28.

Thế nhưng đến trước ngày đại hôn hai hôm, ta vẫn chưa quay về, Bùi Tu Viễn rốt cuộc cũng thật sự cuống lên. Hắn đích thân chạy tới tìm cha ta. Nhưng cha ta cũng không có ở nhà. Quản gia nói lão gia có việc gấp phải ra ngoài, đã đi được hai ngày rồi.

Trong lòng Bùi Tu Viễn mơ hồ thấy có gì đó không ổn, lại không nói ra được là không ổn ở đâu. Hắn thất thần bước ra khỏi phủ họ Hạ, vừa hay gặp Liễu Niệm Niệm.

Nàng nói bộ trang sức đã chọn trước đó không vừa ý, năn nỉ hắn bồi nàng đi chọn lại một bộ khác. Nàng liếc nhìn Bùi Tu Viễn, giọng nhẹ như gió thoảng:

“Bùi lang đừng lo. Tỷ ấy là một nữ t.ử yếu đuối, có thể đi được đâu chứ? Lộ dẫn chẳng phải đều do phủ Bùi quản sao? Có ra khỏi thành hay không, tra một cái là biết ngay.”

Bùi Tu Viễn lập tức sai người cưỡi ngựa gấp đi tra xét. Kết quả báo về: phu nhân gần đây chưa từng lĩnh lộ dẫn.

Bùi Tu Viễn thở phào một hơi dài. Trái tim hoàn toàn yên lại, thậm chí còn dâng lên một cảm giác đắc ý nắm chắc phần thắng. Hắn tin chắc rằng trước ngày đại hôn, ta nhất định sẽ lặng lẽ quay về nhận sai — ta không dám để phủ Bùi mất mặt lớn như vậy ở kinh thành.

Đi ngang qua một quầy bán tượng thỏ đất, bước chân hắn chợt dừng lại. Trên sạp bày những món đồ nhỏ ta từng thích nhất. Thuở thiếu thời, mỗi dịp Thượng Nguyên hay Trung Thu, ta đều năn nỉ hắn mua cho mấy cái, mang về bày kín cả bệ cửa sổ.

Hắn cúi người chọn hai con tinh xảo nhất, cầm trong tay ngắm nghía.

Ta gần như đoán được suy nghĩ của hắn: đại khái hắn cho rằng ta lại đang giở trò giận dỗi con nít. Chỉ cần lắc lư mấy món đồ này trước mặt ta, ta sẽ lập tức sáng mắt lên, quên sạch mọi uất ức, ngoan ngoãn sà tới, mềm giọng gọi một tiếng “Bùi ca ca”.

Rồi hắn sẽ yên tâm cho rằng tranh cãi đã qua, mọi thứ lại trở về như cũ.

Xem kìa, Hạ Uyển Oanh vẫn dễ dỗ như thế, vẫn yêu hắn đến vậy.

Cái gọi là “rời đi” chẳng qua chỉ là một màn ghen tuông hơi khoa trương hơn chút mà thôi.

Hắn nhét hai con thỏ đất vào n.g.ự.c áo, còn cố ý ghé qua phủ họ Hạ, bảo quản gia truyền lời:

“Ngày mai là hôn yến, ta đã dặn Liễu Niệm Niệm dâng trà cho Uyển Oanh rồi. Bảo nàng ấy đừng tiếp tục giận dỗi nữa. Ngày mai đại hôn, về sớm đi.”

Quản gia mặt không cảm xúc, đáp một tiếng.

Bùi Tu Viễn mím cười rời khỏi phủ họ Hạ.

29.

Ngày đại hôn, phủ họ Bùi treo đèn kết hoa rực rỡ, khách khứa chật kín.

Liễu Niệm Niệm khoác hỉ phục đỏ thắm, dưới khăn trùm miệng không sao giấu nổi nụ cười cong lên. Cuối cùng cũng toại nguyện. Từ nay về sau, nàng ta chính là phu nhân quyền quý nơi kinh thành, xem còn ai dám cười chê nữa? Nàng cố ý để nha hoàn dìu mình, từ xa liếc nhìn một trăm ba mươi đòn hồi môn kéo dài không thấy điểm cuối — ngoài phần của ta, phủ họ Liễu còn thêm mười đòn nữa, tính ra còn nhiều hơn cả khi ta xuất giá năm xưa. Dọc đường, dân chúng trầm trồ không ngớt, đều nói Liễu Thái phó quả thực coi trọng cô con gái này, gả đi thật phong quang.

Bùi Tu Viễn mặc hỉ phục, nhưng trên mặt chẳng có bao nhiêu vui mừng. Ánh mắt cứ không ngừng liếc ra cửa, giờ lành càng gần, hắn càng ngồi không yên.

Ta vẫn chưa tới.

Tiếng bàn tán của khách khứa mỗi lúc một lớn.

Chính thất chưa xuất hiện, nhà họ Bùi mất mặt quá rồi.

Sắc mặt Bùi phụ tái xanh, một tay kéo hắn lại, hạ giọng quát hỏi:

“Hạ Uyển Oanh đâu rồi?!”

“Hạ… nàng ấy nhất định sẽ tới.”

Cổ họng Bùi Tu Viễn khô khốc, “Cha yên tâm, nàng không dám không đến.”

“Đúng là xuất thân thương hộ, nuôi ra chẳng ra thể thống gì!”

Bùi phụ phất tay áo hừ lạnh, “Đến lúc này còn dám giở tính khí!”

Đây là lần đầu tiên Bùi Tu Viễn nghe mà thấy ch.ói tai.

“Cha, dù sao Uyển Oanh cũng đã gả vào Bùi gia, những lời này sau này đừng nói nữa.”

Bùi phụ trừng hắn một cái rồi quay người bỏ đi.

Quan chủ lễ đã giục đến lần thứ ba, nhưng chân Bùi Tu Viễn như bị đóng c.h.ặ.t trước cửa. Hắn cứ nói đợi thêm chút nữa, Uyển Oanh sẽ đến ngay thôi.

Nàng yêu hắn như vậy, sao có thể thật sự để hắn bẽ mặt?

Cho đến khi Bùi phụ đen mặt quay lại, cố nén giận:

“Giờ lành sắp lỡ rồi! Ngươi đến một nữ nhân cũng không quản nổi, qua hôm nay thì hưu nàng đi! Bùi gia không mất nổi thể diện này!”

“Không thể hưu!”

Bùi Tu Viễn bỗng hoàn hồn, “Con… con lập tức bái đường.”

Trên mặt hắn không có lấy một tia vui mừng.

Quan chủ lễ cao giọng hô giờ lành, khách khứa an tọa.

Liễu Niệm Niệm dưới khăn trùm không nhìn thấy sắc mặt của Bùi Tu Viễn, chỉ nghe toàn những lời chúc tụng. Trong lòng nàng ta sướng đến cực điểm.

Nàng ghé sát nha hoàn bên cạnh thì thầm:

“Lát nữa lúc ta kính trà Hạ Uyển Oanh, ngươi giả vờ không cẩn thận đụng ta một cái.”

Nha hoàn khó hiểu:

“Vì sao ạ?”

“Hừ, cái đồ ngu như Hạ Uyển Oanh mà cũng xứng uống trà ta kính sao? Ta sẽ hắt cả người nàng ta. Một kẻ từng bị sơn tặc chạm vào, còn muốn chiếm vị trí chính thất ư…”

Đúng lúc này, một giọng nói không hòa hợp vang lên:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ơ? Sao đống hồi môn này lại có mùi lạ thế?”

30.

Những phu nhân quan lại đứng ở đầu hướng gió đều đưa tay che mũi, mày nhíu c.h.ặ.t. Mùi hôi mỗi lúc một nồng, đến cả quan chủ lễ cũng không nhịn được mà bịt mũi lại.

Sắc mặt Liễu Niệm Niệm khẽ biến, hạ giọng nói:

“Có lẽ gỗ bị ẩm thôi.”

“Nhưng mùi này đâu giống mùi gỗ…”

“Nghe cứ như là… trời ơi.”

Mọi người xì xào bàn tán.

Một trăm ba mươi đòn hồi môn đặt bên cạnh chính sảnh, sơn son thếp vàng, lụa đỏ nối liền, vốn dĩ là để thêm phần hỉ khí. Thế nhưng lúc này, mùi hôi thối thật sự khiến người ta không chịu nổi.

Sắc mặt Bùi phụ trầm xuống, liếc mắt ra hiệu cho quản gia. Quản gia vội vàng gọi mấy người tới định khiêng đi. Nhưng chiếc rương bốc mùi nặng nhất lại bò đầy kiến, chen chúc dày đặc khiến da đầu người ta tê dại.

Hạ nhân cuống cuồng tay chân, “rầm” một tiếng, chiếc rương rơi xuống đất. Lụa đỏ bung ra, một thùng phân lỏng ập ra ngoài.

Sắc mặt người nhà họ Bùi lập tức thay đổi.

Liễu Niệm Niệm gần như muốn khóc:

“Là ai? Là ai muốn hại ta? Ta gả vào Bùi gia khó chịu đến vậy sao? Không vui thì cứ nhằm vào ta, hà tất phải khiến nhà chồng mất mặt thế này?”

Không hổ là kẻ giỏi tính toán, mấy câu nói đã lập tức lái mũi nhọn về phía ta.

Nhưng lần này, quả thật không oan cho ta.

Ta sợ nhất là trong hôn yến không ai mở rương ra xem, nên cố tình chuẩn bị “đại lễ” này. Bên ngoài rương được quét dày mật hoa và hương liệu, nắp thùng phân chỉ trát sơ một lớp bùn vàng, đủ che mùi trong chốc lát. Thời gian trôi qua, mùi tất nhiên sẽ lộ ra.

Mọi người cũng chẳng còn tâm trí giữ lễ nghi, vội vàng lùi xa. Đại sảnh nến đỏ sáng trưng, giờ chỉ còn phân nước chảy loang lổ khắp nơi.

Liễu Niệm Niệm nức nở khóc.

Bùi Tu Viễn tức đến mặt mày tái xanh.

Quản gia lại mở thêm một rương nữa — trước mắt toàn là đá vụn sắc cạnh.

Máu trên mặt Liễu Niệm Niệm lập tức rút sạch. Nàng ta lao tới như phát điên, liên tiếp lật mở các rương khác.

Một cái, hai cái, ba cái…

Toàn là gạch đá!

Chỉ còn mười đòn của phủ họ Liễu là nguyên vẹn, nhưng trông cũng vô cùng sơ sài.

Hiện trường trong khoảnh khắc yên lặng như c.h.ế.t, rồi lập tức bùng nổ ầm ĩ!

Sắc mặt Liễu Niệm Niệm đổi tới đổi lui, đột nhiên thét lên:

“Không đúng! Có người đã tráo hồi môn của ta! Phu quân, mau báo quan điều tra cho rõ, đừng để kẻ gian chạy mất!”

Nàng ta liều mạng liếc mắt ra hiệu cho Bùi Tu Viễn, ngầm ám chỉ có phải ta làm hay không, phải mau bắt ta lại, nhưng lại không dám nói thẳng.

“Chuyện gì xảy ra?!”

Bùi phụ giận dữ quát lớn.

Đám gia nhân khiêng hồi môn sợ đến quỳ rạp xuống đất, lắp bắp:

“Là… là theo phân phó của tân phu nhân, trực tiếp khiêng từ biệt viện nhà họ Hạ sang ạ!”

Từ biệt viện nhà họ Hạ trực tiếp khiêng tới?

Khách khứa lập tức hiểu ra.

Ánh mắt nhìn về phía Bùi Tu Viễn và Liễu Niệm Niệm đều tràn đầy khinh bỉ.

Lấy hồi môn của chính thất để chống mặt mũi cho bình thê đã đủ nhục nhã, kết quả còn bị người ta dùng gạch đá, phân nước chơi cho một vố đau!

Vì hoàn cảnh, không ai dám cười to, nhưng những ánh mắt tránh né, những cái bịt mũi quay đầu ấy, còn khiến nhà họ Bùi mất mặt hơn bất kỳ lời chế giễu nào.

“Hạ Uyển Oanh đâu?! Hạ Uyển Oanh đâu rồi?!”

Gân xanh trên trán Bùi Tu Viễn giật liên hồi.

Quản gia hạ giọng:

“Vẫn… vẫn chưa tìm thấy ạ!”

“Đồ vô dụng! Không có lộ dẫn, nàng ta còn có thể bay đi sao?!”

Cuối cùng vẫn là Bùi phụ từng trải, lập tức sai quản gia mời khách sang thiên sảnh, nhanh ch.óng dọn dẹp chính sảnh.

Ánh mắt Bùi phụ nhìn Liễu Niệm Niệm lạnh như băng.

“Quả nhiên là kẻ chẳng lành!”

Chỉ một câu ấy, Liễu Niệm Niệm đã run lên, nước mắt rơi xuống.

Có lẽ đã rất lâu rồi, nàng ta chưa từng bị người ta nói như vậy.

Ánh mắt nàng ta, càng lúc càng lạnh lẽo
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện