Không ai ngờ tiểu hoàng đế nhẫn nhịn bao nhiêu năm, một khi ra tay lại quyết liệt như sấm nổ, hơn nữa dưới sự hỗ trợ toàn lực của Thái phó, hắn như được thần trợ, bước nào bước nấy đều đúng đến mức không cho phe Tề vương bất kỳ cơ hội phản kích nào.
Khi ta biết được chuyện này, trong lòng lập tức sảng khoái.
Đáng đời!
Lão già c.h.ế.t tiệt, mấy năm nay dựa vào tuổi tác và thân phận trưởng bối mà không ít lần chọc tức ta và Ngự Hành!
Nhưng niềm vui chưa kéo dài được bao lâu thì chiến báo từ tiền tuyến truyền về.
Nói rằng gần đây quân ta không hiểu vì sao liên tiếp bại trận, trái lại quân địch như được thần trợ, lần này thậm chí còn đ.á.n.h hạ liền ba thành trì của Đại Chu ta, hơn nữa còn ngang nhiên đưa ra yêu cầu liên hôn.
Đối tượng liên hôn là ai? Đương nhiên là trưởng công chúa, tỷ tỷ của tiểu hoàng đế.
Khi nghe chuyện này, phản ứng đầu tiên của ta chính là: chắc chắn có điều bất thường.
Đến cả ta còn nhìn ra sơ hở, thì Ngự Hành và Bạc Thiên Quyết há lại không nhìn ra?
Quả nhiên, chưa đến mấy ngày sau sự thật đã được tra ra.
Thì ra tên đường đệ tốt của ta, thế t.ử Tề vương, Ngự Triết bị nhốt trong Tông Nhân Phủ, không biết từ lúc nào lại lén trốn ra được, còn chạy một mạch đến biên quan, mang theo tình báo của Đại Chu đi báo cho địch quốc.
Ta tức đến nỗi hôm đó c.h.ử.i rủa cả buổi chiều ngay trong điện.
Mẹ kiếp, cơ nghiệp mà tổ tiên dồn tâm huyết suốt mấy đời để lại, là để nuôi ra loại phế vật bán nước như ngươi sao?
Còn dám bán đứng cả đường tỷ của ngươi?!
Tề vương bao năm nay rốt cuộc nuôi bao nhiêu tay chân trong triều?
Đến mức người bị nhốt trong Tông Nhân Phủ cũng chạy thoát được?
Lại còn mang theo tình báo đi đầu hàng địch?
Trong chuyện này rốt cuộc đã được âm thầm bố trí từ bao giờ?
Đêm hôm đó, ta lập tức bảo Phiên nhi dẫn ta lẻn vào Tề vương phủ.
Thấy ta đến, Tề vương chẳng hề hoảng sợ, thậm chí còn chủ động mời ta ngồi uống rượu cùng hắn.
Ta nhớ lại cái cách lần trước say rượu bị Bạc Thiên Quyết mắng cho một trận, không dám uống.
Nhưng Tề vương thì uống rất hăng.
Thậm chí giống như uống phải rượu giả, vừa uống vừa nói nhăng cuội.
“Trước kia là bản vương coi thường ngươi rồi, Ngự Giao Giao.”
“Bản vương không ngờ Lệnh Ám Vệ mà bản vương tìm bao nhiêu năm trời, lại nằm trong tay một con nhóc như ngươi.”
“Ngươi cũng xem như may mắn. Lần thu săn ấy giúp ngươi tránh được một kiếp.”
“Nếu không, chỉ dựa vào số người mà bản vương đã sắp xếp, thì ngươi và tiểu hoàng đế, nhất định phải c.h.ế.t một đứa.”
“Lần này ngươi đến tìm bản vương, cũng là vì chuyện hòa thân phải không?”
“Ha ha ha ha, hoàng huynh chắc chắn nằm mơ cũng không ngờ, công chúa mà ông ta thương nhất khi còn sống… lại sắp bị đưa đi hòa thân…”
Lời còn chưa dứt.
Bởi vì một lưỡi d.a.o găm sắc bén, không biết từ lúc nào đã cắm thẳng vào n.g.ự.c Tề vương.
Mà người nắm c.h.ặ.t chuôi d.a.o, chính là chất nữ mà bao năm nay hắn chưa từng đặt vào mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Đi đường tốt nhé, Tề vương thúc.”
Ta đối diện ánh mắt kinh hoàng của hắn, lại đ.â.m sâu thêm một chút, nhìn vẻ mặt hắn dần trở nên đau đớn vặn vẹo, ta chậm rãi cong khóe môi.
“Tề vương thúc hẳn cũng không ngờ, cuối cùng sẽ c.h.ế.t trong tay ta chứ?”
“Cũng đúng, dù gì thì thứ mà thúc không ngờ tới… còn nhiều lắm.”
Có thể sống được đến chừng này trong chốn thâm cung, ta làm sao có thể là kẻ hiền lành gì?
Chỉ là lần đầu tự tay g.i.ế.c người, đúng là hơi… căng thẳng thật.
Khi gặp Bạc Thiên Quyết ở cổng Tề vương phủ, ta thừa nhận mình đã hoảng trong một giây, rồi lại nhanh ch.óng bình tĩnh lại.
Ta nghĩ bụng, sao người này cứ như con giun ký sinh trong bụng ta vậy?
Ta hễ định làm chuyện xấu là hắn lại bắt gặp?
Chỉ có điều, so với những chuyện trước đây… lần này hình như không phải chuyện nhỏ.
Ta mím môi, đứng im tại chỗ không dám lên tiếng.
Đêm cuối thu hơi lạnh, không biết từ lúc nào ngoài trời còn đổ mưa phùn.
Ta thấy hắn khoác chiếc ngoại bào đen mà thường ngày chưa từng mặc, tay cầm dù giấy dầu, đứng đó như khi vẫn đứng trước cửa cung, bên cạnh chỉ có một gia đinh cầm theo một chiếc áo choàng.
Nhìn kĩ, lông trắng trên cổ áo đúng là con hồ ly trắng mà Ngự Hành từng nói sẽ săn về cho ta.
Hắn nhìn thấy ta, đưa dù cho gia đinh, rồi nhận áo choàng, bước tới khoác lên người ta.
“Đêm lạnh, công chúa cẩn thận cảm lạnh.”
Ta ngoan ngoãn đứng yên, để hắn giúp ta cài áo choàng.
Đứng gần như vậy, ta có thể quan sát rõ thần sắc của hắn.
Chỉ thấy hắn bình tĩnh như thường, tựa như đã sớm biết ta làm gì, trong mắt không hề có nửa phần trách cứ.
Ta không nhịn được, trong lòng dấy lên một tia vui mừng nho nhỏ.
“Công chúa hãy hồi cung trước, thần sẽ thay người xử lý hậu quả.”
Nói rồi, hắn lấy khăn tay trong n.g.ự.c ra, tỉ mỉ lau sạch vài giọt m.á.u dính trên mu bàn tay ta.
“Đừng để bẩn tay.”
Thật ra ta luôn biết, chỉ cần không liên quan đến việc trên mặt bàn, thì sau lưng Bạc Thiên Quyết vẫn luôn rất nuông chiều ta.
Dù sao hắn cũng từng nói, ta là đệ t.ử đầu tiên của hắn, không giống với Ngự Hành.
“Vậy phiền Thái phó rồi.”
Ta kéo c.h.ặ.t áo choàng, cười nháy mắt với hắn.
“Chúc Thái phó ngủ ngon.”
Tốt nhất là trong mơ… còn phải có ta.
14
Cái c.h.ế.t của Tề vương cuối cùng cũng chẳng gây nên bao nhiêu sóng gió, bởi lúc này, bất kể là trên triều đình hay trong cung, mọi sự chú ý đều dồn hết vào chuyện địch quốc yêu cầu trưởng công chúa phải liên hôn.
Theo những tin bại trận liên tiếp truyền về từ biên ải, đám người trên triều cũng chia thành hai phe: một bên là phe chủ hòa do tàn đảng Tề vương dẫn dắt, số lượng vốn đã chẳng còn bao nhiêu; bên kia là phe chủ chiến, lấy phủ Trấn Quốc Công và tướng quân phủ làm chủ.
Khi ta biết được chuyện này, trong lòng lập tức sảng khoái.
Đáng đời!
Lão già c.h.ế.t tiệt, mấy năm nay dựa vào tuổi tác và thân phận trưởng bối mà không ít lần chọc tức ta và Ngự Hành!
Nhưng niềm vui chưa kéo dài được bao lâu thì chiến báo từ tiền tuyến truyền về.
Nói rằng gần đây quân ta không hiểu vì sao liên tiếp bại trận, trái lại quân địch như được thần trợ, lần này thậm chí còn đ.á.n.h hạ liền ba thành trì của Đại Chu ta, hơn nữa còn ngang nhiên đưa ra yêu cầu liên hôn.
Đối tượng liên hôn là ai? Đương nhiên là trưởng công chúa, tỷ tỷ của tiểu hoàng đế.
Khi nghe chuyện này, phản ứng đầu tiên của ta chính là: chắc chắn có điều bất thường.
Đến cả ta còn nhìn ra sơ hở, thì Ngự Hành và Bạc Thiên Quyết há lại không nhìn ra?
Quả nhiên, chưa đến mấy ngày sau sự thật đã được tra ra.
Thì ra tên đường đệ tốt của ta, thế t.ử Tề vương, Ngự Triết bị nhốt trong Tông Nhân Phủ, không biết từ lúc nào lại lén trốn ra được, còn chạy một mạch đến biên quan, mang theo tình báo của Đại Chu đi báo cho địch quốc.
Ta tức đến nỗi hôm đó c.h.ử.i rủa cả buổi chiều ngay trong điện.
Mẹ kiếp, cơ nghiệp mà tổ tiên dồn tâm huyết suốt mấy đời để lại, là để nuôi ra loại phế vật bán nước như ngươi sao?
Còn dám bán đứng cả đường tỷ của ngươi?!
Tề vương bao năm nay rốt cuộc nuôi bao nhiêu tay chân trong triều?
Đến mức người bị nhốt trong Tông Nhân Phủ cũng chạy thoát được?
Lại còn mang theo tình báo đi đầu hàng địch?
Trong chuyện này rốt cuộc đã được âm thầm bố trí từ bao giờ?
Đêm hôm đó, ta lập tức bảo Phiên nhi dẫn ta lẻn vào Tề vương phủ.
Thấy ta đến, Tề vương chẳng hề hoảng sợ, thậm chí còn chủ động mời ta ngồi uống rượu cùng hắn.
Ta nhớ lại cái cách lần trước say rượu bị Bạc Thiên Quyết mắng cho một trận, không dám uống.
Nhưng Tề vương thì uống rất hăng.
Thậm chí giống như uống phải rượu giả, vừa uống vừa nói nhăng cuội.
“Trước kia là bản vương coi thường ngươi rồi, Ngự Giao Giao.”
“Bản vương không ngờ Lệnh Ám Vệ mà bản vương tìm bao nhiêu năm trời, lại nằm trong tay một con nhóc như ngươi.”
“Ngươi cũng xem như may mắn. Lần thu săn ấy giúp ngươi tránh được một kiếp.”
“Nếu không, chỉ dựa vào số người mà bản vương đã sắp xếp, thì ngươi và tiểu hoàng đế, nhất định phải c.h.ế.t một đứa.”
“Lần này ngươi đến tìm bản vương, cũng là vì chuyện hòa thân phải không?”
“Ha ha ha ha, hoàng huynh chắc chắn nằm mơ cũng không ngờ, công chúa mà ông ta thương nhất khi còn sống… lại sắp bị đưa đi hòa thân…”
Lời còn chưa dứt.
Bởi vì một lưỡi d.a.o găm sắc bén, không biết từ lúc nào đã cắm thẳng vào n.g.ự.c Tề vương.
Mà người nắm c.h.ặ.t chuôi d.a.o, chính là chất nữ mà bao năm nay hắn chưa từng đặt vào mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Đi đường tốt nhé, Tề vương thúc.”
Ta đối diện ánh mắt kinh hoàng của hắn, lại đ.â.m sâu thêm một chút, nhìn vẻ mặt hắn dần trở nên đau đớn vặn vẹo, ta chậm rãi cong khóe môi.
“Tề vương thúc hẳn cũng không ngờ, cuối cùng sẽ c.h.ế.t trong tay ta chứ?”
“Cũng đúng, dù gì thì thứ mà thúc không ngờ tới… còn nhiều lắm.”
Có thể sống được đến chừng này trong chốn thâm cung, ta làm sao có thể là kẻ hiền lành gì?
Chỉ là lần đầu tự tay g.i.ế.c người, đúng là hơi… căng thẳng thật.
Khi gặp Bạc Thiên Quyết ở cổng Tề vương phủ, ta thừa nhận mình đã hoảng trong một giây, rồi lại nhanh ch.óng bình tĩnh lại.
Ta nghĩ bụng, sao người này cứ như con giun ký sinh trong bụng ta vậy?
Ta hễ định làm chuyện xấu là hắn lại bắt gặp?
Chỉ có điều, so với những chuyện trước đây… lần này hình như không phải chuyện nhỏ.
Ta mím môi, đứng im tại chỗ không dám lên tiếng.
Đêm cuối thu hơi lạnh, không biết từ lúc nào ngoài trời còn đổ mưa phùn.
Ta thấy hắn khoác chiếc ngoại bào đen mà thường ngày chưa từng mặc, tay cầm dù giấy dầu, đứng đó như khi vẫn đứng trước cửa cung, bên cạnh chỉ có một gia đinh cầm theo một chiếc áo choàng.
Nhìn kĩ, lông trắng trên cổ áo đúng là con hồ ly trắng mà Ngự Hành từng nói sẽ săn về cho ta.
Hắn nhìn thấy ta, đưa dù cho gia đinh, rồi nhận áo choàng, bước tới khoác lên người ta.
“Đêm lạnh, công chúa cẩn thận cảm lạnh.”
Ta ngoan ngoãn đứng yên, để hắn giúp ta cài áo choàng.
Đứng gần như vậy, ta có thể quan sát rõ thần sắc của hắn.
Chỉ thấy hắn bình tĩnh như thường, tựa như đã sớm biết ta làm gì, trong mắt không hề có nửa phần trách cứ.
Ta không nhịn được, trong lòng dấy lên một tia vui mừng nho nhỏ.
“Công chúa hãy hồi cung trước, thần sẽ thay người xử lý hậu quả.”
Nói rồi, hắn lấy khăn tay trong n.g.ự.c ra, tỉ mỉ lau sạch vài giọt m.á.u dính trên mu bàn tay ta.
“Đừng để bẩn tay.”
Thật ra ta luôn biết, chỉ cần không liên quan đến việc trên mặt bàn, thì sau lưng Bạc Thiên Quyết vẫn luôn rất nuông chiều ta.
Dù sao hắn cũng từng nói, ta là đệ t.ử đầu tiên của hắn, không giống với Ngự Hành.
“Vậy phiền Thái phó rồi.”
Ta kéo c.h.ặ.t áo choàng, cười nháy mắt với hắn.
“Chúc Thái phó ngủ ngon.”
Tốt nhất là trong mơ… còn phải có ta.
14
Cái c.h.ế.t của Tề vương cuối cùng cũng chẳng gây nên bao nhiêu sóng gió, bởi lúc này, bất kể là trên triều đình hay trong cung, mọi sự chú ý đều dồn hết vào chuyện địch quốc yêu cầu trưởng công chúa phải liên hôn.
Theo những tin bại trận liên tiếp truyền về từ biên ải, đám người trên triều cũng chia thành hai phe: một bên là phe chủ hòa do tàn đảng Tề vương dẫn dắt, số lượng vốn đã chẳng còn bao nhiêu; bên kia là phe chủ chiến, lấy phủ Trấn Quốc Công và tướng quân phủ làm chủ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









