Lê Tầm đã rất lâu rồi không bị sốt, bất kể là khi anh là chính mình hay là Giang Diệc Lan.
Đường Duệ Ninh đút thuốc cho anh, cẩn thận đỡ anh nằm xuống: "Anh ngủ đi."
"Em sẽ ngủ cùng anh chứ?"
"Đương nhiên rồi." Đường Duệ Ninh dịu dàng nói: "Em sẽ không đi đâu hết."
"Ừm..." Lê Tầm đang bị sốt, giọng nói trở nên hơi mềm ngọt và làm nũng: "Hôm nay em cũng mệt lắm rồi, em cũng ngủ sớm nha?"
Hôm nay đúng là một ngày dài đằng đẵng, không chỉ mệt mà còn sợ hãi. Nhưng Đường Duệ Ninh định bụng tối nay sẽ canh chừng Lê Tầm, sợ anh lăn lộn làm vết thương bị đau, cũng sợ nếu mình ngủ quên thì sẽ lại ôm sát anh như mọi khi, đụng trúng vết thương của anh.
"Được, em cũng ngủ." Đường Duệ Ninh nằm xuống bên cạnh anh, Lê Tầm an tâm nhắm mắt lại, nhích lại gần hắn hơn một chút.
Nhưng anh ngủ không an giấc, có lẽ là hơi khó chịu, Lê Tầm nhắm mắt xoay người về phía Đường Duệ Ninh. Vết thương trên đầu anh ở phía bên kia, anh quay mặt đối diện với Đường Duệ Ninh, mặt dán vào cánh tay hắn, mơ hồ nói: "Người em mát lạnh, dễ chịu quá..."
Là do mặt anh quá nóng, Đường Duệ Ninh kéo chăn xuống cho anh một chút rồi đắp lại cẩn thận: "Thế này có tốt hơn không? Anh đừng lăn qua lăn lại nữa, cẩn thận đụng trúng vết thương."
Lê Tầm áp sát hơn nữa, cả người dần dần quấn lấy Đường Duệ Ninh.
"Đừng cử động nữa bảo bối, cẩn thận vết thương." Đường Duệ Ninh dỗ anh, Lê Tầm lầm bầm nói: "Không đụng trúng đâu mà... Đường Duệ Ninh, em nói nhiều quá."
Hiếm khi được thấy anh như thế này, Đường Duệ Ninh vừa xót xa vừa yêu thích không thôi. Hắn sờ lên gương mặt đỏ ửng vì bị sốt của Lê Tầm, chống người dậy hôn môi anh.
Vết thương hơi nóng rát, Lê Tầm từ từ mở mắt, đầu lưỡi l**m nhẹ lên môi Đường Duệ Ninh.
Đường Duệ Ninh vốn chỉ định chạm nhẹ một cái nhưng đã bị đầu lưỡi ẩm ướt và mềm mại của anh dụ dỗ, do dự một giây, hắn đẩy môi anh ra và hôn sâu hơn.
Lê Tầm bị sốt nên hơi thở vốn đã có phần khó nhọc, nụ hôn này khiến anh gần như ngạt thở. Đường Duệ Ninh thực ra đã rất kiềm chế, anh cảm nhận được điều đó nên cũng không đẩy hắn ra. Kết quả của sự dung túng này chính là mặt anh bị hôn càng lúc càng nóng, đuôi mắt ướt át. Sau khi được người kia thả ra, anh liên tục th* d*c.
Đường Duệ Ninh đỡ cổ anh, ánh mắt nhìn anh ngày càng trầm tĩnh. Tay hắn v**t v* lên xuống lưng Lê Tầm, thấy anh hơi đổ mồ hôi, lòng bàn tay dừng lại ở thắt lưng anh.
Lê Tầm từ từ ngủ thiếp đi. Đường Duệ Ninh đắp chăn lại cho anh, tự mình bình ổn lại.
Hắn vòng tay ôm Lê Tầm. Cảm giác mệt mỏi ập đến, hắn không gượng nổi mà ngủ thiếp đi, nhưng giấc ngủ này không hề yên ổn. Đường Duệ Ninh chỉ ngủ hơn một tiếng đã tỉnh dậy 2 lần. Lúc hắn tỉnh lại, người trước mắt đều đang ngủ rất say, hơi thở đều đặn và bình ổn. Đường Duệ Ninh thấy vậy mới nhắm mắt lại. Lần thứ ba bị người trong vòng tay cựa quậy khiến hắn giật mình tỉnh giấc. Lê Tầm nằm nghiêng lâu nên muốn trở mình nằm ngửa. Đường Duệ Ninh ôm nửa người đỡ anh nằm thẳng lại, cứ thế chống nửa thân trên bao bọc lấy Lê Tầm, sau đó lại nhìn anh hồi lâu.
Một lát sau, hắn nhẹ nhàng buông anh ra, muốn đứng dậy đi vệ sinh. Nhưng vừa mới xuống giường xỏ dép, phía sau đã truyền đến giọng nói mơ màng của Lê Tầm: "Em đi đâu vậy?"
Đường Duệ Ninh vội quay người lại: "Em đi vệ sinh thôi, bảo bối, em sẽ quay lại ngay."
"Anh cũng muốn đi..." Anh nói xong thì định đứng dậy, Đường Duệ Ninh lập tức bước tới: "Đừng cử động, em đỡ anh."
"Anh bị thương ở đầu chứ có phải ở chân đâu..." Mặc dù nói vậy nhưng vừa đặt chân xuống giường Lê Tầm đã thấy đầu choáng mắt hoa, chân đứng không vững, lúc này anh mới im lặng, ngoan ngoãn để Đường Duệ Ninh dẫn mình vào phòng vệ sinh.
Đến trước bồn cầu, Lê Tầm đợi một lúc, quay đầu nhìn hắn: "Em không đi ra ngoài sao?"
"Anh một mình em không yên tâm."
"Nhưng anh sắp đi vệ sinh rồi."
Đường Duệ Ninh bình thản nói: "Anh cứ đi đi."
"..."
Thấy anh đứng đó không nhúc nhích, Đường Duệ Ninh ôm anh từ phía sau, định c** q**n giúp anh: "Anh còn sợ em nhìn thấy sao?"
Hắn tỏ ra thản nhiên đến mức khiến cho Lê Tầm cảm thấy chuyện này quả thực không có gì, là do mình phản ứng thái quá. Giữa hai người họ cho dù làm vậy cũng là chuyện bình thường, có sao đâu...
Có sao không nhỉ?...
Lê Tầm cảm thấy đầu óc mình bị sốt nên có hơi mụ mị, anh không nhận ra Đường Duệ Ninh có phải đang cố ý hay không.
Vẻ mặt ngơ ngác của anh khiến Đường Duệ Ninh nín cười. Việc anh giữ chặt quần không cho hắn cởi khiến hắn cảm thấy anh hết sức đáng yêu. Nếu không phải anh đang bị thương, Đường Duệ Ninh thực sự muốn đè anh vào tường hôn cho một trận.
"Có người nhìn anh không đi được..." Sau một hồi đấu tranh tâm lý, Lê Tầm vẫn đẩy nhẹ hắn ra: "Em ra ngoài cửa đợi anh đi, anh chỉ đi vệ sinh thôi, không sao đâu..."
Đường Duệ Ninh cười thầm, quyết định không trêu chọc anh nữa: "Được."
Nhưng hắn ra điều kiện: "Hôn em một cái, em sẽ ra ngoài."
Lê Tầm vô cùng chân thành và nghiêm túc hôn hắn một cái, phòng vệ sinh trống trải và chật hẹp có thể nghe thấy tiếng vang vọng của nụ hôn.
Đi vệ sinh xong quay lại giường, cả hai đều không còn buồn ngủ nữa. Lê Tầm dựa vào người Đường Duệ Ninh, nhớ lại giấc mơ ban ngày của mình, anh nói: "Lúc anh hôn mê, anh đã mơ... mơ thấy một số chuyện trước đây."
"Anh mơ thấy gì?"
"Chắc là em không nhớ, có lần anh trở về ký túc xá lúc nửa đêm, thấy em ngồi một mình trên bồn hoa. Chúng ta nhìn nhau, nhưng lúc đó chúng ta không quen nên anh cũng đi mất."
Anh không dám nói với Đường Duệ Ninh về ảo giác xuất hồn trong mơ, nếu không thì người này sẽ lại lo lắng chết mất.
"Em nhớ mà." Đường Duệ Ninh nói: "Lúc đó em mới đến chưa được bao lâu, phải không?"
"Em vẫn nhớ ư?" Lê Tầm hơi bất ngờ, anh tưởng Đường Duệ Ninh sẽ không có ấn tượng gì về mình. Anh biết điều này không chỉ với riêng anh, lúc đó Đường Duệ Ninh đối xử với mọi người đều như vậy, nên Lê Tầm nghĩ hắn sẽ không đem một người không quan trọng như anh để trong lòng.
"Ừm, tại em cũng không ngờ lại có người trở về vào giờ đó."
"Anh cũng không ngờ lại có người ngồi ở bồn hoa vào giờ đó." Lê Tầm cười cười: "Lúc đó em đang làm gì vậy?"
"Đơn giản là không ngủ được." Đường Duệ Ninh trả lời: "Em không quen ở ký túc xá, mấy đêm đầu mới dọn đến ở đều ngủ không ngon, đêm hôm đó em đi ra ngoài ngồi một lát hít thở không khí."
Tối đó thời tiết cũng rất đẹp, Đường Duệ Ninh vẫn nhớ được khung cảnh đêm khuya và người đã đi ngang qua trong đêm hôm ấy.
"Vậy thì trùng hợp thật, đêm đó anh cũng hiếm khi ở lại phòng tập muộn như vậy, anh đã ngủ quên, bình thường có ngủ gật cũng không ngủ lâu đến thế." Lê Tầm đột nhiên hơi vui vẻ nói với Đường Duệ Ninh: "Vậy là từ lúc đó chúng ta đã có duyên với nhau rồi."
Đường Duệ Ninh lại không vui vẻ giống như anh, ngược lại giọng nói còn trầm xuống, như đang tự nói với chính mình: "Tiếc là em đã không nắm bắt được duyên phận đó."
Lê Tầm lại dán vào cánh tay hắn, nhiệt độ trên mặt anh vẫn rất cao, cơ thể mát mẻ của Đường Duệ Ninh khiến anh thoải mái thở dài một tiếng: "Cho nên duyên phận là thứ không thể trốn tránh được, lỡ mất một lần thì vẫn còn lần thứ hai. Cái gì của em thì phải là của em thôi."
Đường Duệ Ninh nhìn anh, nâng cằm anh lên muốn anh cũng nhìn mình: "Bảo bối, anh nói lại câu đó cho em nghe đi."
"Câu gì?"
Đường Duệ Ninh không trả lời, Lê Tầm đối diện với hắn, đột nhiên hiểu được điều mà đối phương muốn nghe là gì.
Anh chậm rãi nói từng chữ cho hắn nghe: "Anh phải là của em, Đường Duệ Ninh."
Đường Duệ Ninh đút thuốc cho anh, cẩn thận đỡ anh nằm xuống: "Anh ngủ đi."
"Em sẽ ngủ cùng anh chứ?"
"Đương nhiên rồi." Đường Duệ Ninh dịu dàng nói: "Em sẽ không đi đâu hết."
"Ừm..." Lê Tầm đang bị sốt, giọng nói trở nên hơi mềm ngọt và làm nũng: "Hôm nay em cũng mệt lắm rồi, em cũng ngủ sớm nha?"
Hôm nay đúng là một ngày dài đằng đẵng, không chỉ mệt mà còn sợ hãi. Nhưng Đường Duệ Ninh định bụng tối nay sẽ canh chừng Lê Tầm, sợ anh lăn lộn làm vết thương bị đau, cũng sợ nếu mình ngủ quên thì sẽ lại ôm sát anh như mọi khi, đụng trúng vết thương của anh.
"Được, em cũng ngủ." Đường Duệ Ninh nằm xuống bên cạnh anh, Lê Tầm an tâm nhắm mắt lại, nhích lại gần hắn hơn một chút.
Nhưng anh ngủ không an giấc, có lẽ là hơi khó chịu, Lê Tầm nhắm mắt xoay người về phía Đường Duệ Ninh. Vết thương trên đầu anh ở phía bên kia, anh quay mặt đối diện với Đường Duệ Ninh, mặt dán vào cánh tay hắn, mơ hồ nói: "Người em mát lạnh, dễ chịu quá..."
Là do mặt anh quá nóng, Đường Duệ Ninh kéo chăn xuống cho anh một chút rồi đắp lại cẩn thận: "Thế này có tốt hơn không? Anh đừng lăn qua lăn lại nữa, cẩn thận đụng trúng vết thương."
Lê Tầm áp sát hơn nữa, cả người dần dần quấn lấy Đường Duệ Ninh.
"Đừng cử động nữa bảo bối, cẩn thận vết thương." Đường Duệ Ninh dỗ anh, Lê Tầm lầm bầm nói: "Không đụng trúng đâu mà... Đường Duệ Ninh, em nói nhiều quá."
Hiếm khi được thấy anh như thế này, Đường Duệ Ninh vừa xót xa vừa yêu thích không thôi. Hắn sờ lên gương mặt đỏ ửng vì bị sốt của Lê Tầm, chống người dậy hôn môi anh.
Vết thương hơi nóng rát, Lê Tầm từ từ mở mắt, đầu lưỡi l**m nhẹ lên môi Đường Duệ Ninh.
Đường Duệ Ninh vốn chỉ định chạm nhẹ một cái nhưng đã bị đầu lưỡi ẩm ướt và mềm mại của anh dụ dỗ, do dự một giây, hắn đẩy môi anh ra và hôn sâu hơn.
Lê Tầm bị sốt nên hơi thở vốn đã có phần khó nhọc, nụ hôn này khiến anh gần như ngạt thở. Đường Duệ Ninh thực ra đã rất kiềm chế, anh cảm nhận được điều đó nên cũng không đẩy hắn ra. Kết quả của sự dung túng này chính là mặt anh bị hôn càng lúc càng nóng, đuôi mắt ướt át. Sau khi được người kia thả ra, anh liên tục th* d*c.
Đường Duệ Ninh đỡ cổ anh, ánh mắt nhìn anh ngày càng trầm tĩnh. Tay hắn v**t v* lên xuống lưng Lê Tầm, thấy anh hơi đổ mồ hôi, lòng bàn tay dừng lại ở thắt lưng anh.
Lê Tầm từ từ ngủ thiếp đi. Đường Duệ Ninh đắp chăn lại cho anh, tự mình bình ổn lại.
Hắn vòng tay ôm Lê Tầm. Cảm giác mệt mỏi ập đến, hắn không gượng nổi mà ngủ thiếp đi, nhưng giấc ngủ này không hề yên ổn. Đường Duệ Ninh chỉ ngủ hơn một tiếng đã tỉnh dậy 2 lần. Lúc hắn tỉnh lại, người trước mắt đều đang ngủ rất say, hơi thở đều đặn và bình ổn. Đường Duệ Ninh thấy vậy mới nhắm mắt lại. Lần thứ ba bị người trong vòng tay cựa quậy khiến hắn giật mình tỉnh giấc. Lê Tầm nằm nghiêng lâu nên muốn trở mình nằm ngửa. Đường Duệ Ninh ôm nửa người đỡ anh nằm thẳng lại, cứ thế chống nửa thân trên bao bọc lấy Lê Tầm, sau đó lại nhìn anh hồi lâu.
Một lát sau, hắn nhẹ nhàng buông anh ra, muốn đứng dậy đi vệ sinh. Nhưng vừa mới xuống giường xỏ dép, phía sau đã truyền đến giọng nói mơ màng của Lê Tầm: "Em đi đâu vậy?"
Đường Duệ Ninh vội quay người lại: "Em đi vệ sinh thôi, bảo bối, em sẽ quay lại ngay."
"Anh cũng muốn đi..." Anh nói xong thì định đứng dậy, Đường Duệ Ninh lập tức bước tới: "Đừng cử động, em đỡ anh."
"Anh bị thương ở đầu chứ có phải ở chân đâu..." Mặc dù nói vậy nhưng vừa đặt chân xuống giường Lê Tầm đã thấy đầu choáng mắt hoa, chân đứng không vững, lúc này anh mới im lặng, ngoan ngoãn để Đường Duệ Ninh dẫn mình vào phòng vệ sinh.
Đến trước bồn cầu, Lê Tầm đợi một lúc, quay đầu nhìn hắn: "Em không đi ra ngoài sao?"
"Anh một mình em không yên tâm."
"Nhưng anh sắp đi vệ sinh rồi."
Đường Duệ Ninh bình thản nói: "Anh cứ đi đi."
"..."
Thấy anh đứng đó không nhúc nhích, Đường Duệ Ninh ôm anh từ phía sau, định c** q**n giúp anh: "Anh còn sợ em nhìn thấy sao?"
Hắn tỏ ra thản nhiên đến mức khiến cho Lê Tầm cảm thấy chuyện này quả thực không có gì, là do mình phản ứng thái quá. Giữa hai người họ cho dù làm vậy cũng là chuyện bình thường, có sao đâu...
Có sao không nhỉ?...
Lê Tầm cảm thấy đầu óc mình bị sốt nên có hơi mụ mị, anh không nhận ra Đường Duệ Ninh có phải đang cố ý hay không.
Vẻ mặt ngơ ngác của anh khiến Đường Duệ Ninh nín cười. Việc anh giữ chặt quần không cho hắn cởi khiến hắn cảm thấy anh hết sức đáng yêu. Nếu không phải anh đang bị thương, Đường Duệ Ninh thực sự muốn đè anh vào tường hôn cho một trận.
"Có người nhìn anh không đi được..." Sau một hồi đấu tranh tâm lý, Lê Tầm vẫn đẩy nhẹ hắn ra: "Em ra ngoài cửa đợi anh đi, anh chỉ đi vệ sinh thôi, không sao đâu..."
Đường Duệ Ninh cười thầm, quyết định không trêu chọc anh nữa: "Được."
Nhưng hắn ra điều kiện: "Hôn em một cái, em sẽ ra ngoài."
Lê Tầm vô cùng chân thành và nghiêm túc hôn hắn một cái, phòng vệ sinh trống trải và chật hẹp có thể nghe thấy tiếng vang vọng của nụ hôn.
Đi vệ sinh xong quay lại giường, cả hai đều không còn buồn ngủ nữa. Lê Tầm dựa vào người Đường Duệ Ninh, nhớ lại giấc mơ ban ngày của mình, anh nói: "Lúc anh hôn mê, anh đã mơ... mơ thấy một số chuyện trước đây."
"Anh mơ thấy gì?"
"Chắc là em không nhớ, có lần anh trở về ký túc xá lúc nửa đêm, thấy em ngồi một mình trên bồn hoa. Chúng ta nhìn nhau, nhưng lúc đó chúng ta không quen nên anh cũng đi mất."
Anh không dám nói với Đường Duệ Ninh về ảo giác xuất hồn trong mơ, nếu không thì người này sẽ lại lo lắng chết mất.
"Em nhớ mà." Đường Duệ Ninh nói: "Lúc đó em mới đến chưa được bao lâu, phải không?"
"Em vẫn nhớ ư?" Lê Tầm hơi bất ngờ, anh tưởng Đường Duệ Ninh sẽ không có ấn tượng gì về mình. Anh biết điều này không chỉ với riêng anh, lúc đó Đường Duệ Ninh đối xử với mọi người đều như vậy, nên Lê Tầm nghĩ hắn sẽ không đem một người không quan trọng như anh để trong lòng.
"Ừm, tại em cũng không ngờ lại có người trở về vào giờ đó."
"Anh cũng không ngờ lại có người ngồi ở bồn hoa vào giờ đó." Lê Tầm cười cười: "Lúc đó em đang làm gì vậy?"
"Đơn giản là không ngủ được." Đường Duệ Ninh trả lời: "Em không quen ở ký túc xá, mấy đêm đầu mới dọn đến ở đều ngủ không ngon, đêm hôm đó em đi ra ngoài ngồi một lát hít thở không khí."
Tối đó thời tiết cũng rất đẹp, Đường Duệ Ninh vẫn nhớ được khung cảnh đêm khuya và người đã đi ngang qua trong đêm hôm ấy.
"Vậy thì trùng hợp thật, đêm đó anh cũng hiếm khi ở lại phòng tập muộn như vậy, anh đã ngủ quên, bình thường có ngủ gật cũng không ngủ lâu đến thế." Lê Tầm đột nhiên hơi vui vẻ nói với Đường Duệ Ninh: "Vậy là từ lúc đó chúng ta đã có duyên với nhau rồi."
Đường Duệ Ninh lại không vui vẻ giống như anh, ngược lại giọng nói còn trầm xuống, như đang tự nói với chính mình: "Tiếc là em đã không nắm bắt được duyên phận đó."
Lê Tầm lại dán vào cánh tay hắn, nhiệt độ trên mặt anh vẫn rất cao, cơ thể mát mẻ của Đường Duệ Ninh khiến anh thoải mái thở dài một tiếng: "Cho nên duyên phận là thứ không thể trốn tránh được, lỡ mất một lần thì vẫn còn lần thứ hai. Cái gì của em thì phải là của em thôi."
Đường Duệ Ninh nhìn anh, nâng cằm anh lên muốn anh cũng nhìn mình: "Bảo bối, anh nói lại câu đó cho em nghe đi."
"Câu gì?"
Đường Duệ Ninh không trả lời, Lê Tầm đối diện với hắn, đột nhiên hiểu được điều mà đối phương muốn nghe là gì.
Anh chậm rãi nói từng chữ cho hắn nghe: "Anh phải là của em, Đường Duệ Ninh."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









