Hứa Đằng vậy mà còn dám quay lại? Hừ hừ…

Tô Nam nghĩ ngợi một chút, trực tiếp gửi WeChat cho Đỗ Nham:

“Hứa Đằng tối nay không có lịch làm việc sao?”

Vài giây sau, Đỗ Nham trả lời ngay:

“Cậu ta đóng một vai phụ trong phim của đạo diễn Trương, tối nay quay thâu đêm.”

Trong lòng Tô Nam đã rõ.

Cô bảo người xử lý bó hoa, rồi chào Tần Minh một tiếng là rời đi.

Phó Ngôn Nghi thấy mình vất vả lắm mới se được mối cho Phó Dạ Xuyên mà cứ thế tan thành mây khói, vội vàng chạy theo.

“Tô Tô, cô uống rượu rồi, tự về nguy hiểm lắm, để tôi cho người đưa cô nhé?”

Tô Nam vừa đi vừa từ chối:

“Không cần.”

“Thế sao được, tôi không yên tâm mà…”

Tô Nam liếc anh ta một cái:

“Nghi Nghi, chương trình của cậu dạo này cũng chẳng có độ hot, tôi cũng không thấy cậu thiếu tiền, sao nhà họ Phó đột nhiên hào phóng với cậu vậy?”

Sắc mặt Phó Ngôn Nghi khẽ biến, trong nháy mắt anh ta hiểu ra, Tô Nam đã nhìn thấu chuyện anh ta và Phó Dạ Xuyên làm hòa.

Quá khó rồi!

Bị người phụ nữ mình từng thích coi thường, cảm giác thất bại này đúng là khiến người ta hụt hẫng vô cùng, nhưng… tiền vẫn quan trọng hơn!

“Thật ra chú tôi cũng không xấu đến vậy, lòng dạ vẫn rất lương thiện, chỉ cần cô tiếp xúc sâu hơn một chút…”

Tô Nam khựng lại, nghiêng đầu nhìn anh ta.

“Xin lỗi, tôi không muốn có cơ hội đó.”

Phó Ngôn Nghi: “…”

Tô Nam trực tiếp bấm thang máy xuống lầu.

Dưới lầu, một chiếc xe bảo mẫu cũ kỹ, kín đáo lặng lẽ đỗ ven đường.

Cô vừa xuất hiện, cửa xe lập tức mở ra, Hứa Đằng xuống xe, kích động vẫy tay với cô.

“Tô tiểu thư…”



Trên lầu, Phó Dạ Xuyên đứng ở lối nối ban công thang máy, xuyên qua cửa kính nhìn thấy Tô Nam lên xe, cũng nhìn thấy người đàn ông đó, chính là Hứa Đằng đáng c.h.ế.t kia, sắc mặt hắn càng thêm khó coi vài phần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lục Kỳ đứng bên cạnh an ủi:

“Lão Phó, người này căn bản không thể so với cậu, cậu đừng giận, chắc chắn là Tô Nam cố ý chọc cậu thôi.”

Giọng Phó Dạ Xuyên lạnh buốt, mang theo hàn ý khiến người ta nghẹt thở.

“Kẻ này từ đâu tới thì cút về đó, nếu không thì biến mất hoàn toàn khỏi tầm mắt tôi!”

Lục Kỳ khựng lại.

“Không ổn đâu. Nghe nói người này ký với giải trí Hoa Ưng của Đỗ Nham, dựa vào độ hot của cậu mà gần đây hút được không ít fan, mà đó lại là… công ty của Tô Kỳ.”

Hàm ý là: Công ty của Tô Kỳ, Tô Nam cũng có phần!

Ánh mắt Phó Dạ Xuyên trầm xuống, l.ồ.ng n.g.ự.c càng thêm bức bối khó chịu.

Không thể động, còn phải nhịn?

Hắn khẽ mắng một tiếng.

Quá dày vò!

Tô Nam lên xe, trên xe có một tài xế lạ mặt và một trợ lý gầy gò, vừa thấy cô, cả hai đều vô cùng cung kính.

Hứa Đằng cười rất vui vẻ, dường như việc Tô Nam chịu đến đã chứng minh địa vị của mình.

“Tô tiểu thư muốn ăn gì không?”

Tô Nam nhướng mày:

Tửu Lâu Của Dạ

“Tối nay anh không có lịch làm việc sao?”

Hứa Đằng còn chưa kịp mở miệng, Tô Nam đã tiếp lời:

“Hay là đến chỗ anh quay phim xem thử đi, tôi còn chưa từng đến phim trường bao giờ.”

Trong nháy mắt, trong lòng Hứa Đằng nhảy nhót không thôi, nhưng ngoài mặt anh ta không biểu hiện quá rõ.

“Được thôi.”

Nếu để đạo diễn và nhà sản xuất nhìn thấy Tô Nam đi cùng mình, thì còn cần phải nói anh ta là người của ai nữa sao?

Sau này chẳng phải muốn gì có đó sao? Ngay cả vai phụ anh ta đang đóng, nói không chừng cũng có thể cắt dựng thẳng thành vai chính.

Trong giới, mấy tiểu sinh phải bám nhiều phú bà và đại lão mới từng bước nổi lên, còn anh ta chỉ cần lấy lòng một mình Tô Nam, đúng là miếng bánh từ trên trời rơi xuống!

“Chỉ cần Tô tiểu thư thích, chúng ta đi đâu cũng được!”

Trên gương mặt giống Phó Dạ Xuyên đến mấy phần của Hứa Đằng, không kìm được lộ ra ánh mắt lấy lòng và quyến rũ.

Thật buồn nôn!

Tô Nam nghẹn lời trong chốc lát, nghĩ đến nếu Phó Dạ Xuyên nhìn thấy cảnh này, chắc hận không thể đ.ấ.m c.h.ế.t anh ta, cảnh đó, đúng là đặc sắc!

Cô cạn lời quay mặt đi, không muốn nhìn thêm.

Hứa Đằng hoàn toàn không nhận ra tâm trạng của Tô Nam, vui vẻ đắm chìm trong giấc mộng một đêm vụt sáng của mình.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện