1

Khi tin Thái phó sắp đính thân với người ta truyền đến, ta đang cùng hai thanh mai trúc mã ăn cơm ở Tửu Yên Lâu mới khai trương trong kinh thành. 

Lúc ấy, ta đang cầm chiếc móng giò om tương trứ danh của Tửu Yên Lâu mà gặm ngon lành, thì cung nữ thân cận của ta, Phiên Nhi, hấp tấp chạy vào. 

Vừa mở miệng đã là một tin động trời:

“Công chúa, Thái phó sắp đính thân rồi, giờ người của phủ Thái phó đã mang bà mối đến phủ bên kia rồi.”

“Gì cơ?” 

Nghe vậy, ta lập tức đặt cái móng giò trong tay xuống, khó tin mà nhìn Phiên Nhi. 

“Ngươi nói lại lần nữa xem, ai đính thân?”

“Công chúa, nô tỳ đã xác nhận ba lần rồi, đúng thật là Bạc Thái phó.” 

Phiên Nhi gấp đến độ mặt tái mét. 

“Làm sao bây giờ ạ, công chúa? Sao Thái phó lại đột nhiên đính hôn với tiểu thư nhà khác chứ?!”

Làm sao bây giờ? Ta cũng muốn biết làm sao bây giờ đây!

Ta liếc nhìn hai người còn lại trong phòng. 

Tống Uyển vốn nhát gan, giờ mắt đã trừng tròn như ngốc; còn Yến Thăng, kẻ chưa bao giờ ngại xem trò vui thì đặt bát xuống, tặc lưỡi kinh ngạc: 

“Tiểu thư nhà nào không muốn sống mà dám tranh người với ngươi, Ngự Giao Giao.”

“Hừ, bản cung cũng muốn biết.” 

Ta nhận khăn Phiên Nhi đưa, lau loạn xạ đôi tay, sau đó đứng dậy, phủi bụi trên váy.

“Đi thôi, chúng ta đến xem là cô nương nhà ai lại có thể lọt vào mắt của cái kẻ mắt mù Bạc Thiên Quyết ấy.”

Có phải không chứ? Bản cung đẹp như thế này, đứng trước mặt hắn nhiều năm như thế mà hắn vẫn thờ ơ như không.

Một người lạnh tình như hắn, bình thường chẳng thấy thân thiết với tiểu thư nhà nào, vậy mà đột nhiên lại muốn đính thân?!

Thế nên ta kéo theo Tống Uyển và Yến Thăng, một đường lao nhanh đến địa điểm.

Rồi cả ba chúng ta cùng đứng ngây người trước cổng phủ kia.

“Giao Giao…” 

Tống Uyển là người đầu tiên phản ứng, lúng túng mở miệng định giải thích.

“A Uyển.” 

Ta cắt lời nàng, ánh mắt phức tạp nhìn nàng. 

“Ta nhớ trong đời này của phủ Trấn Quốc Công… hình như chỉ có mỗi mình ngươi là đích tiểu thư, đúng không?”

Người trong kinh ai cũng biết phủ Trấn Quốc Công âm thịnh dương suy, đời này chỉ có tam tiểu thư Tống Uyển là đích xuất, bởi thế nàng từ nhỏ đã được lão Quốc Công yêu chiều nhất.

Nếu nói trong kinh thành, có tiểu thư thế gia nào xứng với đương kim Thái phó, thì hiển nhiên tam tiểu thư của Trấn Quốc Công, Tống Uyển là một trong số đó.

Huống hồ phủ Trấn Quốc Công và phủ Đại học sĩ đều thuộc phe ủng hộ hoàng quyền, mà Tống Uyển với Bạc Thiên Quyết lại cũng quen biết nhiều năm…

Thật đáng thương cho ta, đề phòng hết mọi người, lại chỉ quên phòng người bằng hữu thân nhất bên gối!

Yến Thăng nghe ta nói thì cũng nhíu mày, ánh mắt có chút vi diệu nhìn Tống Uyển, còn Tống Uyển bị hai chúng ta nhìn như thế liền cuống lên. 

“Đời này đúng là chỉ có ta là đích xuất, nhưng Giao Giao, ta thật sự không biết chuyện này, nhất định là có hiểu lầm gì đó…”

Ta chưa kịp nghe nàng nói hết, thì cửa chính của phủ Trấn Quốc Công đã bị đẩy ra, một nhóm người từ trong đi ra.

Người đi đầu mặc một thân trường bào màu nguyệt bạch, tóc buộc gọn gàng sau đầu, khí chất lạnh nhạt mà cao quý. 

Thế nhưng khi hắn liếc sang phía ta, trong mắt còn mang theo nụ cười chưa kịp thu lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Lời Tống Uyển định nói bị nghẹn ngay tại cổ họng khi nhìn thấy người kia, còn Yến Thăng đứng bên cạnh thì nhìn ta bằng ánh mắt… đầy đồng tình.

Nhìn thế này, tám phần là hôn sự đã thành rồi.

Ta đứng sững một chỗ, chỉ cảm thấy vừa tức vừa buồn cười.

Thì ra đính thân với người ta, ngươi lại vui đến mức như vậy sao? Hay là vì người đó là Tống Uyển nên ngươi mới vui đến thế?

Là ta coi thường ngươi rồi đó, Bạc Thiên Quyết. 

Còn tưởng ngươi đúng như vẻ ngoài, lạnh tâm lạnh lòng. Ai ngờ quay lưng một cái liền cho ta xem trò lớn như vậy?

Ta tức đến mức đầu óc ong ong, hoàn toàn không để ý Bạc Thiên Quyết đã đi đến trước mặt ta từ lúc nào. 

Lúc này hắn đang hơi nhíu mày nhìn ta.

“Công chúa sao lại ở đây?”

“Nghe nói kinh thành mới mở một t.ửu lâu tên Tửu Yên Lâu, bản cung hẹn A Uyển và A Thăng đến thử.” 

Lấy lại tinh thần, ta vừa đáp vừa không nhịn được trợn mắt một cái. 

“Ai ngờ đang ăn đến một nửa thì nghe người ta nói Thái phó muốn đính thân, bản cung hơi tò mò, nên dẫn người qua xem thử.”

“Chỉ là không ngờ tiểu thư muốn đính thân với Thái phó… lại là A Uyển.”

Tống Uyển nghe ta nói thế, sợ đến mức không dám ngẩng đầu.

Còn Bạc Thiên Quyết thì chẳng thèm để ý đến sự mỉa mai trong lời ta, trái lại lại chú ý đến việc ta… trợn trắng mắt.

“Công chúa, thần từng dạy người rồi, ra ngoài phải chú ý lễ nghi.”

Hắn nhíu mày nhìn ta, giọng điệu lạnh nhạt như mọi khi.

???

Giờ trọng điểm là cái này sao?

Ngươi sắp đính thân với người ta rồi, còn quản ta có trợn mắt không?

Có lẽ oán khí trong mắt ta quá rõ ràng, nên Bạc Thiên Quyết trầm ngâm một lát, rồi hỏi:

“Công chúa, người không chúc phúc cho thần sao?”

Còn chúc phúc? Ta chúc phúc cái đầu ấy!

Cái tên nam nhân c.h.ế.t tiệt này đúng là chọc ta điên mất!

Ta cố nén cơn tức, nở nụ cười rạng rỡ với hắn.

“Vậy bản cung chúc Thái phó, ba năm bế hai đứa, năm năm bế ba đứa!”

Bên cạnh, Tống Uyển nghe vậy lập tức ngẩng đầu, mặt đầy hoảng hốt. 

Còn Yến Thăng thì quay đầu sang chỗ khác, cố gắng nhịn cười đến run vai.

2

Ta tên là Ngự Giao Giao, là Trưởng công chúa đương triều, là tỷ tỷ cùng phụ mẫu của tiểu hoàng đế Ngự Hành, cũng là nữ t.ử tôn quý nhất Đại Chu.

Lúc phụ hoàng còn sống, người thương nhất chính là hai huynh muội ta. 

Vì thế trong mấy năm trước khi băng hà, người còn đặc biệt chọn lựa kỹ càng một vị Thái phó để dạy chúng ta cầm kỳ thi họa, lục nghệ của bậc quân t.ử. 

 

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện