Phu quân của Quế Chi thẩm là Lâm Sơn vốn bị câm, nhưng bù lại có đôi tay khéo léo, thường ở nhà đan lát gùi, rổ, sàng mẹt để Quế Chi thẩm mang ra chợ bán.

Người trong thôn thường ghé qua nhà thẩm mua đồ dùng. Thấy mấy chị em Xuân Đào tới, thẩm có chút ngạc nhiên, bởi vừa nghe tin mấy đứa trẻ này đã bị đuổi ra khỏi nhà họ Lâm.

“Thẩm nương, chúng cháu tới xem muốn mua cái gùi ạ.”

Quế Chi thẩm tươi cười đon đả: “Vào đây mà xem, mấy hôm nay chưa tới phiên chợ nên đồ đạc vẫn còn đủ trong nhà.”

Xuân Đào theo thẩm vào trong, gùi đan xong xếp đầy một gian phòng, lớn nhỏ đều có, rất mực tinh xảo. Lại còn có cả sàng mẹt và rổ tre nhỏ, đường nan đều tăm tắp, sờ vào nhẵn nhụi không một chút dăm tre.

Nàng chọn một chiếc gùi vừa tầm lưng rồi hỏi giá.

Quế Chi thẩm đáp: “Cái gùi này mang lên huyện bán là mười tám văn, chỗ người trong thôn lấy mười lăm văn là được rồi.”

“Được ạ, cái này cháu lấy.” Xuân Đào vừa dứt lời, Quế Chi thẩm đã cười hỏi: “Ta nghe người trong thôn kháo nhau, mấy chị em cháu đã dọn ra ở riêng rồi hử?”

Xuân Đào khẽ gật đầu: “Dạ vâng.”

Quế Chi thẩm lại ân cần: “Thế một cái có đủ dùng không? Nếu thiếu cứ chọn thêm hai cái nữa.”

Xuân Đào mỉm cười đáp: “Hôm nay thì chưa ạ, trong túi chúng cháu không còn dư dả, đợi vài hôm nữa cháu lại sang tìm thẩm.”

Quế Chi thẩm hào sảng: “Thiếu tiền cứ ghi nợ đó, khi nào có trả thẩm sau cũng được. Có cần sàng mẹt gì không? Hay lấy thêm cái rổ nhỏ này, lên rừng hái nấm dùng tốt lắm.”

Nhìn chiếc rổ tre nhỏ nhắn, Xuân Đào đang định hỏi giá thì Quế Chi thẩm đã trực tiếp dúi vào tay nàng: “Nếu cần thì cái này thẩm tặng các cháu.”

Xuân Đào vốn không có thói quen nhận không đồ của người khác nên chần chừ chưa nhận. Quế Chi thẩm liền cười bảo: “Cứ cầm lấy đi, cái này chẳng đáng bao nhiêu tiền, coi như món quà đính kèm khi mua gùi. Sau này cần gùi lớn cứ lại đây tìm thẩm.”

Xuân Đào bèn tươi tỉnh nhận lấy: “Vậy cháu đa tạ thẩm nương. Nhà cháu giờ đang thiếu trước hụt sau, đồ dùng còn thiếu nhiều lắm, để cháu xem cần thêm gì sẽ lại sang nhờ thẩm.”

“Được, cứ thiếu đồ tre trúc gì thì bảo thẩm.”

Trả tiền xong, nàng đeo gùi, xách rổ tre cùng các muội muội rời nhà Quế Chi thẩm. Mấy chị em vui mừng khôn xiết.

“Tỷ ơi, Quế Chi thẩm tặng chúng ta cái rổ này, sau này đi hái nấm tiện biết bao.”

Xuân Đào cười nói: “Được, lát nữa chúng ta vào rừng hái nấm luôn.”

Mấy tỷ muội hớn hở về nhà, sân đã được quét dọn sạch bong, chổi tre dựng gọn gàng ở góc tường, vừa nhìn đã biết là do Bùi Anh làm.

Tâm trạng Xuân Đào đang tốt, nàng cất tiếng gọi: “Chúng ta về rồi đây!”

Bùi Anh từ trong nhà bước ra, thấy các nàng đeo gùi xách rổ, hắn bèn góp chuyện: “Lại mua thêm rổ nhỏ sao?”

Lâm Đóa Nhi lanh chanh đáp lời: “Không phải ạ, cái rổ này là Quế Chi thẩm tặng, chúng muội chỉ mua gùi thôi.”

Khóe môi Bùi Anh hơi nhếch lên, hắn nhìn Xuân Đào hỏi: “Lát nữa nàng có việc gì không? Ta định đi đặt bẫy bắt gà rừng.”

Xuân Đào đáp: “Cũng không có việc gì, chúng ta cùng đi đi.”

“Tiện thể vào rừng tìm ít nấm, tối về xào một bữa.”

Nghe nói đi bắt gà rừng, lại nghĩ tới món thịt gà, lão Tam và lão Tứ đều lộ vẻ mong chờ. Lâm Đóa Nhi đứng trước mặt Bùi Anh, ngẩng đầu hỏi: “Tỷ phu, gà rừng có dễ bắt không ạ?”

Bùi Anh đáp: “Cũng được, không khó lắm.”

“Thế bắt được gà rừng, chúng muội có được ăn thịt không?” Đóa Nhi hỏi tiếp.

Bùi Anh không trả lời ngay mà đưa mắt nhìn Xuân Đào. Đóa Nhi liền hiểu ý, quay sang nũng nịu: “Đại tỷ, bắt được gà rừng rồi có thể g.i.ế.c thịt ăn không tỷ?”

Xuân Đào nhìn "con sâu háu ăn" này, có chút bất lực: “Tối nay về tỷ thắng mỡ lợn, làm món cơm trộn mỡ lợn, các muội có ăn không?”

“Ăn ạ!” Đóa Nhi vừa nhảy cẫng lên vừa đáp. Xuân Đào nhấc gùi lên rồi gọi Đóa Nhi: “Xách rổ nhỏ của muội đi thôi.”

Chuẩn bị xuất phát, Bùi Anh vào phòng lấy con d.a.o mổ lợn, lại từ trong tay nải lấy ra một ống tre đựng một nắm lúa mạch, đây là "đồ nghề" chuyên dùng để dụ gà rừng của hắn. Khóa cửa xong, mấy người hứng khởi tiến về phía rừng sâu.

Vào đến rừng, Bùi Anh đi tìm chỗ đặt bẫy, giao hẹn nếu không gặp nhau giữa rừng thì sẽ đợi ở lối vào dưới chân núi. Xuân Đào vừa chỉ dạy các muội muội phương pháp hái nấm, vừa khom lưng len lỏi trong bụi rậm. Thỉnh thoảng lại vang lên tiếng reo hò của Lâm Xuân Hà và Lâm Đóa Nhi khi tìm thấy nấm.

Chưa đầy một canh giờ, rổ tre đã đầy ắp. Tuy là nấm tạp nham mỗi loại vài tai, nhưng rất thích hợp để nhà mình ăn. Đóa Nhi nhìn rổ nấm tươi rói, thèm thuồng mím môi: “Chẳng biết tỷ phu đã bắt được gà rừng chưa nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Xuân Đào nhìn trời thấy nắng đã ngả về tây, liền gọi các muội muội xuống núi đợi Bùi Anh.

Dưới chân núi, ngay mảnh ruộng của nhà họ Lâm.

Lúc giữa trưa về một chuyến, Điền thị đã rước theo mụ Tiền môi bà tới. Chẳng còn cách nào, bà ta đành phải lôi cả Lâm Tiên Nhi – vốn là kẻ chưa từng chạm tay vào đất cát – ra ruộng làm việc.

Mụ môi bà kia giống như miếng cao da ch.ó, bám lấy không buông, theo tận ra ruộng. Mụ đứng trên bờ ruộng hết lời tâng bốc gã Trương Bảo Gia nào là tốt ra sao, biết thương người thế nào, gả vào đó là hưởng phúc không hết. Đang mùa vụ bận rộn, nhà nhà đều ở ngoài đồng, cả ngày hôm đó chỉ toàn nghe tiếng mụ môi bà lẻo mép.

Có người nghe không lọt tai, cười mỉa: “Này đại nương, người đó tốt thế sao người không gả con gái mình vào đó mà hưởng phúc?”

Tiền môi bà cười đáp: “Lão bà t.ử ta không có cái phúc ấy, ta không có con gái, chỉ có mấy thằng con trai thôi. Các người không tin lời lão bà này sao?”

“Nếu không tốt, sao trước đây Điền tẩu t.ử lại nhờ ta mang sính lễ tới cho đại tôn nữ (cháu gái lớn) nhà bà ấy chứ?”

Mặt Điền thị đỏ bừng vì xấu hổ. Câu này không chỉ nói riêng Điền thị mà là đang bêu rếu cả nhà họ Lâm, khiến cả nhà ai nấy đều đỏ mặt tía tai, không còn lỗ nẻ nào mà chui.

Nhưng Tiền môi bà không có ý định buông tha, mụ nói tiếp: “Điền tẩu t.ử này thật là, không nỡ gả con gái đi sao? Các người cũng giúp ta khuyên bà ấy một câu, mười bảy tuổi rồi không còn nhỏ nữa, đang lúc tuổi xuân phơi phới để tìm nhà chồng, lỡ mất chuyến này là không còn cơ hội đâu.”

“Chuyện này chúng tôi chịu thôi, không có cái mồm lanh lợi như đại nương đây đâu.” Mọi người bàn ra tán vào.

Suốt cả buổi chiều, Tiền môi bà đứng trên bờ ruộng nói hươu nói vượn không biết mệt, dân làng được một phen xem náo nhiệt, còn người nhà họ Lâm thì cắm mặt xuống đất chịu nhục cả buổi.

Đến khi mọi người chuẩn bị thu dọn về nhà, vừa quay đầu lại đã thấy chị em Xuân Đào từ trong rừng bước ra. Trên lưng các nàng là gùi củi khô, trên tay xách rổ nấm đầy ắp, ai nấy đều kinh ngạc.

“Xuân Đào, các cháu hái được nấm trên núi đó hả?”

Xuân Đào thấy là người trong thôn, liền cười đáp: “Dạ vâng, thưa thẩm nương.”

Người kia nhìn chằm chằm rổ nấm, đầy vẻ ngưỡng mộ: “Chao ôi, hái được nhiều thế, toàn là nấm gì vậy?”

“Loại nào cũng có ạ, nấm Thanh Đầu, nấm Tùng Mao, nấm Bối Thổ đều có một ít, hơi tạp ạ.”

“Đám đường ca đường muội của cháu lên đó mấy chuyến rồi mà chẳng thấy nấm đâu, đúng là mấy đứa khéo tay thật.”

Phụ nhân kia vừa dứt lời, Xuân Đào ngước mắt thấy đám trẻ con nhà họ Lâm cũng đang nhìn chằm chằm vào rổ nấm của mình. Nàng cao giọng đáp: “Chị em chúng cháu không có việc gì làm, cứ ở trong rừng lang thang cả buổi mới hái được bấy nhiêu thôi ạ.”

Chị em Xuân Đào vừa nói vừa bước đi, Tiền môi bà liền gọi với theo: “Này Xuân Đào nha đầu, đợi một chút!”

Thấy mụ môi bà vừa gọi vừa chạy tới, Xuân Đào dừng bước. Chỉ thấy lão bà kia mắt sáng rực nhìn rổ nấm: “Đào nha đầu, nấm này nhiều thế kia cháu ăn sao hết, bán lại một nửa cho lão bà t.ử ta đi.”

Chỗ nấm này không quá nhiều, chừng bốn cân. Mang về rửa sạch xào lên cho năm người ăn thì có lẽ cũng chỉ vừa đủ, Xuân Đào vốn không muốn bán. Nhưng thấy mụ môi bà có vẻ rất muốn mua, mà nàng thì cũng đang thiếu tiền bạc, liền tiện miệng hỏi: “Bán một nửa thì bà trả bao nhiêu tiền?”

Tiền môi bà cười: “Năm văn tiền thế nào?”

“Không được, số này cháu để dành ăn.” Xuân Đào đáp giọng dửng dưng.

Thấy Xuân Đào không hề lay động trước năm văn tiền của mình, Tiền môi bà liền nâng giá lên tám văn. Thấy mụ thực sự muốn mua, Xuân Đào mím môi nói: “Một nửa này ít nhất cũng hơn hai cân, mười hai văn, cháu sẽ chia cho bà một nửa.”

Mọi người nghe giá xong đều hít một hơi lạnh, Tiền môi bà cũng im lặng một lúc lâu mới lên tiếng: “Được! Mười hai văn thì mười hai văn!”

Nói đoạn, Tiền môi bà từ trong ống tay áo lấy ra một cái túi vải. Xuân Đào ngồi xổm xuống, nhặt một nửa chỗ nấm trong rổ cho mụ. Dẫu sao cũng đã lấy tiền, nấm Bối Thổ không ngon lắm nên nàng không nhặt cho mụ. Lão bà t.ử nhìn túi nấm tươi rói, sảng khoái đếm mười hai đồng tiền đồng đưa cho Xuân Đào.

“Sau này nếu hái được nấm cứ để lại cho ta, ta vẫn lấy giá này.”

Xuân Đào cười đáp: “Đại nương à, nấm tạp mới có giá này, nếu toàn nấm ngon cả thì không có giá đó đâu.”

Tiền môi bà ngước mắt nhìn nàng một cái, u uẩn nói: “Biết rồi, biết rồi, chẳng qua là lão bà t.ử này già cả rồi, vào rừng không tiện thôi.”

Mua được nấm, mụ cũng chẳng thèm làm mối nữa, quay đầu bảo với Điền thị: “Điền tẩu t.ử, ta phải về nấu nấm ăn đây, vài hôm nữa lại sang nhé!”

Nói rồi, mụ xách túi vải bước đi thoăn thoắt. Xuân Đào chau mày, cái dáng vẻ đó mà gọi là "già cả vào rừng không tiện" sao? Chắc là sợ vào rừng hái nấm thì lỡ mất việc làm mối kiếm tiền thì có.

Chỗ nấm chưa đầy nửa rổ mà bán được tận mười hai văn, những người có mặt ở đó đều không khỏi ngưỡng mộ lẫn ghen tị. Họ chưa bao giờ nghĩ tới việc hái nấm mang bán, hằng năm đến mùa nấm, họ chỉ hái về rửa sạch rồi ăn cho đầy bụng.

Nếu biết nấm tạp cũng bán được tiền như vậy, họ còn ăn làm gì nữa? Trong lòng ai nấy đều thầm hạ quyết tâm, ngày mai phải bảo lũ trẻ trong nhà vào rừng hái nấm ngay.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện