Trước kia mấy lần đến Càn Nguyên cung, đều không gặp được bệ hạ, trong lòng Nguyễn Bảo lâm vẫn ôm một bụng bực tức.
Hôm nay cô ta đặc biệt sai người nấu canh gà, sửa soạn xong xuôi định ra cửa, vừa vặn đụng phải Tô Bảo lâm.
Tình cảnh có chút ngượng ngùng.
Hộp đồ ăn trên tay Hình cô cô và Đồng Châu đều lộ rõ ý tứ — hai người đều muốn tiến cung hầu bệ hạ.
Tô Bảo lâm tính tình dịu dàng, dễ nói chuyện, xưa nay vẫn luôn làm vui lòng Nguyễn Bảo lâm, vì thế chỉ trò chuyện đôi ba câu, hai người đã tay trong tay cùng đi.
Dọc đường, Tô Bảo lâm mỉm cười nói:
“Lâu lắm rồi ta không được gặp bệ hạ, trong lòng vừa nhớ nhung, vừa lo sợ. Ta nhát gan, chẳng dám tùy tiện tới. Hôm nay cố lấy can đảm mới dám bước ra một bước. May mà gặp muội muội, có muội đi cùng, ta cũng yên tâm phần nào.”
Trước khi Nguyễn Hàm Trân tiến cung, Tô Bảo lâm từng được sủng ái.
Cô dáng vẻ nhỏ nhắn yêu kiều, dịu dàng ngoan ngoãn, vốn là kiểu mỹ nhân khiến nam nhân yêu thích.
Từ Thải nữ được thăng làm Bảo lâm, đủ thấy mấy tháng ấy từng được bệ hạ ưu ái không ít.
Chỉ tiếc, từ khi Nguyễn Tiệp dư qua đời, Nguyễn Bảo lâm nổi bật tiến cung, ánh trăng sáng trong mắt bệ hạ cũng bị thay thế.
Từ đó, ân sủng của Tô Bảo lâm bị chia bớt.
Nay, ngay cả Mạnh Tài nhân cũng được sủng hơn cô.
Nguyễn Bảo lâm nhìn cô, ánh mắt bình thản.
Tô Bảo lâm lại rất an phận, không oán trách, cũng không tự mình chạy đến Càn Nguyên cung làm mất mặt.
Hằng ngày chỉ ngồi trong điện may vá kim chỉ, thỉnh thoảng dạo ngự hoa viên, nghe nói còn hay tới Bảo Thành Trai tụng kinh, người luôn mang theo mùi đàn hương.
Cuộc sống như vậy đơn điệu, cũng có chút tịch mịch.
Nhưng Nguyễn Bảo lâm tin, cô thật sự cam lòng sống như thế.
Trước mặt người ngoài, Nguyễn Bảo lâm vẫn luôn mềm mỏng dễ gần, liền dịu giọng nói:
“Tỷ tỷ chớ nói thế, tỷ vào cung chưa bao lâu đã được phong làm Bảo lâm, tương lai không chừng còn có thể thăng lên cửu tần. Ngày sau có con trai con gái, chẳng phải càng tốt hay sao?”
Tô Bảo lâm cúi đầu, giọng có chút chán nản:
“Chuyện đó làm gì dễ. Quý phi nương nương, Đức phi nương nương đều là xuất thân danh gia vọng tộc, lại còn Mai Chiêu nghi và Mộ Dung Tiệp dư, ai nấy đều tài sắc vẹn toàn. Ngay cả Thôi Ninh Tần, tuy không nổi bật, nhưng ôn nhu săn sóc, lại có địa vị vững vàng.”
Thực ra Thôi Ninh Tần cũng chẳng phải tuyệt sắc gì, chỉ là vận may tốt.
Tuy hiện nay cũng bị Nguyễn Bảo lâm chia bớt sủng ái, nhưng thân phận vẫn cao hơn nhiều.
Nàng ấy vào cung đã lâu, được phong tần vị, dù không có công cũng có khổ, bệ hạ vốn luôn công bằng, chẳng nỡ khiến nàng ấy mất mặt.
Tô Bảo lâm vẫn cúi đầu, không thấy sắc mặt Nguyễn Bảo lâm, chỉ nhỏ giọng nói:
“Còn có Ngô Đoan Tần nương nương, chẳng phải cũng nhờ có hoàng tự mới được thăng vị sao? Ngô mỹ nhân chịu khổ trong cung suốt bốn năm năm, giờ mới được chút vinh quang.”
Nguyễn Bảo lâm khẽ cười, nhẹ giọng an ủi:
“Đừng vội, thời gian còn dài lắm.”
“Quả là đường xa, nhưng ta tự biết mình chẳng có ưu điểm gì." Tô Bảo lâm thở dài: "Giá như ta có được nửa phần nhan sắc của muội, cũng không phải lo lắng thế này.”
Nguyễn Bảo lâm bị cô thổi phồng mấy câu, trong lòng khoan khoái, mặt mày cũng không giấu được nụ cười.
“Tỷ khen quá lời rồi.”
Tô Bảo lâm kéo tay cô ta, hai người sánh vai đi, thân mật tựa vào nhau.
“Muội muội, nếu mai sau muội được tấn phong, trở thành chủ vị Trường Xuân cung, nhất định phải nhớ đến tỷ một chút.”
Trong lòng Nguyễn Bảo lâm thấy khó chịu, vốn chẳng muốn giúp gì địch thủ, nhưng ngoài mặt vẫn mỉm cười:
“Tất nhiên rồi.”
Cô ta khẽ vỗ tay Tô Bảo lâm, nói:
“Tỷ muội một lòng, mới mong cùng hưởng phú quý.”
Hai người vừa nói vừa cười, nhưng khi đến gần Càn Nguyên cung, lòng Nguyễn Bảo lâm lại bắt đầu thấp thỏm.
Bệ hạ xưa nay không thích cung phi thường xuyên lui tới nơi này. Mấy ngày qua vì biên cương có chiến sự, lại càng bận rộn. Từ lần trước tiếp kiến Khương Thải nữ, bệ hạ gần như không đặt chân vào hậu cung.
Diêu quý phi đóng cửa không ra, Từ Đức phi bệnh nặng nằm giường, Chu Nghi phi suốt ngày chỉ để tâm Đại hoàng t.ử, chẳng mấy ai để ý đến Hoàng thượng.
Các phi tần có vị thế đều vắng mặt, chỉ còn vài vị nương nương khác thay nhau lui tới Càn Nguyên cung, nhưng cũng khó mà được gặp người.
Nguyễn Bảo lâm trước từng tới một lần, không thấy mặt, hôm nay quyết gom hết dũng khí đến lần nữa.
Nếu vẫn không gặp được, e rằng vài ngày tới cô ra sẽ không dám đến nữa.
Ngồi chờ trong phòng khách, Nguyễn Bảo lâm như ngồi trên đống lửa.
Ngược lại, Tô Bảo lâm có vẻ bình thản hơn.
Hình cô cô nhìn qua, ấn nhẹ vai Nguyễn Bảo lâm, rồi khách khí nói với Tô Bảo lâm:
“Tô nương nương có vẻ rất trầm ổn.”
Nguyễn Bảo lâm cũng nhìn theo.
Tô Bảo lâm mỉm cười, song nét mặt lại hiện chút cay đắng:
“Ta biết bản thân không có hy vọng, không ôm hy vọng, thì cũng chẳng hồi hộp làm gì.”
Lời tuy nhẹ, nhưng ẩn ý u sầu.
Nguyễn Bảo lâm im lặng, không tiếp lời.
Một khắc... hai khắc... đến khắc thứ ba, tiểu hoàng môn truyền tin mới vội vã trở về.
Hai người cùng lúc khẽ nín thở.
Tiểu hoàng môn ghé tai nói mấy câu với Tiểu Lý Tử. Tiểu Lý T.ử liền tươi cười:
“Hai vị nương nương, xin mời theo lối này.”
Có thể gặp sao? Nguyễn Bảo lâm vì quá bất ngờ nên không để ý lời lẽ của Tiểu Lý Tử.
Không phải khẩu dụ triệu kiến của bệ hạ, mà chỉ là “xin mời”.
Dẫu vậy, với Nguyễn Bảo lâm và Tô Bảo lâm lúc này, điều ấy chẳng còn quan trọng.
Niềm vui ngoài ý muốn, ai còn để tâm câu chữ?
Hai người bước theo Tiểu Lý T.ử qua hành lang quanh co, rảo bước tiến về phía trước.
Nguyễn Bảo lâm vốn đã từng tới đây, nên nhớ đường. Cô ta nheo mắt nhìn vẻ mặt bình thản của Tiểu Lý Tử, bỗng hỏi:
“Tiểu Lý công công, chúng ta đang đến đâu vậy?”
Tiểu Lý T.ử khách khí đáp:
“Hồi Nguyễn nương nương, là Xuân Phong đình.”
Nguyễn Bảo lâm và Tô Bảo lâm đều chưa từng tới Xuân Phong đình trong Càn Nguyên cung, nghe vậy cũng không hỏi thêm gì, chỉ yên lặng bước theo.
Chẳng bao lâu sau, hai người được đưa vào bên trong Xuân Phong đình.
Trong đình đã bày sẵn mận đào, dưa ngọt, bên cạnh cắm một nhánh hoa nhài trắng muốt trong bình ngọc trắng. Tiểu Lý T.ử mời các nương nương an toạ, rồi cúi đầu nói:
"Tiểu nhân lui xuống trước, các vị nương nương xin chờ giây lát."
Y đi rồi, trong đình chỉ còn lại bốn người chủ tớ.
Nguyễn Bảo lâm thấy Tô Bảo lâm mặt mày lộ vẻ bối rối, biết cô chưa từng trải qua chuyện như vậy, bèn nhẹ giọng an ủi:
"Bệ hạ gần đây bận quốc sự, e là phải chờ thêm một lúc."
Tô Bảo lâm siết c.h.ặ.t khăn tay, khẽ "ừ" một tiếng.
Hai người ngồi thêm một hồi, mặt trời ngả về tây, ánh chiều rọi xuống vàng rực, chớp mắt đã qua gần nửa canh giờ.
Giờ phút này, đợi chờ quả là khó chịu.
Trong lòng căng thẳng, thấp thỏm không yên, vừa mong ngóng, vừa hoang mang, không biết nên trông đợi hay thất vọng.
Nguyễn Bảo lâm vốn tính tình sốt ruột, sắc mặt dần trầm xuống.
Hình cô cô thấy vậy, trong lòng biết không ổn, liền cúi đầu nói khẽ vài lời vào tai cô ta. Nguyễn Bảo lâm nghe xong, miễn cưỡng nở nụ cười.
Ngược lại, Tô Bảo lâm thì thầm:
"Bệ hạ... chẳng lẽ sẽ không gặp chúng ta sao?"
Hình cô cô nghe vậy, giật mình, vội đáp:
"Cho dù hôm nay không gặp, bệ hạ cũng ban cho hai vị nương nương được vào Càn Nguyên cung thưởng cảnh, chẳng phải cũng là có lòng thương xót hay sao? Không uổng một chuyến."
Quả thật là thế.
Nghĩ đến Mai Chiêu nghi, Thôi Ninh Tần, Tư Đồ mỹ nhân từng bị chặn ngoài cửa, nay hai nàng có thể vào trong, an toạ dùng trà, đã là không dễ.
Đúng lúc này, đại cung nữ Đồng Châu theo hầu Tô Bảo lâm bỗng cúi đầu khẽ kêu một tiếng.
Ba người quay đầu nhìn theo, chỉ thấy sắc mặt Đồng Châu trắng bệch, lắp bắp:
_Bản dịch thuộc về Hân Nghiên Lâu - MonkeyD. Vui lòng không ăn cắp dưới mọi hình thức.
Dtruyen, Truyenfull, Truyenplus, Wattpad, Cáo Truyện,..v..v.. là ĐỒ ĂN CẮP CHƯA ĐƯỢC CHO PHÉP!!!!!~_
"Kia... kia chẳng phải là Khương Thải nữ sao?"
Trong lòng Nguyễn Bảo lâm chấn động, lập tức nhìn về phía cô chỉ.
Quả nhiên, thấy Khương Vân Nhiễm đang dẫn một tiểu cung nữ từ Lưu Quang Trì đi tới.
Ánh chiều tà phủ lên vai nàng, tựa như dát một lớp vàng mỏng, y phục phất phơ trong gió, dáng đi khoan t.h.a.i nhẹ nhàng, giống như tiên nữ lạc xuống trần. Cho dù có hóa thành tro, Nguyễn Bảo lâm cũng nhận ra nàng.
Mới nãy đợi có hai khắc đã suốt ruột, giờ thấy Khương Vân Nhiễm ung dung bước đến, lòng cô ta liền tức giận bốc lên tận óc.
"Khương Thải nữ!"
Cô ta lạnh giọng quát:
"Ngươi vào Càn Nguyên cung bằng cách nào? Ai cho phép?"
Lời này, cứ như Khương Vân Nhiễm không thể nào đường đường chính chính mà bước vào nơi này.
Khương Vân Nhiễm tựa như giờ mới nghe thấy, chậm rãi quay đầu, nở nụ cười rạng rỡ. Nàng bước đi giữa ánh nắng vàng rực, tay áo khẽ bay, dáng người thanh thoát.
"Bái kiến Nguyễn Bảo lâm, Tô Bảo lâm. Các tỷ tỷ vạn phúc kim an."
Nàng cúi người thi lễ, đứng ngoài Xuân Phong đình, mà lại mang một khí thế như nhìn từ trên cao xuống.
Sắc mặt Nguyễn Bảo lâm lập tức sa sầm.
Dù Khương Vân Nhiễm là ai, chỉ riêng khuôn mặt này thôi cũng đủ khiến cô ta chán ghét. Huống chi giữa hai người từng có ân oán sâu nặng, nàng lại dám phản công, dám đổ vạ cô ta mưu tài hại mệnh, cuối cùng lại được phong phi, đúng là độc đến tận xương.
Chỉ cần liếc thấy nàng, tâm tình liền sinh phiền muộn.
Hình cô cô vội đè tay cô ta lại.
Cô ta tuy chưa đến nỗi hồ đồ, cũng không ngốc — vừa rồi Khương Thải nữ nhìn sang một cái, trong mắt chẳng có vẻ kinh ngạc, hiển nhiên đã biết các nàng đang ở đây.
Kết hợp với hướng đi của nàng, trong lòng Hình cô cô đã có suy đoán không lành.
Nhưng nếu nói ra cho Nguyễn Bảo lâm, cô ta nhất định nổi giận. Nơi này không phải Trường Xuân cung, không thể dung nổi tính tình kiêu ngạo của Nguyễn Bảo lâm.
Hình cô cô vốn là người hầu bên cạnh Liêu phu nhân hơn hai mươi năm, tính toán đâu ra đó. Bà thấp giọng khuyên:
“Nương nương, bệ hạ hôm nay rõ là bận rộn, không bằng chúng ta hồi cung, tránh quấy nhiễu long nhan.”
Lời nói có chừng mực, biết tiến lui đúng lúc.
Khương Vân Nhiễm chỉ nhàn nhạt liếc một cái, không để các nàng lui.
“Ta lâu rồi không gặp hai vị tỷ tỷ, trong lòng vẫn nhớ. Nay trùng hợp gặp gỡ, chẳng bằng cùng sang Xuân Phong đình uống chén trà, nói vài câu chuyện cũ, chẳng phải vui sao?”
Sắc mặt Nguyễn Bảo lâm lập tức trầm xuống.
Bên kia, Tô Bảo lâm nhíu mày hỏi:
“Khương Thải nữ, sao ngươi lại ở đây?”
Hình cô cô nghe xong, âm thầm kêu khổ trong bụng.
Quả nhiên, giọng sắc lạnh của Nguyễn Bảo lâm liền vang lên:
“Chỉ dựa vào cô ta?”
“Xuất thân từ tú nương, dựa vào cái gì mà lọt vào mắt bệ hạ?”
Cô ta quay đầu, ánh mắt lạnh như sương, nhìn thẳng Khương Vân Nhiễm:
“Nói đi, ngươi vào đây bằng cách nào? Nếu dám tự tiện xông vào Càn Nguyên cung, ta sẽ bẩm báo với bệ hạ, để người phạt ngươi tội tự tiện tiến cung!”
Thật là lớn gan.
Ngay cả Diêu quý phi cũng không thể tùy ý để người bị phạt xuống ngục, mà Nguyễn Bảo lâm lại dám há miệng định tội người khác như vậy.
Đôi lúc, Khương Vân Nhiễm cũng thấy kỳ lạ — nếu Nguyễn gia muốn chen chân vào quyền quý, đưa nữ nhi nhập cung, sao lại dưỡng ra tính tình ngông cuồng vô độ như thế?
Khương Vân Nhiễm rũ mắt, nhìn Nguyễn Bảo lâm đang ngồi yên bất động, trên mặt lại nở nụ cười càng thêm rạng rỡ.
“Ngoài trong Càn Nguyên cung đều có Nghi Loan vệ và Kim Ngô vệ canh giữ, nương nương nói xem, ta vào được bằng cách nào?”
Nàng tiến lên nửa bước, cúi đầu nhìn thẳng vào mắt đối phương.
Khoảng cách càng gần, gương mặt quen thuộc kia lại khiến Nguyễn Bảo lâm đau thắt trong lòng.
Nếu không phải năm xưa cô ta bệnh nặng bất ngờ, sao có thể để tiện nhân kia thừa cơ vào cung?
Người ấy dù đã mất, nhưng vẫn mãi sống trong lòng bệ hạ.
Mỗi khi nghĩ đến, Nguyễn Bảo lâm đều nghẹn nơi cổ, không biết giận vào đâu.
Kẻ kia đã sớm hương tiêu ngọc tán, không còn dấu tích.
Cơn giận, nỗi hận không nơi phát tiết, chỉ đành dồn nén trong lòng, đè nặng không yên.
Cả đời này, chưa từng có ai khiến cô ta chịu uất ức lớn đến thế.
Cô ta không oán thân bệnh nặng, không trách cha mẹ ép nữ nhi thay mình nhập cung. Cô ta hận — hận người vô tội kia không có quyền chọn lựa, bị ép rơi vào cạm bẫy.
Đó chính là Nguyễn Hàm Trân.
Là huyết mạch Nguyễn gia.
Đều là một lũ ích kỷ, lòng dạ hẹp hòi, coi người khác như cỏ rác. Trong lòng Khương Vân Nhiễm lạnh buốt, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười tươi như xuân hoa.
Nàng tiếp tục bước đến, gần như mặt đối mặt với Nguyễn Hàm Trân.
“Thần thiếp đâu dám vọng tưởng, được bước chân vào Càn Nguyên cung hôm nay, cũng là bệ hạ tự mình truyền gọi.”
Khương Vân Nhiễm mỉm cười, giọng nói mềm nhẹ, nhưng từng chữ lại khiến người nghe nhức tai.
“Bệ hạ quốc sự bận rộn, còn cố ý dặn ta tiếp đãi hai vị tỷ tỷ thật chu đáo. Hai người có hài lòng không?”
Lời vừa dứt, sắc mặt Nguyễn Hàm Trân khẽ biến, trong mắt hiện lên một tia tức giận.
Hiền lương thục đức, ôn nhu cung kính, đều là lớp mặt nạ cô ta đắp lên mà thôi.
Giờ phút này, trong lòng đã giận đến muốn phát điên.
Nếu nơi này là Trường Xuân cung, e rằng một cái tát đã rơi lên mặt Khương Vân Nhiễm rồi.
Nhưng đúng lúc ấy, có người nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô ta.
Cơn giận lập tức bị kiềm lại. Nguyễn Hàm Trân cố gắng bình tâm, gượng cười, cong môi đáp:
“Cho một Thải nữ đến tiếp đãi hai vị Bảo lâm, thật là nực cười.”
Dù cô ta biết rõ Cảnh Hoa Diễm là cố ý sắp đặt như thế, cũng không thể không nuốt xuống.
Nếu đã để Nguyễn Bảo lâm và Tô Bảo lâm cùng gặp Khương Vân Nhiễm, hẳn là muốn xem ba người va chạm ra sao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Muốn xem Khương Vân Nhiễm có bao nhiêu phần hận thù, bao nhiêu phần tâm cơ.
Nếu bệ hạ muốn xem trò hay, Khương Vân Nhiễm dĩ nhiên phải diễn cho tròn vai, không thể để hắn thất vọng.
Nghe Nguyễn Bảo lâm vừa dứt lời, Khương Vân Nhiễm lập tức đổi nét mặt, nhẹ nhàng than:
“Ta cũng từng nói vậy, nhưng bệ hạ không nghe. Việc mời hai vị nương nương vào, người lại để ta quyết. Ta còn biết làm sao bây giờ?”
“Vô lễ!”
Nguyễn Bảo lâm không nhịn được nữa, đập mạnh một cái xuống bàn.
Tô Bảo lâm cúi đầu, không nói một lời.
Khương Vân Nhiễm chỉ liếc cô một cái, ánh mắt lại quay về phía Nguyễn Bảo lâm.
Trong lòng nàng thầm nghĩ: Nguyễn Hàm Trân ra tay còn quá mềm, không đủ mạnh để ép Nguyễn gia rơi đầu.
Vậy thì... để nàng châm thêm lửa.
“Ai nha." Nàng dịu dàng thốt lên, bước đến gần Nguyễn Bảo lâm, nói khẽ: "Nương nương, ta đứng lâu như vậy, không biết có thất lễ không?”
Nói rồi khẽ mỉm cười, nét mặt như hoa nở xuân sớm, khiến người ta thấy mà bực.
Nguyễn Hàm Trân giận đến nắm c.h.ặ.t t.a.y, lòng bàn tay ướt mồ hôi.
Cô ta muốn đ.á.n.h, lại không thể đ.á.n.h.
“Nếu ta không cho ngươi ngồi thì sao?”
Khương Vân Nhiễm không chút nao núng, chỉ tay về phía xa:
“Nương nương xem, bệ hạ sợ ta tiếp đãi không chu toàn, đặc biệt phái Tiểu Liễu công công đến giám sát. Chỉ sợ mỗi lời ta nói, mỗi việc ta làm, đều phải tâu lên.”
Nguyễn Hàm Trân hít sâu một hơi.
Ngoại trừ Tết Trung thu năm ấy, cô ta chưa từng nghẹn khuất như hôm nay.
Tô Bảo lâm dường như sợ Nguyễn Bảo lâm đột nhiên nổi giận làm ầm lên, vội lên tiếng:
“Khương Thải nữ, ngươi đến ngồi cạnh ta đi. Từ lúc vào cung đến giờ, tỷ muội ta cũng chưa có dịp trò chuyện đàng hoàng.”
Tính tình quả thật vẫn ôn hòa như trước.
Khương Vân Nhiễm mỉm cười có chút ngượng ngùng:
“Vẫn là Tô nương nương hiền hậu, người thật tốt với ta.”
Tô Bảo lâm cứng người, khẽ liếc về phía Nguyễn Bảo lâm, rồi miễn cưỡng nói:
“Ngồi xuống, cùng nhau uống chén trà đi.”
Người sáng dạ nhìn qua liền hiểu. Bệ hạ bận việc triều chính, vừa khéo Khương Vân Nhiễm ở trong Càn Nguyên cung, nên thay bệ hạ chủ trì, gọi hai người các nàng đến, coi như ra oai.
Nhớ lại khúc mắc trước kia giữa Nguyễn Bảo lâm và Khương Thải nữ, Tô Bảo lâm chỉ cảm thấy đau đầu. Mình vốn chẳng liên can, giờ lại bị cuốn vào, chẳng khác gì tai bay vạ gió.
Cô thầm thở dài, ngoài miệng vẫn giữ lễ:
“Nguyễn muội muội, uống xong chén trà rồi về cung, đừng làm trễ chính sự của bệ hạ.”
Nguyễn Bảo lâm hờ hững liếc Khương Vân Nhiễm, chẳng buồn đáp lại, chỉ quay sang Tô Bảo lâm, giọng nhẹ nhàng hiếm thấy:
“Tô tỷ, hôm nay là muội nóng nảy. Nếu không phải cố chấp đến Càn Nguyên cung, cũng chẳng làm mất thời giờ của mọi người như vậy.”
Coi như chưa quá hồ đồ, biết giờ mà tranh chấp với Khương Vân Nhiễm thì chẳng có lợi.
Tô Bảo lâm thấy cô ta đã tỉnh táo trở lại, cũng yên lòng. Vừa định nói thì bỗng nghe giọng Khương Vân Nhiễm vang lên, âm trầm mà nhẹ:
“Nhàn rỗi không có việc gì, hay là kể chuyện xưa đi?”
Tô Bảo lâm: “……”
Nguyễn Bảo lâm nhíu mày:
“Ta không muốn nghe.”
Tô Bảo lâm đành hòa giải:
“Vậy kể một hai câu thôi, lát nữa còn phải hồi cung.”
Cô dừng một chút, hảo tâm nhắc nhở:
“Khương Thải nữ, cũng không nên ở Càn Nguyên cung lâu quá, canh giờ đến thì trở về.”
Xem như có lòng tốt.
Nhưng Khương Vân Nhiễm không đáp, chỉ liếc nhìn Nguyễn Bảo lâm, hạ giọng, có phần lành lạnh:
“Các nương nương xuất thân cao quý, vào cung liền là quý nhân, chưa từng sống chung với cung nữ. Ta thì khác, không hơn dân nữ là bao. Trước kia làm việc ở Chức Tạo Cục, chuyên may vá.”
Nguyễn Bảo lâm cụp mắt, lặng lẽ uống trà, ra vẻ chẳng hề nghe thấy.
Khương Vân Nhiễm cũng chẳng để tâm, quay sang nhìn Tô Bảo lâm, giọng mềm mỏng mà mang theo lạnh lẽo:
“Khi ta mới vào cung, các tỷ tỷ trong Chức Tạo Cục có dặn dò một câu — ban đêm có ba việc không nên làm.”
“Không ra ngoài. Không đi tìm. Không được khóc.”
Nói đến đây, một đám mây đen kéo ngang trời, ánh nắng bị che khuất, cả không gian bỗng chốc tối sầm.
Gió lặng thổi qua, lạnh buốt như lùa vào tận xương, khiến người ta dựng cả tóc gáy.
Khương Vân Nhiễm chậm rãi nói tiếp, giọng như vọng ra từ nơi xa xăm:
“Trường Tín cung... người c.h.ế.t oan nhiều lắm. Nếu ai quá uất ức, đến lúc trời tắt nắng, tối không ánh sáng... sẽ bước ra đi dạo một vòng.”
“Người c.h.ế.t oan, sẽ mãi ở nơi mình mất, không đi được, cũng chẳng chịu đi.”
Sắc mặt Tô Bảo lâm lập tức trắng bệch.
Đồng Châu đứng phía sau cũng run lẩy bẩy.
"Khương muội, kể mấy chuyện dọa người như vậy làm gì, hay là đổi chuyện khác đi?"
"Không đâu."
Khương Vân Nhiễm ngẩng đầu, nụ cười sáng rỡ:
"Không phải chuyện bịa đâu."
Nàng nói, như kẻ điều khiển rối gỗ, ánh mắt lại chớp chớp tinh nghịch:
"Nếu giờ này có người đi ngang qua, Uổng T.ử Quỷ sẽ bám theo, đậu lên vai mà hút lấy dương khí của họ."
Dứt lời, nàng đột ngột vỗ nhẹ lên vai Tô Bảo lâm, ghé sát, thổi một hơi lành lạnh bên tai:
"Giống như vậy đó."
Tô Bảo lâm giật nảy mình, cả người run lên.
Khương Vân Nhiễm vẫn thản nhiên kể:
"Đợi dương khí hút đủ, họ mới có thể rời khỏi nơi c.h.ế.t oan. Nhưng sau đó..."
Giọng nàng chợt trầm xuống, lạnh lẽo:
"...sau đó họ sẽ mang theo oán hận, nhập vào hồn phách kẻ thù, tìm người đã g.i.ế.c mình để báo thù."
"Đến khi ấy, oán sẽ gặp oán, thù sẽ trả thù, ai cũng có quả báo của riêng mình."
"Loảng xoảng!"
Chén trà trong tay Nguyễn Bảo lâm rơi xuống khay, vang lên một tiếng giòn tan.
Khương Vân Nhiễm quay đầu nhìn cô t, cười tươi:
"Nguyễn tỷ tỷ không cần sợ, người sống ngay thẳng, không sợ quỷ gõ cửa."
Nguyễn Bảo lâm mặt mày trắng bệch, cả người run lên vì giận, vừa sợ vừa tức, cơn giận khó nén.
"Hồ ngôn loạn ngữ!"
Hình cô cô bước lên, nghiêm mặt trách:
"Khương Thải nữ, lời ngài vừa nói chẳng những là chuyện âm u, mà còn có ý hù dọa cung phi bậc trên, thật sự vô lễ."
Khương Vân Nhiễm chớp mắt, vẻ mặt vô tội:
"Ôi chao, ta không biết mà. Ta đâu có đọc sách, chẳng rõ chuyện này không được kể. Chỉ là có lòng tốt, nhắc các tỷ tỷ chớ phạm điều cấm kỵ."
"Ta còn chưa nói tới đoạn 'đêm nghe tiếng khóc, sau lưng không được quay lại' cơ mà."
Nàng thở dài, lại nói:
"Không nói thì thôi, hai vị tỷ tỷ nhớ cẩn thận một chút."
Hình cô cô hừ lạnh, trong bụng tức tối. Rõ ràng nàng cố ý chọc giận Nguyễn Bảo lâm. Nếu Nguyễn Bảo lâm ra tay trước mặt bao cung nhân Càn Nguyên cung, nàng lại có cớ làm nũng với hoàng thượng, khiến người ta thương hại.
Cái loại nữ nhân hạ đẳng vô liêm sỉ, đúng là không biết xấu hổ, chẳng để tâm đến thể diện hay tôn nghiêm gì.
Nghe nàng dừng kể, Tô Bảo lâm còn ngập ngừng, chớp mắt một cái.
Nguyễn Bảo lâm liếc cô, lạnh lùng nói:
"Chuyện vớ vẩn, chẳng có gì đáng nghe."
Cô ta không thèm nhìn Khương Vân Nhiễm nữa, tay siết c.h.ặ.t đến trắng bệch, giả vờ dửng dưng.
"Trong cung làm gì có tà vật? Thiên t.ử có đức, tổ tông phù hộ, chốn thâm cung nào cho phép thứ bẩn thỉu tồn tại?"
Tô Bảo lâm khẽ gật đầu, miễn cưỡng cười:
"Muội nói phải. Là ta yếu vía, đa nghi."
Nguyễn Bảo lâm vẫn nhìn chằm chằm Khương Vân Nhiễm, vẻ mặt dần lạnh lẽo.
"Không, không phải tỷ yếu vía, chỉ là có kẻ lòng dạ độc ác, bưng chén trà cũng không quên hù người. Loại người như vậy, sớm muộn gì cũng gặp báo ứng."
Khương Vân Nhiễm cười nhạt, chậm rãi uống trà, mặt mày chẳng chút đổi sắc.
Nguyễn Bảo lâm hừ lạnh một tiếng: "rầm" một cái vỗ bàn, đứng bật dậy.
Trà cũng uống rồi, chuyện xưa cũng kể rồi, cô ta cười nói:
“Chúng ta nên đi thôi.”
“Được, được.”
Tô Bảo lâm vội buông chén trà, đứng dậy theo sau.
Khương Vân Nhiễm chớp mắt, vẻ mặt vô tội:
“Ai nha, hai vị tỷ tỷ đi rồi sao? Đáng tiếc chuyện xưa còn chưa kể hết.”
Lúc này, Nguyễn Bảo lâm mới quay đầu, ánh mắt cao ngạo nhìn xuống nàng.
Thế cục xoay chuyển, giọng cô ta lạnh lẽo:
“Chúng ta chẳng thân thích, cũng chẳng quen gần, về sau đừng gọi ‘tỷ tỷ’ nữa, khó nghe lắm.”
Khương Vân Nhiễm cũng không giận, chỉ ngoan ngoãn đứng dậy, hành lễ:
“Tiễn Tô nương nương, Nguyễn nương nương. Mong hai vị đi thong thả.”
Nguyễn Bảo lâm hất tay áo bỏ đi, Tô Bảo lâm theo sau từng bước nhỏ.
Hai người một trước một sau, nhanh ch.óng khuất sau hành lang uốn lượn. Cột son vẫn đỏ, hành lang vẫn cũ, như chưa từng đổi thay qua trăm năm.
Sắp ra khỏi nội cung, Nguyễn Hàm Trân không nhịn được quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy cung nữ Tuyết Yến bưng hộp đồ ăn, đi về phía Xuân Phong đình.
Mà tiện nhân kia thì dựa người trên bàn đá, Thanh Đại phía sau đang bóp vai cho nàng.
Mây đen tan, ánh nắng trải khắp đất trời. Khương Vân Nhiễm ngồi yên dưới nắng, tựa hồ mình trong tiên cảnh.
Ở Càn Nguyên cung này mà cũng an nhàn đến thế, không ghét sao cho được?
Chuyến đi này chẳng khác gì uống một bầu giấm chua, Nguyễn Bảo lâm tức giận đến nghẹn mà chẳng có chỗ xả.
Bởi vì người duy nhất có thể khiến cô ta phát tiết cơn giận kia… đã bị cô ta hại c.h.ế.t.
Chỉ còn cách… tìm người khác thay thế.
Lần trước chọn sai, yếu quá không chịu nổi, lần này cô ta nhất định phải tìm người cường tráng, để trút một phen oán khí.
Sắc mặt Nguyễn Bảo lâm âm trầm, bước chân gấp gáp, trong mắt Khương Vân Nhiễm chẳng khác gì viên gạch trong suốt dưới chân, chỉ chờ cô ta giẫm nát.
Đúng lúc ấy, sau lưng bỗng có tiếng “Ai nha” vang lên.
Tiếp đó là một bàn tay lạnh như băng đặt lên vai Nguyễn Bảo lâm.
“A!”
Cô ta hoảng sợ, kêu thất thanh, lùi lại một bước.
Chân trượt, thân ngã nghiêng, suýt nữa ngã xuống đất.
“Nương nương!”
Hình cô cô vội bước tới, đưa tay đỡ lấy, ôm trọn nàng vào lòng.
“Nương nương không sao chứ?”
Trán bà toát đầy mồ hôi.
Vừa hay, tư thế này khiến Nguyễn Bảo lâm nhìn được phía sau — thì ra là Tô Bảo lâm đi không vững, định mượn vai cô ta để đứng thẳng, nào ngờ bị né tránh, liền mất đà ngã nhào xuống đất, sắc mặt trắng bệch.
“Tô tỷ tỷ!” Nguyễn Bảo lâm gượng đứng dậy, hỏi:
“Tỷ không sao chứ?”
Tô Bảo lâm ngồi dưới đất, gương mặt tái nhợt, lắc đầu:
“Không sao, không sao…”
Cô muốn vịn tay Đồng Châu đứng lên, nhưng loay hoay mấy lượt vẫn không được.
Cuối cùng cúi đầu nhìn cổ chân sưng đỏ, khẽ cười khổ, rồi ngẩng đầu:
“Muội về trước đi, phiền Hình cô cô giúp ta gọi kiệu mềm.”
Hiếm thấy Nguyễn Bảo lâm bình tĩnh như vậy. Cô ta nói:
“Ta sao nỡ đi? Ta ở đây với tỷ, Đồng Châu còn trẻ, chân nhanh, ngươi đi Thượng Cung Cục một chuyến. Hình cô cô, phiền ngươi chăm sóc Tô tỷ.”
Chờ thu xếp ổn thỏa cho Tô Bảo lâm xong, cô ta mới đưa tay lau mồ hôi trên trán.
“Tỷ tỷ, đi đứng sao lại bất cẩn như vậy?”
Tô Bảo lâm khẽ cười, tiếng cười khô khốc:
“Ta… ta sợ.”
Nguyễn Bảo lâm lắc đầu, giọng hơi trách:
“Chỉ là lời hù dọa của nàng ta, tỷ nghe làm gì cho rối lòng.”
“Không phải... không phải đâu...”
Tô Bảo lâm ngẩng đầu nhìn Nguyễn Bảo lâm, ánh mắt kinh hoảng, vẻ mặt tái nhợt.
"Ta thật sự nghe thấy… là tiếng khóc, ngay trong Trường Xuân cung.”
Cô run run nói, rồi đưa tay nắm lấy cổ tay Nguyễn Bảo lâm, giọng khẩn thiết:
“Mấy hôm nay, đêm nào ta cũng nghe tiếng khóc, không rõ từ đâu vọng đến, chẳng biết là ai đang khóc mãi không thôi…”
Nói đến đây, cô ngừng một chút, đôi mắt mở lớn, tràn đầy sợ hãi:
“Có phải… mấy ngày trước… có một cung nữ c.h.ế.t trong cung?”
Hôm nay cô ta đặc biệt sai người nấu canh gà, sửa soạn xong xuôi định ra cửa, vừa vặn đụng phải Tô Bảo lâm.
Tình cảnh có chút ngượng ngùng.
Hộp đồ ăn trên tay Hình cô cô và Đồng Châu đều lộ rõ ý tứ — hai người đều muốn tiến cung hầu bệ hạ.
Tô Bảo lâm tính tình dịu dàng, dễ nói chuyện, xưa nay vẫn luôn làm vui lòng Nguyễn Bảo lâm, vì thế chỉ trò chuyện đôi ba câu, hai người đã tay trong tay cùng đi.
Dọc đường, Tô Bảo lâm mỉm cười nói:
“Lâu lắm rồi ta không được gặp bệ hạ, trong lòng vừa nhớ nhung, vừa lo sợ. Ta nhát gan, chẳng dám tùy tiện tới. Hôm nay cố lấy can đảm mới dám bước ra một bước. May mà gặp muội muội, có muội đi cùng, ta cũng yên tâm phần nào.”
Trước khi Nguyễn Hàm Trân tiến cung, Tô Bảo lâm từng được sủng ái.
Cô dáng vẻ nhỏ nhắn yêu kiều, dịu dàng ngoan ngoãn, vốn là kiểu mỹ nhân khiến nam nhân yêu thích.
Từ Thải nữ được thăng làm Bảo lâm, đủ thấy mấy tháng ấy từng được bệ hạ ưu ái không ít.
Chỉ tiếc, từ khi Nguyễn Tiệp dư qua đời, Nguyễn Bảo lâm nổi bật tiến cung, ánh trăng sáng trong mắt bệ hạ cũng bị thay thế.
Từ đó, ân sủng của Tô Bảo lâm bị chia bớt.
Nay, ngay cả Mạnh Tài nhân cũng được sủng hơn cô.
Nguyễn Bảo lâm nhìn cô, ánh mắt bình thản.
Tô Bảo lâm lại rất an phận, không oán trách, cũng không tự mình chạy đến Càn Nguyên cung làm mất mặt.
Hằng ngày chỉ ngồi trong điện may vá kim chỉ, thỉnh thoảng dạo ngự hoa viên, nghe nói còn hay tới Bảo Thành Trai tụng kinh, người luôn mang theo mùi đàn hương.
Cuộc sống như vậy đơn điệu, cũng có chút tịch mịch.
Nhưng Nguyễn Bảo lâm tin, cô thật sự cam lòng sống như thế.
Trước mặt người ngoài, Nguyễn Bảo lâm vẫn luôn mềm mỏng dễ gần, liền dịu giọng nói:
“Tỷ tỷ chớ nói thế, tỷ vào cung chưa bao lâu đã được phong làm Bảo lâm, tương lai không chừng còn có thể thăng lên cửu tần. Ngày sau có con trai con gái, chẳng phải càng tốt hay sao?”
Tô Bảo lâm cúi đầu, giọng có chút chán nản:
“Chuyện đó làm gì dễ. Quý phi nương nương, Đức phi nương nương đều là xuất thân danh gia vọng tộc, lại còn Mai Chiêu nghi và Mộ Dung Tiệp dư, ai nấy đều tài sắc vẹn toàn. Ngay cả Thôi Ninh Tần, tuy không nổi bật, nhưng ôn nhu săn sóc, lại có địa vị vững vàng.”
Thực ra Thôi Ninh Tần cũng chẳng phải tuyệt sắc gì, chỉ là vận may tốt.
Tuy hiện nay cũng bị Nguyễn Bảo lâm chia bớt sủng ái, nhưng thân phận vẫn cao hơn nhiều.
Nàng ấy vào cung đã lâu, được phong tần vị, dù không có công cũng có khổ, bệ hạ vốn luôn công bằng, chẳng nỡ khiến nàng ấy mất mặt.
Tô Bảo lâm vẫn cúi đầu, không thấy sắc mặt Nguyễn Bảo lâm, chỉ nhỏ giọng nói:
“Còn có Ngô Đoan Tần nương nương, chẳng phải cũng nhờ có hoàng tự mới được thăng vị sao? Ngô mỹ nhân chịu khổ trong cung suốt bốn năm năm, giờ mới được chút vinh quang.”
Nguyễn Bảo lâm khẽ cười, nhẹ giọng an ủi:
“Đừng vội, thời gian còn dài lắm.”
“Quả là đường xa, nhưng ta tự biết mình chẳng có ưu điểm gì." Tô Bảo lâm thở dài: "Giá như ta có được nửa phần nhan sắc của muội, cũng không phải lo lắng thế này.”
Nguyễn Bảo lâm bị cô thổi phồng mấy câu, trong lòng khoan khoái, mặt mày cũng không giấu được nụ cười.
“Tỷ khen quá lời rồi.”
Tô Bảo lâm kéo tay cô ta, hai người sánh vai đi, thân mật tựa vào nhau.
“Muội muội, nếu mai sau muội được tấn phong, trở thành chủ vị Trường Xuân cung, nhất định phải nhớ đến tỷ một chút.”
Trong lòng Nguyễn Bảo lâm thấy khó chịu, vốn chẳng muốn giúp gì địch thủ, nhưng ngoài mặt vẫn mỉm cười:
“Tất nhiên rồi.”
Cô ta khẽ vỗ tay Tô Bảo lâm, nói:
“Tỷ muội một lòng, mới mong cùng hưởng phú quý.”
Hai người vừa nói vừa cười, nhưng khi đến gần Càn Nguyên cung, lòng Nguyễn Bảo lâm lại bắt đầu thấp thỏm.
Bệ hạ xưa nay không thích cung phi thường xuyên lui tới nơi này. Mấy ngày qua vì biên cương có chiến sự, lại càng bận rộn. Từ lần trước tiếp kiến Khương Thải nữ, bệ hạ gần như không đặt chân vào hậu cung.
Diêu quý phi đóng cửa không ra, Từ Đức phi bệnh nặng nằm giường, Chu Nghi phi suốt ngày chỉ để tâm Đại hoàng t.ử, chẳng mấy ai để ý đến Hoàng thượng.
Các phi tần có vị thế đều vắng mặt, chỉ còn vài vị nương nương khác thay nhau lui tới Càn Nguyên cung, nhưng cũng khó mà được gặp người.
Nguyễn Bảo lâm trước từng tới một lần, không thấy mặt, hôm nay quyết gom hết dũng khí đến lần nữa.
Nếu vẫn không gặp được, e rằng vài ngày tới cô ra sẽ không dám đến nữa.
Ngồi chờ trong phòng khách, Nguyễn Bảo lâm như ngồi trên đống lửa.
Ngược lại, Tô Bảo lâm có vẻ bình thản hơn.
Hình cô cô nhìn qua, ấn nhẹ vai Nguyễn Bảo lâm, rồi khách khí nói với Tô Bảo lâm:
“Tô nương nương có vẻ rất trầm ổn.”
Nguyễn Bảo lâm cũng nhìn theo.
Tô Bảo lâm mỉm cười, song nét mặt lại hiện chút cay đắng:
“Ta biết bản thân không có hy vọng, không ôm hy vọng, thì cũng chẳng hồi hộp làm gì.”
Lời tuy nhẹ, nhưng ẩn ý u sầu.
Nguyễn Bảo lâm im lặng, không tiếp lời.
Một khắc... hai khắc... đến khắc thứ ba, tiểu hoàng môn truyền tin mới vội vã trở về.
Hai người cùng lúc khẽ nín thở.
Tiểu hoàng môn ghé tai nói mấy câu với Tiểu Lý Tử. Tiểu Lý T.ử liền tươi cười:
“Hai vị nương nương, xin mời theo lối này.”
Có thể gặp sao? Nguyễn Bảo lâm vì quá bất ngờ nên không để ý lời lẽ của Tiểu Lý Tử.
Không phải khẩu dụ triệu kiến của bệ hạ, mà chỉ là “xin mời”.
Dẫu vậy, với Nguyễn Bảo lâm và Tô Bảo lâm lúc này, điều ấy chẳng còn quan trọng.
Niềm vui ngoài ý muốn, ai còn để tâm câu chữ?
Hai người bước theo Tiểu Lý T.ử qua hành lang quanh co, rảo bước tiến về phía trước.
Nguyễn Bảo lâm vốn đã từng tới đây, nên nhớ đường. Cô ta nheo mắt nhìn vẻ mặt bình thản của Tiểu Lý Tử, bỗng hỏi:
“Tiểu Lý công công, chúng ta đang đến đâu vậy?”
Tiểu Lý T.ử khách khí đáp:
“Hồi Nguyễn nương nương, là Xuân Phong đình.”
Nguyễn Bảo lâm và Tô Bảo lâm đều chưa từng tới Xuân Phong đình trong Càn Nguyên cung, nghe vậy cũng không hỏi thêm gì, chỉ yên lặng bước theo.
Chẳng bao lâu sau, hai người được đưa vào bên trong Xuân Phong đình.
Trong đình đã bày sẵn mận đào, dưa ngọt, bên cạnh cắm một nhánh hoa nhài trắng muốt trong bình ngọc trắng. Tiểu Lý T.ử mời các nương nương an toạ, rồi cúi đầu nói:
"Tiểu nhân lui xuống trước, các vị nương nương xin chờ giây lát."
Y đi rồi, trong đình chỉ còn lại bốn người chủ tớ.
Nguyễn Bảo lâm thấy Tô Bảo lâm mặt mày lộ vẻ bối rối, biết cô chưa từng trải qua chuyện như vậy, bèn nhẹ giọng an ủi:
"Bệ hạ gần đây bận quốc sự, e là phải chờ thêm một lúc."
Tô Bảo lâm siết c.h.ặ.t khăn tay, khẽ "ừ" một tiếng.
Hai người ngồi thêm một hồi, mặt trời ngả về tây, ánh chiều rọi xuống vàng rực, chớp mắt đã qua gần nửa canh giờ.
Giờ phút này, đợi chờ quả là khó chịu.
Trong lòng căng thẳng, thấp thỏm không yên, vừa mong ngóng, vừa hoang mang, không biết nên trông đợi hay thất vọng.
Nguyễn Bảo lâm vốn tính tình sốt ruột, sắc mặt dần trầm xuống.
Hình cô cô thấy vậy, trong lòng biết không ổn, liền cúi đầu nói khẽ vài lời vào tai cô ta. Nguyễn Bảo lâm nghe xong, miễn cưỡng nở nụ cười.
Ngược lại, Tô Bảo lâm thì thầm:
"Bệ hạ... chẳng lẽ sẽ không gặp chúng ta sao?"
Hình cô cô nghe vậy, giật mình, vội đáp:
"Cho dù hôm nay không gặp, bệ hạ cũng ban cho hai vị nương nương được vào Càn Nguyên cung thưởng cảnh, chẳng phải cũng là có lòng thương xót hay sao? Không uổng một chuyến."
Quả thật là thế.
Nghĩ đến Mai Chiêu nghi, Thôi Ninh Tần, Tư Đồ mỹ nhân từng bị chặn ngoài cửa, nay hai nàng có thể vào trong, an toạ dùng trà, đã là không dễ.
Đúng lúc này, đại cung nữ Đồng Châu theo hầu Tô Bảo lâm bỗng cúi đầu khẽ kêu một tiếng.
Ba người quay đầu nhìn theo, chỉ thấy sắc mặt Đồng Châu trắng bệch, lắp bắp:
_Bản dịch thuộc về Hân Nghiên Lâu - MonkeyD. Vui lòng không ăn cắp dưới mọi hình thức.
Dtruyen, Truyenfull, Truyenplus, Wattpad, Cáo Truyện,..v..v.. là ĐỒ ĂN CẮP CHƯA ĐƯỢC CHO PHÉP!!!!!~_
"Kia... kia chẳng phải là Khương Thải nữ sao?"
Trong lòng Nguyễn Bảo lâm chấn động, lập tức nhìn về phía cô chỉ.
Quả nhiên, thấy Khương Vân Nhiễm đang dẫn một tiểu cung nữ từ Lưu Quang Trì đi tới.
Ánh chiều tà phủ lên vai nàng, tựa như dát một lớp vàng mỏng, y phục phất phơ trong gió, dáng đi khoan t.h.a.i nhẹ nhàng, giống như tiên nữ lạc xuống trần. Cho dù có hóa thành tro, Nguyễn Bảo lâm cũng nhận ra nàng.
Mới nãy đợi có hai khắc đã suốt ruột, giờ thấy Khương Vân Nhiễm ung dung bước đến, lòng cô ta liền tức giận bốc lên tận óc.
"Khương Thải nữ!"
Cô ta lạnh giọng quát:
"Ngươi vào Càn Nguyên cung bằng cách nào? Ai cho phép?"
Lời này, cứ như Khương Vân Nhiễm không thể nào đường đường chính chính mà bước vào nơi này.
Khương Vân Nhiễm tựa như giờ mới nghe thấy, chậm rãi quay đầu, nở nụ cười rạng rỡ. Nàng bước đi giữa ánh nắng vàng rực, tay áo khẽ bay, dáng người thanh thoát.
"Bái kiến Nguyễn Bảo lâm, Tô Bảo lâm. Các tỷ tỷ vạn phúc kim an."
Nàng cúi người thi lễ, đứng ngoài Xuân Phong đình, mà lại mang một khí thế như nhìn từ trên cao xuống.
Sắc mặt Nguyễn Bảo lâm lập tức sa sầm.
Dù Khương Vân Nhiễm là ai, chỉ riêng khuôn mặt này thôi cũng đủ khiến cô ta chán ghét. Huống chi giữa hai người từng có ân oán sâu nặng, nàng lại dám phản công, dám đổ vạ cô ta mưu tài hại mệnh, cuối cùng lại được phong phi, đúng là độc đến tận xương.
Chỉ cần liếc thấy nàng, tâm tình liền sinh phiền muộn.
Hình cô cô vội đè tay cô ta lại.
Cô ta tuy chưa đến nỗi hồ đồ, cũng không ngốc — vừa rồi Khương Thải nữ nhìn sang một cái, trong mắt chẳng có vẻ kinh ngạc, hiển nhiên đã biết các nàng đang ở đây.
Kết hợp với hướng đi của nàng, trong lòng Hình cô cô đã có suy đoán không lành.
Nhưng nếu nói ra cho Nguyễn Bảo lâm, cô ta nhất định nổi giận. Nơi này không phải Trường Xuân cung, không thể dung nổi tính tình kiêu ngạo của Nguyễn Bảo lâm.
Hình cô cô vốn là người hầu bên cạnh Liêu phu nhân hơn hai mươi năm, tính toán đâu ra đó. Bà thấp giọng khuyên:
“Nương nương, bệ hạ hôm nay rõ là bận rộn, không bằng chúng ta hồi cung, tránh quấy nhiễu long nhan.”
Lời nói có chừng mực, biết tiến lui đúng lúc.
Khương Vân Nhiễm chỉ nhàn nhạt liếc một cái, không để các nàng lui.
“Ta lâu rồi không gặp hai vị tỷ tỷ, trong lòng vẫn nhớ. Nay trùng hợp gặp gỡ, chẳng bằng cùng sang Xuân Phong đình uống chén trà, nói vài câu chuyện cũ, chẳng phải vui sao?”
Sắc mặt Nguyễn Bảo lâm lập tức trầm xuống.
Bên kia, Tô Bảo lâm nhíu mày hỏi:
“Khương Thải nữ, sao ngươi lại ở đây?”
Hình cô cô nghe xong, âm thầm kêu khổ trong bụng.
Quả nhiên, giọng sắc lạnh của Nguyễn Bảo lâm liền vang lên:
“Chỉ dựa vào cô ta?”
“Xuất thân từ tú nương, dựa vào cái gì mà lọt vào mắt bệ hạ?”
Cô ta quay đầu, ánh mắt lạnh như sương, nhìn thẳng Khương Vân Nhiễm:
“Nói đi, ngươi vào đây bằng cách nào? Nếu dám tự tiện xông vào Càn Nguyên cung, ta sẽ bẩm báo với bệ hạ, để người phạt ngươi tội tự tiện tiến cung!”
Thật là lớn gan.
Ngay cả Diêu quý phi cũng không thể tùy ý để người bị phạt xuống ngục, mà Nguyễn Bảo lâm lại dám há miệng định tội người khác như vậy.
Đôi lúc, Khương Vân Nhiễm cũng thấy kỳ lạ — nếu Nguyễn gia muốn chen chân vào quyền quý, đưa nữ nhi nhập cung, sao lại dưỡng ra tính tình ngông cuồng vô độ như thế?
Khương Vân Nhiễm rũ mắt, nhìn Nguyễn Bảo lâm đang ngồi yên bất động, trên mặt lại nở nụ cười càng thêm rạng rỡ.
“Ngoài trong Càn Nguyên cung đều có Nghi Loan vệ và Kim Ngô vệ canh giữ, nương nương nói xem, ta vào được bằng cách nào?”
Nàng tiến lên nửa bước, cúi đầu nhìn thẳng vào mắt đối phương.
Khoảng cách càng gần, gương mặt quen thuộc kia lại khiến Nguyễn Bảo lâm đau thắt trong lòng.
Nếu không phải năm xưa cô ta bệnh nặng bất ngờ, sao có thể để tiện nhân kia thừa cơ vào cung?
Người ấy dù đã mất, nhưng vẫn mãi sống trong lòng bệ hạ.
Mỗi khi nghĩ đến, Nguyễn Bảo lâm đều nghẹn nơi cổ, không biết giận vào đâu.
Kẻ kia đã sớm hương tiêu ngọc tán, không còn dấu tích.
Cơn giận, nỗi hận không nơi phát tiết, chỉ đành dồn nén trong lòng, đè nặng không yên.
Cả đời này, chưa từng có ai khiến cô ta chịu uất ức lớn đến thế.
Cô ta không oán thân bệnh nặng, không trách cha mẹ ép nữ nhi thay mình nhập cung. Cô ta hận — hận người vô tội kia không có quyền chọn lựa, bị ép rơi vào cạm bẫy.
Đó chính là Nguyễn Hàm Trân.
Là huyết mạch Nguyễn gia.
Đều là một lũ ích kỷ, lòng dạ hẹp hòi, coi người khác như cỏ rác. Trong lòng Khương Vân Nhiễm lạnh buốt, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười tươi như xuân hoa.
Nàng tiếp tục bước đến, gần như mặt đối mặt với Nguyễn Hàm Trân.
“Thần thiếp đâu dám vọng tưởng, được bước chân vào Càn Nguyên cung hôm nay, cũng là bệ hạ tự mình truyền gọi.”
Khương Vân Nhiễm mỉm cười, giọng nói mềm nhẹ, nhưng từng chữ lại khiến người nghe nhức tai.
“Bệ hạ quốc sự bận rộn, còn cố ý dặn ta tiếp đãi hai vị tỷ tỷ thật chu đáo. Hai người có hài lòng không?”
Lời vừa dứt, sắc mặt Nguyễn Hàm Trân khẽ biến, trong mắt hiện lên một tia tức giận.
Hiền lương thục đức, ôn nhu cung kính, đều là lớp mặt nạ cô ta đắp lên mà thôi.
Giờ phút này, trong lòng đã giận đến muốn phát điên.
Nếu nơi này là Trường Xuân cung, e rằng một cái tát đã rơi lên mặt Khương Vân Nhiễm rồi.
Nhưng đúng lúc ấy, có người nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô ta.
Cơn giận lập tức bị kiềm lại. Nguyễn Hàm Trân cố gắng bình tâm, gượng cười, cong môi đáp:
“Cho một Thải nữ đến tiếp đãi hai vị Bảo lâm, thật là nực cười.”
Dù cô ta biết rõ Cảnh Hoa Diễm là cố ý sắp đặt như thế, cũng không thể không nuốt xuống.
Nếu đã để Nguyễn Bảo lâm và Tô Bảo lâm cùng gặp Khương Vân Nhiễm, hẳn là muốn xem ba người va chạm ra sao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Muốn xem Khương Vân Nhiễm có bao nhiêu phần hận thù, bao nhiêu phần tâm cơ.
Nếu bệ hạ muốn xem trò hay, Khương Vân Nhiễm dĩ nhiên phải diễn cho tròn vai, không thể để hắn thất vọng.
Nghe Nguyễn Bảo lâm vừa dứt lời, Khương Vân Nhiễm lập tức đổi nét mặt, nhẹ nhàng than:
“Ta cũng từng nói vậy, nhưng bệ hạ không nghe. Việc mời hai vị nương nương vào, người lại để ta quyết. Ta còn biết làm sao bây giờ?”
“Vô lễ!”
Nguyễn Bảo lâm không nhịn được nữa, đập mạnh một cái xuống bàn.
Tô Bảo lâm cúi đầu, không nói một lời.
Khương Vân Nhiễm chỉ liếc cô một cái, ánh mắt lại quay về phía Nguyễn Bảo lâm.
Trong lòng nàng thầm nghĩ: Nguyễn Hàm Trân ra tay còn quá mềm, không đủ mạnh để ép Nguyễn gia rơi đầu.
Vậy thì... để nàng châm thêm lửa.
“Ai nha." Nàng dịu dàng thốt lên, bước đến gần Nguyễn Bảo lâm, nói khẽ: "Nương nương, ta đứng lâu như vậy, không biết có thất lễ không?”
Nói rồi khẽ mỉm cười, nét mặt như hoa nở xuân sớm, khiến người ta thấy mà bực.
Nguyễn Hàm Trân giận đến nắm c.h.ặ.t t.a.y, lòng bàn tay ướt mồ hôi.
Cô ta muốn đ.á.n.h, lại không thể đ.á.n.h.
“Nếu ta không cho ngươi ngồi thì sao?”
Khương Vân Nhiễm không chút nao núng, chỉ tay về phía xa:
“Nương nương xem, bệ hạ sợ ta tiếp đãi không chu toàn, đặc biệt phái Tiểu Liễu công công đến giám sát. Chỉ sợ mỗi lời ta nói, mỗi việc ta làm, đều phải tâu lên.”
Nguyễn Hàm Trân hít sâu một hơi.
Ngoại trừ Tết Trung thu năm ấy, cô ta chưa từng nghẹn khuất như hôm nay.
Tô Bảo lâm dường như sợ Nguyễn Bảo lâm đột nhiên nổi giận làm ầm lên, vội lên tiếng:
“Khương Thải nữ, ngươi đến ngồi cạnh ta đi. Từ lúc vào cung đến giờ, tỷ muội ta cũng chưa có dịp trò chuyện đàng hoàng.”
Tính tình quả thật vẫn ôn hòa như trước.
Khương Vân Nhiễm mỉm cười có chút ngượng ngùng:
“Vẫn là Tô nương nương hiền hậu, người thật tốt với ta.”
Tô Bảo lâm cứng người, khẽ liếc về phía Nguyễn Bảo lâm, rồi miễn cưỡng nói:
“Ngồi xuống, cùng nhau uống chén trà đi.”
Người sáng dạ nhìn qua liền hiểu. Bệ hạ bận việc triều chính, vừa khéo Khương Vân Nhiễm ở trong Càn Nguyên cung, nên thay bệ hạ chủ trì, gọi hai người các nàng đến, coi như ra oai.
Nhớ lại khúc mắc trước kia giữa Nguyễn Bảo lâm và Khương Thải nữ, Tô Bảo lâm chỉ cảm thấy đau đầu. Mình vốn chẳng liên can, giờ lại bị cuốn vào, chẳng khác gì tai bay vạ gió.
Cô thầm thở dài, ngoài miệng vẫn giữ lễ:
“Nguyễn muội muội, uống xong chén trà rồi về cung, đừng làm trễ chính sự của bệ hạ.”
Nguyễn Bảo lâm hờ hững liếc Khương Vân Nhiễm, chẳng buồn đáp lại, chỉ quay sang Tô Bảo lâm, giọng nhẹ nhàng hiếm thấy:
“Tô tỷ, hôm nay là muội nóng nảy. Nếu không phải cố chấp đến Càn Nguyên cung, cũng chẳng làm mất thời giờ của mọi người như vậy.”
Coi như chưa quá hồ đồ, biết giờ mà tranh chấp với Khương Vân Nhiễm thì chẳng có lợi.
Tô Bảo lâm thấy cô ta đã tỉnh táo trở lại, cũng yên lòng. Vừa định nói thì bỗng nghe giọng Khương Vân Nhiễm vang lên, âm trầm mà nhẹ:
“Nhàn rỗi không có việc gì, hay là kể chuyện xưa đi?”
Tô Bảo lâm: “……”
Nguyễn Bảo lâm nhíu mày:
“Ta không muốn nghe.”
Tô Bảo lâm đành hòa giải:
“Vậy kể một hai câu thôi, lát nữa còn phải hồi cung.”
Cô dừng một chút, hảo tâm nhắc nhở:
“Khương Thải nữ, cũng không nên ở Càn Nguyên cung lâu quá, canh giờ đến thì trở về.”
Xem như có lòng tốt.
Nhưng Khương Vân Nhiễm không đáp, chỉ liếc nhìn Nguyễn Bảo lâm, hạ giọng, có phần lành lạnh:
“Các nương nương xuất thân cao quý, vào cung liền là quý nhân, chưa từng sống chung với cung nữ. Ta thì khác, không hơn dân nữ là bao. Trước kia làm việc ở Chức Tạo Cục, chuyên may vá.”
Nguyễn Bảo lâm cụp mắt, lặng lẽ uống trà, ra vẻ chẳng hề nghe thấy.
Khương Vân Nhiễm cũng chẳng để tâm, quay sang nhìn Tô Bảo lâm, giọng mềm mỏng mà mang theo lạnh lẽo:
“Khi ta mới vào cung, các tỷ tỷ trong Chức Tạo Cục có dặn dò một câu — ban đêm có ba việc không nên làm.”
“Không ra ngoài. Không đi tìm. Không được khóc.”
Nói đến đây, một đám mây đen kéo ngang trời, ánh nắng bị che khuất, cả không gian bỗng chốc tối sầm.
Gió lặng thổi qua, lạnh buốt như lùa vào tận xương, khiến người ta dựng cả tóc gáy.
Khương Vân Nhiễm chậm rãi nói tiếp, giọng như vọng ra từ nơi xa xăm:
“Trường Tín cung... người c.h.ế.t oan nhiều lắm. Nếu ai quá uất ức, đến lúc trời tắt nắng, tối không ánh sáng... sẽ bước ra đi dạo một vòng.”
“Người c.h.ế.t oan, sẽ mãi ở nơi mình mất, không đi được, cũng chẳng chịu đi.”
Sắc mặt Tô Bảo lâm lập tức trắng bệch.
Đồng Châu đứng phía sau cũng run lẩy bẩy.
"Khương muội, kể mấy chuyện dọa người như vậy làm gì, hay là đổi chuyện khác đi?"
"Không đâu."
Khương Vân Nhiễm ngẩng đầu, nụ cười sáng rỡ:
"Không phải chuyện bịa đâu."
Nàng nói, như kẻ điều khiển rối gỗ, ánh mắt lại chớp chớp tinh nghịch:
"Nếu giờ này có người đi ngang qua, Uổng T.ử Quỷ sẽ bám theo, đậu lên vai mà hút lấy dương khí của họ."
Dứt lời, nàng đột ngột vỗ nhẹ lên vai Tô Bảo lâm, ghé sát, thổi một hơi lành lạnh bên tai:
"Giống như vậy đó."
Tô Bảo lâm giật nảy mình, cả người run lên.
Khương Vân Nhiễm vẫn thản nhiên kể:
"Đợi dương khí hút đủ, họ mới có thể rời khỏi nơi c.h.ế.t oan. Nhưng sau đó..."
Giọng nàng chợt trầm xuống, lạnh lẽo:
"...sau đó họ sẽ mang theo oán hận, nhập vào hồn phách kẻ thù, tìm người đã g.i.ế.c mình để báo thù."
"Đến khi ấy, oán sẽ gặp oán, thù sẽ trả thù, ai cũng có quả báo của riêng mình."
"Loảng xoảng!"
Chén trà trong tay Nguyễn Bảo lâm rơi xuống khay, vang lên một tiếng giòn tan.
Khương Vân Nhiễm quay đầu nhìn cô t, cười tươi:
"Nguyễn tỷ tỷ không cần sợ, người sống ngay thẳng, không sợ quỷ gõ cửa."
Nguyễn Bảo lâm mặt mày trắng bệch, cả người run lên vì giận, vừa sợ vừa tức, cơn giận khó nén.
"Hồ ngôn loạn ngữ!"
Hình cô cô bước lên, nghiêm mặt trách:
"Khương Thải nữ, lời ngài vừa nói chẳng những là chuyện âm u, mà còn có ý hù dọa cung phi bậc trên, thật sự vô lễ."
Khương Vân Nhiễm chớp mắt, vẻ mặt vô tội:
"Ôi chao, ta không biết mà. Ta đâu có đọc sách, chẳng rõ chuyện này không được kể. Chỉ là có lòng tốt, nhắc các tỷ tỷ chớ phạm điều cấm kỵ."
"Ta còn chưa nói tới đoạn 'đêm nghe tiếng khóc, sau lưng không được quay lại' cơ mà."
Nàng thở dài, lại nói:
"Không nói thì thôi, hai vị tỷ tỷ nhớ cẩn thận một chút."
Hình cô cô hừ lạnh, trong bụng tức tối. Rõ ràng nàng cố ý chọc giận Nguyễn Bảo lâm. Nếu Nguyễn Bảo lâm ra tay trước mặt bao cung nhân Càn Nguyên cung, nàng lại có cớ làm nũng với hoàng thượng, khiến người ta thương hại.
Cái loại nữ nhân hạ đẳng vô liêm sỉ, đúng là không biết xấu hổ, chẳng để tâm đến thể diện hay tôn nghiêm gì.
Nghe nàng dừng kể, Tô Bảo lâm còn ngập ngừng, chớp mắt một cái.
Nguyễn Bảo lâm liếc cô, lạnh lùng nói:
"Chuyện vớ vẩn, chẳng có gì đáng nghe."
Cô ta không thèm nhìn Khương Vân Nhiễm nữa, tay siết c.h.ặ.t đến trắng bệch, giả vờ dửng dưng.
"Trong cung làm gì có tà vật? Thiên t.ử có đức, tổ tông phù hộ, chốn thâm cung nào cho phép thứ bẩn thỉu tồn tại?"
Tô Bảo lâm khẽ gật đầu, miễn cưỡng cười:
"Muội nói phải. Là ta yếu vía, đa nghi."
Nguyễn Bảo lâm vẫn nhìn chằm chằm Khương Vân Nhiễm, vẻ mặt dần lạnh lẽo.
"Không, không phải tỷ yếu vía, chỉ là có kẻ lòng dạ độc ác, bưng chén trà cũng không quên hù người. Loại người như vậy, sớm muộn gì cũng gặp báo ứng."
Khương Vân Nhiễm cười nhạt, chậm rãi uống trà, mặt mày chẳng chút đổi sắc.
Nguyễn Bảo lâm hừ lạnh một tiếng: "rầm" một cái vỗ bàn, đứng bật dậy.
Trà cũng uống rồi, chuyện xưa cũng kể rồi, cô ta cười nói:
“Chúng ta nên đi thôi.”
“Được, được.”
Tô Bảo lâm vội buông chén trà, đứng dậy theo sau.
Khương Vân Nhiễm chớp mắt, vẻ mặt vô tội:
“Ai nha, hai vị tỷ tỷ đi rồi sao? Đáng tiếc chuyện xưa còn chưa kể hết.”
Lúc này, Nguyễn Bảo lâm mới quay đầu, ánh mắt cao ngạo nhìn xuống nàng.
Thế cục xoay chuyển, giọng cô ta lạnh lẽo:
“Chúng ta chẳng thân thích, cũng chẳng quen gần, về sau đừng gọi ‘tỷ tỷ’ nữa, khó nghe lắm.”
Khương Vân Nhiễm cũng không giận, chỉ ngoan ngoãn đứng dậy, hành lễ:
“Tiễn Tô nương nương, Nguyễn nương nương. Mong hai vị đi thong thả.”
Nguyễn Bảo lâm hất tay áo bỏ đi, Tô Bảo lâm theo sau từng bước nhỏ.
Hai người một trước một sau, nhanh ch.óng khuất sau hành lang uốn lượn. Cột son vẫn đỏ, hành lang vẫn cũ, như chưa từng đổi thay qua trăm năm.
Sắp ra khỏi nội cung, Nguyễn Hàm Trân không nhịn được quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy cung nữ Tuyết Yến bưng hộp đồ ăn, đi về phía Xuân Phong đình.
Mà tiện nhân kia thì dựa người trên bàn đá, Thanh Đại phía sau đang bóp vai cho nàng.
Mây đen tan, ánh nắng trải khắp đất trời. Khương Vân Nhiễm ngồi yên dưới nắng, tựa hồ mình trong tiên cảnh.
Ở Càn Nguyên cung này mà cũng an nhàn đến thế, không ghét sao cho được?
Chuyến đi này chẳng khác gì uống một bầu giấm chua, Nguyễn Bảo lâm tức giận đến nghẹn mà chẳng có chỗ xả.
Bởi vì người duy nhất có thể khiến cô ta phát tiết cơn giận kia… đã bị cô ta hại c.h.ế.t.
Chỉ còn cách… tìm người khác thay thế.
Lần trước chọn sai, yếu quá không chịu nổi, lần này cô ta nhất định phải tìm người cường tráng, để trút một phen oán khí.
Sắc mặt Nguyễn Bảo lâm âm trầm, bước chân gấp gáp, trong mắt Khương Vân Nhiễm chẳng khác gì viên gạch trong suốt dưới chân, chỉ chờ cô ta giẫm nát.
Đúng lúc ấy, sau lưng bỗng có tiếng “Ai nha” vang lên.
Tiếp đó là một bàn tay lạnh như băng đặt lên vai Nguyễn Bảo lâm.
“A!”
Cô ta hoảng sợ, kêu thất thanh, lùi lại một bước.
Chân trượt, thân ngã nghiêng, suýt nữa ngã xuống đất.
“Nương nương!”
Hình cô cô vội bước tới, đưa tay đỡ lấy, ôm trọn nàng vào lòng.
“Nương nương không sao chứ?”
Trán bà toát đầy mồ hôi.
Vừa hay, tư thế này khiến Nguyễn Bảo lâm nhìn được phía sau — thì ra là Tô Bảo lâm đi không vững, định mượn vai cô ta để đứng thẳng, nào ngờ bị né tránh, liền mất đà ngã nhào xuống đất, sắc mặt trắng bệch.
“Tô tỷ tỷ!” Nguyễn Bảo lâm gượng đứng dậy, hỏi:
“Tỷ không sao chứ?”
Tô Bảo lâm ngồi dưới đất, gương mặt tái nhợt, lắc đầu:
“Không sao, không sao…”
Cô muốn vịn tay Đồng Châu đứng lên, nhưng loay hoay mấy lượt vẫn không được.
Cuối cùng cúi đầu nhìn cổ chân sưng đỏ, khẽ cười khổ, rồi ngẩng đầu:
“Muội về trước đi, phiền Hình cô cô giúp ta gọi kiệu mềm.”
Hiếm thấy Nguyễn Bảo lâm bình tĩnh như vậy. Cô ta nói:
“Ta sao nỡ đi? Ta ở đây với tỷ, Đồng Châu còn trẻ, chân nhanh, ngươi đi Thượng Cung Cục một chuyến. Hình cô cô, phiền ngươi chăm sóc Tô tỷ.”
Chờ thu xếp ổn thỏa cho Tô Bảo lâm xong, cô ta mới đưa tay lau mồ hôi trên trán.
“Tỷ tỷ, đi đứng sao lại bất cẩn như vậy?”
Tô Bảo lâm khẽ cười, tiếng cười khô khốc:
“Ta… ta sợ.”
Nguyễn Bảo lâm lắc đầu, giọng hơi trách:
“Chỉ là lời hù dọa của nàng ta, tỷ nghe làm gì cho rối lòng.”
“Không phải... không phải đâu...”
Tô Bảo lâm ngẩng đầu nhìn Nguyễn Bảo lâm, ánh mắt kinh hoảng, vẻ mặt tái nhợt.
"Ta thật sự nghe thấy… là tiếng khóc, ngay trong Trường Xuân cung.”
Cô run run nói, rồi đưa tay nắm lấy cổ tay Nguyễn Bảo lâm, giọng khẩn thiết:
“Mấy hôm nay, đêm nào ta cũng nghe tiếng khóc, không rõ từ đâu vọng đến, chẳng biết là ai đang khóc mãi không thôi…”
Nói đến đây, cô ngừng một chút, đôi mắt mở lớn, tràn đầy sợ hãi:
“Có phải… mấy ngày trước… có một cung nữ c.h.ế.t trong cung?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









