Vừa ra khỏi con hẻm Quế Hoa, Tống Ngọc Thiện cuối cùng cũng được tận mắt trông thấy quỷ hồn trong truyền thuyết - một bóng quỷ thư sinh quỷ đang vùn vụt lao đi trên mái nhà.
Chỉ có thể nói, Kim thúc quả thật không lừa nàng, quỷ hồn đúng là vô cùng hoạt bát.
Nhìn là biết, lúc còn sống, những khuôn phép lễ giáo đã kìm hãm tài năng thiên bẩm của hắn, nói theo cách ở kiếp trước của nàng, đây chính là một con quỷ thư sinh đam mê nhảy nhót.
Ngỗng Đại Bạch vừa thấy bóng quỷ ăn vận như thư sinh thì cảm thấy thân quen vô cùng, bèn mừng rỡ cất tiếng chào hỏi: “Cạc cạc~”
Bóng thư sinh quỷ trên mái nhà giật nảy mình, nhảy chệch một cái, đ.â.m sầm vào mặt tường, bị bật văng ra một quãng xa. May mà quỷ thể nhẹ nhàng uyển chuyển, hắn bèn lững lờ đáp xuống mặt đất.
Ngẩng đầu lên nhìn: “!!!”
Con ngươi lồi cả ra, rớt xuống đất rồi lăn lông lốc đi mất.
Quỷ thư sinh vội vàng nhặt con ngươi lên, xoay người một cái liền biến mất không dấu vết ngay giữa đường.
Ngỗng Đại Bạch ngơ ngác chạy đến nơi hắn vừa biến mất: “Cạc?”
Một con quỷ to như vậy đâu rồi? “Đại Bạch, về thôi, hắn chắc là vào Âm thế rồi.” Tống Ngọc Thiện nói.
Quỷ hồn thường ở trong Âm thế, thỉnh thoảng mới có thể dựa vào mối liên kết của mình với Dương thế để quay về một nơi nào đó lêu lổng vào ban đêm.
Lối vào Âm thế, cả người lẫn yêu đều rất khó tìm ra, cho dù có mở Thiên nhãn cũng không ngoại lệ.
Trong truyền thuyết, chỉ khi Thiên nhãn thuật luyện đến viên mãn, tu sĩ mới có thể tìm được lối vào Âm thế và tiến vào trong một thời gian ngắn.
Nhưng Âm thế đối với người sống mà nói là một nơi vô cùng nguy hiểm, rất dễ đi mà không có đường về.
Nhưng dù sao đây cũng là con quỷ đầu tiên nàng nhìn thấy, sao vừa thấy bọn nàng đã chạy mất dạng rồi?
Kim Đại lặng lẽ lùi về sau một bước, quỷ trong huyện này cũng nhát gan quá, hắn có ăn thịt quỷ đâu, cớ gì phải sợ hắn đến thế?
Tống Ngọc Thiện hiểu rõ, tuy tu sĩ và yêu đều có thể uy h.i.ế.p đến quỷ, nhưng đối với quỷ mà nói, yêu vẫn đáng sợ hơn.
Bởi vì đại đa số yêu đều lớn lên nơi sơn dã, không có văn hóa, không có quan niệm thiện ác, tính tình thất thường, chuyện vô cớ đi giày vò quỷ để mua vui quả thực quá đỗi bình thường.
Còn tu sĩ phần lớn sẽ không rảnh rỗi đi tìm quỷ gây phiền phức.
Thế nên, việc nàng dắt theo ba con yêu đi dạo đêm nay quả là một quyết định sai lầm hết chỗ nói, nhất là khi có cả Kim thúc, một đại yêu đã hoàn toàn hóa hình ở đây.
An toàn thì có an toàn thật, nhưng quỷ cứ thấy bọn nàng là chạy, thú vui dạo đêm cũng vì thế mà vơi đi rất nhiều.
Thật ra suốt dọc đường, số quỷ gặp được quả thực rất ít, đi từ phía đông huyện đến phía tây huyện, tất cả chỉ gặp được ba con quỷ.
Một con thì chạy trên mái nhà, một con thì cứ cố chấp đ.â.m đầu vào nhà người ta, bị bật ra bao nhiêu lần cũng không bỏ cuộc, còn một con thì lấy đầu mình làm xúc cúc để đá.
Nhưng con nào con nấy hễ thấy mấy người bọn nàng là ba chân bốn cẳng chạy biến về Âm thế.
Ngay cả con phố chuyên làm việc tang lễ ở phía tây huyện cũng khiến nàng thất vọng.
“Tiểu thư, sau này vào những đêm không trăng, người cứ ra ngoài dạo chơi nhiều một chút, dần dần bọn họ sẽ quen thôi.” Kim Đại nói.
Tống Ngọc Thiện gật đầu, có lẽ đây là lần đầu, lũ quỷ quái đều xem bọn nàng như hồng thủy mãnh thú, sau này tình cờ gặp nhiều, tự nhiên cũng sẽ không thấy kinh ngạc nữa.
“Chúng ta ra ngọn núi ngoài thành đi!”
Một người ba yêu đi đến chân Quan sơn ở ngoại ô phía tây.
Trên núi có rất nhiều âm trạch.
Mắt thường nhìn vào, chỉ thấy bóng cây lay động, tĩnh mịch âm u, nhưng dưới góc nhìn của Thiên nhãn, lại là một khung cảnh náo nhiệt khác hẳn.
Cây cối cao lớn cũng chẳng thể che nổi những bóng quỷ đang nhảy nhót lung tung trên các nấm mồ, khiến cả ngọn Quan sơn trông chẳng khác nào một ổ châu chấu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu, Tống Ngọc Thiện dở khóc dở cười, chút kính sợ và hoảng hốt đối với quỷ hồn còn sót lại cũng bay biến sạch sành sanh.
Men theo con đường núi đi lên, bầy “châu chấu” đang cuồng hoan đều trốn đi cả, nhưng Tống Ngọc Thiện đã trót thấy cảnh tượng vừa rồi, cảm giác đã không thể quay lại như trước được nữa.
Nàng đi đến mộ tổ của Tống gia trước.
Theo lý mà nói, trừ phụ thân đã đi Khúc Hạ nhậm chức Thành hoàng và những người thân qua đời sớm hơn, thì mẫu thân và tổ mẫu hẳn là đều quen biết Kim thúc, không đến mức phải sợ hắn.
Thế nhưng nàng lại không thấy bất kỳ quỷ hồn nào của người thân đã khuất, một người cũng không.
Tống Ngọc Thiện xem xét kỹ lưỡng, mới phát hiện ra điều kỳ quái.
Mộ tổ nhà nàng sao lại “sạch sẽ” y như những ngôi mộ hoang vô chủ đã nhiều năm tháng mà nàng thấy trên đường vậy?
Phần mộ ở Dương thế chính là âm trạch của quỷ hồn ở Âm thế.
Thi cốt ở Dương thế, quỷ hồn ở Âm thế, mối ràng buộc giữa hai bên khiến cho phần mộ và âm trạch trong Âm thế tạo ra một mối liên hệ.
Đây là lối vào Âm thế do chủ nhân của ngôi mộ khống chế.
Thông thường mà nói, nếu âm trạch có chủ, sẽ thường có quỷ hồn từ đây ra vào, hoặc hoạt động xung quanh, trên phần mộ nhất định sẽ lưu lại quỷ khí.
Một số người có ngũ quan nhạy bén, khi đi đến gần khu mộ địa sẽ cảm thấy âm lãnh hơn những nơi khác, chính là do ảnh hưởng của thứ quỷ khí lưu lại này.
Đặc biệt là những khu mộ địa có cây cối che bóng, ban ngày ánh nắng không đủ, quỷ khí tiêu tán càng chậm hơn.
Nhưng mộ tổ của Tống gia nhà nàng, nằm ở một nơi thượng hảo tàng phong nạp khí trên Quan sơn, cớ sao ngay trong đêm mà vẫn “sạch sẽ”, không có chút quỷ khí nào lưu lại?
Tình huống này chỉ có một khả năng duy nhất: Âm trạch vô chủ, mối liên hệ với Âm thế đã bị cắt đứt.
Nếu là quỷ hồn đã qua đời từ lâu, âm thọ cũng đã hết, phần mộ bị bỏ hoang hoàn toàn, quỷ khí tiêu tán cũng là chuyện bình thường.
Nhưng tổ mẫu mới qua đời bảy năm, mẫu thân cũng mới mất mười hai năm, sao lại hết âm thọ nhanh như vậy được?
Thật khiến người ta khó hiểu.
“Kim thúc, nơi này thật sự không có quỷ khí lưu lại phải không?” Tống Ngọc Thiện thậm chí còn nghi ngờ Thiên nhãn thuật của mình chưa luyện đến nơi đến chốn, nên mới không nhìn thấy quỷ khí.
Kim Đại lắc đầu: “Nơi này quả thực không có quỷ khí.”
Hắn cũng không nghĩ ra được nguyên cớ trong chuyện này.
Tống Ngọc Thiện muốn tìm một quỷ hồn ở gần đây để hỏi thăm tình hình, nhưng bọn họ lại trốn biệt trong âm trạch, mặc cho nàng gọi thế nào, cũng không có ai ra giải đáp thắc mắc cho nàng.
Chỉ đành tạm thời ghi nhớ việc này trong lòng, sau này dùng tế phẩm mở đường, rồi lại đến hỏi thăm một chút.
Tống Ngọc Thiện nhìn mộ tổ nhà mình lần cuối, rồi đi về phía một ngọn núi nhỏ vô danh ở phía âm của Quan sơn.
Lỗ gia tỷ tỷ là nữ t.ử chưa xuất giá, không được vào mộ tổ của Lỗ gia, nhưng Lỗ thế bá và bá mẫu thương con gái, đã cố ý mời thầy phong thủy, tìm cho con gái một nơi có phong thủy tốt trên ngọn núi nhỏ vô danh đó để làm âm trạch.
Đi đến sườn núi, trong gió lạnh thoang thoảng xen lẫn tiếng khóc t.h.ả.m thiết của nữ tử, nghe mà lòng người như thắt lại.
Âm thanh đó vừa hay truyền đến từ hướng mộ địa của Lỗ gia tỷ tỷ.
Tống Ngọc Thiện liếc nhìn Kim thúc, rồi rảo bước nhanh về hướng đó.
Vì có ngôi mộ mới, đường núi ở đây vẫn còn khá quang đãng, lúc đưa tang trước đây, Tống Ngọc Thiện cũng đã từng đến, nên rất nhanh đã tìm được nơi cần đến.
Bên cạnh tấm mộ bia mới tinh có một nữ quỷ dáng người yểu điệu như cành lan đang tựa vào, tay áo che mặt nức nở, trông đau thương khôn xiết.
“Quân Lan tỷ tỷ?” Tống Ngọc Thiện có phần do dự, nàng cũng đã rất lâu không gặp Quân Lan tỷ tỷ, nhìn khí chất của con quỷ này có chút tương tự, lại ngồi trước mộ của Quân Lan tỷ tỷ, tám chín phần mười chính là nàng.
Tiếng khóc ngừng lại, nữ quỷ ngẩng đầu lên, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy, nỗi bi thương trong mắt vẫn chưa tan, nước mắt lưng tròng trông đến tội nghiệp.
Quả nhiên là Quân Lan tỷ tỷ, Tống Ngọc Thiện đang định hỏi nàng vì sao lại khóc nức nở, thì nàng đã “vèo” một cái, chui tọt vào trong mộ bia, một lát sau, mới ló một cái đầu ra: “Ngươi là ai? Vì sao có thể nhìn thấy ta?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









