Bà luôn mong đợi tôi tranh giành gia sản. Nhưng tôi chỉ là một đứa con riêng mang họ khác, lại không phải m.á.u mủ nhà họ Kỳ, sao mà tranh lại được? Mẹ tôi hạ thấp giọng: "Con trai, bước tiếp theo con định làm gì, có cần mẹ làm nội ứng cho con không?"

"Mẹ đừng làm gì cả, cứ tiếp tục sống cuộc đời phu nhân giàu sang của mẹ đi." Tôi không muốn bà nhúng tay vào. Đến lúc tôi c.h.ế.t, bà đấu không lại Kỳ Ứng Bắc đâu.

Tôi tiếp quản bến tàu, công việc trở nên bận rộn hơn hẳn. Tôi còn mở rộng quy mô sản xuất, không chỉ trong thành phố mà bến tàu ở Hải Thị cũng đã đạt được thỏa thuận hợp tác với tôi.

Kỳ Ứng Bắc nghe tin, liên tục mấy lần hẹn tôi ra nói chuyện nhưng tôi không màng. Anh ta đe dọa tôi: "Trần Vọng, đừng tưởng bám được vào Thẩm Mộ là mày có thể chiếm được sản nghiệp nhà họ Kỳ."

Anh ta nghĩ nhiều quá rồi. Tôi không phải vì nhà họ Kỳ, tôi chỉ muốn kiếm thật nhiều tiền để lại cho Thẩm Mộ và đứa trẻ.

Đêm muộn, tôi rời khỏi một buổi tiệc xã giao tại khách sạn để về nhà. Vừa ra cửa đã bị chiếc Cayenne chặn đường.

Dưới ánh đèn đường, sắc mặt Kỳ Ứng Bắc mờ mịt không rõ, "Trần tổng dạo này bận rộn quá nhỉ, muốn gặp cậu một lần mà tôi phải đích thân tới đây chặn đường."

Giọng điệu mỉa mai châm chọc đó bị tôi cố tình lờ đi: "Có việc gì không?"

"......" Kỳ Ứng Bắc vẻ mặt có chút bất thường, muốn nói lại thôi. Tôi cứ tưởng anh ta định dạy dỗ mình, nhưng đợi hai phút vẫn chẳng thấy anh ta động tĩnh gì.

Tôi đang định gọi xe thì phía sau vang lên giọng nói vội vã. "Cậu và Thẩm Mộ... là nghiêm túc sao?"

"Cái gì?"

"Tôi đã điều tra chuyện của cậu và cậu ta, hai người trước đây là bạn Đại học, là cậu ta đeo bám cậu đúng không? Cậu không hề tự nguyện?"

Tôi nhíu mày, chẳng phải trước nay anh ta luôn không hứng thú với chuyện của tôi sao?

"Liên quan gì đến anh? Chẳng lẽ anh đang ăn giấm, đố kỵ vì Thẩm Mộ chọn tôi?"

Kỳ Ứng Bắc lập tức phản bác: "Làm gì có chuyện đó, tôi là lo cho cậu..." Anh ta chưa nói hết câu đã vội đổi lời: "Tôi lo cậu bị cậu ta xỏ mũi. Nhà họ Thẩm không dễ trêu vào đâu, cậu đừng để bị chơi đùa mà không biết, lại mang tiếng xấu cho nhà họ Kỳ."

Thần sắc Kỳ Ứng Bắc vẫn lãnh đạm tự chủ như cũ, giọng điệu chẳng khác gì sự xa cách thường ngày. Hóa ra cuối cùng, người anh ta lo lắng nhất vẫn chỉ có bản thân mình.

Tôi cười khẩy một tiếng: "Yên tâm đi, không có đâu."

Tôi gọi được xe. Lúc mở cửa xe, như chợt nhớ ra điều gì đó, tôi nói: "Đúng rồi, anh trai à, sau này không có việc gì thì đừng tìm tôi nữa, Thẩm Mộ không thích đâu."

"......" Sống lưng Kỳ Ứng Bắc cứng đờ.

Tôi lên xe rời đi. Không biết có phải tôi nhìn lầm không, nhưng qua gương chiếu hậu, sắc mặt anh ta khó coi đến cực điểm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

14.

Thẩm Mộ luôn có cách để nắm thóp mọi hành tung của tôi. Cậu ấy lại còn rất hay tự ái và dỗi hờn. Mà mỗi lần cậu ấy nổi cáu, ngày tháng của tôi chắc chắn chẳng dễ dàng gì. Để dỗ dành vị tổ tông này, tôi đành phải giữ khoảng cách tuyệt đối với Kỳ Ứng Bắc.

Về đến nhà đã là 12h đêm. Không ngờ Thẩm Mộ vẫn chưa ngủ, cậu ấy ngồi thu lù trên ghế sofa, nhìn tôi bằng ánh mắt u uất. Tim tôi thót lại một cái.

"Sao giờ này còn chưa ngủ? Chẳng phải tôi đã nói tối nay bận tiếp khách sao?"

Cậu ấy xán lại gần, mũi khẽ hít hà: "Anh vừa gặp Kỳ Ứng Bắc?"

"Em là Beta mà, cũng ngửi thấy được à?"

"Em ngửi thấy cái mùi nước hoa rẻ tiền của anh ta trên người anh. Hai người đã làm gì rồi?" Sắc mặt Thẩm Mộ trầm xuống. Lúc nhận được tin nhắn từ thám t.ử tư, cậu còn có chút không tin, giờ thì hay rồi, chứng cứ rành rành.

"Chẳng làm gì cả, chỉ nói vài câu thôi."

"Nói gì?"

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

"Em có thể bớt gây áp lực cho tôi được không?"

"Em gây áp lực?" Cậu ấy nghiến răng nghiến lợi túm lấy tôi: "Có phải anh vẫn còn tơ tưởng muốn dây dưa với anh ta không? Em nói cho anh biết, nằm mơ đi! Nếu anh dám qua lại với anh ta, em lập tức thuê người xử đẹp anh ta luôn!"

Thẩm Mộ lúc này chẳng khác nào một con mèo nhỏ đang xù lông, toàn thân dựng đứng gai nhọn. Tôi khẽ xoa sau gáy cậu ấy, cúi đầu vỗ về: "Hít thở sâu nào, đừng căng thẳng, cẩn thận ảnh hưởng đến con."

Bác sĩ đã dặn cậu ấy phải giữ tâm trạng ổn định, sao cậu ấy lại khó kiểm soát bản thân đến thế chứ?

"Tôi chẳng nói gì với anh ta cả. Anh ta sợ tôi tranh giành gia sản nên đến cảnh cáo tôi thôi."

Những chiếc gai nhọn trên người Thẩm Mộ dịu đi đôi chút. Cậu ấy rướn người hôn tôi, vết c.ắ.n rất sâu, "Sau này không được phép tiếp khách đến muộn thế này nữa. Việc gì phải bán mạng như thế, em thiếu tiền nuôi anh chắc?"

Làm gì có gã đàn ông nào lại đi tiêu tiền của “vợ” cơ chứ?

"Là tôi muốn kiếm tiền nuôi hai cha con em." Lời này vừa thốt ra, ánh mắt Thẩm Mộ nhìn tôi lập tức thay đổi.

Khóe môi cậu ấy cong lên, biểu cảm trở nên mềm mại vô cùng, giống như một con mèo nhỏ đang lật ngửa bụng ra làm nũng, "Anh muốn nuôi em đến thế sao? Vậy giờ chúng ta là quan hệ gì?"

"......" Tôi im lặng.

Cậu ấy từng bước tiến lên, khiến tôi lảo đảo ngã ngồi xuống tấm t.h.ả.m trải sàn, "Sao không nói gì? Thật ra anh cũng có chút để tâm đến em, đúng không?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện