Tạ Ninh Viễn hừ lạnh một tiếng.
“Thấy bản thế t.ử đứng dậy được, ngươi có phải rất vui không?”
“Đại phu nói là nhờ ba năm nay ngươi ngày nào cũng giúp bản thế t.ử xoa bóp, bản thế t.ử mới có thể hồi phục như thường.”
“Không ngờ ngươi lại vì bản thế t.ử mà làm nhiều như vậy.”
“Quả nhiên ngươi yêu bản thế t.ử sâu đậm.”
À, cái cảm giác xứng đáng này.
Đây đúng là đàn ông.
Tự tin đến mức khiến người ta cạn lời.
Ta không phủ nhận, chỉ lẳng lặng chìa tay ra.
“Không ngờ ta giấu kỹ như vậy cũng bị ngươi phát hiện rồi, ta đã tốt với ngươi như thế, vậy ngươi cho ta ít tiền đi.”
Ta sắp chạy trốn rồi, tiền càng nhiều càng tốt.
Tạ Ninh Viễn nói: “Ngươi tưởng ta sẽ giống người khác, dùng tiền để sỉ nhục ngươi sao?”
“Ta muốn cho ngươi thứ tốt hơn, vị trí chính thê của ta.”
Đúng là toàn cho mấy thứ chẳng ai thèm.
15.
Ta vội vàng che mặt, giả bộ thẹn thùng, chạy đi tìm tẩu tẩu.
“Tẩu tẩu, không xong rồi, không xong rồi, Tạ Ninh Viễn đứng dậy được rồi, hắn muốn đến phá hôn lễ của tẩu tẩu, tẩu tẩu mau gọi người đuổi hắn đi.”
Tẩu tẩu quả nhiên không hổ là thiên kim Tướng phủ, khí thế mười phần.
Nàng đập bàn một cái.
“Cái gì, hắn ăn gan hùm mật gấu rồi sao?”
“Năm đó hai nhà định hôn, chẳng qua là ý nguyện một phía của bậc tổ phụ.”
“Đương kim thánh thượng trọng văn khinh võ, phụ thân ta trong triều như mặt trời ban trưa, còn Hầu phủ của hắn thì đã sa sút.”
“Giờ hôn ước đã hủy, hắn lấy tư cách gì mà dây dưa?”
Sau đó nàng liền sai người đ.á.n.h Tạ Ninh Viễn ra ngoài.
Tạ Ninh Viễn vừa bị kéo đi vừa gào to.
“Huệ nương, không phải như nàng nghĩ đâu!”
“Ta đến tìm thế t.ử phu nhân của ta!”
Tẩu tẩu nói: “Ngươi còn nói ngươi không đến quấy rối sao?”
“Người đâu, đ.á.n.h hắn ra ngoài, không ai được phá hôn lễ của bản tiểu thư!”
Ta mượn oai hùm.
“Người đâu, đ.á.n.h hắn ra ngoài, không ai được phá hôn lễ của ca ca và tẩu tẩu ta!”
Ngày thành hôn vô cùng náo nhiệt.
Văn võ bá quan toàn triều đều mang theo gia quyến tới dự.
Tạ Ninh Viễn ở bên ngoài quậy phá cả đêm vẫn không vào được, ngược lại còn trở thành trò cười khắp kinh thành.
Bởi vì hắn cứ liên tục gào lên.
“Ta đến tìm phu nhân của ta, trả phu nhân của ta lại cho ta.”
Mọi người đều cho rằng người hắn tìm chính là tẩu tẩu, tẩu tẩu cũng nghĩ như vậy.
Nàng đích thân chạy ra cửa mắng hắn một câu.
“Chó l.i.ế.m!”
Tạ Ninh Viễn tức đến muốn c.h.ế.t.
“Lăng Huệ Nương, ngươi mắng ai là ch.ó l.i.ế.m?”
“Xuân Hỷ đâu, bảo nàng ra đây!”
Tẩu tẩu quả nhiên rất nghĩa khí.
“Xuân Hỷ là muội muội của ta, sau này chính là người của phủ Tướng, ngươi bớt dây dưa với nàng đi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một tiếng muội muội vang lên như sét đ.á.n.h giữa trời quang.
“Cái gì, nàng thà làm thiếp cho rể ở rể của phủ Tướng, cũng không chịu làm nữ nhân của bản thế t.ử sao?”
Tẩu tẩu: “???”
16.
Trước đó đã nói rồi, tẩu tẩu là một người phụ nữ rất trượng nghĩa.
Nàng nghe lời của Tạ Ninh Viễn, liền tưởng rằng Tạ Ninh Viễn muốn bắt ta quay về làm thiếp.
Nàng trực tiếp đá cho hắn một cước.
“Cút đi!”
Sau đó quay lại nắm tay ta.
“Muội muội cứ yên tâm.”
“Muội đã đem cả ca ca của mình giao cho tẩu tẩu rồi.”
“Tẩu tẩu tuyệt đối sẽ không để muội chịu ủy khuất.”
“Ta có một tòa biệt viện ở ngoại thành kinh sư.”
“Muội tới đó trốn vài ngày.”
“Tạ Ninh Viễn không tìm được muội, tự nhiên sẽ yên phận.”
Tẩu tẩu đúng là người tốt thật sự, nếu ta là đàn ông thì tốt biết mấy, người gặp tẩu tẩu trước tiên vì sao lại không phải là ta chứ! Vì thế, ta cầm số bạc tẩu tẩu cho, dọn vào ở tại biệt viện của nàng.
Mỗi ngày không cần làm việc, còn có người hầu hạ, rảnh thì phơi nắng trong viện, ngâm mình trong ao nước nóng.
Cuộc sống như vậy trôi qua nửa tháng, ta liền tính đường bỏ trốn.
Tuy tẩu tẩu đối xử với ta rất tốt, nhưng dù sao cũng không phải tẩu tẩu ruột, lỡ đâu một ngày nào đó nàng tỉnh ngộ, muốn g.i.ế.c ta thì không ổn.
Không ngờ ta vừa chạy ra ngoài chưa bao lâu, liền bị một cỗ xe ngựa cùng một đội người bao vây lại.
Ta thầm nghĩ, ta biết ngay mà, nàng đúng là tẩu tẩu giả, ngoài mặt thì nói coi ta như muội muội ruột, sau lưng lại tìm người ra tay độc ác.
Không ngờ người bước xuống từ trong xe ngựa lại không phải là tẩu tẩu.
“Vị này hẳn là cô nương Xuân Hỷ?”
“Ta là Trương ma ma bên cạnh Vương phi của Phủ Nhiếp Chính Vương.”
“Là Vương phi nhà ta sai ta đến mời cô nương.”
Ta sững người.
“Vương phi?”
“Vương phi tìm ta làm gì?”
Ta không nhớ mình từng đắc tội với người của Phủ Nhiếp Chính Vương bao giờ.
Không ngờ Trương ma ma lại nói.
“Nghe nói cô nương y thuật và năng lực chăm sóc cực kỳ cao minh.”
“Ngay cả Ninh Viễn Hầu thế t.ử, người mà ai ai cũng nói cả đời không thể đứng dậy, dưới sự chăm sóc của cô nương cũng đã hồi phục như thường.”
“Thế t.ử nhà chúng ta năm ngoái bị thương trên chiến trường, liệt giường không thể đi lại.”
“Còn mong cô nương cứu giúp thế t.ử.”
“Tiền tháng, Vương phi nguyện ý trả ba mươi lạng bạc.”
Ta nói.
“Hả?”
“Cái này…”
17.
Năm đó, sở dĩ ta nhận lấy công việc vừa bẩn thỉu vừa mệt nhọc kia, hoàn toàn chỉ vì ba lạng bạc tiền tháng.
Nhưng bây giờ, ta đã là người có tiền rồi.
Ta không muốn tiếp tục đi làm thuê nữa.
Ta chỉ muốn về quê, an an ổn ổn làm một vị địa chủ phu nhân.
“Thấy bản thế t.ử đứng dậy được, ngươi có phải rất vui không?”
“Đại phu nói là nhờ ba năm nay ngươi ngày nào cũng giúp bản thế t.ử xoa bóp, bản thế t.ử mới có thể hồi phục như thường.”
“Không ngờ ngươi lại vì bản thế t.ử mà làm nhiều như vậy.”
“Quả nhiên ngươi yêu bản thế t.ử sâu đậm.”
À, cái cảm giác xứng đáng này.
Đây đúng là đàn ông.
Tự tin đến mức khiến người ta cạn lời.
Ta không phủ nhận, chỉ lẳng lặng chìa tay ra.
“Không ngờ ta giấu kỹ như vậy cũng bị ngươi phát hiện rồi, ta đã tốt với ngươi như thế, vậy ngươi cho ta ít tiền đi.”
Ta sắp chạy trốn rồi, tiền càng nhiều càng tốt.
Tạ Ninh Viễn nói: “Ngươi tưởng ta sẽ giống người khác, dùng tiền để sỉ nhục ngươi sao?”
“Ta muốn cho ngươi thứ tốt hơn, vị trí chính thê của ta.”
Đúng là toàn cho mấy thứ chẳng ai thèm.
15.
Ta vội vàng che mặt, giả bộ thẹn thùng, chạy đi tìm tẩu tẩu.
“Tẩu tẩu, không xong rồi, không xong rồi, Tạ Ninh Viễn đứng dậy được rồi, hắn muốn đến phá hôn lễ của tẩu tẩu, tẩu tẩu mau gọi người đuổi hắn đi.”
Tẩu tẩu quả nhiên không hổ là thiên kim Tướng phủ, khí thế mười phần.
Nàng đập bàn một cái.
“Cái gì, hắn ăn gan hùm mật gấu rồi sao?”
“Năm đó hai nhà định hôn, chẳng qua là ý nguyện một phía của bậc tổ phụ.”
“Đương kim thánh thượng trọng văn khinh võ, phụ thân ta trong triều như mặt trời ban trưa, còn Hầu phủ của hắn thì đã sa sút.”
“Giờ hôn ước đã hủy, hắn lấy tư cách gì mà dây dưa?”
Sau đó nàng liền sai người đ.á.n.h Tạ Ninh Viễn ra ngoài.
Tạ Ninh Viễn vừa bị kéo đi vừa gào to.
“Huệ nương, không phải như nàng nghĩ đâu!”
“Ta đến tìm thế t.ử phu nhân của ta!”
Tẩu tẩu nói: “Ngươi còn nói ngươi không đến quấy rối sao?”
“Người đâu, đ.á.n.h hắn ra ngoài, không ai được phá hôn lễ của bản tiểu thư!”
Ta mượn oai hùm.
“Người đâu, đ.á.n.h hắn ra ngoài, không ai được phá hôn lễ của ca ca và tẩu tẩu ta!”
Ngày thành hôn vô cùng náo nhiệt.
Văn võ bá quan toàn triều đều mang theo gia quyến tới dự.
Tạ Ninh Viễn ở bên ngoài quậy phá cả đêm vẫn không vào được, ngược lại còn trở thành trò cười khắp kinh thành.
Bởi vì hắn cứ liên tục gào lên.
“Ta đến tìm phu nhân của ta, trả phu nhân của ta lại cho ta.”
Mọi người đều cho rằng người hắn tìm chính là tẩu tẩu, tẩu tẩu cũng nghĩ như vậy.
Nàng đích thân chạy ra cửa mắng hắn một câu.
“Chó l.i.ế.m!”
Tạ Ninh Viễn tức đến muốn c.h.ế.t.
“Lăng Huệ Nương, ngươi mắng ai là ch.ó l.i.ế.m?”
“Xuân Hỷ đâu, bảo nàng ra đây!”
Tẩu tẩu quả nhiên rất nghĩa khí.
“Xuân Hỷ là muội muội của ta, sau này chính là người của phủ Tướng, ngươi bớt dây dưa với nàng đi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một tiếng muội muội vang lên như sét đ.á.n.h giữa trời quang.
“Cái gì, nàng thà làm thiếp cho rể ở rể của phủ Tướng, cũng không chịu làm nữ nhân của bản thế t.ử sao?”
Tẩu tẩu: “???”
16.
Trước đó đã nói rồi, tẩu tẩu là một người phụ nữ rất trượng nghĩa.
Nàng nghe lời của Tạ Ninh Viễn, liền tưởng rằng Tạ Ninh Viễn muốn bắt ta quay về làm thiếp.
Nàng trực tiếp đá cho hắn một cước.
“Cút đi!”
Sau đó quay lại nắm tay ta.
“Muội muội cứ yên tâm.”
“Muội đã đem cả ca ca của mình giao cho tẩu tẩu rồi.”
“Tẩu tẩu tuyệt đối sẽ không để muội chịu ủy khuất.”
“Ta có một tòa biệt viện ở ngoại thành kinh sư.”
“Muội tới đó trốn vài ngày.”
“Tạ Ninh Viễn không tìm được muội, tự nhiên sẽ yên phận.”
Tẩu tẩu đúng là người tốt thật sự, nếu ta là đàn ông thì tốt biết mấy, người gặp tẩu tẩu trước tiên vì sao lại không phải là ta chứ! Vì thế, ta cầm số bạc tẩu tẩu cho, dọn vào ở tại biệt viện của nàng.
Mỗi ngày không cần làm việc, còn có người hầu hạ, rảnh thì phơi nắng trong viện, ngâm mình trong ao nước nóng.
Cuộc sống như vậy trôi qua nửa tháng, ta liền tính đường bỏ trốn.
Tuy tẩu tẩu đối xử với ta rất tốt, nhưng dù sao cũng không phải tẩu tẩu ruột, lỡ đâu một ngày nào đó nàng tỉnh ngộ, muốn g.i.ế.c ta thì không ổn.
Không ngờ ta vừa chạy ra ngoài chưa bao lâu, liền bị một cỗ xe ngựa cùng một đội người bao vây lại.
Ta thầm nghĩ, ta biết ngay mà, nàng đúng là tẩu tẩu giả, ngoài mặt thì nói coi ta như muội muội ruột, sau lưng lại tìm người ra tay độc ác.
Không ngờ người bước xuống từ trong xe ngựa lại không phải là tẩu tẩu.
“Vị này hẳn là cô nương Xuân Hỷ?”
“Ta là Trương ma ma bên cạnh Vương phi của Phủ Nhiếp Chính Vương.”
“Là Vương phi nhà ta sai ta đến mời cô nương.”
Ta sững người.
“Vương phi?”
“Vương phi tìm ta làm gì?”
Ta không nhớ mình từng đắc tội với người của Phủ Nhiếp Chính Vương bao giờ.
Không ngờ Trương ma ma lại nói.
“Nghe nói cô nương y thuật và năng lực chăm sóc cực kỳ cao minh.”
“Ngay cả Ninh Viễn Hầu thế t.ử, người mà ai ai cũng nói cả đời không thể đứng dậy, dưới sự chăm sóc của cô nương cũng đã hồi phục như thường.”
“Thế t.ử nhà chúng ta năm ngoái bị thương trên chiến trường, liệt giường không thể đi lại.”
“Còn mong cô nương cứu giúp thế t.ử.”
“Tiền tháng, Vương phi nguyện ý trả ba mươi lạng bạc.”
Ta nói.
“Hả?”
“Cái này…”
17.
Năm đó, sở dĩ ta nhận lấy công việc vừa bẩn thỉu vừa mệt nhọc kia, hoàn toàn chỉ vì ba lạng bạc tiền tháng.
Nhưng bây giờ, ta đã là người có tiền rồi.
Ta không muốn tiếp tục đi làm thuê nữa.
Ta chỉ muốn về quê, an an ổn ổn làm một vị địa chủ phu nhân.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









