“C.h.ế.t rồi?”

Lạc Vũ thu lại quả cân, có phần cảnh giác nhìn vào trong căn phòng.

“Có vẻ là vậy.” Lộc Kim Triều cảm nhận bóng da rơi xuống t.h.i t.h.ể của Hạng Lương, quả thật không còn dò ra bất kỳ dấu hiệu sinh mệnh nào nữa, lúc này mới xác nhận đối phương đã c.h.ế.t thật.

Chỉ một lát sau, nhiệm vụ cũng xác thực điều đó.

Những dòng chữ trên cánh tay dần dần biến mất, tượng trưng cho việc nhiệm vụ đã hoàn thành.

Xác nhận xong, mọi người lúc này mới thả lỏng. Lạc Vũ nhìn t.h.i t.h.ể Hạng Lương, vẻ mặt có chút nghi hoặc:

“Anh ta không mang theo vật phẩm linh dị sao?”

【Tần Mộng】đã áp sát lên người Hạng Lương để lục soát t.h.i t.h.ể. Rất nhanh, nó phát hiện trên t.h.i t.h.ể có một món đồ tràn ngập khí tức của quỷ.

Nhất Tiếu Hồng Trần

Đó là một hũ kẹo thủy tinh lớn cỡ lòng bàn tay, bên trong còn khoảng hơn chục viên kẹo đủ màu sắc.

Lộc Kim Triều không rõ thứ này có tác dụng gì, nhưng không nghi ngờ gì, đây là một vật phẩm linh dị.

Ngoài ra, từ trong ống tay áo của Hạng Lương còn lôi ra được một con d.a.o mổ đã gỉ sét.

Dựa theo khí tức tỏa ra từ hai món đồ, hũ kẹo thủy tinh khiến Lộc Kim Triều cảm thấy khó chịu hơn, có lẽ nguồn gốc của nó còn mạnh hơn cả con d.a.o mổ.

【Tần Mộng】mang hai món đồ trở lại cho Lộc Kim Triều. Thấy cảnh này, Lạc Vũ trầm ngâm:

“Đã mang theo rồi, sao lại không dùng?”

“Có thể là điều kiện chưa thỏa mãn?” Lộc Kim Triều cầm hai vật phẩm linh dị vừa thu được. Tạm thời không biết công dụng của chúng, cô chỉ có thể cho vào túi trước.

“Cũng có thể là đã dùng rồi, nhưng không phát huy được tác dụng lớn?”

Nếu chức năng của vật phẩm linh dị quá đơn nhất, chủ yếu tác động lên quỷ, thì rất có khả năng nó không thể giúp Hạng Lương giữ mạng trong tình huống vừa rồi.

Nhưng hiện tại, bọn họ không rõ tác dụng cụ thể của hai món đồ này, cũng không thể phân tích thêm.

Không ai có ý kiến gì về việc Lộc Kim Triều trực tiếp lấy đi hai món đồ đó.

“Tôi cần xử lý t.h.i t.h.ể của anh ta một chút, các người đợi bên ngoài được không?” Nếu không cần thiết, Lộc Kim Triều vẫn không muốn biểu diễn nghệ thuật lột da trước mặt người khác.

May mà, giống như việc các vật phẩm linh dị bị lấy đi, những người còn lại cũng ngầm thừa nhận Lộc Kim Triều có quyền xử lý t.h.i t.h.ể do chính cô g.i.ế.c, bất kể cô định làm gì.

Sau khi Lạc Vũ và những người khác rời khỏi tiểu viện, Lộc Kim Triều liền chuẩn bị lột da.

Chỉ là bây giờ, nhờ có 【Tần Mộng】—một con rối da có sự thấu hiểu và công dụng đặc biệt đối với “da người”—Lộc Kim Triều đã không cần tự tay lột xuống một tấm da người hoàn chỉnh nữa. Kỹ thuật của 【Tần Mộng】giỏi hơn cô rất nhiều.

Chỉ cần quấn một vòng quanh t.h.i t.h.ể, sau đó, một tấm da hoàn chỉnh liền bị lột ra.

Vì Lộc Kim Triều đã thiết lập trước những phần không cần thiết, nên tấm da này được lột cực kỳ hoàn mỹ, đến cả xương cũng không cần cô tự lấy.

Tuy nhiên, để một t.h.i t.h.ể bị lột da c.h.ặ.t đ.ầ.u nằm lại đây thì cũng không hay lắm.

Lộc Kim Triều nghĩ đến những t.h.i t.h.ể bị thiêu trong hố trước đó—rõ ràng chỉ là lửa bình thường, vậy mà lại thiêu sạch không còn gì.

Cô điều khiển bóng da mang dầu và củi đến, đốt t.h.i t.h.ể trong khoảng đất trống của viện.

Nhiệt độ ngọn lửa rõ ràng không cao, nhưng t.h.i t.h.ể lại cháy dữ dội.

Lộc Kim Triều thậm chí còn nhìn thấy t.h.i t.h.ể bị ngọn lửa làm tan chảy.

Điều này hoàn toàn không khoa học, nhưng cô còn có thể điều khiển “quỷ” để khiêng xác thì…

Đợi một lúc, thấy t.h.i t.h.ể đã cháy gần xong, Lộc Kim Triều mới quay người rời khỏi tiểu viện.

Bên ngoài cửa, chỉ còn lại Thiên Lệ và Lạc Vũ chưa rời đi, đồng đội của Lạc Vũ đều không có mặt ở đây.

“Tôi bảo họ đi xem có ai nhân cơ hội này tìm dân làng không.” Thấy Lộc Kim Triều mở cửa đi ra, ánh mắt Lạc Vũ rơi về phía sau cô, nhìn thấy Hạng Lương vẫn đang cháy.

“Các cô có cảm nhận được gì không? Mệnh cách của Hạng Lương bây giờ hẳn đã dung hợp vào ngôi làng rồi.” Lộc Kim Triều hỏi.

Lạc Vũ lắc đầu:

“Tạm thời chưa có. Có lẽ chúng ta vẫn chưa phạm phải điều cấm kỵ?”

“Nhưng điều cấm kỵ sau khi Hạng Lương c.h.ế.t sẽ là gì?” Thiên Lệ có chút khó hiểu. Cô khá quen với Lộc Kim Triều rồi, thỉnh thoảng lại lóe lên mấy ý nghĩ linh tinh:

“Không được chơi mấy trò kiểu lá bài vậy à?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lộc Kim Triều cạn lời nhìn cô ấy một cái:

“Chẳng lẽ chúng ta còn ngồi đây đ.á.n.h Tá Lả chắc?”

Lạc Vũ thì nghiêm túc phân tích:

“Có thể sẽ liên quan đến hành động ‘rút’, ‘lấy’ gì đó?”

Không còn cách nào khác, mệnh cách của Hạng Lương khác với người trước—không phải là “cửa” hay một vật thể cụ thể nào, mà là rút bài, bài lá.

Dung nhập vào làng sẽ biến thành dạng gì, thật sự rất khó đoán.

Tuy nhiên, không thường thấy cũng có nghĩa là không dễ bị kích hoạt thường xuyên.

Lạc Vũ nghĩ một chút, tiện tay lấy ra một món đồ bất kỳ từ trong túi.

Không có chuyện gì xảy ra.

“Xem ra không phải loại phiền phức nhất.”

Điều phiền phức nhất mà Lạc Vũ vừa nghĩ tới là: chỉ cần tùy tiện làm chuyện gì liên quan đến “lấy”, “rút” đều có khả năng kích hoạt mệnh cách của Hạng Lương. Nhưng bây giờ xem ra không phải như vậy.

“Đã không biết, thì cũng không cần cố tình đi tìm.”

Lộc Kim Triều không định lập tức thử ra điều cấm kỵ mà Hạng Lương biến thành.

Rất đơn giản—bọn họ không rõ sau khi Hạng Lương c.h.ế.t và dung nhập vào làng, rốt cuộc là chỉ dung nhập lá bài anh ta rút được hiện tại, hay là… toàn bộ? Rồi sau khi phạm cấm kỵ sẽ nhận trừng phạt ngẫu nhiên? Nếu là vế sau, thì trong đống bài của Hạng Lương rất có thể có những thứ mang đến phiền phức to.

Cô đã dùng 【Chuyển Vận】, không chắc lúc nào vận rủi sẽ ập xuống.

So với việc thăm dò, chi bằng né tránh một chút.

Cách làm này cũng giống như thái độ của cô đối với dân làng—thà không biết gì mà né đi, còn hơn là chủ động tìm tới hỏi.

“Tôi định đi chỗ khác xem thử, lát nữa gặp lại nhé?” Lộc Kim Triều không có ý định ở cùng Lạc Vũ mãi.

Điều này khiến Lạc Vũ có chút bất ngờ. Trước đó, cô chủ động nói cho Lộc Kim Triều biết hướng đi của đồng đội mình, chính là có ý muốn buộc c.h.ặ.t hợp tác, trao đổi thông tin. Không ngờ Lộc Kim Triều lại hoàn toàn không ăn chiêu này.

“Được.” Trong lòng Lạc Vũ tuy ngạc nhiên, nhưng trên mặt chỉ mỉm cười.

Để đề phòng vạn nhất, cô đề nghị:

“Hay là trước tối nay chúng ta gặp nhau trao đổi tình báo một lần?”

Lộc Kim Triều đồng ý:

“8 giờ gặp ở đây.”

Nghĩ một chút, cô bổ sung thêm:

“Nếu trước 8 giờ lại có nhiệm vụ, thì tùy tình hình—nhiệm vụ phiền phức thì gặp sớm hơn.”

Lỡ đâu lại là loại nhiệm vụ tương tự, thì nhất định phải cân nhắc kỹ.

“Được.” Lạc Vũ đáp rất dứt khoát.

Cô ta trông có vẻ rất sẵn lòng hợp tác với Lộc Kim Triều.

Lộc Kim Triều biết vì sao—Lạc Vũ muốn trong điều kiện cố gắng sống sót rời khỏi đây, vẫn bảo toàn được nhiều đồng đội nhất có thể. Vậy thì cô ta cần một đồng minh đến từ thành phố khác, vừa hợp tác, vừa san sẻ rủi ro.

Giống như chuyện g.i.ế.c Hạng Lương vậy.

Nếu không hợp tác với Lộc Kim Triều, chỉ dựa vào cô ta và đồng đội, mọi việc chắc chắn sẽ không thuận lợi như thế.

Lộc Kim Triều cũng không để tâm.

Lợi dụng là chuyện hai chiều—bản thân cô cũng cần sự tiện lợi mà Lạc Vũ và đồng đội của cô ta mang lại.

Tách khỏi Lạc Vũ, Lộc Kim Triều quay sang nhìn Thiên Lệ:

“Động tĩnh của những người khác có gì kỳ lạ không?”

Thiên Lệ khẽ nhíu mày:

“Có một người đứng yên tại chỗ rất lâu rồi, tôi không chắc cô ta đang làm gì.”

Cô chỉ có thể cảm nhận vị trí và tình trạng sống c.h.ế.t, ngoài ra thì không cảm nhận được gì khác.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện