Quý Phi Nương Nương Vinh Sủng Bất Suy
Chương 51: Thăng nàng lên làm thất phẩm Thải nữ và thưởng 100 lượng bạc
Lần đầu được thị tẩm, Khương Vân Nhiễm ở lại Đan Nhược điện suốt một đêm. Nghe nói đến khi mặt trời lên cao, nàng mới rời đi, còn được ban thưởng cả bữa sáng.
Lúc kiệu rước nàng trở về Thính Tuyết cung, tin tức đã truyền khắp hậu cung.
Một vị Khương Tuyển thị trước kia lặng lẽ vô danh, chỉ dâng một bát canh gà, lại có thể lưu lại Càn Nguyên cung, còn được bệ hạ đặc biệt sủng ái, ai mà nghĩ tới? Chỉ là một tú nương thôi, xoay người một cái liền thành sủng phi, chuyện như thế khiến kẻ khác sao có thể cam tâm?
Vậy mà Khương Vân Nhiễm vừa mới ngồi xuống ở Thính Tuyết cung chưa được nửa canh giờ, đã có thánh chỉ từ Càn Nguyên điện truyền đến, lập tức thăng phẩm.
Nàng quỳ trước điện, nghe Lương Tam Thái tuyên chỉ, sắc mặt yên tĩnh, chỉ thoáng có ý cười nhẹ nơi khóe mắt, không kiêu, không nịnh.
"...Thăng làm chính thất phẩm Thải nữ, thưởng thêm trăm lượng bạc, khâm thử."
Lương công công vẫn giữ bộ dáng ôn hòa, tuyên xong, liền mỉm cười nói:
"Chúc mừng tiểu chủ."
Khương Vân Nhiễm khấu đầu tạ ân, hướng về phía Càn Nguyên cung dập đầu ba cái, sau đó đứng dậy, cúi người hành lễ với Lương công công.
"Đa tạ công công vất vả."
Lương Tam Thái vẫn mỉm cười:
"Được đến báo tin vui cho tiểu chủ, là phúc khí của nô tài. Ngày khác nếu có cơ hội, nô tài còn muốn tới chúc mừng tiểu chủ lần nữa."
Khương Vân Nhiễm thân thể mệt mỏi, liền sai Tiền Tiểu Đa đưa công công ra ngoài, còn mình trở vào nội điện nghỉ ngơi.
T.ử Diệp không theo nàng đến Càn Nguyên điện, nay thấy sắc mặt tiểu chủ uể oải, đi đứng cũng không còn sức, trong lòng không khỏi lo lắng.
Cô thì thầm với Thanh Đại mấy câu, rồi âm thầm rời đi.
Khương Vân Nhiễm nằm nghỉ một lát, thấy khí lực khôi phục đôi chút, T.ử Diệp cũng đã quay lại, trên tay bưng một bát nước đường đỏ nóng hổi.
"Tiểu chủ đã mệt, không cần uống t.h.u.ố.c, chỉ cần một bát nước đường đỏ nóng này cũng đủ bổ lại khí huyết."
Khương Vân Nhiễm mỉm cười:
"Ngươi có lòng."
Nàng vừa uống, vừa hỏi:
"Oanh Ca đâu rồi?"
T.ử Diệp đáp:
"Oanh Ca đi lấy nước, chắc lát nữa sẽ trở về."
Không bao lâu, Khương Vân Nhiễm thiếp đi.
Đến khi tỉnh lại, đã giữa trưa, cơm canh đưa đến đầy đủ, Oanh Ca cũng đã về.
Tiểu nha đầu mặt mày rạng rỡ, vừa hầu tiểu chủ dùng bữa, vừa ríu rít kể chuyện.
“Sáng nay Tam Thái công công bận lắm." Cô vừa nói vừa múa tay: "Nghe đâu công công tới tuyên chỉ cho tiểu chủ trước, sau đó mới đi Linh Tâm cung, trực tiếp truyền khẩu dụ của bệ hạ."
Oanh Ca bắt chước giọng Lương công công, dõng dạc đọc:
“Đức phi nương nương địa vị tôn quý, tự nên lấy đức dạy người, nghiêm cẩn quản hậu cung, tuyệt đối không nên ỷ thế h.i.ế.p yếu, gây hấn với các cung phi. Từ nay về sau, mọi việc nhỏ đều không cần nàng xử lý, cũng không trách phạt, chỉ giao nàng tự soi lại mình.”
Oanh Ca bắt chước một phen, quả thực sinh động như thật.
Lần này, không chỉ tiểu chủ không cần hầu hạ Từ Đức phi nữa, ngay cả Hàn Tuyển thị cũng không phải nhẫn nhịn.
Từ Đức phi bị răn một trận, mà người khác ai nấy đều vui mừng.
Khương Vân Nhiễm điềm đạm nói:
“Chỉ e Đức phi nương nương đang giận lắm.”
Oanh Ca thu lại nụ cười, thần sắc liền nghiêm túc:
“Nghe nói giận đến mức hộc m.á.u.”
“Thật vậy sao?”
Khương Vân Nhiễm có chút ngạc nhiên. Trước đây nàng từng gặp Từ Đức phi vài lần, thấy thân thể nàng ta có vẻ khỏe mạnh. Sau lại nghe nói nhiều năm chưa mang thai, còn mắc chứng mẫn cảm rất nặng, mới biết thể trạng không như vẻ ngoài.
Xem ra thân thể Từ Đức phi chỉ là ngoài mạnh trong yếu.
Chẳng trách năm đó không còn tiếp tục luyện võ, hóa ra gốc rễ là ở đây.
Khương Vân Nhiễm nhớ lại việc hôm qua Từ Đức phi cho người nâng giá hồ ly lên gấp đôi, trong lòng hơi động, thì thầm:
“Nếu vậy, chỉ sợ không phải nàng không thích hồ ly hay tiểu sủng có lông, mà là không dám chạm vào.”
Oanh Ca nghe vậy, ánh mắt sáng rỡ.
Lúc này Thanh Đại đã lui xuống nghỉ, chỉ còn T.ử Diệp hầu bên.
T.ử Diệp nói:
“Ở quê nô tỳ, từng gặp người mắc chứng mẫn cảm với lông thú. Chỉ cần hít phải, mặt sẽ sưng đỏ, thở không nổi, rất nguy hiểm.”
Khương Vân Nhiễm gật đầu, đưa bánh bao xá xíu mang từ Ngự Trà Thiện Phường cho hai người, nói:
“Các ngươi nhớ kỹ, đừng can dự vào chuyện này. Từ Đức phi không phải người dễ đối phó. Ta tuy đang được sủng, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là Thải nữ.”
Hai người đồng thanh:
“Vâng.”
Cùng lúc đó, tại Trường Xuân cung, Nguyễn Hàm Trân nghe Tố Tuyết bẩm báo xong, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
Cô ta giận dữ giơ chén trà trong tay, đập mạnh xuống đất. Dù dưới đất trải t.h.ả.m, nhưng chén sứ xanh vẫn vỡ vụn.
Ngay sau đó, cô ta chẳng chút nương tay, đá một cước vào vai Tố Tuyết.
Tố Tuyết không vững, ngã sang một bên, vô tình bị mảnh sứ cắt trúng tay, m.á.u liền trào ra.
Nguyễn Hàm Trân lạnh lùng liếc nhìn:
“Đồ vô dụng.”
Tố Tuyết không để tâm đến vết thương, chỉ cúi đầu dùng khăn lau vết m.á.u dưới đất.
Cô run giọng:
“Nô tỳ biết sai.”
Hình cô cô ở bên cạnh liền bước tới, dịu giọng khuyên:
“Nương nương giận làm gì? Nàng kia chỉ mới thăng làm Thải nữ, có gì lạ? Vả lại hôm nay người bị trách là Từ Đức phi, đâu liên quan đến chúng ta.”
Sắc mặt Nguyễn Hàm Trân dần dịu lại, nhưng vẫn nói:
“Ta chỉ lo…”
Hình cô cô mỉm cười, liếc nhìn Tố Tuyết đang khom lưng dọn dẹp, dịu dàng nói:
“Được rồi, Tố Tuyết, nương nương cũng chỉ vì nhất thời tức giận. Ngươi bị thương thì mau đi thoa t.h.u.ố.c, nếu không nương nương sẽ đau lòng.”
Nguyễn Hàm Trân hít một hơi sâu, thường ngày luôn ra vẻ đoan trang, nay cũng hơi áy náy.
“Tố Tuyết, vừa rồi là ta nóng giận quá mức, không khống chế được. Đừng để bụng.”
Tố Tuyết quỳ dưới đất, lắc đầu:
“Là lỗi của nô tỳ. Là nô tỳ khiến nương nương lo nghĩ, sao dám oán trách điều gì.”
Cô nói ra lời này rất thành tâm.
_Bản dịch thuộc về Hân Nghiên Lâu - MonkeyD. Vui lòng không ăn cắp dưới mọi hình thức.
Dtruyen, Truyenfull, Truyenplus, Wattpad, Cáo Truyện,..v..v.. là ĐỒ ĂN CẮP CHƯA ĐƯỢC CHO PHÉP!!!!!~_
Hai tháng qua, Nguyễn Hàm Trân đối đãi với cô không tệ, chẳng những trọng dụng, lại còn thường xuyên ban thưởng.
Trong Trường Xuân cung, ngoài Hình cô cô, người được tín nhiệm nhất chính là Tố Tuyết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dù về sau Nguyễn Hàm Trân ra tay với Tố Vũ, Tố Tuyết cũng chưa từng vì muội muội mà đứng ra.
Một là cô tính tình hiền lành, ít nói; hai là luôn nghĩ trong cung ai ai cũng khổ như nhau. Tố Vũ chịu khổ mấy ngày, sau sẽ được nương nương cất nhắc, từ đó chẳng còn cực nhọc nữa.
Chính vì cô luôn trầm tĩnh, lạnh nhạt, nên càng được Nguyễn Hàm Trân tín nhiệm. Nương nương thậm chí còn hứa, chỉ c.ầ.n s.au này lên tần vị, sẽ đề bạt cô làm ti chức cung nữ.
Nghĩ vậy, Tố Tuyết liền dập đầu một cái, không màng vết thương trên người, gom hết mảnh vụn dưới đất, rồi lặng lẽ lui ra.
Trước khi ra khỏi điện, cô còn nghe Hình cô cô nói:
“Phủ bên kia gửi thư, nói lão gia làm nên việc lớn, bệ hạ khen ngợi rất nhiều, không chừng sắp ban thưởng cho Nguyễn gia.”
Âm cuối của Hình cô cô nhẹ hẳn đi:
“Nương nương sắp được thăng lên cửu tần rồi.”
Tố Tuyết cúi đầu lui khỏi tẩm điện. Một tiểu cung nữ chạy tới, cô đưa khay trà cho người ấy, dặn:
“Cô cô gọi thì hẵng dâng trà.”
Tiểu cung nữ vừa nhận lấy, vừa kinh hoảng nhìn bàn tay cô dính m.á.u, muốn hỏi gì đó, nhưng rồi lại không dám mở lời.
Tố Tuyết trở về sương phòng.
Vì là đại cung nữ, lại phải chăm lo cho muội muội, nên cô và Tố Vũ ở chung một gian.
Giờ là lúc nghỉ trưa, trong viện cũng yên tĩnh, người quét dọn cũng tạm nghỉ. Tố Vũ đang nằm nghỉ trong phòng.
Hôm qua cô ấy bị đ.á.n.h, hôm nay người bắt đầu nóng sốt, đau nhức toàn thân.
Mặt đau, tay đau, đến cả trong xương cũng nhức buốt.
Tố Vũ năm nay mới mười hai tuổi, rốt cuộc vẫn chỉ là một đứa trẻ. Nằm một mình chịu đựng, nước mắt lặng lẽ tràn ra.
Tố Tuyết vừa bước vào phòng đã nghe tiếng khóc.
Cô cau mày, không nói không rằng, trước tiên tự mình xoa t.h.u.ố.c, thay bộ y phục dính m.á.u. Sau đó mới đến bên giường.
“Không phải bảo muội ngủ thêm một lát à?” – Giọng cô nhàn nhạt, nhưng tay vẫn đưa lên sờ trán Tố Vũ.
Nóng bừng. Tố Vũ đỏ mặt, mở mắt một chút, há miệng mà không nói được gì.
Tố Tuyết hiếm khi lộ vẻ hoảng hốt. Cô nghiến răng, lấy viên bảo tâm hoàn duy nhất trong hà bao ra, đút cho Tố Vũ.
Tố Vũ môi khô miệng đắng, nuốt t.h.u.ố.c vô cùng khó khăn.
Tố Tuyết hạ giọng trách:
“Ăn cho đàng hoàng, chỉ có một viên, không được phí.”
Đợi Tố Vũ uống xong, có thể do t.h.u.ố.c bắt đầu ngấm, hoặc do trà nhuận họng, cuối cùng cô ấy cũng mở miệng.
Ánh mắt hoang mang, nhìn tỷ tỷ, nước mắt trào ra.
“Tỷ ơi… cứu muội… muội đau quá…”
Cô ấy cố vươn tay nắm lấy Tố Tuyết nhưng không còn sức.
Giọng yếu ớt, lại ai oán thê lương.
Tố Tuyết hoảng hốt, lập tức đưa tay bịt miệng muội muội.
Tố Vũ sốt cả ngày, vốn chẳng còn bao nhiêu khí lực, tiếng nói nhỏ như muỗi.
Nhưng Tố Tuyết lại kinh tâm động phách.
Đợi thấy muội muội không nói gì nữa, cô mới rút tay, đắp lại chăn cho cô bé.
“Ta đã xin nương nương rồi, hôm nay muội được nghỉ. Nương nương khai ân, cho em nghỉ một ngày.”
“Uống t.h.u.ố.c vào rồi sẽ khỏi. Muội cứ yên tâm nằm nghỉ, nghe lời ta.”
Tố Vũ vẫn cứ khóc.
Cô ấy sợ hãi đến run cả người.
Mỗi lần nhìn thấy con hồ ly trắng như tuyết kia, thân thể liền cứng lại. Mỗi khi nghe giọng Nguyễn Bảo lâm, liền muốn quỳ xuống.
"A tỷ, xin tỷ cầu nương nương, cho ta một con đường sống...Dù có đi Hoán Y cục làm khổ sai, ta cũng cam lòng."
Từng mũi kim mảnh nhỏ đ.â.m vào da thịt, trắng sáng là vậy, nhưng mỗi lần xuyên qua liền trào m.á.u đỏ tươi.
Cơn đau theo m.á.u chảy khắp người, từng khớp xương đều như bị đốt cháy.
Nỗi đau ấy, cô bé c.ắ.n răng không chịu nổi.
Tại sao cứ phải là cô bé?
Vì cớ gì trong cung nhiều người như thế, lại chọn mình để hành hạ?
Tỷ tỷ không phải đại cung nữ hay sao? Vì sao không giúp lấy một lời?
Tất cả oán giận, đến lúc này đều hóa thành uất nghẹn.
Tố Vũ bỗng nhiên ngưng khóc.
Cô bé mở đôi mắt đỏ hoe, nhìn Tố Tuyết chằm chặp.
Giọng nói rít qua kẽ răng:
"Tất cả... đều tại ngươi."
Tố Tuyết khựng lại.
"A Vũ... ngươi..."
"Tất cả là tại tỷ!"
Tố Vũ ho khan một tiếng, trong miệng trào vị t.h.u.ố.c đắng nghét.
"Không phải tại tỷ, ta đã chẳng rơi vào bước này!"
Nói xong câu đó, khí lực trong người cô bé như rút cạn.
Tố Vũ dời mắt đi, chỉ bình thản nhìn vào khoảng không trước mặt.
"Nơi quê nhà tuy nghèo, cơm rau dưa, nhưng cha mẹ chưa từng đ.á.n.h mắng. Ta sống mười hai năm trong vui vẻ."
"Là tỷ... nói trong cung có vinh hoa phú quý... khuyên ta cùng vào."
Giọng cô bé nhỏ dần, như đang nói chuyện trong mộng:
"Nhưng nơi đây... đâu có gì là vinh hoa phú quý..."
Nói rồi nước mắt rơi lã chã:
"Quý nhân trong cung ai nấy xinh đẹp như tiên, nhưng lòng dạ độc như rắn rết. Ta chưa từng học chữ, chưa từng đọc sách, con đường xa nhất từng đi, chính là ngồi xe bò rời khỏi căn nhà nhỏ của mình. Vào cung rồi mới biết, thế nào là 'mỹ như thiên tiên', mới hiểu được năm chữ: lòng độc như bọ cạp. Giờ thì ta học được rồi, nhưng học rồi... thì có ích gì?"
Tố Vũ vừa khóc, vừa cười, rồi ho khan ra một ngụm m.á.u đỏ thẫm.
Tố Tuyết lúc này mới thật sự hốt hoảng.
"A muội... a muội..."
Cô cũng rơi lệ.
Bảo Tâm hoàn tuy là linh d.ư.ợ.c, nhưng không đúng chứng, sốt cao cả ngày khiến thân thể yếu ớt của Tố Vũ chẳng thể chống đỡ nổi cơn thu se lạnh.
Giây phút cuối cùng, Tố Vũ nhìn về phía tỷ tỷ.
Trong mắt cô bé không còn oán hận, chỉ còn một chút khẽ khàng:
"Tỷ... tỷ có đau lòng vì ta không?"
Lúc kiệu rước nàng trở về Thính Tuyết cung, tin tức đã truyền khắp hậu cung.
Một vị Khương Tuyển thị trước kia lặng lẽ vô danh, chỉ dâng một bát canh gà, lại có thể lưu lại Càn Nguyên cung, còn được bệ hạ đặc biệt sủng ái, ai mà nghĩ tới? Chỉ là một tú nương thôi, xoay người một cái liền thành sủng phi, chuyện như thế khiến kẻ khác sao có thể cam tâm?
Vậy mà Khương Vân Nhiễm vừa mới ngồi xuống ở Thính Tuyết cung chưa được nửa canh giờ, đã có thánh chỉ từ Càn Nguyên điện truyền đến, lập tức thăng phẩm.
Nàng quỳ trước điện, nghe Lương Tam Thái tuyên chỉ, sắc mặt yên tĩnh, chỉ thoáng có ý cười nhẹ nơi khóe mắt, không kiêu, không nịnh.
"...Thăng làm chính thất phẩm Thải nữ, thưởng thêm trăm lượng bạc, khâm thử."
Lương công công vẫn giữ bộ dáng ôn hòa, tuyên xong, liền mỉm cười nói:
"Chúc mừng tiểu chủ."
Khương Vân Nhiễm khấu đầu tạ ân, hướng về phía Càn Nguyên cung dập đầu ba cái, sau đó đứng dậy, cúi người hành lễ với Lương công công.
"Đa tạ công công vất vả."
Lương Tam Thái vẫn mỉm cười:
"Được đến báo tin vui cho tiểu chủ, là phúc khí của nô tài. Ngày khác nếu có cơ hội, nô tài còn muốn tới chúc mừng tiểu chủ lần nữa."
Khương Vân Nhiễm thân thể mệt mỏi, liền sai Tiền Tiểu Đa đưa công công ra ngoài, còn mình trở vào nội điện nghỉ ngơi.
T.ử Diệp không theo nàng đến Càn Nguyên điện, nay thấy sắc mặt tiểu chủ uể oải, đi đứng cũng không còn sức, trong lòng không khỏi lo lắng.
Cô thì thầm với Thanh Đại mấy câu, rồi âm thầm rời đi.
Khương Vân Nhiễm nằm nghỉ một lát, thấy khí lực khôi phục đôi chút, T.ử Diệp cũng đã quay lại, trên tay bưng một bát nước đường đỏ nóng hổi.
"Tiểu chủ đã mệt, không cần uống t.h.u.ố.c, chỉ cần một bát nước đường đỏ nóng này cũng đủ bổ lại khí huyết."
Khương Vân Nhiễm mỉm cười:
"Ngươi có lòng."
Nàng vừa uống, vừa hỏi:
"Oanh Ca đâu rồi?"
T.ử Diệp đáp:
"Oanh Ca đi lấy nước, chắc lát nữa sẽ trở về."
Không bao lâu, Khương Vân Nhiễm thiếp đi.
Đến khi tỉnh lại, đã giữa trưa, cơm canh đưa đến đầy đủ, Oanh Ca cũng đã về.
Tiểu nha đầu mặt mày rạng rỡ, vừa hầu tiểu chủ dùng bữa, vừa ríu rít kể chuyện.
“Sáng nay Tam Thái công công bận lắm." Cô vừa nói vừa múa tay: "Nghe đâu công công tới tuyên chỉ cho tiểu chủ trước, sau đó mới đi Linh Tâm cung, trực tiếp truyền khẩu dụ của bệ hạ."
Oanh Ca bắt chước giọng Lương công công, dõng dạc đọc:
“Đức phi nương nương địa vị tôn quý, tự nên lấy đức dạy người, nghiêm cẩn quản hậu cung, tuyệt đối không nên ỷ thế h.i.ế.p yếu, gây hấn với các cung phi. Từ nay về sau, mọi việc nhỏ đều không cần nàng xử lý, cũng không trách phạt, chỉ giao nàng tự soi lại mình.”
Oanh Ca bắt chước một phen, quả thực sinh động như thật.
Lần này, không chỉ tiểu chủ không cần hầu hạ Từ Đức phi nữa, ngay cả Hàn Tuyển thị cũng không phải nhẫn nhịn.
Từ Đức phi bị răn một trận, mà người khác ai nấy đều vui mừng.
Khương Vân Nhiễm điềm đạm nói:
“Chỉ e Đức phi nương nương đang giận lắm.”
Oanh Ca thu lại nụ cười, thần sắc liền nghiêm túc:
“Nghe nói giận đến mức hộc m.á.u.”
“Thật vậy sao?”
Khương Vân Nhiễm có chút ngạc nhiên. Trước đây nàng từng gặp Từ Đức phi vài lần, thấy thân thể nàng ta có vẻ khỏe mạnh. Sau lại nghe nói nhiều năm chưa mang thai, còn mắc chứng mẫn cảm rất nặng, mới biết thể trạng không như vẻ ngoài.
Xem ra thân thể Từ Đức phi chỉ là ngoài mạnh trong yếu.
Chẳng trách năm đó không còn tiếp tục luyện võ, hóa ra gốc rễ là ở đây.
Khương Vân Nhiễm nhớ lại việc hôm qua Từ Đức phi cho người nâng giá hồ ly lên gấp đôi, trong lòng hơi động, thì thầm:
“Nếu vậy, chỉ sợ không phải nàng không thích hồ ly hay tiểu sủng có lông, mà là không dám chạm vào.”
Oanh Ca nghe vậy, ánh mắt sáng rỡ.
Lúc này Thanh Đại đã lui xuống nghỉ, chỉ còn T.ử Diệp hầu bên.
T.ử Diệp nói:
“Ở quê nô tỳ, từng gặp người mắc chứng mẫn cảm với lông thú. Chỉ cần hít phải, mặt sẽ sưng đỏ, thở không nổi, rất nguy hiểm.”
Khương Vân Nhiễm gật đầu, đưa bánh bao xá xíu mang từ Ngự Trà Thiện Phường cho hai người, nói:
“Các ngươi nhớ kỹ, đừng can dự vào chuyện này. Từ Đức phi không phải người dễ đối phó. Ta tuy đang được sủng, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là Thải nữ.”
Hai người đồng thanh:
“Vâng.”
Cùng lúc đó, tại Trường Xuân cung, Nguyễn Hàm Trân nghe Tố Tuyết bẩm báo xong, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
Cô ta giận dữ giơ chén trà trong tay, đập mạnh xuống đất. Dù dưới đất trải t.h.ả.m, nhưng chén sứ xanh vẫn vỡ vụn.
Ngay sau đó, cô ta chẳng chút nương tay, đá một cước vào vai Tố Tuyết.
Tố Tuyết không vững, ngã sang một bên, vô tình bị mảnh sứ cắt trúng tay, m.á.u liền trào ra.
Nguyễn Hàm Trân lạnh lùng liếc nhìn:
“Đồ vô dụng.”
Tố Tuyết không để tâm đến vết thương, chỉ cúi đầu dùng khăn lau vết m.á.u dưới đất.
Cô run giọng:
“Nô tỳ biết sai.”
Hình cô cô ở bên cạnh liền bước tới, dịu giọng khuyên:
“Nương nương giận làm gì? Nàng kia chỉ mới thăng làm Thải nữ, có gì lạ? Vả lại hôm nay người bị trách là Từ Đức phi, đâu liên quan đến chúng ta.”
Sắc mặt Nguyễn Hàm Trân dần dịu lại, nhưng vẫn nói:
“Ta chỉ lo…”
Hình cô cô mỉm cười, liếc nhìn Tố Tuyết đang khom lưng dọn dẹp, dịu dàng nói:
“Được rồi, Tố Tuyết, nương nương cũng chỉ vì nhất thời tức giận. Ngươi bị thương thì mau đi thoa t.h.u.ố.c, nếu không nương nương sẽ đau lòng.”
Nguyễn Hàm Trân hít một hơi sâu, thường ngày luôn ra vẻ đoan trang, nay cũng hơi áy náy.
“Tố Tuyết, vừa rồi là ta nóng giận quá mức, không khống chế được. Đừng để bụng.”
Tố Tuyết quỳ dưới đất, lắc đầu:
“Là lỗi của nô tỳ. Là nô tỳ khiến nương nương lo nghĩ, sao dám oán trách điều gì.”
Cô nói ra lời này rất thành tâm.
_Bản dịch thuộc về Hân Nghiên Lâu - MonkeyD. Vui lòng không ăn cắp dưới mọi hình thức.
Dtruyen, Truyenfull, Truyenplus, Wattpad, Cáo Truyện,..v..v.. là ĐỒ ĂN CẮP CHƯA ĐƯỢC CHO PHÉP!!!!!~_
Hai tháng qua, Nguyễn Hàm Trân đối đãi với cô không tệ, chẳng những trọng dụng, lại còn thường xuyên ban thưởng.
Trong Trường Xuân cung, ngoài Hình cô cô, người được tín nhiệm nhất chính là Tố Tuyết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dù về sau Nguyễn Hàm Trân ra tay với Tố Vũ, Tố Tuyết cũng chưa từng vì muội muội mà đứng ra.
Một là cô tính tình hiền lành, ít nói; hai là luôn nghĩ trong cung ai ai cũng khổ như nhau. Tố Vũ chịu khổ mấy ngày, sau sẽ được nương nương cất nhắc, từ đó chẳng còn cực nhọc nữa.
Chính vì cô luôn trầm tĩnh, lạnh nhạt, nên càng được Nguyễn Hàm Trân tín nhiệm. Nương nương thậm chí còn hứa, chỉ c.ầ.n s.au này lên tần vị, sẽ đề bạt cô làm ti chức cung nữ.
Nghĩ vậy, Tố Tuyết liền dập đầu một cái, không màng vết thương trên người, gom hết mảnh vụn dưới đất, rồi lặng lẽ lui ra.
Trước khi ra khỏi điện, cô còn nghe Hình cô cô nói:
“Phủ bên kia gửi thư, nói lão gia làm nên việc lớn, bệ hạ khen ngợi rất nhiều, không chừng sắp ban thưởng cho Nguyễn gia.”
Âm cuối của Hình cô cô nhẹ hẳn đi:
“Nương nương sắp được thăng lên cửu tần rồi.”
Tố Tuyết cúi đầu lui khỏi tẩm điện. Một tiểu cung nữ chạy tới, cô đưa khay trà cho người ấy, dặn:
“Cô cô gọi thì hẵng dâng trà.”
Tiểu cung nữ vừa nhận lấy, vừa kinh hoảng nhìn bàn tay cô dính m.á.u, muốn hỏi gì đó, nhưng rồi lại không dám mở lời.
Tố Tuyết trở về sương phòng.
Vì là đại cung nữ, lại phải chăm lo cho muội muội, nên cô và Tố Vũ ở chung một gian.
Giờ là lúc nghỉ trưa, trong viện cũng yên tĩnh, người quét dọn cũng tạm nghỉ. Tố Vũ đang nằm nghỉ trong phòng.
Hôm qua cô ấy bị đ.á.n.h, hôm nay người bắt đầu nóng sốt, đau nhức toàn thân.
Mặt đau, tay đau, đến cả trong xương cũng nhức buốt.
Tố Vũ năm nay mới mười hai tuổi, rốt cuộc vẫn chỉ là một đứa trẻ. Nằm một mình chịu đựng, nước mắt lặng lẽ tràn ra.
Tố Tuyết vừa bước vào phòng đã nghe tiếng khóc.
Cô cau mày, không nói không rằng, trước tiên tự mình xoa t.h.u.ố.c, thay bộ y phục dính m.á.u. Sau đó mới đến bên giường.
“Không phải bảo muội ngủ thêm một lát à?” – Giọng cô nhàn nhạt, nhưng tay vẫn đưa lên sờ trán Tố Vũ.
Nóng bừng. Tố Vũ đỏ mặt, mở mắt một chút, há miệng mà không nói được gì.
Tố Tuyết hiếm khi lộ vẻ hoảng hốt. Cô nghiến răng, lấy viên bảo tâm hoàn duy nhất trong hà bao ra, đút cho Tố Vũ.
Tố Vũ môi khô miệng đắng, nuốt t.h.u.ố.c vô cùng khó khăn.
Tố Tuyết hạ giọng trách:
“Ăn cho đàng hoàng, chỉ có một viên, không được phí.”
Đợi Tố Vũ uống xong, có thể do t.h.u.ố.c bắt đầu ngấm, hoặc do trà nhuận họng, cuối cùng cô ấy cũng mở miệng.
Ánh mắt hoang mang, nhìn tỷ tỷ, nước mắt trào ra.
“Tỷ ơi… cứu muội… muội đau quá…”
Cô ấy cố vươn tay nắm lấy Tố Tuyết nhưng không còn sức.
Giọng yếu ớt, lại ai oán thê lương.
Tố Tuyết hoảng hốt, lập tức đưa tay bịt miệng muội muội.
Tố Vũ sốt cả ngày, vốn chẳng còn bao nhiêu khí lực, tiếng nói nhỏ như muỗi.
Nhưng Tố Tuyết lại kinh tâm động phách.
Đợi thấy muội muội không nói gì nữa, cô mới rút tay, đắp lại chăn cho cô bé.
“Ta đã xin nương nương rồi, hôm nay muội được nghỉ. Nương nương khai ân, cho em nghỉ một ngày.”
“Uống t.h.u.ố.c vào rồi sẽ khỏi. Muội cứ yên tâm nằm nghỉ, nghe lời ta.”
Tố Vũ vẫn cứ khóc.
Cô ấy sợ hãi đến run cả người.
Mỗi lần nhìn thấy con hồ ly trắng như tuyết kia, thân thể liền cứng lại. Mỗi khi nghe giọng Nguyễn Bảo lâm, liền muốn quỳ xuống.
"A tỷ, xin tỷ cầu nương nương, cho ta một con đường sống...Dù có đi Hoán Y cục làm khổ sai, ta cũng cam lòng."
Từng mũi kim mảnh nhỏ đ.â.m vào da thịt, trắng sáng là vậy, nhưng mỗi lần xuyên qua liền trào m.á.u đỏ tươi.
Cơn đau theo m.á.u chảy khắp người, từng khớp xương đều như bị đốt cháy.
Nỗi đau ấy, cô bé c.ắ.n răng không chịu nổi.
Tại sao cứ phải là cô bé?
Vì cớ gì trong cung nhiều người như thế, lại chọn mình để hành hạ?
Tỷ tỷ không phải đại cung nữ hay sao? Vì sao không giúp lấy một lời?
Tất cả oán giận, đến lúc này đều hóa thành uất nghẹn.
Tố Vũ bỗng nhiên ngưng khóc.
Cô bé mở đôi mắt đỏ hoe, nhìn Tố Tuyết chằm chặp.
Giọng nói rít qua kẽ răng:
"Tất cả... đều tại ngươi."
Tố Tuyết khựng lại.
"A Vũ... ngươi..."
"Tất cả là tại tỷ!"
Tố Vũ ho khan một tiếng, trong miệng trào vị t.h.u.ố.c đắng nghét.
"Không phải tại tỷ, ta đã chẳng rơi vào bước này!"
Nói xong câu đó, khí lực trong người cô bé như rút cạn.
Tố Vũ dời mắt đi, chỉ bình thản nhìn vào khoảng không trước mặt.
"Nơi quê nhà tuy nghèo, cơm rau dưa, nhưng cha mẹ chưa từng đ.á.n.h mắng. Ta sống mười hai năm trong vui vẻ."
"Là tỷ... nói trong cung có vinh hoa phú quý... khuyên ta cùng vào."
Giọng cô bé nhỏ dần, như đang nói chuyện trong mộng:
"Nhưng nơi đây... đâu có gì là vinh hoa phú quý..."
Nói rồi nước mắt rơi lã chã:
"Quý nhân trong cung ai nấy xinh đẹp như tiên, nhưng lòng dạ độc như rắn rết. Ta chưa từng học chữ, chưa từng đọc sách, con đường xa nhất từng đi, chính là ngồi xe bò rời khỏi căn nhà nhỏ của mình. Vào cung rồi mới biết, thế nào là 'mỹ như thiên tiên', mới hiểu được năm chữ: lòng độc như bọ cạp. Giờ thì ta học được rồi, nhưng học rồi... thì có ích gì?"
Tố Vũ vừa khóc, vừa cười, rồi ho khan ra một ngụm m.á.u đỏ thẫm.
Tố Tuyết lúc này mới thật sự hốt hoảng.
"A muội... a muội..."
Cô cũng rơi lệ.
Bảo Tâm hoàn tuy là linh d.ư.ợ.c, nhưng không đúng chứng, sốt cao cả ngày khiến thân thể yếu ớt của Tố Vũ chẳng thể chống đỡ nổi cơn thu se lạnh.
Giây phút cuối cùng, Tố Vũ nhìn về phía tỷ tỷ.
Trong mắt cô bé không còn oán hận, chỉ còn một chút khẽ khàng:
"Tỷ... tỷ có đau lòng vì ta không?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









