Ban đầu Yến Linh Chiêu chỉ định xem vài đoạn video, đợi Chu Đức Hoành bàn chuyện với đám hàng xóm xong tiễn ông ta đi rồi sẽ ngủ tiếp. Nhưng không biết có phải quá mệt mỏi hay không, lướt lướt tí mà ý thức dần trở nên mơ hồ, chẳng hay từ lúc nào đã chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau.
Yến Linh Chiêu m.ô.n.g lung tỉnh dậy, mơ mơ màng màng liếc đồng hồ: mới 5 giờ 46, chuông báo thức còn chưa kêu.
Ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc trời đã hửng sáng, song vẫn còn vương lại chút u tối. Cơn gió mang hơi lạnh lùa qua ô cửa sổ, lướt nhẹ trên gương mặt khiến hắn lập tức tỉnh táo vài phần.
Ngồi ngây ngốc trên giường một lát, Yến Linh Chiêu nhớ lại chuyện tối qua.
Chu Đức Hoành đã không thấy đâu, đám hàng xóm cũng biến mất tăm hơi… Nghĩ ngợi một chút, hắn đoán chắc Chu Đức Hoành nói xong việc rồi rời đi, còn “hàng xóm” thì đã quay về trong người hắn.
Yến Linh Chiêu ngáp một cái, xuống giường, xỏ giày đi vào nhà vệ sinh. Vừa đ.á.n.h răng, hắn vừa khàn giọng gọi thử:
“Ông Hà? Điền Yến Uyển?”
Gần như cùng lúc đó, hai giọng nói đồng thanh vang lên, gần gũi như vang ngay trong đầu hắn:
【 “Sao vậy?” 】
Miệng còn đầy bọt kem, lời hắn phát ra mơ hồ chẳng rõ:
“Không có gì, chỉ là hôm qua ta ngủ quên mất. Chu Đức Hoành rời đi lúc nào vậy?”
Lão Hà đáp:【 “Chín giờ hơn, gần mười giờ gì đó.” 】
“À… Các ngươi nói chuyện gì vậy?” Yến Linh Chiêu tiện miệng hỏi thêm.
Lão Hà trả lời:
【 “Một ít chuyện quỷ quái thôi.” 】
Thật là câu trả lời nước đôi, hàm hồ.
Thực ra, hôm qua Yến Linh Chiêu đã đoán được Chu Đức Hoành đến là để hỏi về những việc quỷ dị, giờ hỏi lại như thế chủ yếu là muốn biết nội dung cụ thể. Nhưng lão Hà lại không nói rõ, hắn cũng lười hỏi thêm.
**
Ngày 27 tháng 8 năm 2060
Trần Bác Vĩ đứng ngoài tuyến phong tỏa, nhìn về phía nhà xưởng bỏ hoang bị bao phủ trong màn sương sớm mờ mịt, điếu t.h.u.ố.c trên tay đã cháy đến đầu lọc.
Hít nốt một hơi cuối, ông ta nghiền tàn t.h.u.ố.c dưới chân.
“Tổ trưởng, hiện trường đã khám xét xong, mọi thứ chuẩn bị ổn thỏa.” Tổ viên trẻ tuổi Tiểu Lý vội vàng chạy tới báo cáo.
Trần Bác Vĩ gật đầu, ánh mắt đảo qua bức tường bong tróc loang lổ của nhà xưởng. Những vệt rỉ sét đỏ sẫm như m.á.u khô, còn khung cửa kính vỡ nát lại giống hệt một cái miệng há to.
“Kiểm tra lại trang bị lần nữa.” Ông dặn. Lời này không chỉ nói với Tiểu Lý mà là với toàn bộ tổ viên.
Mọi người đồng thanh đáp:
“Xác nhận không sai sót!”
Trần Bác Vĩ quay lại nhìn bốn thành viên phía sau.
“Nhớ kỹ,” ông hạ giọng, “bất cứ thứ gì khiến các cậu cảm thấy nguy hiểm, tuyệt đối đừng do dự, tin vào trực giác của mình. Cận chiến dùng hắc côn, tầm xa dùng s.ú.n.g.”
Ánh mắt tổ viên sáng quắc, kiên quyết đáp:
“Rõ!”
**
Rõ ràng là ban ngày ban mặt vậy mà trong nhà xưởng tối tăm đến mức giơ tay không thấy ngón.
Chùm tia sáng đèn pin quét qua những cỗ máy phủ dày bụi xám. Theo ánh sáng di chuyển, bụi tung bay lơ lửng, giống như vô số u linh nhỏ bé lẩn khuất nhảy múa trong chùm sáng.
Không khí nồng mùi cũ kỹ, khô khốc, xộc thẳng lên mũi khiến người ta muốn hắt xì, song lại bị bầu không khí tĩnh mịch đè nén xuống khiến ai nấy chỉ dám âm thầm căng thẳng và bất an trong lòng.
“Phân tán tìm kiếm, hai người một nhóm.” Trần Bác Vĩ ra lệnh. “Giữ liên lạc vô tuyến thông suốt.”
…
Ông cùng Tiểu Lý đi sâu vào trong xưởng.
Trên nền đất phủ đầy bụi hiện rõ dấu chân hỗn loạn, vài vết mới nhất hướng về một lối dẫn xuống tầng hầm ngầm.
Nhìn vào cái “đại động” đen ngòm như miệng khổng lồ của quái vật, tim Trần Bác Vĩ bất giác đập nhanh, lòng bàn tay rịn mồ hôi.
Có nhóm người nào đã vào trong này trước đó? Bọn họ gặp chuyện gì dưới này sao? Cầu thang đã lâu năm không được tu sửa, mỗi bước giẫm xuống đều kêu lên những tiếng rên rỉ như điềm xấu. Xuống đến tầng hầm, không khí càng thêm ngột ngạt, tia đèn pin lia qua tường, Trần Bác Vĩ bỗng nghẹn thở —— cả mảng tường chi chít vết cào, nhiều vết còn rất mới.
“Tổ… tổ trưởng…” Tiểu Lý nuốt nước miếng: “Hình như là dấu móng tay người để lại.”
Trần Bác Vĩ vừa định mở miệng thì một tiếng động khẽ vang lên từ bên trái phía trước. Ông lập tức lia đèn pin sang. Chỉ thấy trong góc cuộn tròn một khối đen sì không rõ, ban đầu ông tưởng là một cái bao tải, cho đến khi nó khẽ động đậy.
Một con quái vật to lớn giống như Sử Lai Mỗ, duỗi thân cao chừng hai mét, đôi mắt là hai hốc đen ngòm, miệng tròn như chữ “O”, có thể thấy bên trong là từng vòng răng cưa nhỏ chi chít khiến người ta không rét mà run.
“Lùi lại!” Trần Bác Vĩ rút khẩu s.ú.n.g lục, bóp cò, từng viên đạn tóe lửa gào thét lao thẳng về phía con quái vật.
Nhưng những vết thương mà viên đạn hung hãn để lại trên người con quái vật không đem lại kết quả như mong đợi, khi chạm thân thể nó, tốc độ viên đạn lập tức chậm hẳn lại, rồi hoàn toàn bị hút vào trong, chỉ để lại những lỗ nhỏ xíu.
Quái vật dường như chỉ “nếm thử” xong, phát hiện đạn không ăn được bèn nhổ trả ra. Từng viên đạn lạch cạch rơi xuống đất.
Trần Bác Vĩ nheo mắt, đại não nhanh ch.óng linh động. Cầu thang lối hẹp, mà quái vật lại khổng lồ —— rõ ràng nơi này là “sân nhà” của nó.
Vội nghĩ, Trần Bác Vĩ phản ứng nhanh ch.óng, túm lấy Tiểu Lý, quát:
“Chạy!”
Nhưng con quái vật với vận tốc cực nhanh đã lao tới.
“A!”
“Tiểu Lý!”
Trần Bác Vĩ nghiến răng vung hắc côn. Một tiếng thét ch.ói tai rợn người vang lên, đ.â.m vào màng nhĩ.
Quái vật bị thương khựng lại, ông lập tức kéo Tiểu Lý bị thương bỏ chạy lên cầu thang.
Đúng lúc này, bộ đàm vang lên:
【 “Tổ trưởng! Bên này của chúng tôi —— a!!!” 】
Cái gì?! Còn có con quỷ khác?!
Tin tức tình báo từ tổ 6 chẳng phải nói chỉ có một con sao? Dựa theo miêu tả đặc điểm, hẳn chính là con này đang đuổi theo bọn họ, nếu không ông đã không hạ lệnh phân tán lực lượng.
Vô số phỏng đoán hỗn độn chạy vòng vòng trong đầu ông. Hay tình báo tổ 6 sai sót? Hoặc trong lúc thi hành nhiệm vụ đã phát sinh biến cố, sinh ra một loại quỷ mới…? Mặc kệ thế nào đi, hiện tại không có thời gian để truy cứu.
“Mọi người rút lui! Lập tức!” Trần Bác Vĩ hét vào bộ đàm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vừa dứt lời, sau lưng truyền đến một âm thanh khiến da đầu tê dại.
Quay đầu nhìn lại, ông thấy “Sử Lai Mỗ” lao tới cùng tốc độ không giống với thân thể của nó, “vèo” một cái bất ngờ bám c.h.ặ.t lên trần nhà, bò thoăn thoắt trên tường, sau đó bật nhảy mạnh “phịch” một cái, đáp ngay chắn trước mặt ông và Tiểu Lý, chặn đứng đường thoát.
Trần Bác Vĩ phản ứng cực nhanh, hai chân đột nhiên dừng lại, sau đó tiến lên một bước dùng thân mình che cho Tiểu Lý.
Thân hình to lớn của con quỷ “Sử Lai Mỗ” rung lắc dữ dội như có vô số sinh vật nhỏ đang cuộn trào bên trong. Chỉ mấy giây sau, cả cơ thể đen ngòm của nó bỗng “bùm” một tiếng, nổ tung thành khối dịch nhầy màu đen như than, ào ạt tràn khắp bốn phía, nhanh ch.óng bao trùm hoàn toàn mặt đất xung quanh.
Hai người không kịp né, chân lập tức sa vào thứ “bùn lầy” quái dị. Chất dịch đặc sệt quấn c.h.ặ.t lấy chân, lôi bọn họ xuống chỗ sâu, cơ thể hai người không cách nào chống lại cứ thế chìm dần xuống.
Trần Bác Vĩ theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn tứ phía tìm chỗ bấu víu. Nhưng khi ánh mắt quét qua vách tường, ông lại thấy chi chít những vết cào chằng chịt đan vào nhau.
Nhìn chăm chăm vào chúng, Trần Bác Vĩ cuối cùng cũng hiểu rõ, những vết cào ấy vì sao lại có.
**
Trên bàn đặt hai bản báo cáo của tiểu tổ đoàn diệt quỷ.
Trong đó, báo cáo cuối cùng của tổ 6 cho biết: tại một nhà xưởng bỏ hoang ở ngoại ô thành phố H xuất hiện một con quỷ có hình dạng cực kỳ giống Sử Lai Mỗ. Thông tin này vô cùng ngắn gọn, đọc lên đã thấy vội vàng, bởi khi đó tổ 6 đã rơi vào sâu trong tuyệt cảnh, căn bản không còn thời gian nói thêm, sau đó thì mất liên lạc.
Ngay sau đó, tổ 2 tiến vào nhà xưởng lại truyền về một tin tức hoàn toàn khác: trong nhà xưởng không chỉ có một con quỷ.
Tin tình báo mâu thuẫn trước sau như vậy cho thấy tình hình trong nhà xưởng kia vô cùng phức tạp.
Chu Đức Hoành ngồi trước bàn, đôi mắt nhìn chằm chằm hai bản báo cáo trước mặt, chìm vào suy tư rất lâu. Thời gian như ngưng đọng lại, trong văn phòng yên ắng, chỉ còn tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường phát ra từng nhịp nặng nề, đơn điệu.
Hồi lâu sau, Chu Đức Hoành đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, rút điện thoại ra bấm một dãy số.
Cùng lúc đó tại sân huấn luyện.
Ánh mặt trời ch.ói chang gay gắt. Yến Linh Chiêu đang tập chống đẩy, mồ hôi dưới nắng gắt tuôn ra như mưa.
Huấn luyện viên giao cho hắn mục tiêu 500 lần. Đây không chỉ là rèn thể lực mà còn đặc biệt chú trọng huấn luyện sức mạnh thân trung tâm cùng chi trên.
Thân thể Yến Linh Chiêu nhịp nhàng lên xuống, mồ hôi như hạt đậu lăn dài trên gương mặt liên tục chảy xuống, thấm ướt nền xi măng dưới người.
Khi hắn mới làm được một nửa, di động huấn luyện viên reo lên. Ông liếc nhanh qua màn hình hiển thị, sau đó nói ngắn gọn với Yến Linh Chiêu:
“Tiếp tục!”
Rồi xoay người bước sang một bên nghe máy.
Chẳng bao lâu sau, huấn luyện viên cúp điện thoại, bước nhanh quay lại. Sắc mặt ông trở nên ngưng trọng, ánh mắt dừng lại trên người Yến Linh Chiêu, trầm giọng hô:
“Đứng lên.”
Trải qua thời gian dài huấn luyện cường độ cao, Yến Linh Chiêu đã sớm hình thành thói quen tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh. Vừa nghe vậy hắn lập tức đứng thẳng, vào tư thế quân nhân, không hề do dự.
Huấn luyện viên nhìn hắn với ánh mắt phức tạp khó tả: trong đó có sự tán thưởng, lại xen lẫn một tia lo lắng. Trầm mặc một lát, ông mới chậm rãi mở miệng:
“Có nhiệm vụ.”
**
Yến Linh Chiêu còn chưa kịp hiểu gì đã bị thông báo mình đã tốt nghiệp.
Huấn luyện viên cười, vỗ vai hắn, nụ cười lộ rõ niềm tự hào cùng vui mừng, giọng nói tràn đầy sự tán thưởng:
“Cậu là học viên tiến bộ nhanh nhất, ưu tú nhất mà tôi từng dạy, đừng hoài nghi năng lực của bản thân. Hơn nữa, lời này tôi chỉ nói với một mình cậu, trước đây, với các học viên khác tôi luôn bảo rằng bọn chúng là lứa kém cỏi nhất mà tôi từng dạy qua.”
Yến Linh Chiêu: “……” Quả thực rất thực tế.
Hai người đứng trong sân tập chuyện trò thêm một lát thì Chu Đức Hoành tới.
Huấn luyện viên khẽ đẩy Yến Linh Chiêu một cái: “Đi thôi!”
......
Ký túc xá.
Dọc đường đi Chu Đức Hoành không hề nhắc đến mục đích, chỉ nói:
“Cậu về tắm rửa, uống chút nước trước, rồi chúng ta sẽ từ từ bàn tiếp.”
Yến Linh Chiêu gật đầu. Vốn dĩ hắn cũng rất khó chịu với cảm giác toàn thân ướt đẫm mồ hôi dính dính nhớp nháp, được tắm rửa một cái dĩ nhiên là thoải mái hơn nhiều.
Sau khi tắm xong, Yến Linh Chiêu thay quần áo sạch sẽ, cả người khoan khoái bước ra, ngồi xuống ghế sô pha chuẩn bị nghe Chu Đức Hoành nói chuyện chính sự.
Chu Đức Hoành nhìn chàng trai trẻ ngồi trước mặt, dưới ánh mặt trời phơi nắng nhiều ngày vẫn giữ được làn da trắng sáng, bất giác nhớ tới lời nói của Vương Lanh Canh.
Kế hoạch ban đầu của ông cũng vì vậy mà thay đổi: vốn định để Yến Linh Chiêu làm trung tâm thành lập một tổ hành động nhỏ. Nhưng nhìn tình hình hiện tại, có lẽ hắn càng thích hợp đảm nhận nhiệm vụ một mình hơn.
Thu hồi những suy nghĩ xa xăm, Chu Đức Hoành cầm điện thoại bấm vài cái, sau đó ngẩng đầu nói:
“Tôi đã gửi toàn bộ tư liệu liên quan cho cậu. Tiếp theo, tôi sẽ cùng cậu nói kỹ về nhiệm vụ lần này, cũng như cụ thể cậu cần làm gì……”
**
Sau khi dặn dò xong, Chu Đức Hoành rời khỏi ký túc xá của Yến Linh Chiêu. Trong đầu ông vẫn vang vọng mãi giọng nói non nớt nhưng lạnh lẽo của bé gái đó:
【 “Thật ra chúng ta cũng không rõ ràng lắm thân phận của Yến Linh Chiêu, chỉ biết rằng trên mặt trăng tồn tại một thứ vô cùng kinh khủng, và sự tồn tại đó có liên hệ nào đó với hắn…… Trải qua vài lần trăng m.á.u, chúng ta đã đại khái tìm ra một quy luật —— cứ ba tháng một lần, vào lúc trăng tròn nhất, thần lực sẽ bùng nổ.”
“Nhưng dù gọi là bùng nổ, ta lại cảm giác nó giống như hô hấp hơn.”
“Tiểu khu…… có thể ngăn cản thần lực phát ra. Chỉ cần Yến Linh Chiêu ở trong tiểu khu thì ảnh hưởng chỉ dừng lại ở chúng ta; nhưng nếu hắn ở bên ngoài —— ngươi đã thấy rồi đấy, phạm vi ảnh hưởng rộng lớn đến mức lan ra toàn thế giới.”
“Tháng này còn coi như may mắn, sự tồn tại kia chưa kịp hạ mắt thần xuống, chỉ là thần lực d.a.o động như thường lệ, nên nhìn chung vẫn yên ổn, kẻ bị thương chỉ là chúng ta.”
“Ngươi hẳn cũng nhận ra, vào những đêm trăng m.á.u, “chúng ta” thường hoạt động nhiều hơn, bất an xao động, phá hủy không ít thứ…… Chắc chắn đã có nhiều người c.h.ế.t phải không, nếu không ngươi cũng sẽ chẳng tìm đến ta.”
“Thần rốt cuộc là ai? Ta đã nói rồi, chỉ biết đó là một tồn tại kinh khủng vô cùng…… Ngoài Yến Linh Chiêu ra, Thần dường như chẳng để tâm đến bất cứ thứ gì khác, chúng ta chỉ là bị vạ lây. Giống như lúc ngươi đi đường, liệu có để ý đến con kiến mà mình vô tình dẫm c.h.ế.t không?” 】
**
Vệ tinh mới được phóng lên không trung, hướng về phía mặt trăng. Đến rạng sáng ngày thứ tư thì tiến vào quỹ đạo mặt trăng.
Khi vệ tinh truyền dữ liệu và hình ảnh về, toàn bộ nhân viên đều kinh hãi đến trợn mắt há miệng: mặt trăng đã biến thành một khối thịt khổng lồ đỏ rực, bề mặt gồ ghề, còn không ngừng co giật như thể có sinh mệnh, khiến người nhìn cảm thấy buồn nôn.
Nhưng đó vẫn chưa phải cảnh tượng đáng sợ nhất, khi các nhà khoa học chuyển hướng quan sát sang mặt trời, cảnh tượng càng khiến người ta kinh tởm hơn: mặt trời đã biến thành một khối cầu khổng lồ được tạo nên từ vô số xúc tu đen kịt, những xúc tu không ngừng đong đưa khiến người ta sởn gai ốc.
Các nhân viên quan trắc lập tức bị nỗi sợ hãi bao phủ, bên tai vang lên vô số tiếng rì rầm nói sảng. Sức ép tinh thần quá mạnh khiến cơ thể họ không thể chịu đựng nổi, rất nhiều người ngay tại chỗ nổ tung thành một bãi m.á.u thịt, không kịp để lại bất cứ lời nhắn nào.
Chỉ có một vài người cầm cự được lâu hơn, họ đều là những giáo sư, chuyên gia có thành tựu hiển hách trong từng lĩnh vực.
Khổng Văn Sơn cũng nằm trong số đó. Đôi mắt ông trào ra huyết lệ, thân thể run rẩy kịch liệt dưới áp lực vô hình. Trong lòng ông lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: bằng mọi giá phải truyền tin tức này ra ngoài!
Ông dồn hết sức lực cuối cùng, cầm b.út, trên tờ giấy trước mặt gắng gượng viết xuống mấy chữ:
【 Mặt trăng, mặt trời, không được nhìn 】
Nét b.út cuối cùng kéo dài run rẩy.
Viết xong mấy chữ này, Khổng Văn Sơn cuối cùng không chống đỡ nổi nữa, thân thể “đùng” một tiếng nổ tung, hóa thành một màn sương m.á.u.
Cả phòng quan trắc lập tức biến thành luyện ngục nhân gian, m.á.u thịt vương vãi khắp nơi.
Sáng hôm sau.
Yến Linh Chiêu m.ô.n.g lung tỉnh dậy, mơ mơ màng màng liếc đồng hồ: mới 5 giờ 46, chuông báo thức còn chưa kêu.
Ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc trời đã hửng sáng, song vẫn còn vương lại chút u tối. Cơn gió mang hơi lạnh lùa qua ô cửa sổ, lướt nhẹ trên gương mặt khiến hắn lập tức tỉnh táo vài phần.
Ngồi ngây ngốc trên giường một lát, Yến Linh Chiêu nhớ lại chuyện tối qua.
Chu Đức Hoành đã không thấy đâu, đám hàng xóm cũng biến mất tăm hơi… Nghĩ ngợi một chút, hắn đoán chắc Chu Đức Hoành nói xong việc rồi rời đi, còn “hàng xóm” thì đã quay về trong người hắn.
Yến Linh Chiêu ngáp một cái, xuống giường, xỏ giày đi vào nhà vệ sinh. Vừa đ.á.n.h răng, hắn vừa khàn giọng gọi thử:
“Ông Hà? Điền Yến Uyển?”
Gần như cùng lúc đó, hai giọng nói đồng thanh vang lên, gần gũi như vang ngay trong đầu hắn:
【 “Sao vậy?” 】
Miệng còn đầy bọt kem, lời hắn phát ra mơ hồ chẳng rõ:
“Không có gì, chỉ là hôm qua ta ngủ quên mất. Chu Đức Hoành rời đi lúc nào vậy?”
Lão Hà đáp:【 “Chín giờ hơn, gần mười giờ gì đó.” 】
“À… Các ngươi nói chuyện gì vậy?” Yến Linh Chiêu tiện miệng hỏi thêm.
Lão Hà trả lời:
【 “Một ít chuyện quỷ quái thôi.” 】
Thật là câu trả lời nước đôi, hàm hồ.
Thực ra, hôm qua Yến Linh Chiêu đã đoán được Chu Đức Hoành đến là để hỏi về những việc quỷ dị, giờ hỏi lại như thế chủ yếu là muốn biết nội dung cụ thể. Nhưng lão Hà lại không nói rõ, hắn cũng lười hỏi thêm.
**
Ngày 27 tháng 8 năm 2060
Trần Bác Vĩ đứng ngoài tuyến phong tỏa, nhìn về phía nhà xưởng bỏ hoang bị bao phủ trong màn sương sớm mờ mịt, điếu t.h.u.ố.c trên tay đã cháy đến đầu lọc.
Hít nốt một hơi cuối, ông ta nghiền tàn t.h.u.ố.c dưới chân.
“Tổ trưởng, hiện trường đã khám xét xong, mọi thứ chuẩn bị ổn thỏa.” Tổ viên trẻ tuổi Tiểu Lý vội vàng chạy tới báo cáo.
Trần Bác Vĩ gật đầu, ánh mắt đảo qua bức tường bong tróc loang lổ của nhà xưởng. Những vệt rỉ sét đỏ sẫm như m.á.u khô, còn khung cửa kính vỡ nát lại giống hệt một cái miệng há to.
“Kiểm tra lại trang bị lần nữa.” Ông dặn. Lời này không chỉ nói với Tiểu Lý mà là với toàn bộ tổ viên.
Mọi người đồng thanh đáp:
“Xác nhận không sai sót!”
Trần Bác Vĩ quay lại nhìn bốn thành viên phía sau.
“Nhớ kỹ,” ông hạ giọng, “bất cứ thứ gì khiến các cậu cảm thấy nguy hiểm, tuyệt đối đừng do dự, tin vào trực giác của mình. Cận chiến dùng hắc côn, tầm xa dùng s.ú.n.g.”
Ánh mắt tổ viên sáng quắc, kiên quyết đáp:
“Rõ!”
**
Rõ ràng là ban ngày ban mặt vậy mà trong nhà xưởng tối tăm đến mức giơ tay không thấy ngón.
Chùm tia sáng đèn pin quét qua những cỗ máy phủ dày bụi xám. Theo ánh sáng di chuyển, bụi tung bay lơ lửng, giống như vô số u linh nhỏ bé lẩn khuất nhảy múa trong chùm sáng.
Không khí nồng mùi cũ kỹ, khô khốc, xộc thẳng lên mũi khiến người ta muốn hắt xì, song lại bị bầu không khí tĩnh mịch đè nén xuống khiến ai nấy chỉ dám âm thầm căng thẳng và bất an trong lòng.
“Phân tán tìm kiếm, hai người một nhóm.” Trần Bác Vĩ ra lệnh. “Giữ liên lạc vô tuyến thông suốt.”
…
Ông cùng Tiểu Lý đi sâu vào trong xưởng.
Trên nền đất phủ đầy bụi hiện rõ dấu chân hỗn loạn, vài vết mới nhất hướng về một lối dẫn xuống tầng hầm ngầm.
Nhìn vào cái “đại động” đen ngòm như miệng khổng lồ của quái vật, tim Trần Bác Vĩ bất giác đập nhanh, lòng bàn tay rịn mồ hôi.
Có nhóm người nào đã vào trong này trước đó? Bọn họ gặp chuyện gì dưới này sao? Cầu thang đã lâu năm không được tu sửa, mỗi bước giẫm xuống đều kêu lên những tiếng rên rỉ như điềm xấu. Xuống đến tầng hầm, không khí càng thêm ngột ngạt, tia đèn pin lia qua tường, Trần Bác Vĩ bỗng nghẹn thở —— cả mảng tường chi chít vết cào, nhiều vết còn rất mới.
“Tổ… tổ trưởng…” Tiểu Lý nuốt nước miếng: “Hình như là dấu móng tay người để lại.”
Trần Bác Vĩ vừa định mở miệng thì một tiếng động khẽ vang lên từ bên trái phía trước. Ông lập tức lia đèn pin sang. Chỉ thấy trong góc cuộn tròn một khối đen sì không rõ, ban đầu ông tưởng là một cái bao tải, cho đến khi nó khẽ động đậy.
Một con quái vật to lớn giống như Sử Lai Mỗ, duỗi thân cao chừng hai mét, đôi mắt là hai hốc đen ngòm, miệng tròn như chữ “O”, có thể thấy bên trong là từng vòng răng cưa nhỏ chi chít khiến người ta không rét mà run.
“Lùi lại!” Trần Bác Vĩ rút khẩu s.ú.n.g lục, bóp cò, từng viên đạn tóe lửa gào thét lao thẳng về phía con quái vật.
Nhưng những vết thương mà viên đạn hung hãn để lại trên người con quái vật không đem lại kết quả như mong đợi, khi chạm thân thể nó, tốc độ viên đạn lập tức chậm hẳn lại, rồi hoàn toàn bị hút vào trong, chỉ để lại những lỗ nhỏ xíu.
Quái vật dường như chỉ “nếm thử” xong, phát hiện đạn không ăn được bèn nhổ trả ra. Từng viên đạn lạch cạch rơi xuống đất.
Trần Bác Vĩ nheo mắt, đại não nhanh ch.óng linh động. Cầu thang lối hẹp, mà quái vật lại khổng lồ —— rõ ràng nơi này là “sân nhà” của nó.
Vội nghĩ, Trần Bác Vĩ phản ứng nhanh ch.óng, túm lấy Tiểu Lý, quát:
“Chạy!”
Nhưng con quái vật với vận tốc cực nhanh đã lao tới.
“A!”
“Tiểu Lý!”
Trần Bác Vĩ nghiến răng vung hắc côn. Một tiếng thét ch.ói tai rợn người vang lên, đ.â.m vào màng nhĩ.
Quái vật bị thương khựng lại, ông lập tức kéo Tiểu Lý bị thương bỏ chạy lên cầu thang.
Đúng lúc này, bộ đàm vang lên:
【 “Tổ trưởng! Bên này của chúng tôi —— a!!!” 】
Cái gì?! Còn có con quỷ khác?!
Tin tức tình báo từ tổ 6 chẳng phải nói chỉ có một con sao? Dựa theo miêu tả đặc điểm, hẳn chính là con này đang đuổi theo bọn họ, nếu không ông đã không hạ lệnh phân tán lực lượng.
Vô số phỏng đoán hỗn độn chạy vòng vòng trong đầu ông. Hay tình báo tổ 6 sai sót? Hoặc trong lúc thi hành nhiệm vụ đã phát sinh biến cố, sinh ra một loại quỷ mới…? Mặc kệ thế nào đi, hiện tại không có thời gian để truy cứu.
“Mọi người rút lui! Lập tức!” Trần Bác Vĩ hét vào bộ đàm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vừa dứt lời, sau lưng truyền đến một âm thanh khiến da đầu tê dại.
Quay đầu nhìn lại, ông thấy “Sử Lai Mỗ” lao tới cùng tốc độ không giống với thân thể của nó, “vèo” một cái bất ngờ bám c.h.ặ.t lên trần nhà, bò thoăn thoắt trên tường, sau đó bật nhảy mạnh “phịch” một cái, đáp ngay chắn trước mặt ông và Tiểu Lý, chặn đứng đường thoát.
Trần Bác Vĩ phản ứng cực nhanh, hai chân đột nhiên dừng lại, sau đó tiến lên một bước dùng thân mình che cho Tiểu Lý.
Thân hình to lớn của con quỷ “Sử Lai Mỗ” rung lắc dữ dội như có vô số sinh vật nhỏ đang cuộn trào bên trong. Chỉ mấy giây sau, cả cơ thể đen ngòm của nó bỗng “bùm” một tiếng, nổ tung thành khối dịch nhầy màu đen như than, ào ạt tràn khắp bốn phía, nhanh ch.óng bao trùm hoàn toàn mặt đất xung quanh.
Hai người không kịp né, chân lập tức sa vào thứ “bùn lầy” quái dị. Chất dịch đặc sệt quấn c.h.ặ.t lấy chân, lôi bọn họ xuống chỗ sâu, cơ thể hai người không cách nào chống lại cứ thế chìm dần xuống.
Trần Bác Vĩ theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn tứ phía tìm chỗ bấu víu. Nhưng khi ánh mắt quét qua vách tường, ông lại thấy chi chít những vết cào chằng chịt đan vào nhau.
Nhìn chăm chăm vào chúng, Trần Bác Vĩ cuối cùng cũng hiểu rõ, những vết cào ấy vì sao lại có.
**
Trên bàn đặt hai bản báo cáo của tiểu tổ đoàn diệt quỷ.
Trong đó, báo cáo cuối cùng của tổ 6 cho biết: tại một nhà xưởng bỏ hoang ở ngoại ô thành phố H xuất hiện một con quỷ có hình dạng cực kỳ giống Sử Lai Mỗ. Thông tin này vô cùng ngắn gọn, đọc lên đã thấy vội vàng, bởi khi đó tổ 6 đã rơi vào sâu trong tuyệt cảnh, căn bản không còn thời gian nói thêm, sau đó thì mất liên lạc.
Ngay sau đó, tổ 2 tiến vào nhà xưởng lại truyền về một tin tức hoàn toàn khác: trong nhà xưởng không chỉ có một con quỷ.
Tin tình báo mâu thuẫn trước sau như vậy cho thấy tình hình trong nhà xưởng kia vô cùng phức tạp.
Chu Đức Hoành ngồi trước bàn, đôi mắt nhìn chằm chằm hai bản báo cáo trước mặt, chìm vào suy tư rất lâu. Thời gian như ngưng đọng lại, trong văn phòng yên ắng, chỉ còn tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường phát ra từng nhịp nặng nề, đơn điệu.
Hồi lâu sau, Chu Đức Hoành đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, rút điện thoại ra bấm một dãy số.
Cùng lúc đó tại sân huấn luyện.
Ánh mặt trời ch.ói chang gay gắt. Yến Linh Chiêu đang tập chống đẩy, mồ hôi dưới nắng gắt tuôn ra như mưa.
Huấn luyện viên giao cho hắn mục tiêu 500 lần. Đây không chỉ là rèn thể lực mà còn đặc biệt chú trọng huấn luyện sức mạnh thân trung tâm cùng chi trên.
Thân thể Yến Linh Chiêu nhịp nhàng lên xuống, mồ hôi như hạt đậu lăn dài trên gương mặt liên tục chảy xuống, thấm ướt nền xi măng dưới người.
Khi hắn mới làm được một nửa, di động huấn luyện viên reo lên. Ông liếc nhanh qua màn hình hiển thị, sau đó nói ngắn gọn với Yến Linh Chiêu:
“Tiếp tục!”
Rồi xoay người bước sang một bên nghe máy.
Chẳng bao lâu sau, huấn luyện viên cúp điện thoại, bước nhanh quay lại. Sắc mặt ông trở nên ngưng trọng, ánh mắt dừng lại trên người Yến Linh Chiêu, trầm giọng hô:
“Đứng lên.”
Trải qua thời gian dài huấn luyện cường độ cao, Yến Linh Chiêu đã sớm hình thành thói quen tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh. Vừa nghe vậy hắn lập tức đứng thẳng, vào tư thế quân nhân, không hề do dự.
Huấn luyện viên nhìn hắn với ánh mắt phức tạp khó tả: trong đó có sự tán thưởng, lại xen lẫn một tia lo lắng. Trầm mặc một lát, ông mới chậm rãi mở miệng:
“Có nhiệm vụ.”
**
Yến Linh Chiêu còn chưa kịp hiểu gì đã bị thông báo mình đã tốt nghiệp.
Huấn luyện viên cười, vỗ vai hắn, nụ cười lộ rõ niềm tự hào cùng vui mừng, giọng nói tràn đầy sự tán thưởng:
“Cậu là học viên tiến bộ nhanh nhất, ưu tú nhất mà tôi từng dạy, đừng hoài nghi năng lực của bản thân. Hơn nữa, lời này tôi chỉ nói với một mình cậu, trước đây, với các học viên khác tôi luôn bảo rằng bọn chúng là lứa kém cỏi nhất mà tôi từng dạy qua.”
Yến Linh Chiêu: “……” Quả thực rất thực tế.
Hai người đứng trong sân tập chuyện trò thêm một lát thì Chu Đức Hoành tới.
Huấn luyện viên khẽ đẩy Yến Linh Chiêu một cái: “Đi thôi!”
......
Ký túc xá.
Dọc đường đi Chu Đức Hoành không hề nhắc đến mục đích, chỉ nói:
“Cậu về tắm rửa, uống chút nước trước, rồi chúng ta sẽ từ từ bàn tiếp.”
Yến Linh Chiêu gật đầu. Vốn dĩ hắn cũng rất khó chịu với cảm giác toàn thân ướt đẫm mồ hôi dính dính nhớp nháp, được tắm rửa một cái dĩ nhiên là thoải mái hơn nhiều.
Sau khi tắm xong, Yến Linh Chiêu thay quần áo sạch sẽ, cả người khoan khoái bước ra, ngồi xuống ghế sô pha chuẩn bị nghe Chu Đức Hoành nói chuyện chính sự.
Chu Đức Hoành nhìn chàng trai trẻ ngồi trước mặt, dưới ánh mặt trời phơi nắng nhiều ngày vẫn giữ được làn da trắng sáng, bất giác nhớ tới lời nói của Vương Lanh Canh.
Kế hoạch ban đầu của ông cũng vì vậy mà thay đổi: vốn định để Yến Linh Chiêu làm trung tâm thành lập một tổ hành động nhỏ. Nhưng nhìn tình hình hiện tại, có lẽ hắn càng thích hợp đảm nhận nhiệm vụ một mình hơn.
Thu hồi những suy nghĩ xa xăm, Chu Đức Hoành cầm điện thoại bấm vài cái, sau đó ngẩng đầu nói:
“Tôi đã gửi toàn bộ tư liệu liên quan cho cậu. Tiếp theo, tôi sẽ cùng cậu nói kỹ về nhiệm vụ lần này, cũng như cụ thể cậu cần làm gì……”
**
Sau khi dặn dò xong, Chu Đức Hoành rời khỏi ký túc xá của Yến Linh Chiêu. Trong đầu ông vẫn vang vọng mãi giọng nói non nớt nhưng lạnh lẽo của bé gái đó:
【 “Thật ra chúng ta cũng không rõ ràng lắm thân phận của Yến Linh Chiêu, chỉ biết rằng trên mặt trăng tồn tại một thứ vô cùng kinh khủng, và sự tồn tại đó có liên hệ nào đó với hắn…… Trải qua vài lần trăng m.á.u, chúng ta đã đại khái tìm ra một quy luật —— cứ ba tháng một lần, vào lúc trăng tròn nhất, thần lực sẽ bùng nổ.”
“Nhưng dù gọi là bùng nổ, ta lại cảm giác nó giống như hô hấp hơn.”
“Tiểu khu…… có thể ngăn cản thần lực phát ra. Chỉ cần Yến Linh Chiêu ở trong tiểu khu thì ảnh hưởng chỉ dừng lại ở chúng ta; nhưng nếu hắn ở bên ngoài —— ngươi đã thấy rồi đấy, phạm vi ảnh hưởng rộng lớn đến mức lan ra toàn thế giới.”
“Tháng này còn coi như may mắn, sự tồn tại kia chưa kịp hạ mắt thần xuống, chỉ là thần lực d.a.o động như thường lệ, nên nhìn chung vẫn yên ổn, kẻ bị thương chỉ là chúng ta.”
“Ngươi hẳn cũng nhận ra, vào những đêm trăng m.á.u, “chúng ta” thường hoạt động nhiều hơn, bất an xao động, phá hủy không ít thứ…… Chắc chắn đã có nhiều người c.h.ế.t phải không, nếu không ngươi cũng sẽ chẳng tìm đến ta.”
“Thần rốt cuộc là ai? Ta đã nói rồi, chỉ biết đó là một tồn tại kinh khủng vô cùng…… Ngoài Yến Linh Chiêu ra, Thần dường như chẳng để tâm đến bất cứ thứ gì khác, chúng ta chỉ là bị vạ lây. Giống như lúc ngươi đi đường, liệu có để ý đến con kiến mà mình vô tình dẫm c.h.ế.t không?” 】
**
Vệ tinh mới được phóng lên không trung, hướng về phía mặt trăng. Đến rạng sáng ngày thứ tư thì tiến vào quỹ đạo mặt trăng.
Khi vệ tinh truyền dữ liệu và hình ảnh về, toàn bộ nhân viên đều kinh hãi đến trợn mắt há miệng: mặt trăng đã biến thành một khối thịt khổng lồ đỏ rực, bề mặt gồ ghề, còn không ngừng co giật như thể có sinh mệnh, khiến người nhìn cảm thấy buồn nôn.
Nhưng đó vẫn chưa phải cảnh tượng đáng sợ nhất, khi các nhà khoa học chuyển hướng quan sát sang mặt trời, cảnh tượng càng khiến người ta kinh tởm hơn: mặt trời đã biến thành một khối cầu khổng lồ được tạo nên từ vô số xúc tu đen kịt, những xúc tu không ngừng đong đưa khiến người ta sởn gai ốc.
Các nhân viên quan trắc lập tức bị nỗi sợ hãi bao phủ, bên tai vang lên vô số tiếng rì rầm nói sảng. Sức ép tinh thần quá mạnh khiến cơ thể họ không thể chịu đựng nổi, rất nhiều người ngay tại chỗ nổ tung thành một bãi m.á.u thịt, không kịp để lại bất cứ lời nhắn nào.
Chỉ có một vài người cầm cự được lâu hơn, họ đều là những giáo sư, chuyên gia có thành tựu hiển hách trong từng lĩnh vực.
Khổng Văn Sơn cũng nằm trong số đó. Đôi mắt ông trào ra huyết lệ, thân thể run rẩy kịch liệt dưới áp lực vô hình. Trong lòng ông lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: bằng mọi giá phải truyền tin tức này ra ngoài!
Ông dồn hết sức lực cuối cùng, cầm b.út, trên tờ giấy trước mặt gắng gượng viết xuống mấy chữ:
【 Mặt trăng, mặt trời, không được nhìn 】
Nét b.út cuối cùng kéo dài run rẩy.
Viết xong mấy chữ này, Khổng Văn Sơn cuối cùng không chống đỡ nổi nữa, thân thể “đùng” một tiếng nổ tung, hóa thành một màn sương m.á.u.
Cả phòng quan trắc lập tức biến thành luyện ngục nhân gian, m.á.u thịt vương vãi khắp nơi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









