20.
Xuân Hồng bị lôi trở lại, trên đất kéo dài hai vệt m.á.u. Nàng vẫn khóc lóc van xin:
“Xin tin ta một lần thôi. Ta lấy mạng mình ra đảm bảo, từng câu từng chữ đều là thật.”
Nói rồi đ.â.m đầu vào cột. Máu chảy dọc trán xuống.
Liễu Niệm Niệm cười:
“Đúng là trung bộc thật đấy. Nhưng đã trung thành như vậy, sao đ.â.m vào cột đá cẩm thạch trắng này lại không c.h.ế.t?”
Thực ra Xuân Hồng đã bị đ.á.n.h đến cạn sức, lời Liễu Niệm Niệm vừa nói ra, liền biến thành nàng cố tình giở trò.Trớ trêu thay Bùi Tu Viễn lại tin, càng thêm tức giận:
“Nhốt vào phòng củi! Ta muốn xem thử xem chủ tớ các ngươi làm sao tròn được lời nói dối này!”
Xuân Hồng cầu xin:
“Nếu đại nhân không đi, cho ta về Hạ phủ được không?”
“Hừ! Chủ ngươi dạy ngươi như vậy sao? Lừa không thành thì cũng phải làm mất mặt hai nhà ư?”
Liễu Niệm Niệm ngồi sát bên Bùi Tu Viễn. Xuân Hồng đã nửa mê nửa tỉnh, miệng vẫn lẩm bẩm:
“Phu nhân… mặt trời sắp lặn rồi… là Xuân Hồng vô dụng…”
Bùi Tu Viễn khựng lại một chút, trong lòng bỗng nhiên thắt c.h.ặ.t.
Lẽ nào lời Xuân Hồng nói là thật? Đúng lúc này, Liễu Niệm Niệm đưa trà tới, giọng nói dịu dàng:
“Bùi lang nguôi giận đi. Con bé này chỉ là quá trung thành với chủ, nhưng dùng sai cách. Kinh kỳ trọng địa, nếu thật có sơn tặc, qua ngần ấy thời gian lẽ nào không có tin tức?”
Chỉ một câu, nghi ngờ trong lòng Bùi Tu Viễn lại tan biến.
Xuân Hồng bị ném như rác vào phòng củi. Cửa khóa c.h.ặ.t.
Nàng nằm sấp trên đống rơm ẩm ướt tỉnh lại, lưng đau đến choáng váng. Qua khe cửa, nàng nhìn chằm chằm vào khoảng trời bên ngoài. Trời dần dần tối xuống.
Phu nhân…
Tuyệt vọng và sợ hãi bóp c.h.ặ.t tim nàng. Nàng dốc hết chút sức lực cuối cùng bò đến bên cửa sổ, dùng đôi tay m.á.u thịt bê bết lay khung cửa đã lỏng. Móng tay bật ra, đầu ngón tay mài nát, trộn lẫn đất bùn và m.á.u.
Cuối cùng cửa cũng mở. Nàng bò ra khỏi phòng củi, tìm lỗ ch.ó dưới chân tường chui ra ngoài.
Sau phòng củi là con hẻm vắng. Nàng vịn tường từng bước lê đi, mỗi bước đều giẫm lên chính m.á.u của mình. Chạy ra tới phố, mặc kệ ánh nhìn của người khác, tìm đến chợ ngựa.
Không dám nhờ người truyền tin, sợ không tới nơi, cũng sợ làm tổn hại danh tiếng của phu nhân. Nàng lấy cây trâm ngọc dính m.á.u đưa cho người đ.á.n.h xe, lời nói không tròn câu:
“Trói ta… đưa ta… về Hạ phủ…”
Lão đ.á.n.h xe nhìn cây trâm và dáng vẻ của nàng, hít sâu một hơi lạnh. Không hỏi thêm câu nào, đỡ nàng lên ngựa, buộc sơ sài, rồi vung roi lao vào màn đêm.
21.
Trên núi Ly Sơn.
Tia sáng cuối cùng của hoàng hôn bị núi rừng nuốt chửng. Bọn thổ phỉ đốt đuốc, ánh lửa hắt lên từng khuôn mặt đầy ác ý. Tên mặt sẹo mất kiên nhẫn, bước về phía ta.
“Phu nhân, đắc tội nhé. Nhà nàng không thương nàng, thì mấy ca ca đây thương nàng vậy…”
Ta co rúm trong đống rơm khô lạnh ngắt, hai tay siết c.h.ặ.t vạt áo. Răng c.ắ.n vào môi đến bật m.á.u, vị tanh rỉ sắt lan khắp miệng. Bàn tay ghê tởm kia vươn tới.
Ta trừng mắt nhìn hắn.
Muốn đồng quy vu tận ư? Vậy thì tới đi!
…
“Ầm!”
Một tiếng nổ lớn vang lên, cánh cửa ngôi miếu hoang lung lay sắp đổ bị đá bật tung! Ánh lửa cuộn theo luồng khí lạnh tràn vào. Một bóng người cao lớn đứng ngược sáng ở cửa, tay cầm đao sáng loáng như tuyết.
“A… cha?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta khàn giọng, tưởng mình sinh ảo giác.
Cha liếc mắt một cái đã thấy ta co rúm trong góc, vành mắt lập tức đỏ bừng. Ông mấy bước lao tới, giật phắt áo choàng ngoài, quấn c.h.ặ.t lấy ta.
Vạn lượng bạc chuộc người—ông đã đổi ta trở về.
Tay cha run rẩy, cả người đều run.
“Uyển Oánh… cha tới rồi, cha tới rồi…”
Giọng ông khàn đến không thành tiếng, cứ lặp đi lặp lại.
Lúc này ta mới tìm lại được giọng nói:
“A cha!”
Ta túm c.h.ặ.t vạt áo ông, toàn thân run bần bật.
Cha cõng ta, nhẹ nhàng đặt lên lưng ngựa. Suốt quãng đường xuống núi, ông im lặng đến đáng sợ. Gần tới cửa thành, ông mới mở miệng:
“Thế đạo này bất công với nữ nhân. Uyển Oánh, chuyện này… đừng nói ra. Nhất là với phu quân con…”
Ông lắc đầu, “lại càng không thể nói.”
Ta không thốt nổi lời nào, chỉ có nước mắt thấm ướt vạt áo.
Cha sốt ruột:
“Uyển Oánh, đừng nghĩ quẩn. Cha chỉ còn lại một mình con thôi.”
Đây là lần đầu ta thấy ông hoảng loạn đến vậy.
“Uyển Oánh, nói một câu đi. Dù sao chúng ta cũng sắp đi Lĩnh Nam, tới đó không ai biết cả. Quên đi!”
Quên ư?
Dựa vào đâu ta phải quên?
Ta muốn khắc ghi thật sâu ngày hôm nay!
Yêu có thể khiến người ta c.h.ế.t,
nhưng hận—lại có thể khiến người ta sống.
Ta nhất định phải sống, sống để nhìn bọn họ gặp báo ứng!
Về đến phủ họ Bùi đã là đêm khuya. Ta thay y phục, gắng gượng ngồi trong phòng. Bùi Tu Viễn rất muộn mới về, hơi say, vén rèm bước vào. Thấy ta yên ổn ngồi dưới đèn, hắn sững lại một chút, rồi kéo môi cười đầy mỉa mai.
“Hừ hừ, phu nhân tốt của ta chẳng phải bị sơn tặc bắt đi rồi sao? Sao giờ lại nguyên vẹn ngồi đây? Mấy trò ghen tuông, lắt léo ấy, đừng đem ra nữa. Chỉ khiến người ta… buồn nôn!”
Hắn luôn có bản lĩnh như vậy—vài câu nói là đủ khiến trái tim đã c.h.ế.t lại c.h.ế.t thêm lần nữa.
Ta ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn hắn.
Nhìn người đàn ông ta từng m.ó.c t.i.m móc phổi yêu thương.
Nhìn gương mặt giờ đây chỉ còn chán ghét và khinh miệt.
Hận quá!
“Không nói gì sao? Hay là ta oan cho nàng? Chẳng lẽ nàng thật sự…”
Ta cắt ngang hắn, giọng không chút cảm xúc:
“Làm ngươi buồn nôn rồi, thật xin lỗi.”
Hắn dường như không ngờ tới phản ứng này, ngẩn ra, cau mày còn muốn nói gì đó. Ta đã quay mặt đi, không thèm nhìn hắn nữa.
Tim c.h.ế.t rồi thật tốt.
Không còn biết đau.
Cũng chẳng còn ai có thể làm ta tổn thương nữa.
Xuân Hồng bị lôi trở lại, trên đất kéo dài hai vệt m.á.u. Nàng vẫn khóc lóc van xin:
“Xin tin ta một lần thôi. Ta lấy mạng mình ra đảm bảo, từng câu từng chữ đều là thật.”
Nói rồi đ.â.m đầu vào cột. Máu chảy dọc trán xuống.
Liễu Niệm Niệm cười:
“Đúng là trung bộc thật đấy. Nhưng đã trung thành như vậy, sao đ.â.m vào cột đá cẩm thạch trắng này lại không c.h.ế.t?”
Thực ra Xuân Hồng đã bị đ.á.n.h đến cạn sức, lời Liễu Niệm Niệm vừa nói ra, liền biến thành nàng cố tình giở trò.Trớ trêu thay Bùi Tu Viễn lại tin, càng thêm tức giận:
“Nhốt vào phòng củi! Ta muốn xem thử xem chủ tớ các ngươi làm sao tròn được lời nói dối này!”
Xuân Hồng cầu xin:
“Nếu đại nhân không đi, cho ta về Hạ phủ được không?”
“Hừ! Chủ ngươi dạy ngươi như vậy sao? Lừa không thành thì cũng phải làm mất mặt hai nhà ư?”
Liễu Niệm Niệm ngồi sát bên Bùi Tu Viễn. Xuân Hồng đã nửa mê nửa tỉnh, miệng vẫn lẩm bẩm:
“Phu nhân… mặt trời sắp lặn rồi… là Xuân Hồng vô dụng…”
Bùi Tu Viễn khựng lại một chút, trong lòng bỗng nhiên thắt c.h.ặ.t.
Lẽ nào lời Xuân Hồng nói là thật? Đúng lúc này, Liễu Niệm Niệm đưa trà tới, giọng nói dịu dàng:
“Bùi lang nguôi giận đi. Con bé này chỉ là quá trung thành với chủ, nhưng dùng sai cách. Kinh kỳ trọng địa, nếu thật có sơn tặc, qua ngần ấy thời gian lẽ nào không có tin tức?”
Chỉ một câu, nghi ngờ trong lòng Bùi Tu Viễn lại tan biến.
Xuân Hồng bị ném như rác vào phòng củi. Cửa khóa c.h.ặ.t.
Nàng nằm sấp trên đống rơm ẩm ướt tỉnh lại, lưng đau đến choáng váng. Qua khe cửa, nàng nhìn chằm chằm vào khoảng trời bên ngoài. Trời dần dần tối xuống.
Phu nhân…
Tuyệt vọng và sợ hãi bóp c.h.ặ.t tim nàng. Nàng dốc hết chút sức lực cuối cùng bò đến bên cửa sổ, dùng đôi tay m.á.u thịt bê bết lay khung cửa đã lỏng. Móng tay bật ra, đầu ngón tay mài nát, trộn lẫn đất bùn và m.á.u.
Cuối cùng cửa cũng mở. Nàng bò ra khỏi phòng củi, tìm lỗ ch.ó dưới chân tường chui ra ngoài.
Sau phòng củi là con hẻm vắng. Nàng vịn tường từng bước lê đi, mỗi bước đều giẫm lên chính m.á.u của mình. Chạy ra tới phố, mặc kệ ánh nhìn của người khác, tìm đến chợ ngựa.
Không dám nhờ người truyền tin, sợ không tới nơi, cũng sợ làm tổn hại danh tiếng của phu nhân. Nàng lấy cây trâm ngọc dính m.á.u đưa cho người đ.á.n.h xe, lời nói không tròn câu:
“Trói ta… đưa ta… về Hạ phủ…”
Lão đ.á.n.h xe nhìn cây trâm và dáng vẻ của nàng, hít sâu một hơi lạnh. Không hỏi thêm câu nào, đỡ nàng lên ngựa, buộc sơ sài, rồi vung roi lao vào màn đêm.
21.
Trên núi Ly Sơn.
Tia sáng cuối cùng của hoàng hôn bị núi rừng nuốt chửng. Bọn thổ phỉ đốt đuốc, ánh lửa hắt lên từng khuôn mặt đầy ác ý. Tên mặt sẹo mất kiên nhẫn, bước về phía ta.
“Phu nhân, đắc tội nhé. Nhà nàng không thương nàng, thì mấy ca ca đây thương nàng vậy…”
Ta co rúm trong đống rơm khô lạnh ngắt, hai tay siết c.h.ặ.t vạt áo. Răng c.ắ.n vào môi đến bật m.á.u, vị tanh rỉ sắt lan khắp miệng. Bàn tay ghê tởm kia vươn tới.
Ta trừng mắt nhìn hắn.
Muốn đồng quy vu tận ư? Vậy thì tới đi!
…
“Ầm!”
Một tiếng nổ lớn vang lên, cánh cửa ngôi miếu hoang lung lay sắp đổ bị đá bật tung! Ánh lửa cuộn theo luồng khí lạnh tràn vào. Một bóng người cao lớn đứng ngược sáng ở cửa, tay cầm đao sáng loáng như tuyết.
“A… cha?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta khàn giọng, tưởng mình sinh ảo giác.
Cha liếc mắt một cái đã thấy ta co rúm trong góc, vành mắt lập tức đỏ bừng. Ông mấy bước lao tới, giật phắt áo choàng ngoài, quấn c.h.ặ.t lấy ta.
Vạn lượng bạc chuộc người—ông đã đổi ta trở về.
Tay cha run rẩy, cả người đều run.
“Uyển Oánh… cha tới rồi, cha tới rồi…”
Giọng ông khàn đến không thành tiếng, cứ lặp đi lặp lại.
Lúc này ta mới tìm lại được giọng nói:
“A cha!”
Ta túm c.h.ặ.t vạt áo ông, toàn thân run bần bật.
Cha cõng ta, nhẹ nhàng đặt lên lưng ngựa. Suốt quãng đường xuống núi, ông im lặng đến đáng sợ. Gần tới cửa thành, ông mới mở miệng:
“Thế đạo này bất công với nữ nhân. Uyển Oánh, chuyện này… đừng nói ra. Nhất là với phu quân con…”
Ông lắc đầu, “lại càng không thể nói.”
Ta không thốt nổi lời nào, chỉ có nước mắt thấm ướt vạt áo.
Cha sốt ruột:
“Uyển Oánh, đừng nghĩ quẩn. Cha chỉ còn lại một mình con thôi.”
Đây là lần đầu ta thấy ông hoảng loạn đến vậy.
“Uyển Oánh, nói một câu đi. Dù sao chúng ta cũng sắp đi Lĩnh Nam, tới đó không ai biết cả. Quên đi!”
Quên ư?
Dựa vào đâu ta phải quên?
Ta muốn khắc ghi thật sâu ngày hôm nay!
Yêu có thể khiến người ta c.h.ế.t,
nhưng hận—lại có thể khiến người ta sống.
Ta nhất định phải sống, sống để nhìn bọn họ gặp báo ứng!
Về đến phủ họ Bùi đã là đêm khuya. Ta thay y phục, gắng gượng ngồi trong phòng. Bùi Tu Viễn rất muộn mới về, hơi say, vén rèm bước vào. Thấy ta yên ổn ngồi dưới đèn, hắn sững lại một chút, rồi kéo môi cười đầy mỉa mai.
“Hừ hừ, phu nhân tốt của ta chẳng phải bị sơn tặc bắt đi rồi sao? Sao giờ lại nguyên vẹn ngồi đây? Mấy trò ghen tuông, lắt léo ấy, đừng đem ra nữa. Chỉ khiến người ta… buồn nôn!”
Hắn luôn có bản lĩnh như vậy—vài câu nói là đủ khiến trái tim đã c.h.ế.t lại c.h.ế.t thêm lần nữa.
Ta ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn hắn.
Nhìn người đàn ông ta từng m.ó.c t.i.m móc phổi yêu thương.
Nhìn gương mặt giờ đây chỉ còn chán ghét và khinh miệt.
Hận quá!
“Không nói gì sao? Hay là ta oan cho nàng? Chẳng lẽ nàng thật sự…”
Ta cắt ngang hắn, giọng không chút cảm xúc:
“Làm ngươi buồn nôn rồi, thật xin lỗi.”
Hắn dường như không ngờ tới phản ứng này, ngẩn ra, cau mày còn muốn nói gì đó. Ta đã quay mặt đi, không thèm nhìn hắn nữa.
Tim c.h.ế.t rồi thật tốt.
Không còn biết đau.
Cũng chẳng còn ai có thể làm ta tổn thương nữa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









