Ta e thẹn vỗ nhẹ một cái lên l.ồ.ng n.g.ự.c Đoạn Thành Cẩn.

“Thế t.ử.”

“Ngài nói gì vậy.”

“Người ta là nữ t.ử yếu đuối mà.”

Đoạn Thành Cẩn.

“……”

Ta cúi đầu nhìn xuống, trên cơ n.g.ự.c rắn chắc của Đoạn Thành Cẩn, rõ ràng in hằn một dấu tay đỏ ch.ói.

Ta vác Đoạn Thành Cẩn về phòng.

Xoa bóp toàn thân kinh lạc và huyệt đạo cho hắn.

Tình trạng của Đoạn Thành Cẩn có phần khác với Tạ Ninh Viễn.

Tạ Ninh Viễn bị thương xương sống.

Còn Đoạn Thành Cẩn là tổn thương kinh mạch.

Dù sao thì cụ thể ta cũng không hiểu rõ.

Cứ dùng sức mà bóp là được.

Quả nhiên ta đúng là một nữ t.ử hùng tráng oai phong, bóp liên tục nửa tháng, Đoạn Thành Cẩn liền cảm thấy hai chân có cảm giác.

Hắn vén chăn lên.

“Xuân Hỷ cô nương.”

“Cô xem.”

“Vừa rồi chân ta có phải đã động rồi không?”

“Thật sao.”

“Ta xem nào.”

Ta hấp tấp chạy tới bên giường, rồi…

Thấy mặt ta đỏ bừng, Đoạn Thành Cẩn vội vàng kéo chăn đắp lại.

“Xin lỗi Xuân Hỷ cô nương.”

“Ta không biết.”

Ta e thẹn cúi đầu.

“Không sao.”

Có những thứ, vốn dĩ là không giấu được.

Đoạn Thành Cẩn đắp chăn xong, lúc này mới quay sang nói chuyện với ta.

“Xuân Hỷ cô nương.”

“Nghe nói cô nương đã chăm sóc Thế t.ử của Phủ Trấn Bắc Hầu suốt ba năm.”

“Hắn…”

“Là người như thế nào?”

Ta buột miệng đáp.

“Mông không to bằng ngài.”

“Không trắng bằng ngài.”

“Cũng không vểnh bằng ngài.”

Đoạn Thành Cẩn: “???”

20.

Chớp mắt, lại là một năm tháng tư, ta làm việc tại Phủ Nhiếp Chính Vương đã tròn ba năm.

Suốt một năm nay, ta và Thế t.ử Đoạn Thành Cẩn sớm tối ở bên nhau.

Ta phát hiện hắn không chỉ tính tình ôn hòa, đối đãi rộng lượng, mà còn vô cùng lễ độ.

Ví dụ như từ đầu đến cuối, hắn chưa từng gọi ta là Xuân Hỷ, mà lúc nào cũng xưng hô đầy đủ là Xuân Hỷ cô nương.

Dù ta chỉ là nha hoàn do mẫu thân hắn mời đến chăm sóc, nhưng đối với ta, sự tôn trọng ấy quan trọng hơn tất thảy.

Hoa đào trong núi nở muộn, ta vác Đoạn Thành Cẩn lên xe ngựa, đưa hắn ra ngoại thành dạo chơi.

Từ xa xa, liền nghe có người gọi ta.

“Xuân Hỷ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Con nha đầu c.h.ế.t tiệt này chạy đi đâu rồi?”

“Lâu như vậy không thấy bóng dáng.”

“Làm ta tưởng ngươi bị Tạ Ninh Viễn tên điên kia bắt đi.”

“Ta còn định đi báo quan đây!”

Ai lại quan tâm ta đến mức ấy chứ? Hóa ra là tẩu tẩu của ta, người vừa xinh đẹp vừa thiện lương, lại ra tay vô cùng hào phóng.

“Tẩu tẩu.”

“Làm tẩu tẩu phải lo lắng rồi.”

“Ta quên chưa nói với mọi người.”

“Giờ ta đang làm việc tại Phủ Nhiếp Chính Vương.”

“Chăm sóc Thế t.ử của Nhiếp Chính Vương.”

Tẩu tẩu nghe xong liền kinh ngạc đến tròn mắt.

“Cái gì?”

“Muội vậy mà lại leo lên được Phủ Nhiếp Chính Vương?”

“Con nha đầu này.”

“Đúng là có bản lĩnh không nhỏ!”

“Nhờ lời chúc của muội.”

“Khoa thi năm nay, huynh trưởng của muội may mắn đỗ Trạng nguyên.”

“Ban đầu ta còn định gả muội cho vị Thám hoa cùng khoa.”

“Để hắn che chở cho muội.”

“Không ngờ lại là ta lo lắng dư thừa.”

Người ta nói trưởng tẩu như mẫu, khoảnh khắc ấy ta suýt nữa đã quỳ xuống gọi nàng một tiếng mẹ.

Đây là nữ Bồ Tát xinh đẹp thiện lương cỡ nào, bản thân đã gả cho Trạng nguyên lang, còn một lòng muốn tác thành cho ta với Thám hoa lang.

Hóa ra trong lòng nàng, ta lại xứng đáng gả cho một người đàn ông tốt như vậy sao?

Tuổi ta cũng không còn nhỏ, sang năm đã tròn hai mươi, quả thật cũng đến lúc nên tính chuyện hôn nhân.

Ta đang định mở miệng đồng ý, thì nghe Đoạn Thành Cẩn lên tiếng.

“Xuân Hỷ cô nương chẳng phải đã hứa hôn với tại hạ rồi sao?”

“Sao còn có thể hứa cho Thám hoa lang nữa?”

Nghe lời này, tẩu tẩu, ca ca, còn cả Thám hoa lang đứng bên cạnh đều đồng loạt nhìn ta bằng ánh mắt vừa kinh ngạc vừa hóng chuyện.

Thám hoa lang do dự một lát rồi mở miệng.

“Xuân Hỷ cô nương.”

“Cô nương không biết sao?”

21.

Ta vẫn còn chìm trong lời nói của Đoạn Thành Cẩn, nhất thời chưa kịp hoàn hồn.

Nghe vậy, ta khó hiểu hỏi lại: “Ý là sao?”

Thám hoa lang tên là Hứa Văn Tài, là biểu đệ của tẩu tẩu, nghe vậy liền chậm rãi giải thích: “Từ sau khi cô nương rời khỏi phủ Trấn Bắc Hầu, vị tiểu Hầu gia của phủ Trấn Bắc Hầu kia liền làm ầm ĩ không yên.”

“Hắn khăng khăng nói là biểu tỷ ghen tuông, bắt giữ cô nương không chịu thả người, đã đến phủ Thuận Thiên gây chuyện mấy lần.”

“Sau đó không biết nghĩ thông thế nào, liền ra chiến trường, ba năm qua đ.á.n.h thắng mấy trận, nghe nói sắp ban sư hồi triều, nếu hắn nhìn thấy cô nương, nhất định sẽ quấn lấy không buông!”

Chỉ thấy Đoạn Thành Cẩn vốn đang ngồi trên xe lăn, bỗng nhiên đứng phắt dậy.

“Xuân Hỷ cô nương, đừng gả cho hắn, gả cho bản thế t.ử có được không?”

Bốn người chúng ta vốn đã đủ chấn động, lúc này lại càng chấn động hơn.

Chu Ngạn Thần nói: “Nghe nói muội muội là cao thủ y thuật, có thể khiến người liệt giường đứng dậy, không ngờ lại là thật sao?”

Hứa Văn Tài nói: “Đoạn thế t.ử năm xưa quét ngang Man Di, liên tiếp hạ hơn trăm thành Tây Vực, anh danh chấn động thiên hạ, chỉ tiếc bị thương nên ẩn mình nhiều năm, không ngờ cuối cùng cũng lại đứng dậy!”

Lăng Huệ Nương nói: “Muội muội, người này vừa đẹp trai hơn, xuất thân lại cao hơn, nhân phẩm cũng tốt hơn, mau đồng ý đi!”

“Là vậy sao?”

Ta gãi gãi sau đầu, chần chừ nói: “Nhưng ta chỉ là nha hoàn mà, thật sự có thể gả cho thế t.ử của Nhiếp Chính Vương sao, ta xứng sao?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện