Tần Du biết ông đang trêu mình nên cũng không giận, vui vẻ kéo tay Tô Nam:

“Con là đang tạo cơ hội cho Nam Nam đó, để cậu ấy nhìn nhiều hơn chút, biết rằng ngoài người này còn có người khác, như vậy sẽ không dễ bị người ta dỗ đi mất!”

Tô Dịch Phong cảm thấy rất có lý, Tô Nam chỉ đành nhìn Tần Du đầy bất lực.

“Tối nay con hẹn ăn với đối tác rồi, hai người tự đi mà chúc mừng đi!”

Gặp mấy kiểu tiệc chúc mừng thế này, đầu Tô Nam thật sự to lên, toàn là ăn uống chơi bời với đủ trò, cô đã quen không còn hứng thú, đi bàn chuyện làm ăn với đối tác còn tốt hơn.

Tần Du dứt khoát ngồi xuống cạnh cô, hạ giọng:

“Lần này khác mà, tôi chuẩn bị hoạt động bất ngờ cho cậu đó, người mẫu nam nổi tiếng trong và ngoài nước đều tới, toàn là style cậu thích, kiểu gì cũng phải đi xem chứ!”

Tô Nam nhìn cô ấy không nói gì. Người mẫu nổi tiếng trong và ngoài nước? Tần Du không tích cực với việc làm ăn nhà mình mà lại nhiệt tình với những chuyện thế này, thật sự không biết nói gì nữa.

Bên cạnh, Tô Dịch Phong dán mắt nhìn mặt nước, như thể chỉ tập trung vào con cá trong hồ.

“Tiểu Nam này, đi ăn với họ có gì vui đâu, để anh con đi là được rồi, con đi chơi với Tiểu Du đi, chơi lâu chút cũng được, không cần vội về!”

Tô Nam: “…”

Cô nghi ngờ Tô Dịch Phong vừa rồi có nghe lén lời Tần Du.

Tần Du hào hứng kéo Tô Nam đi ngay:

“Bác Tô yên tâm, bọn con nhất định về sớm.”

Tô Dịch Phong vẫy tay phía sau:

“Không cần không cần.”

Quản gia và người làm đứng bên cạnh: “…”

Tại quán bar Nhất Thính, trong phòng riêng, Tô Nam và Tần Du lần lượt đi vào, Ninh Triệu Liễu và Trình Ý mỗi người ngồi một bên sofa, cầm điện thoại, ai lo việc nấy.

Trước mặt đứng đầy người mẫu nam, Tô Nam nhìn một lượt, có vài người còn là mẫu đang cực hot, nổi tiếng trong và ngoài nước, vậy mà giờ họ đều ngoan ngoãn ngồi đó, thoải mái trò chuyện.

Tô Nam cảm nhận vô số ánh mắt nóng rực hướng về mình, lập tức hối hận vì đã đến, nhưng Tần Du không cho cô cơ hội chạy, đẩy thẳng cô vào trong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tô Nam mặc chiếc váy đen ôm dáng dài, đường cong cơ thể được tôn lên trọn vẹn, trang điểm tinh xảo. Ở nơi này không hề thấy lạc lõng, ngược lại so với vẻ lạnh nhạt ngày thường thì hoàn toàn khác.

Ninh Triệu Liễu vui vẻ vẫy tay gọi cô, đôi mắt hơi mơ màng, có vẻ đã say.

Tô Nam đi tới ngồi xuống:

Tửu Lâu Của Dạ

“Cậu uống nhiều rồi sao?”

Cô ấy cười nhạt:

“Mới có chút xíu thôi.”

Ninh Triệu Liễu thần thần bí bí ghé sát lại:

“Tôi chuẩn bị cho cậu một món quà, đúng style cậu thích luôn!”

Nói rồi cô ấy vẫy tay về phía người ngồi trong góc, người đàn ông cao lớn đó ngồi yên, đường nét nghiêng mặt lạnh nhạt và cô độc.

Tô Nam vừa nhìn liền sững người:

“Phó…”

Phó Dạ Xuyên? Nhưng người đó quay đầu lại, đôi mắt dịu dàng hơn Phó Dạ Xuyên rất nhiều, không có sự lạnh lùng tính toán, khí chất lại giống một chàng trai trẻ trong sáng vừa bước ra từ khuôn viên trường, lạnh nhạt nhưng thuần khiết, nhưng ngũ quan của anh ta lại có bảy phần giống Phó Dạ Xuyên, nhìn còn giống người nhà họ Phó hơn cả cháu ruột Phó Ngôn Nghi.

Thấy vẻ mặt kinh ngạc của Tô Nam, Tần Du và Ninh Triệu Liễu lập tức kéo người đàn ông đó lại gần.

“Anh ấy không liên quan gì đến Phó Dạ Xuyên đâu, anh ấy tên là Hứa Đằng, một người mẫu debut ở nước ngoài, lúc tôi làm show bên đó thì gặp, vừa nhìn là biết cậu chắc chắn thích, nên tôi mang về luôn!”

Ninh Triệu Liễu cười híp mắt, vô cùng hài lòng với món quà mình chuẩn bị.

Người đàn ông tiến lại gần, cả người sạch sẽ gọn gàng, ngũ quan trời sinh đẹp, chỉ là không có khí chất quý tộc và uy thế trời sinh như Phó Dạ Xuyên.

Anh ta dè dặt nhìn Tô Nam:

“Tô tiểu thư, tôi là Hứa Đằng.”

Tô Nam giật nhẹ khóe môi, nở nụ cười xã giao, rồi liếc sang Ninh Triệu Liễu.

“Cậu không biết tôi ghét người đó sao? Vậy mà còn mang người giống như vậy tới?”

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện