Khương Thi Vân vội vàng chạy về văn phòng của tổ điều tra, cô là người đến muộn nhất.

Trong điện thoại Trác Cao Nguyên cũng không nói rõ có chuyện gì, chỉ liên tục giục cô mau chóng trở lại đơn vị.

Bấy giờ cuối cùng cũng tới kịp. Vừa bước vào cửa, cô nhận ra ngay một bầu không khí nghiêm túc khác thường, không chỉ toàn bộ thành viên 3 tổ có mặt đầy đủ, mà ngay cả lãnh đạo tổ điều tra – Chu Đức Hoành – cũng có mặt tại hiện trường.

Cả văn phòng tràn ngập hơi thở ngột ngạt khiến cô càng thêm cảm thấy sự việc lần này không hề đơn giản.

Khương Thi Vân nuốt xuống câu hỏi đã dâng lên bên miệng, nhanh chóng bước tới hàng ngũ, nơi mọi người đã cố ý chừa ra một chỗ cho cô.

Chu Đức Hoành thấy tất cả đã vào vị trí, lúc này mới mở miệng:

“Ở Thâm Lam Hóa Chất đã xảy ra chuyện.”

Thâm Lam Hóa Chất? Cái tên này Khương Thi Vân có ấn tượng, hình như chính là nhà máy hóa chất mà mấy ngày trước bọn họ từng tới điều tra.

Chu Đức Hoành dừng lại một chút, ánh mắt quét khắp phòng rồi nói tiếp:

“Kể từ sau ngày các cô cậu trở về, liên tiếp có công nhân của Thâm Lam Hóa Chất t.ử vong. Nguyên nhân c.h.ế.t đều là do bị bỏng.”

Nói xong, Chu Đức Hoành bật máy chiếu, trên màn hình hiện ra một loạt hình ảnh rùng rợn: những t.h.i t.h.ể với cái c.h.ế.t đầy t.h.ả.m khốc. Bên cạnh còn có thông tin chi tiết của từng người cùng nguyên nhân t.ử vong.

Khương Thi Vân chú ý thấy, ca t.ử vong đầu tiên xảy ra vào ngày 30 tháng 7, cũng chính là ngày bọn họ đến Thâm Lam Hóa Chất tiến hành điều tra.

Chu Đức Hoành cho mọi người vài phút để xem hết tư liệu, sau đó thần sắc nghiêm túc nói:

“Tính đến hôm nay, số người c.h.ế.t đã lên đến 25. Qua rà soát, các nạn nhân có hai điểm chung: Thứ nhất, họ đều là công nhân của Thâm Lam Hóa Chất. Thứ hai, tất cả đều làm việc tại cùng một phân xưởng nơi xảy ra sự cố.”

Nói đến đây, Chu Đức Hoành đột nhiên nâng cao giọng:

“Trác Cao Nguyên!”

Trác Cao Nguyên lập tức đứng nghiêm, hô: “Có mặt!”

Ánh mắt sáng rực của Chu Đức Hoành dừng trên người anh:

“Lúc đó tổ của các cậu cũng ở hiện trường. Giờ hãy báo cáo lại, kể từ hôm đó đến nay, có ai gặp phải sự cố nào liên quan đến nước nóng không – ví dụ như bị bỏng do nước sôi, hay bất kỳ tình huống tương tự nào. Chỉ cần có liên quan, đều phải tường thuật chi tiết.”

Trác Cao Nguyên không chút do dự:

“Báo cáo! Mấy ngày trước, khi tôi đang gội đầu ở nhà, máy nước nóng bất ngờ trục trặc, khiến tôi bị bỏng một chút.”

Ngay sau đó, Chu Diệp Hoa lên tiếng:

“Báo cáo! Khi uống nước, tôi không chú ý nhiệt độ, vô tình bị bỏng.”

Lục Bành Tổ vội vàng tiếp lời:

“Báo cáo! Lúc nấu ăn, nước sôi trong nồi b.ắ.n ra, làm tôi bị bỏng.”

Âu Duyệt Linh nói theo:

“Báo cáo! Khi rót nước nóng, tay tôi cầm không chắc, bị nước đổ vào đùi.”

Mọi người đều nhìn thấy hôm nay Âu Duyệt Linh không mặc quần dài mà mặc quần đùi. Cả một mảng lớn trên đùi cô ấy đã tróc da, dù đã bôi t.h.u.ố.c mỡ nhưng nhìn qua vẫn khiến người khác thấy đau đớn thay.

Đến lượt Khương Thi Vân:

“Báo cáo! Vừa rồi khi tôi đun nước ở nhà, bình nước nóng bất ngờ nứt vỡ, may mà tôi phản ứng kịp thời tránh ra, chỉ bị b.ắ.n một ít vào tay. Vết bỏng nhỏ, không nghiêm trọng.”

Cuối cùng là Hồ Nhược Nhiên:

“Báo cáo! Hai ngày trước, khi đi ngang qua một quán cơm đang thịt heo, ông chủ bất ngờ hất thẳng nồi nước sôi ra đường. Ông ta không chú ý tới tôi. May mắn là tôi né kịp, nếu không có lẽ đã bị bỏng khắp người.”

Chu Đức Hoành nhíu mày: “Quán cơm?”

Hồ Nhược Nhiên gật đầu, giải thích:

“Tôi cũng thấy kì lạ nên hỏi ông ta vì sao lại đem hất nước sôi ra đường, việc này rất nguy hiểm nếu lỡ trúng người đi đường. Ông chủ nói bình thường ông ấy đều đổ nước sôi xuống cống, nhưng hôm đó lại như bị ma ám, nhất quyết hất thẳng ra đường, không thể hiểu được.”

Chu Đức Hoành trầm ngâm một tiếng “Ừm”, ánh mắt chậm rãi đảo qua mọi người rồi hỏi:

“Trong số các cậu, có bao nhiêu người từng xem bộ phim 《 T.ử Thần Đến 》?”

Đa số gật đầu, một vài người còn lại thì lộ vẻ mơ hồ, hiển nhiên chưa từng xem.

Chu Đức Hoành gật nhẹ, nói:

“Vậy tôi sẽ giới thiệu đơn giản cho những người chưa biết. 《 T.ử Thần Đến 》- nghe qua tên chắc hẳn mọi người cũng đã có thể đoán được đại khái – đây là một bộ phim điện ảnh phương Tây, T.ử Thần thông qua hàng loạt t.a.i n.ạ.n để cướp đi mạng sống con người. Những t.a.i n.ạ.n ấy khó lòng phòng bị, cho dù mọi người cố gắng thế nào, cuối cùng cũng không thoát khỏi sự truy đuổi của cái c.h.ế.t. Nói theo văn hóa truyền thống của chúng ta thì chính là: ‘Diêm Vương gọi ngươi canh ba c.h.ế.t, chắc chắn không sống được đến canh năm.’”

“Sở dĩ tôi nhắc đến bộ phim này, là vì hàng loạt cái c.h.ế.t ở Thâm Lam Hóa Chất hiện giờ quá mức kỳ quặc. Trong thời gian ngắn nhiều người c.h.ế.t với cùng một cách lạ lùng – đều bị nước nóng làm bỏng. Rất khó không khiến người ta liên tưởng đến một sự kiện quỷ dị.”

Trong đầu Khương Thi Vân lóe lên suy nghĩ:

“Ngài muốn nói… chuyện này có liên quan đến Lý Lượng?”

Tổ của họ vốn được cử đến Thâm Lam Hóa Chất là bởi vì Yến Linh Chiêu từng nhận được một tin nhắn đe dọa, tín hiệu phát ra từ chính tại đây. Nghi ngờ sự việc có liên quan đến yếu tố quỷ dị, cấp trên mới phái bọn họ đi điều tra.

Sau khi nghiệm chứng quả nhiên có liên quan đến hiện tượng quỷ quái – họ còn thu được một vật chứng: chiếc điện thoại của Lý Lượng. Chỉ là sau khi mang về thì đã giao nộp lên cấp trên.

Chu Đức Hoành không bình luận gì, bấm điều khiển từ xa chuyển PPT sang trang tiếp theo.

Trên màn hình lớn hiện ra thông tin của một người:

【Lý Lượng, nam, xuất thân nghèo khó, hoàn cảnh kinh tế gia đình không tốt, áp lực cuộc sống lâu ngày khiến tính cách hắn vô cùng hướng nội, bình thường gần như không có bạn bè, luôn sống khép kín một mình…

Sau khi tốt nghiệp trung học, nhờ người thân giới thiệu, hắn vào làm ở Thâm Lam Hóa Chất. Hai năm sau, ngã vào lò hơi đang sôi, bị nước nóng làm bỏng c.h.ế.t.

Thời gian t.ử vong: ngày 3 tháng 5 năm 2054. Khi đó 20 tuổi.】   

**

“Tiểu Dư, cậu tính đi đâu vậy?” Trong phòng thí nghiệm, một đồng nghiệp tiện miệng hỏi.

“Có hơi khát nước, đi lấy ly nước uống.” Dư Trạch Thành mỉm cười đáp.

“Ừ.” Đồng nghiệp lên tiếng, rồi lại cúi đầu tiếp tục công việc trong tay.

Dư Trạch Thành bước ra khỏi phòng thí nghiệm A-3, nhưng không đi về phía phòng nước trà mà lập tức rẽ sang hành lang, hướng đến phòng thí nghiệm A-1.

So với hai phòng thí nghiệm còn lại, phòng A-1 có vẻ rất vắng lặng, bởi vì nơi này chủ yếu phụ trách quan sát Yến Linh Chiêu, mà tình trạng của hắn vẫn luôn bình thường, không cần quá nhiều nhân lực.

Trái ngược hoàn toàn với A-1 chính là A-2 và A-3, hai phòng này lúc nào cũng bận rộn đến mức căng thẳng —— A-2 phụ trách nghiên cứu về quỷ, A-3 phụ trách nghiên cứu vật phẩm quỷ dị.

Viện nghiên cứu khoa học hiện nay đã phát minh ra vũ khí chuyên đối phó quỷ, mà quá trình ra đời cũng gắn liền với những thí nghiệm này: các nhóm nghiên cứu thường sẽ sắp xếp một số lượng quỷ tham gia thực nghiệm, dùng để kiểm tra khả năng kháng lại nhiều loại hình thức tấn công khác nhau.

Còn vật phẩm quỷ dị cũng có tác dụng không thể bỏ qua: trong một số tình huống đặc biệt, chúng có thể khắc chế nhiều loại quỷ dị khác nhau, vì để đối phó với quỷ nguy hiểm cần cung cấp thêm nhiều tính năng ứng phó.

Trên thực tế, chính phủ chưa bao giờ ngừng thăm dò về quỷ dị.

Từ khi lần đầu phát hiện quỷ dị cách đây 80 năm, vô số nhà khoa học đã dốc sức vạch trần bức màn bí ẩn của chúng. Chính phủ cũng rất khẩn thiết muốn biết rốt cuộc quỷ dị thuộc về loại sinh mệnh nào, và chúng đến từ đâu.

80 năm trước, liệu có phải đã xảy ra dị thường nào đó mà con người không thể quan trắc, từ đó thúc đẩy sự xuất hiện của quỷ dị...? Đây đều là những điều chính phủ muốn làm rõ.

Bởi quỷ dị mang đến cho nhân loại sự thù địch và uy h.i.ế.p cực lớn, lại có mối quan hệ gắn bó mật thiết với con người.

Cùng nằm trên một chiếc giường, sao có thể để kẻ khác ngáy ngủ? Một ngày chưa làm sáng tỏ, thì nhân loại còn chưa thể an tâm.

Dư Trạch Thành đi vào phòng thí nghiệm A-1, không gây ra nhiều sự chú ý.

Trước nay, hắn vẫn luôn phụ trách mang vác các loại vật phẩm cho Yến Linh Chiêu, gần như đảm nhiệm vai trò “bảo mẫu”.

Sở dĩ chọn hắn làm công việc này, là bởi vì Dư Trạch Thành bề ngoài sáng sủa tuấn tú, nụ cười thân thiện, dễ khiến người khác có cảm giác gần gũi. Hơn nữa, tính tình hắn quả thật cũng tốt, ngày thường luôn vui vẻ hòa nhã, quan hệ với mọi người rất hợp.

Vì vậy, hắn dễ dàng tiến vào phòng của Yến Linh Chiêu, nhân viên trong phòng thí nghiệm cũng không hề thấy có gì bất thường.

**

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nội dung bộ truyện tiếp theo vẫn chưa có ý tưởng gì, cũng chẳng có cảm hứng hay ý muốn sáng tác, Yến Linh Chiêu quyết định nghỉ ngơi vài ngày. Vì thế trên bảng thông báo ở trang cá nhân, hắn treo lên một dòng: 【Nghỉ ngơi, ngày trở lại chưa xác định.】

Sau đó, hắn nằm dài trên giường, cầm điện thoại mở phim xem.

Xem được một nửa, cửa phòng bỗng vang lên tiếng gõ khẽ. Yến Linh Chiêu tạm dừng phát video, ngồi thẳng người, đáp:

“Mời vào.”

Cửa mở ra, bước vào chính là thanh niên có răng khểnh — Dư Trạch Thành.

Hai người trước đó đã từng trao đổi tên với nhau.

“Dư Trạch Thành? Có chuyện gì không?” Yến Linh Chiêu hỏi.

Trên mặt Dư Trạch Thành nở nụ cười sáng lạn, gật đầu, lấy từ trong túi ra một chiếc điện thoại đưa cho Yến Linh Chiêu.

Yến Linh Chiêu lập tức từ chối:

“Không cần, trước đó các anh đã đưa tôi một chiếc điện thoại rồi.”

Nhưng Dư Trạch Thành chẳng để ý, nhét luôn chiếc điện thoại vào tay hắn, giọng nhẹ nhàng:

“Chúng ta là bạn tốt mà. Bạn tốt thì phải luôn luôn ở bên nhau, đúng không?”

Yến Linh Chiêu: “?”

Khi nào hắn và Dư Trạch Thành thành bạn tốt? Nhiều lắm cũng chỉ tính là… bạn quen biết bình thường thôi.

Nói ra có vẻ mất mặt, Yến Linh Chiêu cũng không tiện phản bác, đành im lặng.

Thấy Yến Linh Chiêu nhận lấy điện thoại, nụ cười trên mặt Dư Trạch Thành càng thêm rạng rỡ. Gã nhẹ giọng nói một câu “Xin phép”, rồi xoay người rời khỏi phòng.

Yến Linh Chiêu cúi đầu nhìn chiếc điện thoại bị nhét vào tay, phát hiện đây là loại máy kiểu cũ, dùng công nghệ mở khóa bằng cảm ứng vân tay phía sau. Dòng điện thoại này hiện nay đã rất hiếm gặp.

Không đúng.

Chiếc điện thoại này là điện thoại cũ: trên màn hình có vết nứt, ốp máy còn ố vàng.

Dư Trạch Thành đưa cho hắn một chiếc máy cũ làm gì?

Ừm…? Trong ốp điện thoại hình như có kẹp thứ gì đó?

Yến Linh Chiêu do dự tháo ốp ra, một mẩu giấy nhỏ từ trong rơi xuống đất.

Hắn cúi người nhặt lên, chỉ thấy trên đó viết vỏn vẹn hai chữ: Lý Lượng.

Trong thoáng ngây người, bên tai vọng lên giọng nói ngây ngô khàn khàn của thiếu niên đang tuổi dậy thì, lặng lẽ thì thầm: “Chúng ta không phải bạn tốt sao?”

Cả người Yến Linh Chiêu cứng đờ, tuy hắn viết tiểu thuyết kinh dị nhưng cũng sợ ma nha, hai điều đó vốn chẳng mâu thuẫn gì đâu.

Dù sợ hãi, hắn vẫn không nhịn được trả lời:

“Chúng ta đã sớm không còn là bạn tốt, thậm chí chẳng tính là bạn bè. Từ cái khoảnh khắc cậu bỏ mặc tôi bị giáo viên phạt, lại còn xé nát sách vở của tôi.”

Hắn đâu phải quả hồng mềm dễ bóp.

Thật ra tính tình hắn vốn cũng không tốt, chỉ là nhiều lúc cảm thấy không cần thiết phải chấp nhặt nên lười so đo mà thôi.

Tiếng cười “ha ha” vọng tới, hơi thở lạnh lẽo phả vào mặt:

“Ta đã g.i.ế.c bọn chúng rồi… Trương Minh Dương là đứa đầu tiên, Lý Tinh Tinh là đứa thứ hai, Vương Phương là đứa thứ ba, Trần Thần là đứa thứ tư… Yến Linh Chiêu, ngươi sẽ là đứa thứ tám.”

—— Thì ra, lúc cực độ tức giận, con người thật sự sẽ quên đi nỗi sợ.

Thân thể Yến Linh Chiêu không còn cứng đờ, nắm tay siết chặt, gương mặt không biểu cảm:

“Bọn họ có thù oán với cậu thì liên quan gì đến tôi? Tôi chưa từng bắt nạt cậu.”

“Ha ha… hi hi…” Tiếng cười lạnh lẽo đáp lại, “Biết rồi, thật là lạnh nhạt quá đi, giống y như trong trí nhớ của Lý Lượng. Nhưng mà ta thích. Chúng ta làm bạn tốt đi, ngươi tới bầu bạn với ta, được không?”

Lời vừa dứt, Yến Linh Chiêu liền cảm thấy đầu óc choáng váng, ý thức dần chìm vào hỗn loạn, như bị cuốn vào vòng xoáy bóng tối, không sao thoát ra được.

Cùng lúc đó.

Nhân viên trong phòng thí nghiệm thấy Dư Trạch Thành từ phòng Yến Linh Chiêu đi ra, liền hỏi:

“Cậu vừa vào nói gì với Yến Linh Chiêu thế? Có phải anh ta có yêu cầu gì không?”

Dư Trạch Thành như thể không nghe thấy, chẳng hề trả lời, thậm chí không thèm liếc nhìn người vừa hỏi, cứ thế quay lưng rời khỏi phòng.

Người nhân viên kia chợt có một cảm giác kỳ quái khó tả, cứ thấy phản ứng của Dư Trạch Thành có chút lạ lùng. Nhưng nghĩ lại, có lẽ chỉ vì người ta đang không vui nên cũng không để ý thêm.

Anh ta bất đắc dĩ nhún vai, quay lại định tiếp tục công việc, chợt thoáng thấy Yến Linh Chiêu đang cúi đầu, đứng im bất động trước cửa.

Hửm?

Người nhân viên trong lòng dấy lên nghi ngờ.

Dư Trạch Thành và Yến Linh Chiêu vừa cãi nhau sao?

Anh ta còn chưa kịp chia sẻ nghi vấn với đồng nghiệp bên cạnh, thì trong phòng thí nghiệm bỗng vang lên hồi còi báo động chói tai.

Ngay sau đó, giọng nữ máy móc lan khắp toàn bộ phòng thí nghiệm:

【Cảnh báo, năng lượng âm tính tăng tốc, đã vượt 8000… vượt 10.000… vượt 20.000…】

Tiếng còi báo động càng lúc càng dồn dập, gần như muốn xé rách màng tai mọi người.

Trên màn hình giám sát, các con số điên cuồng nhảy vọt, cuối cùng ngừng lại ở một hình ảnh tuyệt vọng —— năng lượng âm tính đã vượt quá giá trị tối đa mà thiết bị có thể hiển thị, tất cả con số đều biến thành loạn mã, hoàn toàn không thể đo lường mức năng lượng khủng khiếp này.

【Cảnh báo, năng lượng âm tính… không thể dự đoán, đã thông báo toàn bộ các tầng.】

Khu quản lý hồ sơ đặc biệt, các tầng hầm 1, 2, 3 đồng loạt vang lên hồi chuông bén nhọn, từ thấp đến cao, không ngừng dồn dập như từng nhát búa giáng mạnh vào lồng n.g.ự.c mọi người.

“Chuyện gì thế? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

“Đừng hỏi, mau làm theo diễn tập trước đây, rút lui nhanh!”

……..

Phòng thí nghiệm A-3.

Cả gian phòng thí nghiệm nhiệt độ đột ngột giảm xuống bất thường, hơi thở phả ra đều hóa thành sương trắng.

Yến Linh Chiêu đang cúi đầu từ từ ngẩng lên, trong mắt trống rỗng vô hồn, tựa như ý thức đã bị một thứ hiện hữu gì đó chiếm đoạt.

Trong ánh mắt hoảng sợ của mọi người, cái bóng của Yến Linh Chiêu bắt đầu phình to, lan rộng, như có nhân tính không ngừng duỗi ra bốn phía, trở nên khổng lồ vô tận, lấp kín toàn bộ căn phòng.

Cái bóng một bên vặn vẹo biến hình, hiện ra những hình thái bất quy tắc, giống xúc tu từ vực sâu, tùy ý vặn vẹo.

Tiếng hét hoảng loạn vang lên khắp nơi:

“Không đúng, ngươi không phải người, ngươi là —— a!”

Tiếng gào t.h.ả.m thiết đột nhiên im bặt, như bị một sức mạnh vô hình nuốt chửng.

Chiếc điện thoại cũ trong tay Yến Linh Chiêu xuất hiện những vết nứt nhỏ. Vết nứt như mạng nhện nhanh chóng lan rộng, trong nháy mắt đã phủ kín toàn bộ thân máy. Sau đó “Đùng!” một tiếng vang lớn, nổ tung. Mảnh vụn b.ắ.n tung tóe, lực b.ắ.n dữ dội khuếch tán ra tứ phía.

Theo lẽ thường, bàn tay cầm điện thoại của Yến Linh Chiêu chắc chắn phải bị thương nặng. Nhưng quỷ dị thay —— tất cả mảnh vỡ sau vụ nổ lại bị cái bóng khổng lồ của hắn nuốt hết, tất cả biến mất không để lại dấu vết, như chưa từng tồn tại.

Yến Linh Chiêu đứng đó, quanh thân tỏa ra một luồng khí tức khiến người ta sợ hãi. Hình dáng cơ thể hắn trở nên mơ hồ không rõ, dường như đã hòa vào cái bóng đen kịt, chỉ còn có thể mơ hồ thấy một hình người thấp thoáng như ẩn như hiện. Sự tồn tại ấy vượt khỏi phạm trù nhận thức của loài người, hiển hiện một hình thái khủng khiếp không thể diễn tả bằng lời, cũng không thể nhìn thẳng.

Thấy cảnh này, các nhân viên thí nghiệm đứng cạnh như mất hồn. Trong mắt họ đầy ắp sợ hãi và hoang mang, bộ não hoàn toàn không cách nào lý giải được những gì trước mắt. Có người ôm đầu thét gào thống khổ; có kẻ ngây dại đứng bất động, đồng t.ử trống rỗng như linh hồn đã bị rút đi; còn có người muốn bỏ chạy, nhưng vì sợ hãi quá độ mà hai chân nhũn ra, ngã quỵ xuống đất.

Cả phòng thí nghiệm chìm trong hỗn loạn và điên cuồng, mỗi người đều bị nỗi tuyệt vọng bao phủ.

Mà kẻ đầu sỏ gây nên đang đứng giữa trung tâm hỗn loạn — Yến Linh Chiêu, chỉ lẳng lặng đứng đó tỏa ra khí tức vô cùng khủng khiếp, như muốn kéo tất cả con người xuống vực sâu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện