Vì đêm trước đi săn nên vừa sập tối là cơn buồn ngủ ập đến với ta.

 Ngoài trời lạnh lẽo, lão gia và phu nhân ôm nhị công t.ử ngủ trong lòng, còn ta thì nằm tựa lưng vào lưng công t.ử. 

Cách đó không xa là tiếng ngáy sau khi uống say của bọn quan sai.

Công t.ử bỗng nhiên lên tiếng, giọng nói trầm thấp đầy cuốn hút: 

"A Châu, sau này ngươi không cần tự xưng nô tỳ nữa." 

Ta mơ màng đáp lại: "Ồ, nô tỳ biết rồi." 

Công t.ử: "A Châu, ngươi..."

Ta chẳng hay biết một cái chân của mình đã gác lên eo công t.ử tự bao giờ, trong mơ toàn là cao lương mỹ vị, ta chép miệng vài cái rồi chìm sâu vào giấc ngủ. 

Trong mơ, ta ôm lấy cái "gối" thơm thơm mềm mềm, kể từ sau cái c.h.ế.t của Đại cô nương, hiếm khi ta được một giấc ngủ ngon đến thế.

Sáng sớm hôm sau khi tỉnh dậy, công t.ử đã ngồi cách ta tận ba trượng. 

Ăn qua loa ít thịt hươu nướng, mọi người lại tiếp tục lên đường. 

Lúc ta định đến cõng công t.ử, tay ngài quệt một ít nhọ nồi rồi bôi lên mặt ta. 

Công t.ử ngắm nghía ta vài cái, dường như trút được gánh nặng:

 "Đi thôi."

Ta chẳng hiểu tại sao, nhưng cũng không sợ xấu. Có vẻ như ta chỉ quan tâm đến cái ăn mà thôi. 

Ban đầu ta cõng công t.ử, vài canh giờ sau lại đặt ngài xuống để cõng phu nhân yếu ớt.

 Phu nhân không nói gì, chỉ lặng lẽ rơi lệ trên lưng ta. Ta không thể hỏi nhiều, cũng không dám hỏi.

Đến lượt ta cõng nhị công t.ử, tiểu t.ử lập tức nhảy ra xa, đanh mặt nói:

 "Ta mới không thèm để một cô nương cõng! Ta không cần mặt mũi nữa sao?!" 

Được thôi, ta cũng chẳng nhất thiết phải cõng hắn ta. Chẳng qua mấy người Ôn gia đều bị thương, mà ta thì bẩm sinh sức lớn.

 Đêm qua lại uống một bụng m.á.u hươu, sức lực trong người cứ rạo rực không có chỗ dùng.

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé! Mấy ngày tiếp theo, ngày tháng vẫn cứ thế trôi qua. 

Công t.ử trở nên kỳ lạ, ban ngày thì không sao, nhưng hễ cứ đêm xuống là ngài chẳng buồn để ý đến ta, cũng chẳng thèm lên tiếng.

Thịt hươu sắp ăn hết, tính tình bọn quan sai lại bắt đầu trở nên hung bạo. Trong lòng ta cũng đã có dự tính. 

Tuy ta không hiểu lòng người nhưng ta có thể "vẽ hổ theo mèo". 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nếu bạc có thể mua chuộc quan sai, một con hươu cũng có thể mua chuộc bọn chúng, vậy thì... những thứ hữu ích khác cũng có thể mua chuộc được.

Ta muốn gia đình công t.ử thuận lợi, an toàn đến được nơi lưu đày, thì phải dâng lên thứ mà quan sai cần. 

Vì thế, ta lại đi săn. Có kinh nghiệm lần trước, lần này ta khiêng về một con lợn rừng.

Thấy phía trước không xa là trấn nhỏ, ta đề nghị: 

"Quan gia, ta phát hiện ra một ổ lợn rừng, tối nay hành động thêm vài chuyến nữa có thể săn thêm được mấy con. Chúng ta có thể đem bán, đổi lấy những thứ cần thiết ở thị trấn."

Bọn quan sai nhìn ta cười hớ hớ, đồng ý với đề nghị đó. Chúng dường như nhận ra rằng đi theo ta sẽ có lợi.

 Đêm đó, trước khi ta lên đường, công t.ử nắm lấy tay ta, ngài không biết kiếm đâu ra một viên kẹo hạt dẻ lén nhét vào miệng ta: 

"A Châu, đ.á.n.h không lại thì chạy, tuyệt đối không được gượng ép."

Ta rất hiếm khi được ăn kẹo. Thuở nhỏ cha nuôi từng mua cho một lần. 

Sau này đi theo công t.ử mới thỉnh thoảng được ăn. 

Lúc này, viên kẹo hạt dẻ lăn tròn trên đầu lưỡi, ta vui sướng đến nỗi như muốn tỏa bong bóng, cảm thấy sức lực lại tràn trề.

Dao g.i.ế.c lợn, đ.â.m vào trắng hếu rút ra đỏ tươi. Ta quá rành làm sao để g.i.ế.c c.h.ế.t trong một đòn. 

Mỗi lần ta vác lợn rừng về, quan sai cười không khép được miệng, còn công t.ử thì luôn tự mình kiểm tra tình trạng của ta.

Bận rộn suốt cả đêm, tổng cộng săn được bốn con lợn rừng. 

Mặt ta đầy m.á.u, phu nhân định lau cho thì bị công t.ử ngăn lại. 

Phu nhân dường như nhanh ch.óng hiểu ra điều gì, mỉm cười dịu dàng:

 "A Châu nhà chúng ta, cứ thế này là tốt nhất."

Quan sai dùng lợn rừng đổi lấy bạc và rượu thịt. Người nhà họ Ôn cũng được hưởng ké. 

Đêm xuống, bọn quan sai dẫn theo mấy ả nữ nhân lẳng lơ về, cả đám uống say mèm, ôm ôm ấp ấp. 

Chẳng mấy chốc, ta đã nghe thấy những âm thanh lạ lùng như tiếng mèo kêu.

Ta định ngó đầu xem thử thì công t.ử kéo ta lại, dùng đôi tay bịt c.h.ặ.t tai ta. 

Ta phát hiện phu nhân cũng đang bịt tai nhị công t.ử. Ta lườm công t.ử một cái. 

Dựa vào cái gì mà ngài nghe được còn ta thì không? 

Công t.ử quay mặt đi, dường như thở dài một tiếng thật dài.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện