗ Quân Lan hỏi.
"Không có đâu!" Tống Ngọc Thiện vội vàng lắc đầu.
Nàng đương nhiên không thể để những cuốn thoại bản đó lại xuất hiện trước mặt Quân Lan tỷ tỷ được nữa.
Nhìn ánh mắt thất vọng của Quân Lan tỷ tỷ, Tống Ngọc Thiện bỗng nảy ra một ý tưởng:
"Tỷ tỷ, người đời phần lớn đều muốn cho con trai trong nhà được học hành đỗ đạt, lại chỉ giam con gái trong khuê phòng, cho nên thư sinh đều là nam tử. Những cuốn thoại bản tỷ đọc cũng đều do nam t.ử viết, tự nhiên thư sinh trong đó cũng được tô vẽ thêm phần tốt đẹp.
Có lẽ có rất nhiều nữ t.ử khuê các cũng giống như tỷ, xem những nhân vật trong thoại bản là người thật, cứ ngỡ rằng thư sinh nào cũng tốt đẹp như trong truyện.
Cần phải biết rằng, phẩm hạnh của một người không liên quan gì đến thân phận, kẻ ăn mày trên phố cũng có người tốt, mà bậc thánh hiền đọc sách cũng có kẻ cặn bã."
Lỗ Quân Lan trầm ngâm suy nghĩ, càng nghĩ càng thấy lời Tống Ngọc Thiện nói rất đúng, nàng vừa gặp Trương lang đã thực sự có cảm tình.
Nghĩ kỹ lại, phần lớn nguyên nhân là vì hắn là thư sinh, lại còn là kiểu thư sinh nghèo khổ thường thấy nhất trong thoại bản.
Những câu chuyện về thư sinh nghèo khổ, lòng ôm chí lớn, tài năng nhưng không gặp thời, nàng đã đọc qua rất nhiều, khó tránh khỏi nảy sinh vài phần thương cảm.
Có lẽ nàng cũng chưa hẳn đã yêu thích Trương lang nhiều đến thế, chẳng qua chỉ là yêu thích những nhân vật chính thư sinh có phẩm cách cao thượng trong các cuốn thoại bản mà thôi.
Tống Ngọc Thiện tiếp tục nói ra ý tưởng của mình: "Cho nên ta đang nghĩ, hay là cho ra một vài cuốn thoại bản do nữ t.ử viết để phá vỡ những ấn tượng cố hữu của mọi người, dạy cho người ta biết cách bảo vệ bản thân mình.
Loại thoại bản như vậy, tỷ tỷ thấy thế nào? Có muốn đọc không?"
"Thoại bản do nữ t.ử viết ư?" Lỗ Quân Lan kinh ngạc vô cùng: "Nếu thật sự có, ta nhất định phải đọc! Không biết những nữ t.ử khác làm thế nào để tìm được lang quân thâm tình kiên định của mình..."
Tống Ngọc Thiện: "..."
Chuyện lang quân này đúng là không thể cho qua được.
"Kiếp quỷ của tỷ còn dài đằng đẵng, cần gì phải vội vàng nhất thời. Trương lang không được thì còn có Lý lang, Chu lang. Làm quỷ rồi đâu có ai bắt tỷ phải thủ tiết một lòng đến già, bản thân mình vui vẻ mới là điều quan trọng nhất.
Có điều, nếu thật sự muốn tìm một người bạn đời có thể gắn bó dài lâu, thì tốt nhất đừng nên tìm người sống. Người thường nếu không có chân khí hộ thân, tiếp xúc với quỷ hồn lâu ngày, quỷ khí xâm nhập vào cơ thể sẽ bị giảm thọ.
Dĩ nhiên, nếu người đó nguyện ý sớm xuống âm thế bầu bạn cùng tỷ thì lại là chuyện khác, nhưng người có thể vì "tình" mà từ bỏ sinh mệnh chắc chắn là cực kỳ hiếm."
Tống Ngọc Thiện chỉ sợ Quân Lan tỷ tỷ vừa thoát được kiếp nạn, lại bị người khác phụ bạc!
"Ngọc Thiện muội muội, muội nói gì vậy! Ta làm sao lại... lại như thế..." Dù sao cũng là tiểu thư khuê các từ nhỏ đã được giáo dưỡng vô cùng tốt, mấy chữ "khao khát nam tử" Lỗ Quân Lan làm thế nào cũng không thể nói ra khỏi miệng.
Nàng chỉ là khao khát một tấm chân tình nơi nhân gian, chứ đâu phải khao khát nam tử. Có điều, nàng cũng thật sự muốn tìm một lang quân có thể phó thác chân tình, nghĩ như vậy thì lời của Ngọc Thiện muội muội nói cũng không sai.
Lỗ Quân Lan thẹn thùng vô cùng, lại có chút may mắn vì mình đã là quỷ thân, trên mặt sẽ không ửng đỏ mà bán đứng mình.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









