Lần này ta hiếm hoi dịu giọng, đối với hắn hòa nhã được một lần.

Kỹ thuật cưỡi ngựa của Ngự Hành xưa nay vốn không tốt.

Bởi vì vào cái tuổi những công t.ử nhà người ta còn nép trong lòng phụ mẫu làm nũng, thì hắn đã mất đi song thân, buộc phải gánh lấy trách nhiệm trên vai, trở thành quân vương của một nước.

Hắn có quá, quá nhiều thứ phải học, mà so với những chuyện quan trọng khác, cưỡi ngựa dĩ nhiên cũng bị gác lại.

Những năm trước đều là ta đi cùng hắn.

Năm nay ta không vào trong săn b.ắ.n, đành phải giao hắn cho Yến Thăng.

Còn về phần Bạc Thiên Quyết…

Ta nhìn sang vị Thái phó đại nhân đang đứng không xa, nói chuyện vô cùng hòa hợp với Trấn Quốc Công.

Tên nam nhân c.h.ế.t tiệt, mới có thế mà đã bắt đầu lấy lòng nhà thê t.ử rồi à? 

Sợ người ta không biết ngươi sẽ là vị hôn phu tương lai của Tống gia đúng không?!

“Giao Giao…”

Đằng sau vang lên một giọng nói quen thuộc.

Ta quay đầu lại, Tống Uyển mặc một bộ kỵ trang màu vàng nhạt, màu sắc rất hợp với nàng, chỉ là…

Sao cái nha đầu này mặc kỵ trang rồi mà trông vẫn nhút nhát như cũ vậy? “Ngươi đứng xa ta thế làm gì? Sợ ta đ.á.n.h ngươi chắc?”

Ta cố ý nhíu mày hỏi.

“Giao Giao, xin lỗi…”

Tống Uyển vừa nói vừa cúi đầu, bước mấy bước nhỏ như rùa bò đến gần ta. 

Đợi đến khi đứng ngay trước mặt, nàng mới cẩn thận đưa tay lên, nắm lấy tay phải của ta, rồi nâng tay ta đặt lên trán mình.

“Giao Giao, đ.á.n.h ta đi.”

“Ta thật sự đã quỳ xuống cầu xin tổ phụ rồi, nhưng tổ phụ nhất quyết không chịu hủy hôn. Ta quỳ đến sưng cả chân, ông vẫn không đồng ý, còn nhốt ta trong phòng, bảo nếu còn ầm ĩ thì sẽ không cho ta ăn.”

“Giao Giao, ta hết cách rồi… ta đói quá…”

Ta im lặng.

Ta khẽ động động bàn tay đặt trên trán nàng.

Tống Uyển lập tức sợ đến mức nhắm c.h.ặ.t mắt lại.

Ta tuy không nỡ, nhưng cuối cùng vẫn c.ắ.n răng xuống tay.

“Cốc~!”

Một cú gõ đầu thật chắc.

Tống Uyển đau đến mức kêu “á!” một tiếng, phản ứng lại liền dùng cả hai tay che trán, đôi mắt to tròn ngấn nước nhìn ta chằm chằm.

“Giao Giao…?”

“Được rồi, đói thì đi ăn chút điểm tâm đi.”

Ta đưa tay véo má nàng, xúc cảm dưới tay vẫn mịn màng mềm mại như trước…

Ừm, hình như đúng là gầy đi một chút.

“Đồ ngốc, không sao đâu. Ta đương nhiên biết hôn sự này không dễ gì mà hủy được, đây vốn là liên hôn.”

Thậm chí ta còn biết, Bạc Thiên Quyết làm vậy… là để ổn định ngai vị của Ngự Hành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ngự Hành đã nói hết với ta rồi.

Hắn cũng giống Tống Uyển, nói lời xin lỗi với ta và ta cũng giống như đối với Tống Uyển, nói với hắn rằng không sao.

Thật sự là không sao.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Không phải lỗi của các người, ta hiểu.

Bạc Thiên Quyết cũng không sai.

Chỉ là… hắn không thích ta, chỉ đơn giản như vậy thôi.

8

“Không sao đâu, đi ăn chút điểm tâm đi.”

Nói xong, ta bảo Phiên Nhi mang điểm tâm đã chuẩn bị sẵn ra.

Vì còn có người ngoài ở đây, Tống Uyển vội lau khô nước mắt trên mặt, còn muốn nói gì đó nhưng lại nhịn xuống, rồi lần nữa đưa tay qua nắm lấy tay ta.

Ta dắt nàng, định trước tiên quay về biệt viện trong hoàng cung, uống chén trà, ăn chút điểm tâm rồi quay lại.

Thế nhưng vừa mới xoay người, trong rừng cây phía sau đột nhiên vang lên một tiếng động khác thường.

Ta theo phản xạ quay đầu nhìn, chỉ thấy trên không trung một chùm pháo hoa màu đỏ nổ bung ra, dù là giữa ban ngày cũng vô cùng ch.ói mắt.

Trong lòng ta bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành, ta theo bản năng nhìn về phía Bạc Thiên Quyết, chỉ thấy hắn còn phản ứng nhanh hơn ta một giây, trực tiếp đoạt lấy ống tên và dây cương của người gần nhất, rồi lật người lên ngựa.

Một tiếng roi vang lên, con ngựa dưới thân hắn liền lao đi như một mũi tên rời cung, xông thẳng vào trong rừng.

Lúc này mọi người xung quanh, các vị đại thần và gia quyến, mới như chợt nhận ra điều gì, cảnh tượng lập tức trở nên hoảng loạn. 

Thị vệ Ngự Lâm Quân tại chỗ cũng lần lượt phản ứng, một vị thống lĩnh dẫn theo hơn chục tinh binh lập tức xoay người lên ngựa, đuổi theo Bạc Thiên Quyết mà xông vào rừng.

Còn ta thì ngay giây đầu tiên đã bị Tống Uyển nắm c.h.ặ.t lấy tay, nàng ghé sát tai ta, khẽ trấn an:

“Giao Giao, bình tĩnh! Hoàng thượng sẽ không sao đâu, Thái phó đã vào rồi, ngươi yên tâm, hoàng thượng phúc lớn mạng lớn, biết đâu pháo hiệu vừa rồi chỉ là sự cố……”

Nàng còn nói gì đó phía sau nhưng ta đã không nghe lọt nữa.

Ta vừa ép bản thân phải nhanh ch.óng bình tĩnh lại, vừa siết c.h.ặ.t t.a.y Phiên Nhi bên cạnh, thấp giọng nói:

“Nhanh, lập tức triệu tập toàn bộ người của chúng ta, bao vây toàn bộ khu săn b.ắ.n mùa thu lại cho ta. Ta muốn một con ruồi cũng không bay ra được. Ai dám để bất kỳ kẻ nào thoát ra, bảo hắn mang đầu tới gặp ta!”

“Vâng, công chúa.”

Phiên Nhi đáp rất nhanh, rồi quay người vận khinh công, trong chớp mắt đã biến mất khỏi tầm mắt ta.

“Giao Giao……”

Tống Uyển kinh ngạc nhìn bóng lưng Phiên Nhi rời đi, dường như hoàn toàn không ngờ tiểu cung nữ lúc nào cũng lặng lẽ theo sau ta lại có bản lĩnh như thế.

“A Uyển, ngươi mau quay về bên Trấn Quốc công đi. Nhớ kỹ, tiếp theo bất kể có chuyện gì xảy ra, cũng tuyệt đối không được rời khỏi Trấn Quốc công. Hắn sẽ bảo vệ ngươi.”

“Giao Giao, còn ngươi……”

“Yên tâm, ta sẽ không sao.”

Ta kéo khóe môi:

“Ta là trưởng công chúa đương triều, nữ t.ử tôn quý nhất Đại Chu này.”

Sắp xếp ổn thỏa cho Tống Uyển xong, ta tự mình ra mặt, chỉ huy số Ngự Lâm quân còn lại khống chế tình hình hiện trường.

May mà hôm nay người của Tướng quân phủ và Quốc công phủ đều có mặt, nên dưới sự hỗ trợ của họ, đến khi Ngự Hành được Bạc Thiên Quyết đưa ra ngoài, cục diện đã hoàn toàn nằm trong kiểm soát.

Khi Ngự Hành được đưa ra, m.á.u trên người đã nhuộm đỏ cả bộ kỵ trang màu vàng sáng của hắn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện