Cuối tháng, chuyến hàng vận tải mới chuẩn bị khởi hành. Tôi theo sát mọi động tĩnh ở bến tàu. Lô hàng này vô cùng quan trọng, nếu thành công có thể thu về một khoản lợi nhuận khổng lồ.

Chiều tối, khi tôi đang kiểm tra sổ sách trong phòng làm việc thì nhận được điện thoại của đàn em. Cậu ta báo rằng đám đối thủ lại phái người tới giở trò tiểu xảo. Tôi vơ lấy cây dùi cui điện sau cánh cửa rồi lập tức đi kiểm tra tình hình.

Bước vào kho hàng ở cảng, tôi chẳng thấy bóng người nào. Ngay khi định gọi điện thoại, trên tường bỗng hắt lên cái bóng của một kẻ đang định đ.á.n.h lén. Tôi nhanh ch.óng nghiêng người né tránh. Ngay sau đó, từ cửa ập vào mấy gã đàn ông đeo khẩu trang và đội mũ kín mít. Đoán chừng bọn chúng đều tới để phá hoại hàng hóa.

Tôi lao vào cuộc ẩu đả với bọn chúng. Đàn em của tôi là Lý Nhạc cũng kịp dẫn người tới tiếp ứng. Trong phút chốc, căn phòng trở nên hỗn loạn vô cùng. Tiếng xô xát vang lên liên hồi, không ít hàng hóa bị đập nát.

Đối phương dường như đều là dân có nghề. Chỉ sau vài hiệp, tôi bắt đầu không trụ vững nữa. Tôi bị gãy mất hai chiếc xương sườn, chân cũng bị trẹo. Tôi ngã gục trên sàn, đầu đầy m.á.u, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi.

"Trần tổng, mày cũng có ngày hôm nay sao?" Tên cầm đầu cười lạnh một tiếng, "Cây to đón gió lớn, lô hàng hôm nay xem ra mày đừng hòng vận chuyển đi đâu được nữa." Nói đoạn, hắn ta bắt đầu ra lệnh cho đàn em đập phá.

Tôi gắng gượng muốn đứng dậy nhưng toàn thân rệu rã không còn chút sức lực nào. Một kiện hàng chứa đầy rượu vang bị xô đổ, dăm gỗ và mảnh chai vỡ văng tung tóe, chuẩn bị đổ ụp xuống người tôi. Mí mắt tôi trĩu nặng, thực sự đã kiệt sức rồi.

Một bóng xanh lướt qua. "Trần Vọng!"

17.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Thẩm Mộ đã kịp kéo tôi ra, giúp tôi thoát khỏi việc bị đống đổ nát kia đè bẹp. Nhóm vệ sĩ cậu ấy mang tới lao vào đ.á.n.h nhau với đám người kia.

Tôi được cậu ấy đưa lên xe. Máu thấm đẫm khắp người, nhuộm đỏ cả bộ quần áo, thậm chí còn vương đầy lên chiếc quần trắng tinh của Thẩm Mộ.

Thẩm Mộ nức nở, đôi bàn tay run rẩy nâng lấy đầu tôi: "Anh mở mắt ra đi, sắp đến bệnh viện rồi, nhanh thôi!"

"Không sao đâu... dù gì tôi cũng chẳng sống được bao lâu nữa." Tôi thều thào, có một dự cảm kỳ lạ rằng đây có lẽ là lần cuối cùng chúng tôi được gặp nhau.

"Không được nói bậy!" Những giọt nước mắt nóng hổi rơi lã chã trên mặt tôi.

Tôi khẽ nhếch môi, "Đừng khóc nữa... tôi có để lại cho hai cha con một khoản tiền, thẻ để trong ngăn kéo đầu giường ấy, mật khẩu là sinh nhật em. Còn có bảo hiểm nữa, đợi tôi c.h.ế.t đi, chắc chắn sẽ có người liên hệ với em." Tôi bắt đầu bàn giao hậu sự một cách rõ ràng.

Thẩm Mộ phát điên lên, "Ai cần tiền của anh chứ?! Nếu anh dám c.h.ế.t, em sẽ dắt theo con đi tìm anh ngay lập tức." Ngón tay cậu ấy run bần bật.

Chưa từng có ai lo lắng cho tôi đến nhường này. Ngay cả mẹ tôi khi thấy tôi bị thương, bà cũng chỉ lo việc này sẽ ảnh hưởng đến hình ảnh của nhà họ Kỳ, khiến bà bị ba Kỳ mắng nhiếc. Vậy mà nhóc điên này thế nhưng lại để tâm đến tôi hơn cả những gì tôi tưởng tượng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tôi muốn khuyên cậu ấy đừng quá kích động, hãy hít thở sâu, nhưng do mất m.á.u quá nhiều, tầm nhìn tôi tối sầm lại.

Tôi không còn cách nào để thốt ra những lời vỗ về. Tôi muốn chạm vào mặt cậu ấy lần cuối, nhưng ý thức chìm xuống, cánh tay buông thõng. Tôi lịm đi trong cơn kiệt quệ.

18.

Tôi thấy mình như đang chìm sâu dưới đáy biển. Xung quanh là một mảnh hỗn độn mờ mịt. Lúc thì nghe thấy âm thanh, lúc lại không. Mí mắt nặng trĩu không sao nhấc lên nổi.

Bên tai vương lại tiếng khóc quen thuộc, Thẩm Mộ đang gọi tên tôi. Tiếp đó, có người xông vào. Kỳ Ứng Bắc có vẻ rất giận dữ, anh ta đang đối đầu với Thẩm Mộ.

Thẩm Mộ lườm anh ta: "Anh đến đây làm gì?"

"Nếu tôi không đến, cậu còn định hại em ấy ra nông nỗi nào nữa?"

"Bớt cái thói vừa ăn cướp vừa la làng đi. Đừng tưởng tôi không biết, đám người đến gây sự rõ ràng là do việc làm ăn của nhà họ Kỳ các người không minh bạch mà ra." Thẩm Mộ túm c.h.ặ.t lấy cổ áo anh ta. Tuy chỉ là một Beta nhưng khí thế của cậu ấy chẳng hề thua kém đối phương chút nào, "Họ Kỳ kia, tôi nói cho anh biết, nếu Trần Vọng có chuyện gì, anh đừng hòng sống yên ổn!"

Không khí căng thẳng như dây đàn sắp đứt. Bác sĩ run rẩy bước vào, đưa ra một bản báo cáo về căn bệnh nan y. Cả hai người họ đều sững sờ.

Ngay sau đó, tôi cảm thấy người mình bị kéo mạnh một cái. Kỳ Ứng Bắc quát tháo đòi đưa tôi đi, "Em ấy là em trai tôi, tôi sẽ chăm sóc em ấy t.ử tế, mời bác sĩ giỏi nhất cho em ấy!"

Sắc mặt Thẩm Mộ sa sầm: "Anh đừng có giả nhân giả nghĩa nữa, lúc trước anh đã ở đâu hả? Ngoài tôi ra, không ai được phép chạm vào anh ấy!"

"Cậu!"

Hai người họ lao vào đ.á.n.h nhau một trận. Đây là địa bàn của nhà họ Thẩm, Kỳ Ứng Bắc bị một nhóm vệ sĩ thẳng tay ném ra ngoài.

Những âm thanh hỗn loạn bên tai cuối cùng cũng yên tĩnh lại. Tôi chìm sâu vào một giấc ngủ dài không mộng mị.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

19.

Khi mở mắt ra một lần nữa, ánh nắng ngoài cửa sổ rực rỡ đến ch.ói mắt. Tôi khẽ nheo mắt lại, ngón tay vừa cử động nhẹ đã làm Thẩm Mộ đang ngủ bên cạnh giật mình tỉnh giấc.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện