Lý Hoán đi đường xa vất vả, thân thể vô cùng mệt mỏi, đợi ngự y băng bó xong vết thương liền ngủ say.
Tiêu Vân Như đứng sau rèm nhìn bóng dáng hắn, sắc mặt nặng nề:
Tửu Lâu Của Dạ
“Ngự y vừa nói, nhát đ.â.m trúng đúng mạch m.á.u, mất m.á.u quá nhiều, mấy ngày tới nhất định phải tĩnh dưỡng. Người kia… có phải cố tình ám sát không?”
Lục Hoa Đình nhìn thẳng về phía trước, rất lâu sau mới lạnh nhạt đáp:
“Không phải.”
Quyển Tố nói:
“Trước đó con ưng của Xích Tố đã công kích Thanh cô nương, nàng ta chạy xuống lầu, điện hạ lại vừa hay chặn phía dưới, e rằng nàng ta tưởng điện hạ cũng là ám vệ giống bọn thuộc hạ, nên mới ra tay không kiêng dè.”
Trước đây Lục Hoa Đình cũng từng mời vài cao thủ giang hồ, đôi lúc xảy ra sai sót, Tiêu Vân Như gật đầu:
“Ngoài chúng ta ra, không ai biết dung mạo thật của điện hạ. Điện hạ lại cải trang, âm thầm hồi triều trước, người thường sao nghĩ tới được, lần này coi như xui xẻo, sau này đừng dùng kế mạo hiểm như vậy nữa.”
Mọi người đồng thanh đáp “vâng”. Nàng ta cho họ lui xuống nghỉ ngơi, tự mình ở lại trông coi Yến vương.
Rời đi, trong tay áo Lục Hoa Đình, các ngón tay siết c.h.ặ.t đến trắng bệch.
Trong màn, Lý Hoán tỉnh lại, mở mắt thấy Tiêu Vân Như bên giường, theo phản xạ sờ đến phần thân trên trần trụi vì thay t.h.u.ố.c, vội vã chộp lấy áo khoác che lại, không vui nói:
“Đêm đã khuya, Vương phi sao còn chưa về?”
Tiêu Vân Như thần sắc bình thản, coi như không thấy gì:
“Nếu điện hạ không còn khó chịu, thiếp xin cáo lui.”
Nàng ta đặt sách xuống định rời đi, lại nghe Lý Hoán nói:
“Ta nhớ ra người làm ta bị thương là ai rồi.”
“Chính là Thanh cô nương ôm con mèo ly ấy.” Hắn do dự một chút, nhớ ra tên nàng: “Thanh cô nương được thánh nhân sắc phong, chỉ không hiểu vì sao nàng lại cầm d.a.o găm của Uẩn Minh.”
“Ám vệ nói khi đó đ.á.n.h nhau hỗn loạn, đoạt binh khí làm người bị thương cũng chưa chắc.” Tiêu Vân Như nói: “Điện hạ không có mặt, trường sử đã vất vả ứng phó, không nên vì việc này mà trách cứ trường sử.”
Trong đầu Tiêu Vân Như hiện lên khuôn mặt thanh tú nho nhã của Quần Thanh, sắc mặt trở nên nghiêm lại, chỉ cảm thấy hoang đường. Con d.a.o găm rút ra toàn là m.á.u, Thanh cô nương trong ấn tượng của nàng ta, sao có gan lớn đến vậy? “Ta sao có thể nghi ngờ Uẩn Minh.” Lý Hoán thở dài: “Chỉ là cảm thấy hắn thay đổi rất nhiều… Thôi vậy, ta cũng mệt rồi, vương phi về nghỉ đi.”
Canh giờ nhỏ giọt, Lục Hoa Đình ngồi trong màn đêm, cởi áo ngoài.
Vừa cử động nhẹ, cơn đau âm ỉ nơi cổ tay lan ra, hắn khựng lại, thần sắc trở nên cực kỳ nguy hiểm.
Lời Tiêu Vân Như vừa nói, chính là điều hắn luôn nghĩ trong đầu: Lý Hoán từ nhỏ đã dùng mặt nạ quỷ bằng đồng che mặt, dung mạo thật chưa từng lộ ra, đừng nói là mật thám, cho dù là thánh nhân hay thái t.ử, thoáng thấy mặt hắn cũng chưa chắc nhận ra ngay.
Đó cũng là lý do Lý Hoán dám đội nón rộng vành, nghênh ngang đến T.ử Dạ Lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phản ứng của Quần Thanh lúc nhìn thấy Lý Hoán quá lớn, cũng quá nhanh.
Nhát d.a.o kia càng dứt khoát gọn ghẽ, mang theo hận ý, khiến Lục Hoa Đình gần như tin chắc nàng vốn nhận ra khuôn mặt của Lý Hoán.
Những năm qua Yến vương phủ vẫn âm thầm cầu d.ư.ợ.c, vốn Lục Hoa Đình định đợi vết bớt trên mặt Lý Hoán tiêu đi rồi mới để hắn tháo mặt nạ, kiếp trước, hắn cũng thực sự làm như vậy.
Mãi đến năm Thánh Lâm thứ tư, trước đêm Yến vương đăng cơ, Lý Hoán mới lấy dung mạo thật gặp người.
Bao nhiêu điểm dị thường trước kia, đột nhiên nối liền thành một đường.
Quần Thanh rõ ràng giống hắn, đều từ năm Thánh Lâm thứ tư quay về.
Tránh né khắp nơi, giả vờ không quen, trăm kín một hở.
Trong khoảnh khắc ấy, nỗi đau và hận trước lúc c.h.ế.t kiếp trước lại như sóng dữ cuốn tới, kèm theo cơn phẫn nộ bị lừa dối.
Hắn không phải chưa từng chịu t.r.a t.ấ.n, thậm chí từng quen dần, nhưng nỗi đau người nữ nhân này mang đến cho hắn, lại sâu nhất, dữ dội nhất.
Lục Hoa Đình nhẫn nhịn cơn đau nơi cổ tay, cuối cùng cởi hẳn áo ngoài, lạnh lùng nhìn nó.
Áo khoác đặt trên đầu gối hắn, dính đầy m.á.u của Quần Thanh và của hắn, hòa lẫn vào nhau, chỗ tay áo kia, hẳn là m.á.u của nàng.
Lần đầu tiên hắn phá bỏ thói quen ưa sạch sẽ, dùng những ngón tay ngọc trắng chạm vào vệt m.á.u đã khô, cố gắng cảm nhận nỗi đau của nàng khi đó.
Dù sao, nỗi đau của nàng lẽ ra phải khiến hắn khoái chí. Trong đầu hắn lóe lên hình ảnh Quần Thanh lăn xuống cầu thang, nhưng lại sinh ra một cảm giác khó nói, ngón tay khựng lại.
Vẫn là đau, trái tim như một nắm tuyết xốp, trong khoảnh khắc ấy co rúm, sụp xuống.
Sấm chớp ngoài trời soi rõ gương mặt tái nhợt của Lục Hoa Đình, cùng đôi mắt do dự, đôi mắt ấy nhìn về màn đêm dài ngoài cửa sổ.
Vì quá lý trí, Lục Hoa Đình rất ít khi bị cảm xúc chi phối.
Rõ ràng đã gần sang bờ, là ai kéo hắn chìm lại trong đêm dài?
Hắn thắp đèn, ngọn đèn lại nhóm lên bếp lửa, ánh lửa khiến thần sắc trong mắt hắn lần nữa tụ lại, sáng rực, rực rỡ.
Nàng là kình địch, giống như mọi đối thủ khác, hắn nhất định phải đ.á.n.h bại nàng.
Đợi Quần Thanh rơi vào tay hắn, t.r.a t.ấ.n nàng thật tốt, hắn mới có ngày yên ổn.
Tiêu Vân Như đứng sau rèm nhìn bóng dáng hắn, sắc mặt nặng nề:
Tửu Lâu Của Dạ
“Ngự y vừa nói, nhát đ.â.m trúng đúng mạch m.á.u, mất m.á.u quá nhiều, mấy ngày tới nhất định phải tĩnh dưỡng. Người kia… có phải cố tình ám sát không?”
Lục Hoa Đình nhìn thẳng về phía trước, rất lâu sau mới lạnh nhạt đáp:
“Không phải.”
Quyển Tố nói:
“Trước đó con ưng của Xích Tố đã công kích Thanh cô nương, nàng ta chạy xuống lầu, điện hạ lại vừa hay chặn phía dưới, e rằng nàng ta tưởng điện hạ cũng là ám vệ giống bọn thuộc hạ, nên mới ra tay không kiêng dè.”
Trước đây Lục Hoa Đình cũng từng mời vài cao thủ giang hồ, đôi lúc xảy ra sai sót, Tiêu Vân Như gật đầu:
“Ngoài chúng ta ra, không ai biết dung mạo thật của điện hạ. Điện hạ lại cải trang, âm thầm hồi triều trước, người thường sao nghĩ tới được, lần này coi như xui xẻo, sau này đừng dùng kế mạo hiểm như vậy nữa.”
Mọi người đồng thanh đáp “vâng”. Nàng ta cho họ lui xuống nghỉ ngơi, tự mình ở lại trông coi Yến vương.
Rời đi, trong tay áo Lục Hoa Đình, các ngón tay siết c.h.ặ.t đến trắng bệch.
Trong màn, Lý Hoán tỉnh lại, mở mắt thấy Tiêu Vân Như bên giường, theo phản xạ sờ đến phần thân trên trần trụi vì thay t.h.u.ố.c, vội vã chộp lấy áo khoác che lại, không vui nói:
“Đêm đã khuya, Vương phi sao còn chưa về?”
Tiêu Vân Như thần sắc bình thản, coi như không thấy gì:
“Nếu điện hạ không còn khó chịu, thiếp xin cáo lui.”
Nàng ta đặt sách xuống định rời đi, lại nghe Lý Hoán nói:
“Ta nhớ ra người làm ta bị thương là ai rồi.”
“Chính là Thanh cô nương ôm con mèo ly ấy.” Hắn do dự một chút, nhớ ra tên nàng: “Thanh cô nương được thánh nhân sắc phong, chỉ không hiểu vì sao nàng lại cầm d.a.o găm của Uẩn Minh.”
“Ám vệ nói khi đó đ.á.n.h nhau hỗn loạn, đoạt binh khí làm người bị thương cũng chưa chắc.” Tiêu Vân Như nói: “Điện hạ không có mặt, trường sử đã vất vả ứng phó, không nên vì việc này mà trách cứ trường sử.”
Trong đầu Tiêu Vân Như hiện lên khuôn mặt thanh tú nho nhã của Quần Thanh, sắc mặt trở nên nghiêm lại, chỉ cảm thấy hoang đường. Con d.a.o găm rút ra toàn là m.á.u, Thanh cô nương trong ấn tượng của nàng ta, sao có gan lớn đến vậy? “Ta sao có thể nghi ngờ Uẩn Minh.” Lý Hoán thở dài: “Chỉ là cảm thấy hắn thay đổi rất nhiều… Thôi vậy, ta cũng mệt rồi, vương phi về nghỉ đi.”
Canh giờ nhỏ giọt, Lục Hoa Đình ngồi trong màn đêm, cởi áo ngoài.
Vừa cử động nhẹ, cơn đau âm ỉ nơi cổ tay lan ra, hắn khựng lại, thần sắc trở nên cực kỳ nguy hiểm.
Lời Tiêu Vân Như vừa nói, chính là điều hắn luôn nghĩ trong đầu: Lý Hoán từ nhỏ đã dùng mặt nạ quỷ bằng đồng che mặt, dung mạo thật chưa từng lộ ra, đừng nói là mật thám, cho dù là thánh nhân hay thái t.ử, thoáng thấy mặt hắn cũng chưa chắc nhận ra ngay.
Đó cũng là lý do Lý Hoán dám đội nón rộng vành, nghênh ngang đến T.ử Dạ Lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phản ứng của Quần Thanh lúc nhìn thấy Lý Hoán quá lớn, cũng quá nhanh.
Nhát d.a.o kia càng dứt khoát gọn ghẽ, mang theo hận ý, khiến Lục Hoa Đình gần như tin chắc nàng vốn nhận ra khuôn mặt của Lý Hoán.
Những năm qua Yến vương phủ vẫn âm thầm cầu d.ư.ợ.c, vốn Lục Hoa Đình định đợi vết bớt trên mặt Lý Hoán tiêu đi rồi mới để hắn tháo mặt nạ, kiếp trước, hắn cũng thực sự làm như vậy.
Mãi đến năm Thánh Lâm thứ tư, trước đêm Yến vương đăng cơ, Lý Hoán mới lấy dung mạo thật gặp người.
Bao nhiêu điểm dị thường trước kia, đột nhiên nối liền thành một đường.
Quần Thanh rõ ràng giống hắn, đều từ năm Thánh Lâm thứ tư quay về.
Tránh né khắp nơi, giả vờ không quen, trăm kín một hở.
Trong khoảnh khắc ấy, nỗi đau và hận trước lúc c.h.ế.t kiếp trước lại như sóng dữ cuốn tới, kèm theo cơn phẫn nộ bị lừa dối.
Hắn không phải chưa từng chịu t.r.a t.ấ.n, thậm chí từng quen dần, nhưng nỗi đau người nữ nhân này mang đến cho hắn, lại sâu nhất, dữ dội nhất.
Lục Hoa Đình nhẫn nhịn cơn đau nơi cổ tay, cuối cùng cởi hẳn áo ngoài, lạnh lùng nhìn nó.
Áo khoác đặt trên đầu gối hắn, dính đầy m.á.u của Quần Thanh và của hắn, hòa lẫn vào nhau, chỗ tay áo kia, hẳn là m.á.u của nàng.
Lần đầu tiên hắn phá bỏ thói quen ưa sạch sẽ, dùng những ngón tay ngọc trắng chạm vào vệt m.á.u đã khô, cố gắng cảm nhận nỗi đau của nàng khi đó.
Dù sao, nỗi đau của nàng lẽ ra phải khiến hắn khoái chí. Trong đầu hắn lóe lên hình ảnh Quần Thanh lăn xuống cầu thang, nhưng lại sinh ra một cảm giác khó nói, ngón tay khựng lại.
Vẫn là đau, trái tim như một nắm tuyết xốp, trong khoảnh khắc ấy co rúm, sụp xuống.
Sấm chớp ngoài trời soi rõ gương mặt tái nhợt của Lục Hoa Đình, cùng đôi mắt do dự, đôi mắt ấy nhìn về màn đêm dài ngoài cửa sổ.
Vì quá lý trí, Lục Hoa Đình rất ít khi bị cảm xúc chi phối.
Rõ ràng đã gần sang bờ, là ai kéo hắn chìm lại trong đêm dài?
Hắn thắp đèn, ngọn đèn lại nhóm lên bếp lửa, ánh lửa khiến thần sắc trong mắt hắn lần nữa tụ lại, sáng rực, rực rỡ.
Nàng là kình địch, giống như mọi đối thủ khác, hắn nhất định phải đ.á.n.h bại nàng.
Đợi Quần Thanh rơi vào tay hắn, t.r.a t.ấ.n nàng thật tốt, hắn mới có ngày yên ổn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









