9.

Về tới phủ, Bùi Tu Viễn đã ở đó rồi.

Hắn đang ngồi đọc sách dưới ánh nến.

Thư đồng khẽ nói:

“Phu nhân về rồi ạ.”

Hắn lập tức đặt sách xuống đứng dậy, ánh mắt rơi lên người ta.

Ta quay lưng lại giả vờ thay y phục, sợ hắn nhìn ra điều gì đó.

Vừa rồi lại đi gặp Thẩm bá nương, có vài chuyện phải chuẩn bị sớm.

“Sao về muộn vậy? Đi đâu thế?”

Hắn truy hỏi.

Ta cởi giày, xoa xoa bắp chân:

“Đi bộ dĩ nhiên chậm hơn ngồi xe.”

“Sao nàng không thuê một cỗ xe?”

— Thế còn Liễu Niệm Niệm thì không thể thuê sao? — Vì sao chàng lại nhường xe của ta cho nàng ta?

Hắn nói như thể sai là ở ta vậy.

Không muốn cãi vã, ta đáp:

“Thiếp sợ làm tổn hại thanh danh của chàng.

Người khác hỏi thì biết trả lời sao đây?

Bùi thượng thư để phu nhân đi bộ, lại tự mình đưa một cô nương khác về?

Thiếp chỉ có thể nói là mình muốn dạo cảnh đêm.

Đã nói như vậy rồi, thì cũng không tiện thuê xe nữa.”

Bùi Tu Viễn sững lại một chút.

“Uyển Oánh, chuyện của Liễu tiểu thư, vốn ta định tìm cơ hội nói với nàng.”

“Không cần nói nữa, thiếp hiểu rồi.

Chỉ là chuyện sính lễ, phải phiền chàng để tâm nhiều hơn.

Thiếp xuất thân thương hộ, không rành quy củ.”

— Chủ yếu là ta muốn nhanh ch.óng chuẩn bị rời đi.

Người như Liễu Niệm Niệm, không phải đòi sao thì cũng đòi trăng, ta không có thời gian ứng phó.

“Uyển Oánh, nàng thật sự không còn điều gì muốn hỏi sao?”

“Chàng muốn nói gì? Chàng nói, thiếp nghe.”

“Thôi vậy.”

Hắn hạ giọng, “Vài ngày nữa Liễu Niệm Niệm sẽ tới phủ bái kiến nàng.

Nàng là chính thê, điểm này ta đảm bảo, nàng ấy sẽ không vượt mặt nàng.

Quy củ cần lập thì nàng cứ lập, nhưng đừng quá đáng.”

Ta thầm cười.

Năm đó hắn còn đảm bảo một đời một kiếp một người kia mà.

Lời hứa của hắn, trước mặt Liễu Niệm Niệm… chẳng đáng một xu.

Ta gật đầu:

“Thiếp hiểu.”

“Sân viện nàng ấy muốn ở Tây sương phòng, ta đã đồng ý.

Đông sương phòng đã sửa xong rồi, nàng chọn ngày chuyển qua đó đi.”

Tây sương phòng?

Bao nhiêu viện khác không chọn, lại cứ phải là gian ta đang ở?

Nàng ta muốn, hắn liền cho?

Hắn thật sự không biết Liễu Niệm Niệm là cố ý sao?

Dù đã c.h.ế.t tâm, hắn vẫn có cách khiến lòng ta lạnh thêm một lần nữa.

Ép cơn giận xuống, ta bình thản đáp:

“Được.”

Dù sao cũng sắp đi rồi, đông tây nam bắc, tùy hắn cả.

Nói xong, ta gọi Xuân Hồng chuẩn bị nước rửa mặt.

Rửa xong quay người lại, suýt nữa đụng phải Bùi Tu Viễn.

Không biết từ lúc nào hắn đã đứng sau lưng ta,

hơi thở phả nhẹ bên cổ.

“Uyển Oánh, nàng thật sự không ghen với Liễu Niệm Niệm nữa sao?”

“Ghen làm gì?

Trong kinh thành, phàm nhà nào coi được một chút, chẳng phải đều tam thê tứ thiếp sao?

Chàng chỉ có một nữ nhân, người ta cười là cười thiếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Giờ thiếp đã nghĩ thông rồi.”

Giọng nói không có lấy một tia khó chịu.

Trên mặt Bùi Tu Viễn lại hiện lên vẻ nghi hoặc, như không tin.

“Không ghen cũng tốt… thôi vậy, sau này trong nhà hòa thuận là được.

Nào, để ta giúp nàng thay y phục.”

Ta vội lùi lại, giả vờ ngại ngùng:

“Hôm nay không tiện, nguyệt sự tới rồi.”

Hắn bất đắc dĩ xoa đầu ta:

“Biết rồi.”

Sau đó gọi gia nhân khiêng mấy thùng nước lạnh vào phòng tắm.

Tiếng nước chảy rào rào vang lên một lúc, hắn nói:

“Uyển Oánh, cả đời này ta chỉ cần nàng và Niệm Niệm hai người.

Ta hứa với nàng, nhất định sẽ đặt nàng ở phía trước.”

Cách tấm bình phong, ta “ừ” một tiếng.

Dù sao cũng sắp rời đi rồi —

trước hay sau…

còn có ý nghĩa gì nữa đâu?

10.

Gần trưa ngày hôm sau, Bùi Tu Viễn vừa tan triều trở về thì Liễu Niệm Niệm cũng tới, nói là đến tận cửa cảm tạ.

Ta thì đang định ra ngoài — hôm qua đã hẹn với Thẩm bá nương đi lo giấy lộ dẫn.

Ở nước Đại Hạ, dân thường muốn đi xa đều phải có lộ dẫn.

Việc này do nhà họ Bùi quản, nhưng ta không thể lấy từ nhà họ Bùi, nên mới tìm đến Thẩm bá nương.

Lộ dẫn nhà bà ấy làm được thậm chí còn thông qua biên quan,

nếu cần, ta có thể sang Nam Lê quốc.

Một khi đã đi, ta chưa từng tính đến chuyện gặp lại.

Vì gấp gáp, ta chẳng buồn để ý đến Liễu Niệm Niệm.

Ai ngờ nàng ta vừa bước vào cửa đã đưa tay che miệng ho khẽ, sắc mặt tái nhợt,

khiến Bùi Tu Viễn đau lòng ra mặt.

Hắn cau mày nhìn ta:

“Nàng tiếp khách kiểu gì vậy?”

Lại nhìn bộ đồ ta đang mặc ra ngoài, hắn hỏi:

“Nàng định đi đâu?”

Sợ hắn sinh nghi, ta bịa đại một lý do:

“Đi hiệu vải. Trời lạnh rồi, nên chuẩn bị áo đông.”

Sắc mặt hắn dịu xuống đôi chút.

“Có gấp đến mấy cũng không thể thất lễ với khách.”

“Phu quân nói phải.”

Ta đáp, “Thiếp nghĩ Liễu cô nương sắp vào cửa rồi, cũng không tính là khách, nên sơ suất.”

“Ừ, đi đi.

Nhớ may thêm cho Niệm Niệm vài bộ, người mới vào cửa, lúc nào cũng phải thêm đồ mới.”

Ta đáp một tiếng rồi định rời đi.

Bỗng Liễu Niệm Niệm lên tiếng:

“Ái chà, ngọc bội mỡ cừu trên cổ tỷ tỷ thật đẹp, trong suốt vô cùng, đeo vào lại dưỡng người.

Muội từ nhỏ thân thể yếu ớt, có thể cho muội mượn đeo mấy ngày không?”

Ta liếc nàng ta một cái — đúng là giỏi thật.

Đó là di vật mẫu thân ta để lại.

Cả kinh thành đều biết ta và mẹ tình thâm đến mức nào.

Lần trước đòi trâm ngọc, lần này lại đòi ngọc bội.

Nàng ta không có mẹ sao?

Lười để ý, ta xoay người đi thẳng ra ngoài.

Liễu Niệm Niệm cúi đầu nức nở:

“Muội biết tỷ tỷ cho rằng muội muốn cướp Bùi lang…

nhưng muội chỉ là muốn cùng tỷ tỷ hầu hạ phu quân cho thật tốt thôi.

Tỷ tỷ đừng hận muội được không?”

Sắc mặt Bùi Tu Viễn trầm hẳn xuống.

“Uyển Oánh,” hắn nói,

“Niệm Niệm thích, thì cho nàng ấy đi.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện