Hàn Tuyển thị vốn là cung nữ chuyên thêu thùa bên cạnh Từ Đức phi, tay nghề khéo léo, rất được sủng ái.
Chỉ là sau này, Từ Đức phi lâu ngày không có con, trong lòng sinh lệch hướng, cuối cùng Hàn Tuyển thị lại không thể như ý, làm nàng ta thất vọng.
Có lẽ vì cảm thấy chuyện này khó nghe, Từ Đức phi liền đuổi cô ra khỏi Linh Tâm cung, sau đó mỗi lần gặp đều gây khó dễ.
Giờ cũng không ngoại lệ.
Dù sao hiện nay Hàn Tuyển thị cũng là phi tần trong cung, cho dù phân vị thấp, cũng không thể coi như nô tỳ mà sai khiến. Bắt cô ngồi may vá, chẳng khác nào ép cô trở lại thân phận thấp kém xưa kia, đúng là làm nhục người.
Nếu chuyện truyền ra ngoài, Hàn Tuyển thị còn mặt mũi nào ở lại chốn cung đình? Sắc mặt Hàn Tuyển thị trắng bệch, nét mặt mỏi mệt, trong lòng uất ức nhưng lại không dám trái ý, chỉ cảm thấy khổ sở vô cùng.
Từ Đức phi mặt mỗi lúc một lạnh. Khi nàng ta nghiêm mặt, khí thế áp người, khiến ai nấy đều rùng mình.
Hàn Tuyển thị nhớ tới thời còn ở Linh Tâm cung, thường bị người dò xét bắt lỗi, vừa nhìn vẻ mặt Từ Đức phi đã không khỏi run lên.
“Nương nương... nô tỳ...”
Hai chữ “nô tỳ” bật ra khỏi miệng theo thói quen, khiến mắt cô lập tức đỏ hoe.
Đúng là mất mặt.
Từ Đức phi hờ hững nói:
"Không dám nhận, Hàn Tuyển thị đây là cố ý muốn làm khó bổn cung sao?”
Hàn Tuyển thị cuống quýt muốn đứng lên quỳ xuống.
Mai Ảnh – cung nữ thân tín bên Từ Đức phi – liền tiến lên, đỡ lấy cô:
“Tuyển thị tiểu chủ, ngài làm gì vậy, nương nương chỉ đang nói chuyện trong nhà thôi mà.”
Bầu không khí trong Hữu Tín đình thoáng chốc trở nên nặng nề. Mọi người đều cúi đầu, im lặng không dám thở mạnh.
Khương Vân Nhiễm cũng cúi đầu, lại nghe được tiếng thở có phần kích động của Nguyễn Hàm Trân phía trước.
Cô ta đang vui sao?
Nhìn người khác bị làm khó, liền hả hê như vậy à?
Từ Đức phi thấy không vui, cũng không giấu giếm vẻ giận dữ:
“Còn không ngồi xuống? Muốn làm mất mặt bổn cung sao?”
Hàn Tuyển thị tuy nay ở Cẩm Tú cung, nhưng xuất thân vốn là người bên cạnh Từ Đức phi. Nay run rẩy như thế, thật sự khiến Từ Đức phi thấy mất mặt.
Chuyện chẳng có gì to tát, nhưng cô lại tỏ ra yếu đuối quá mức.
Mai Ảnh bèn đỡ lấy, dùng một chút sức, ép cô ngồi lại ngay ngắn trên ghế đối diện Từ Đức phi.
Từ Đức phi ngẩng đầu, nhìn cô một cái rồi lạnh nhạt nói:
“Tay nghề ngươi tốt, bổn cung vẫn chưa quên. Vốn muốn nhờ ngươi làm cho một bộ y phục mới.”
Lời nói nhẹ nhàng như khen ngợi, nhưng ẩn ý bức ép lại vô cùng rõ ràng:
“Ngươi thấy thế nào?”
Náo loạn như thế rồi, nàng ta vẫn không chịu buông tha, cố tình ép Hàn Tuyển thị cúi đầu may áo, như xưa.
Xét đến cùng, cô không muốn mất lòng người, đành lui nửa bước.
Hàn Tuyển thị chỉ đành cúi đầu nhận mệnh:
“Đức phi nương nương để ý tới tay nghề của thiếp, đã là phúc phần lớn lao rồi.”
Từ Đức phi lúc này mới thoải mái.
Nàng ta quay đầu lại, nhướng mày cười với mọi người, ánh mắt đầy vẻ đắc ý:
“Đánh tiếp đi.”
Cuộc đ.á.n.h bài lại bắt đầu.
Hàn Tuyển thị vốn không biết đ.á.n.h, từ đầu tới giờ chỉ lo hầu hạ, đâu hiểu được quy củ.
Lúc này cô cầm bài có chút lúng túng, không chỉ Từ Đức phi chau mày, ngay cả Nguyễn Hàm Trân cũng thoáng không vui.
Cô ta nói:
“Phùng Thải nữ, phiền ngươi dạy Hàn Tuyển thị một chút?”
Phùng Thải nữ lúc ấy tâm trí m.ô.n.g lung, nghe gọi mới sực tỉnh:
“Hửm? Gì cơ?”
Nguyễn Hàm Trân vẫn giữ dáng vẻ đoan trang, mỉm cười lặp lại:
“Dạy nàng đ.á.n.h bài, sau này còn có thể thường cùng Đức phi nương nương tiêu khiển.”
Từ Đức phi nghe vậy liền mỉm cười khen:
“Lời này đúng lắm, sao ta lại không nghĩ ra chứ!”
Nguyễn Hàm Trân được lời khen, càng thêm đắc ý. Cô ta đâu quan tâm Hàn Tuyển thị sau này có sống ra sao, chỉ lo vui vẻ ra bài.
Không lâu sau, Từ Đức phi thắng một ván, lại thắng tiếp ván thứ hai.
Đến ván thứ ba, đổi sang Tư Đồ mỹ nhân thắng.
Nàng ta vừa thu hạt dưa, vừa cười:
“Các tỷ muội nhường ta quá rồi.”
Nguyễn Hàm Trân bỗng lên tiếng:
“Ai nha, đ.á.n.h lâu như vậy, chỉ có ta chưa thắng lần nào.”
Cô ta không liếc Hàn Tuyển thị lấy một cái, lại đột nhiên quay sang nhìn Khương Vân Nhiễm:
“Hôm nay thua thì cũng thôi, nhưng cũng không thể thua mà không có gì. Ta nhớ Khương Tuyển thị tay nghề dệt giỏi lắm, chỉ hơn không kém Hàn Tuyển thị.”
Từ Đức phi liền hỏi:
“Vậy sao?”
Nguyễn Hàm Trân cười đáp:
“Thật mà! Lúc trước áo váy ta mặc, nương nương chẳng từng khen sao?”
Từ Đức phi như sực nhớ ra, cười gật đầu:
“Là tay nghề của Khương Tuyển thị à? Đúng là nhìn qua khó quên.”
Nếu đổi lại là Hàn Tuyển thị, giờ này đã sợ đến trắng cả mặt.
Nhưng Khương Vân Nhiễm vẫn ngồi yên, thần sắc bình thản, còn khẽ cúi đầu giả vờ thẹn thùng:
“Các nương nương quá lời, chỉ là chút tài mọn, không dám nhận khen ngợi.”
Nguyễn Hàm Trân nghe vậy, trong lòng tức giận, ngón tay siết c.h.ặ.t véo vào lòng bàn tay, hít sâu một hơi rồi cười nói:
“Hôm nay ta cũng thua không ít. Nếu đã thua hơn hai mươi lượng bạc, thì ra thêm hai mươi lượng nữa, mời Khương Tuyển thị làm một bộ xiêm y cho Đức phi nương nương, coi như tạ ơn nương nương đã dạy ta đ.á.n.h bài.”
Lời vừa dứt, trong sảnh liền im bặt.
Ngay cả Hàn Tuyển thị cũng ngơ ngác nhìn về phía Khương Vân Nhiễm.
Trong lòng Khương Vân Nhiễm thầm mắng Nguyễn Hàm Trân độc địa, nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh như nước, nhẹ nhàng nói:
“Đa tạ Bảo lâm nương nương đã cho thiếp cơ hội này.”
Nói đoạn, nàng ngẩng đầu nhìn thẳng Từ Đức phi, từ tốn nói tiếp:
“Chỉ là… Đức phi nương nương, năm đó thiếp còn ở Chức Tạo Cục, làm xiêm y cho Bảo lâm nương nương, cũng chỉ lấy hai mươi lượng bạc thôi.”
“Đến chỗ Đức phi nương nương, chắc phải cao hơn hai mươi lượng bạc chứ?”
Khương Vân Nhiễm thoáng do dự, nói:
“Đức phi nương nương địa vị cao hơn Bảo lâm nương nương, lẽ nào phần thưởng lại giống nhau?”
Lời vừa dứt, Từ Đức phi liền liếc Nguyễn Bảo lâm một cái, ánh mắt lạnh lùng.
Nguyễn Bảo lâm mím môi, vẫn mỉm cười như không:
“Xem trí nhớ ta kìa, chuyện cũ lâu vậy mà Khương Tuyển thị vẫn nhớ rõ.”
Khương Vân Nhiễm không đáp, chỉ yên lặng ngồi một bên, bình tĩnh nhìn Từ Đức phi, chờ nàng tađịnh đoạt.
Nàng vừa rồi đã nhìn ra, Từ Đức phi là người rất sĩ diện, trong đám nữ nhân nơi cung cấm này, ai cũng không thể vượt qua nàng ta – chỉ trừ Phùng Thải nữ.
Vì sao lại dung thứ một mình Phùng Thải nữ, Khương Vân Nhiễm không biết, cũng chẳng cần đoán. Lúc này, chỉ cần nghe theo lời Đức phi là được.
Từ Đức phi bị ánh mắt thành khẩn ấy nhìn tới có chút sửng sốt.
Nàng ta cũng không ngốc, hiểu rõ Khương Tuyển thị đang muốn mượn cớ gây chia rẽ mình và Nguyễn Hàm Trân, để đỡ lúng túng trong lúc này.
Nhưng dựa vào đâu?
Nàng ta nhìn khuôn mặt đẹp đẽ của Khương Vân Nhiễm, trong lòng lại thấy khó chịu.
Thân sơ xa gần, ai dùng được, ai không – Từ Đức phi vốn phân rất rõ ràng.
Nàng ta khẽ cười:
“Vậy bổn cung cho ngươi thêm hai mươi lượng bạc.”
Nói rồi nàng ta ngẩng đầu, cao giọng:
“Ngươi làm cho bổn cung một bộ áo dài tay rộng, thời hạn…”
Gió lướt qua, hương Tô Hợp thoảng nhẹ trong đình.
“… sáu ngày.”
Từ Đức phi nhìn Khương Vân Nhiễm, giọng lạnh:
“Nếu làm không xong, bổn cung sẽ trách phạt.”
Nguyễn Hàm Trân trong lòng mừng rỡ, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ đoan trang, khẽ lên tiếng:
“Nương nương, sáu ngày e hơi gấp, chẳng bằng thêm vài hôm, để Khương Tuyển thị làm chu toàn cho người.”
Hai người cứ vậy tự quyết thay Khương Vân Nhiễm.
Từ Đức phi lúc này mới liếc Nguyễn Hàm Trân, ánh mắt mang chút cười thâm ý.
“Ngươi nhiều lời rồi." Nàng ta trách nhẹ: "Ngươi đây là xem thường Khương Tuyển thị? Bổn cung từng nghe nàng là tay thêu giỏi nhất Chức Tạo Cục, sao lại không làm được?”
Nguyễn Hàm Trân vội nói:
“Ai nha, vẫn là nương nương suy nghĩ thấu đáo.”
Một người xướng, một người họa, quan hệ mỗi lúc một gần. Khương Vân Nhiễm và Hàn Tuyển thị đứng bên, bị gạt ra ngoài, thành vật hy sinh trong sự liên minh ấy.
Tư Đồ mỹ nhân vốn là người được Đức phi sủng ái nhất, lúc này cũng chỉ lặng lẽ ngồi một bên uống trà, không chen lời.
Từ Đức phi nói cười vài câu với Nguyễn Hàm Trân, sau mới quay sang nhìn Khương Vân Nhiễm:
“Khương Tuyển thị, so với Hàn Tuyển thị, ngươi khéo léo hơn nhiều. Ngươi không định từ chối bổn cung đấy chứ?”
Khương Vân Nhiễm chậm rãi đứng dậy, cúi người hành lễ:
“Nương nương để mắt đến thiếp, là phúc phần của thiếp.”
Nàng nhẹ giọng tiếp: “Thiếp nhất định sẽ dốc sức, khiến nương nương hài lòng.”
Giọng nói ôn hòa, không tâng bốc, không oán thán, tựa hồ như việc đó có hay không cũng chẳng khác gì, nhận lời là xong.
Thái độ như thế, là hợp lễ nhất.
Khương Vân Nhiễm chưa kịp ngồi yên, đã thấy ánh mắt Tư Đồ mỹ nhân lướt qua. Nàng đáp lời Từ Đức phi, rồi an phận ngồi xuống.
Từ Đức phi tuy vừa lòng, nhưng vẫn cau mày, nhìn sang Hàn Tuyển thị mắng một câu:
“Ngươi xem người ta mà học hỏi, đừng làm thứ mất mặt xấu hổ.”
Hàn Tuyển thị mím môi, vành mắt đã đỏ, muốn khóc mà không dám.
Đúng lúc ấy, một tiểu cung nữ ôm một con hồ ly bước tới.
Nguyễn Hàm Trân vẫy tay gọi lại, định lấy lòng Từ Đức phi, ai ngờ Mai Ảnh – cung nữ bên cạnh Đức phi – lại lạnh giọng:
“Mau ôm đi!”
Nguyễn Hàm Trân sắc mặt biến đổi, như chợt nhớ ra điều gì, vội bước nhanh đến trước mặt tiểu cung nữ, giơ tay tát mạnh một cái.
“Tiện tỳ, ai cho ngươi tới đây!”
Một bên mặt cung nữ sưng đỏ, khóe môi rướm m.á.u, ánh mắt rưng rưng mà không dám rơi lệ, càng không dám nói nửa lời.
Rõ ràng chính Nguyễn Hàm Trân sai cô mang hồ ly tới, giờ lại đổ tội. Thấy ánh mắt cung nữ, Nguyễn Hàm Trân càng tức giận, lại giơ tay đ.á.n.h tiếp một cái thật mạnh.
Cung nữ nhỏ bé bị đ.á.n.h lảo đảo, suýt ôm không nổi con vật trong tay.
Khương Vân Nhiễm khẽ nhíu mày, nàng để ý thấy trên tay cung nữ toàn vết bầm tím, như thể bị ai bóp mạnh từ trước.
“Bảo lâm nương nương." Nàng nhẹ giọng nhắc: "Để nàng lui xuống thì hơn.”
Nguyễn Hàm Trân lúc này mới như tỉnh mộng, gượng cười đáp:
“Phải rồi, đi đi.”
Tiểu cung nữ khẽ liếc Khương Vân Nhiễm, rồi vội cúi đầu lui ra.
Nguyễn Hàm Trân đang định trở về ngồi, Từ Đức phi lại lạnh lùng lên tiếng:
“Đứng đó.”
Nét cười trên mặt nàng ta lập tức cứng lại.
“Chán rồi, không đ.á.n.h nữa.” Từ Đức phi đứng dậy, nắm tay Mai Ảnh, nói xong đã rời đi, bóng dáng nhanh gọn không vướng bận.
Mai Ảnh theo sau, còn quay lại phân trần:
“Nương nương thuở bé từng bị hồ nô cào, nên rất kỵ thứ tiểu sủng đó. Bảo lâm nương nương, chuyện này không phải vì ngài, mong ngài đừng để trong lòng.”
Nói xong, bà cũng hành lễ rồi rảo bước theo chủ t.ử.
Còn lại vài người, Tư Đồ mỹ nhân mới nở nụ cười nhàn nhạt:
“Giải tán thôi.”
…
Về tới Thính Tuyết cung, Khương Vân Nhiễm ngồi yên một lát, rồi bảo:
“T.ử Diệp, bưng canh gà lên.”
T.ử Diệp vừa nhìn nàng, ánh mắt liền sáng lên, hỏi nhỏ:
“Tiểu chủ có cần trang điểm lại một chút không?”
Thật thông minh, hiểu ý không cần nói nhiều.
Khương Vân Nhiễm nhìn mình trong gương, bỗng mỉm cười:
“Không cần.”
Nàng chậm rãi nói:
“Bộ dạng thế này, không phải càng khiến người ta thấy đáng thương sao?”
…
Lúc này, nàng vẫn mặc váy lụa trắng tay hẹp, ngoài khoác bối t.ử thêu trúc xanh, giản dị mà nhã nhặn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dọc theo cung đạo, nàng dẫn theo Thanh Đại, nhỏ giọng hỏi:
“Nguyễn Bảo lâm nuôi hồ ly từ bao giờ?”
Thanh Đại suy nghĩ giây lát rồi đáp:
“Hồi nô tỳ còn ở Trường Xuân cung, chưa từng thấy có hồ ly. Hình như sau khi nô tỳ đi mới có. Nghe Oanh Ca nói, dạo gần đây Nguyễn Bảo lâm thường dắt nó đi dạo trong vườn, nhưng không phải chuyện lớn nên không kịp báo với tiểu chủ.”
Thanh Đại chần chừ một chút rồi nói:
“Lúc nô tỳ còn ở Trường Xuân cung, Bảo lâm nương nương chưa từng nuôi tiểu thú gì, cũng chưa từng thấy nàng có thú vui ấy.”
Khương Vân Nhiễm khẽ nhíu mày, như nhớ ra điều gì:
“Hôm nay trông thấy cung nữ hầu hạ con hồ ly kia, trên người đầy vết thương, nhìn mà tội nghiệp. Ngươi có biết là ai không?”
Thanh Đại vừa nghe đến bị thương, sắc mặt liền tái nhợt, đoạn ký ức cũ như trỗi dậy, sống lưng lạnh toát. Cái cảm giác đau thấu xương ấy, cô vĩnh viễn không quên được.
“Hẳn là Tố Vũ, muội muội của Tố Tuyết tỷ tỷ. Nàng mới vào cung chưa lâu, chỉ làm việc quét dọn.”
Nói tới đây, giọng Thanh Đại nhỏ lại, gần như không nghe được.
“Lúc nô tỳ còn ở đó, cuộc sống của nàng cũng không đến nỗi…”
Ý tứ đã rõ: khi Thanh Đại còn ở Trường Xuân cung, Nguyễn Hàm Trân còn có cô để giày vò. Đợi đến lúc Thanh Đại rời đi, không còn ai cho cô ta trút giận, liền quay sang bắt nạt Tố Vũ.
Khương Vân Nhiễm khẽ cau mày:
“Tố Tuyết là đại cung nữ thân cận bên cạnh, đêm ngày hầu hạ, nàng ta ngược đãi Tố Vũ như vậy, có từng nghĩ đến tâm tình của Tố Tuyết không?”
Thanh Đại khẽ đáp:
“Tiểu chủ cũng từng gặp qua Tố Tuyết rồi, người như nàng, vốn chỉ nghĩ cho mình. Nào có lòng bênh vực muội ruột?”
Cô ngừng một lát, rồi nói thêm:
“Sau khi có chuyện của Tố Vũ, Tố Tuyết sống lại càng dễ thở hơn.”
Cô nói lời khách quan, nhưng vẻ khinh bỉ giữa chân mày lại khó giấu. Nghĩ đến việc Tố Tuyết nỡ đem muội ruột dâng lên, để đổi lấy vị trí bên cạnh Nguyễn Hàm Trân, thật khiến người ta ghê tởm.
_Bản dịch thuộc về Hân Nghiên Lâu - MonkeyD. Vui lòng không ăn cắp dưới mọi hình thức.
Dtruyen, Truyenfull, Truyenplus, Wattpad, Cáo Truyện,..v..v.. là ĐỒ ĂN CẮP CHƯA ĐƯỢC CHO PHÉP!!!!!~_
Trong cung dạng người nào cũng có, việc như vậy, cũng không hiếm.
Nói đến đây, hai người đều lặng im.
Càng đến gần Càn Nguyên cung, vệ binh trên đường càng nhiều. Vừa tới cửa cung, Khương Vân Nhiễm đã bị chặn lại như lẽ thường.
Gác cổng nhìn nàng dò xét:
“Tiểu chủ là người cung nào?”
Khương Vân Nhiễm chưa từng tới Càn Nguyên cung, nên không ai quen biết.
Thanh Đại bước lên, đưa yêu bài ra, nói:
“Tiểu chủ nhà nô tỳ là Khương Tuyển thị của Thính Tuyết cung, hôm nay tới thỉnh an bệ hạ, phiền công công thông báo.”
Hoàng môn kia vừa nói không dám, vừa tiếp nhận yêu bài, ghi vào sổ rồi sai một tiểu hoàng môn mang tin vào trong.
Y quay sang Khương Vân Nhiễm, cúi người lễ phép:
“Thì ra là Khương tiểu chủ, tiểu nhân vô lễ, chưa nhận ra.”
Nói năng khéo léo, không lạnh nhạt cũng chẳng thân thiết, chỉ giữ lễ thường.
“Lần sau tiểu chủ tới, tiểu nhân sẽ nhớ, không cần khai báo nữa.”
Khương Vân Nhiễm gật đầu đáp:
“Làm phiền công công rồi.”
“Không dám nhận.”
Thanh Đại cũng nhanh nhẹn, tiến lên thu lại yêu bài, thuận tay đưa luôn một túi hà bao.
Cửa cung Càn Nguyên có hai gian: một bên là sương phòng cho thị vệ nghỉ ngơi, bên kia là phòng khách trang trí tinh xảo, rõ là chỗ chờ dành riêng cho quý nhân.
Một thái giám mời:
“Tiểu chủ mời ngồi, tiểu Thuận Tử, mau dâng trà.”
Khương Vân Nhiễm còn chưa kịp từ chối, đã thấy một bóng người thướt tha bước đến từ phía trước…
Hôm nay Mai Chiêu nghi vận xiêm y lụa mỏng sắc vàng nhạt, tay áo thêu hồ điệp, vừa nhẹ nhàng vừa thanh tú, khiến dung nhan nàng càng thêm thanh lệ như vẽ, thần thái thoát tục.
Nét mặt nàng ấy ôn hoà như thường, hiếm khi lộ ra biểu tình khác.
Khương Vân Nhiễm bước lên hành lễ:
“Tham kiến Chiêu nghi nương nương.”
Mai Chiêu nghi nghiêng mắt nhìn qua, thấy Thanh Đại đang cầm hộp đồ ăn, liền đoán nàng tới bái kiến Hoàng thượng, trong mắt thoáng hiện vẻ thương cảm.
Người trong cung đều rõ, Hoàng thượng vốn không thích phi tần đến Càn Nguyên cung.
Một là nơi ấy đông người, dễ sinh chuyện, hai là Hoàng thượng ghét bị quấy rầy khi bàn việc nước.
Mấy năm nay, trừ vài vị phi tần thân phận cao, được sủng ái, người khác khó lòng gặp được.
Dù như thế, cũng chưa chắc đã được triệu kiến.
Bản thân Mai Chiêu nghi hôm nay cũng là gặp may, Hoàng thượng vừa rảnh, lại có chuyện cần tấu trình, mới có thể diện kiến.
Nàng ấy xưa nay ôn hòa, chưa từng làm khó kẻ dưới, giờ phút này lại càng tỏ vẻ dịu dàng.
Thấy sắc mặt Khương Vân Nhiễm mang theo chờ mong, nàng ấy khẽ thở dài:
“Bệ hạ bận việc triều chính, rất khó gặp mặt. Ngươi cũng chớ nản lòng, không phải chỉ riêng mình ngươi không được gặp.”
Khương Vân Nhiễm có chút sững người, một lát sau thần sắc liền uể oải:
“Vâng, đa tạ nương nương an ủi.”
Mai Chiêu nghi cười dịu dàng, đưa tay đỡ nàng dậy, nhẹ nắm lấy tay nàng:
“Đều là tỷ muội trong cung, đâu cần khách khí như thế.”
Nói đoạn, nàng ấy lại khẽ bảo:
“Ngươi mới vào cung, có nhiều chuyện chưa hiểu, nếu gặp điều khó xử, cứ đến Bích Tước cung tìm ta.”
Giọng nàng ấy nhẹ nhưng đầy hàm ý:
“Bổn cung tuy không sánh được với quý phi nương nương, nhưng cũng là một chủ vị, có thể thay lời.”
Khương Vân Nhiễm vội nói:
“Đa tạ nương nương.”
Hai người chuyện trò một hồi, thấy tình ý đã thân, Khương Vân Nhiễm mới dè dặt hỏi:
“Nương nương hôm nay tới Càn Nguyên cung, không biết là có chuyện gì?”
Nàng chỉ muốn biết làm sao gặp được Hoàng thượng.
Mai Chiêu nghi liếc nhìn nàng, mỉm cười:
“Cũng chẳng có chuyện gì to tát, không đáng nói ra.”
Nàng ấy không muốn nhắc tới việc mình, chỉ nhẹ giọng khuyên nhủ:
“Hôm nay không gặp được thì hôm khác lại đến, nước chảy đá mòn, ngày tháng còn dài, biết đâu sẽ có một lần gặp mặt.”
Lời này nghe như buông lơi, lại khiến người ta sinh nghi.
Khương Vân Nhiễm đáp khẽ:
“Vâng.”
Hai người ngồi trong khách sảnh thêm một lúc, Khương Vân Nhiễm liền xin đưa tiễn:
“Chuyện nhỏ như thế, thiếp đâu dám trì hoãn nương nương?”
Mai Chiêu nghi cười ôn hòa:
“Không sao. Bổn cung cũng ở Đông Lục cung, lát nữa chúng ta cùng về, trên đường vừa hay trò chuyện.”
Mai Chiêu nghi người như tên, nhẹ nhàng thong thả, tựa gió mát đầu xuân.
Khương Vân Nhiễm nhìn dung nhan nàng ấy bình thản thanh nhã, cũng mỉm cười đáp:
“Nương nương thật là người tâm tốt.”
Hai người ngồi thêm chốc lát, tiểu hoàng môn truyền tin rốt cuộc cũng chạy trở về.
“Lý ca, Lý ca.”
Y ghé sát tai nội thị, thì thầm mấy câu.
Bên này, Mai Chiêu nghi tưởng đâu chuyện đã xong, liền vịn tay Trừng Giang, muốn rời đi:
“Đã vậy, chúng ta về thôi…”
Nhưng Tiểu Lý T.ử đã bước nhanh tới trước, chặn trước mặt nàng ấy, rồi mới quay sang Khương Vân Nhiễm, khách khí mỉm cười:
“Khương tiểu chủ, bệ hạ hiện đang rảnh, mời ngài theo nô tài một chuyến.”
Mai Chiêu nghi đang đứng lên, động tác khựng lại một chút.
Khương Vân Nhiễm thoáng do dự, quay nhìn Mai Chiêu nghi, rồi lại nhìn Tiểu Lý T.ử vẻ mặt vẫn tươi cười cung kính.
Cuối cùng, nàng khẽ cúi người với Mai Chiêu nghi, nhẹ giọng cáo lui, rồi rảo bước theo Tiểu Lý T.ử rời đi.
Trong khách phòng, chỉ còn Mai Chiêu nghi và Trừng Giang.
Trừng Giang nhẹ giọng hỏi:
“Nương nương, chúng ta đi thôi?”
Mai Chiêu nghi chậm rãi đứng thẳng, vuốt phẳng ống tay áo, quay đầu nhìn theo bóng Khương Vân Nhiễm dần khuất.
Một lát sau, gương mặt nàng ấy lại hiện nét cười dịu dàng như cũ:
“Đi thôi.”
Nàng ấy vịn tay Trừng Giang, bước ra khỏi Càn Nguyên cung, dáng đi vẫn thẳng tắp, chẳng khác gì người vừa được sủng ái.
“Quả là… nàng vẫn còn vận khí.”
Bên này, Khương Vân Nhiễm theo Tiểu Lý T.ử đi dọc hành lang gấp khúc.
Đi chưa được mấy bước, nàng liền cảm thấy một ánh mắt sắc bén đang dán vào mình.
Ngẩng đầu lên, liền trông thấy ba vị quan trung niên vận hồng bào, đứng nghiêm giữa hành lang. Người đứng đầu không ai khác, chính là “phụ thân tốt” của nàng – Nguyễn Trung Lương.
Hiếm thấy ông ta thất thần trước mặt người ngoài, vậy mà giờ đây lại đứng ngẩn ra, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào nàng, như thể không dám tin.
Khương Vân Nhiễm đứng yên dưới mái hiên, ánh mắt bình thản, trên mặt còn có chút tò mò.
Nàng không mặc xiêm y hoa lệ, song cũng chẳng phải trang phục cung nữ. Rõ ràng là mới được phong phi.
Điều khiến người ta giật mình, là dung mạo ấy…
Sao lại giống đến thế?
Một vị quan bên cạnh khẽ hỏi:
“Nguyễn Hiến đài, ngài thấy gì vậy? Trông ngài như có chuyện vui?”
Rồi lại cười nịnh:
“Mấy hôm nay đại nhân xử vụ án lớn, được bệ hạ khen mấy lần. Quả là trụ cột triều đình.”
Nguyễn Trung Lương như bừng tỉnh, thấy lòng bàn tay đã toát mồ hôi lạnh.
Ông ta quay đầu lại, chỉ còn thấy một bóng áo xanh lướt qua.
“Ngài thấy gì mà xuất thần thế?” vị quan lại hỏi, vẻ mặt cung kính: "Chẳng lẽ vui vì công lao lần này?”
Nguyễn Trung Lương đã lấy lại bình tĩnh, mỉm cười nói:
“Việc lần này không phải công của riêng ta. Trên dưới Đô Sát viện đều góp sức, nếu bệ hạ có ban thưởng, cũng nên là công của toàn viện.”
Vị quan kia gật đầu:
“Đại nhân nói chí phải.”
Bên này, Tiểu Lý T.ử cười nói với Khương Vân Nhiễm:
“Bệ hạ ngày thường việc nước bận rộn, nếu đến Càn Nguyên cung, thường tiện thể gặp triều thần. Tiểu chủ chớ nên lo.”
Khương Vân Nhiễm cười khẽ:
“Không sợ, chỉ là các vị đại nhân trông rất nghiêm túc, hẳn đều là trụ cột quốc gia.”
“Vâng, đúng thế.”
Tiểu Lý T.ử đưa nàng đi lòng vòng một hồi, sau mới dừng chân trước Hạo Nhiên Hiên.
Hiên nằm ngay bên Lưu Quang Trì, trong ao là những luống sen xanh um, chỉ tiếc mùa hạ đã qua, hoa tàn lá rụng, chẳng còn dáng vẻ kiều diễm lúc nở rộ.
Gió nhẹ lướt qua, chuông gió nơi góc hiên khẽ leng keng, cảnh sắc thoảng hương Giang Nam, cầu nhỏ nước chảy, rất đỗi thanh bình.
Vừa lúc đó, Tiểu Lý T.ử trông thấy Tiểu Liễu công công bước tới, liền hành lễ rồi lui ra.
Tiểu Liễu công công vẫn giữ dáng vẻ cẩn trọng như thường:
“Khương tiểu chủ, bệ hạ đang bận, một lát sẽ đến. Tiểu chủ muốn dùng loại trà nào, nô tài đi chuẩn bị?”
Khương Vân Nhiễm mỉm cười:
“Trà thường là được, không cần cầu kỳ.”
Tiểu Liễu công công gật đầu, sai cung nữ đi chuẩn bị.
Khương Vân Nhiễm ngồi trong khách thất, đưa mắt nhìn sóng nước gợn xanh ngoài đình viện, nhất thời sinh cảm giác yên lành, tựa như tháng năm yên tĩnh, lòng dạ cũng lắng lại.
Cả Trường Tín cung như chìm trong sự an hòa, thanh mát tự nhiên.
Đang mải nhìn, bỗng có tiếng nam nhân trầm thấp vang lên:
“Thích hoa sen sao?”
Khương Vân Nhiễm xoay người, thấy Cảnh Hoa Diễm đứng trước cửa hông Hạo Nhiên Hiên, ánh mắt ôn hòa, lặng lẽ nhìn nàng.
Hôm nay hắn mặc thường phục tay hẹp, đai lưng ngọc trắng ôm sát vòng eo thon, dáng người cao ráo, dung mạo như ngọc khắc.
Khương Vân Nhiễm mỉm cười đứng dậy, dịu dàng cúi người hành lễ:
“Thần thiếp bái kiến bệ hạ.”
Cảnh Hoa Diễm sải bước đi đến bên nàng, ngồi xuống ghế, phất tay:
“Ngồi đi, nói chuyện một lát.”
Khương Vân Nhiễm lại ngồi xuống, đưa tay mở hộp thức ăn:
“Nghe nói gần đây bệ hạ bận rộn, thần thiếp lo bệ hạ đêm chẳng ngon giấc, nên đặc biệt nấu một bát canh gà Thiên Ma.”
Nàng dùng tay trắng mịn bưng lấy chén sứ trắng viền sen, nhẹ nhàng đặt trước mặt hoàng đế.
Mở nắp, hương thơm liền lan tỏa, dịu dàng như sương khói.
Khương Vân Nhiễm khẽ cười, ánh mắt long lanh như nước:
“Bệ hạ, nếm thử một chút xem?”
Chỉ là sau này, Từ Đức phi lâu ngày không có con, trong lòng sinh lệch hướng, cuối cùng Hàn Tuyển thị lại không thể như ý, làm nàng ta thất vọng.
Có lẽ vì cảm thấy chuyện này khó nghe, Từ Đức phi liền đuổi cô ra khỏi Linh Tâm cung, sau đó mỗi lần gặp đều gây khó dễ.
Giờ cũng không ngoại lệ.
Dù sao hiện nay Hàn Tuyển thị cũng là phi tần trong cung, cho dù phân vị thấp, cũng không thể coi như nô tỳ mà sai khiến. Bắt cô ngồi may vá, chẳng khác nào ép cô trở lại thân phận thấp kém xưa kia, đúng là làm nhục người.
Nếu chuyện truyền ra ngoài, Hàn Tuyển thị còn mặt mũi nào ở lại chốn cung đình? Sắc mặt Hàn Tuyển thị trắng bệch, nét mặt mỏi mệt, trong lòng uất ức nhưng lại không dám trái ý, chỉ cảm thấy khổ sở vô cùng.
Từ Đức phi mặt mỗi lúc một lạnh. Khi nàng ta nghiêm mặt, khí thế áp người, khiến ai nấy đều rùng mình.
Hàn Tuyển thị nhớ tới thời còn ở Linh Tâm cung, thường bị người dò xét bắt lỗi, vừa nhìn vẻ mặt Từ Đức phi đã không khỏi run lên.
“Nương nương... nô tỳ...”
Hai chữ “nô tỳ” bật ra khỏi miệng theo thói quen, khiến mắt cô lập tức đỏ hoe.
Đúng là mất mặt.
Từ Đức phi hờ hững nói:
"Không dám nhận, Hàn Tuyển thị đây là cố ý muốn làm khó bổn cung sao?”
Hàn Tuyển thị cuống quýt muốn đứng lên quỳ xuống.
Mai Ảnh – cung nữ thân tín bên Từ Đức phi – liền tiến lên, đỡ lấy cô:
“Tuyển thị tiểu chủ, ngài làm gì vậy, nương nương chỉ đang nói chuyện trong nhà thôi mà.”
Bầu không khí trong Hữu Tín đình thoáng chốc trở nên nặng nề. Mọi người đều cúi đầu, im lặng không dám thở mạnh.
Khương Vân Nhiễm cũng cúi đầu, lại nghe được tiếng thở có phần kích động của Nguyễn Hàm Trân phía trước.
Cô ta đang vui sao?
Nhìn người khác bị làm khó, liền hả hê như vậy à?
Từ Đức phi thấy không vui, cũng không giấu giếm vẻ giận dữ:
“Còn không ngồi xuống? Muốn làm mất mặt bổn cung sao?”
Hàn Tuyển thị tuy nay ở Cẩm Tú cung, nhưng xuất thân vốn là người bên cạnh Từ Đức phi. Nay run rẩy như thế, thật sự khiến Từ Đức phi thấy mất mặt.
Chuyện chẳng có gì to tát, nhưng cô lại tỏ ra yếu đuối quá mức.
Mai Ảnh bèn đỡ lấy, dùng một chút sức, ép cô ngồi lại ngay ngắn trên ghế đối diện Từ Đức phi.
Từ Đức phi ngẩng đầu, nhìn cô một cái rồi lạnh nhạt nói:
“Tay nghề ngươi tốt, bổn cung vẫn chưa quên. Vốn muốn nhờ ngươi làm cho một bộ y phục mới.”
Lời nói nhẹ nhàng như khen ngợi, nhưng ẩn ý bức ép lại vô cùng rõ ràng:
“Ngươi thấy thế nào?”
Náo loạn như thế rồi, nàng ta vẫn không chịu buông tha, cố tình ép Hàn Tuyển thị cúi đầu may áo, như xưa.
Xét đến cùng, cô không muốn mất lòng người, đành lui nửa bước.
Hàn Tuyển thị chỉ đành cúi đầu nhận mệnh:
“Đức phi nương nương để ý tới tay nghề của thiếp, đã là phúc phần lớn lao rồi.”
Từ Đức phi lúc này mới thoải mái.
Nàng ta quay đầu lại, nhướng mày cười với mọi người, ánh mắt đầy vẻ đắc ý:
“Đánh tiếp đi.”
Cuộc đ.á.n.h bài lại bắt đầu.
Hàn Tuyển thị vốn không biết đ.á.n.h, từ đầu tới giờ chỉ lo hầu hạ, đâu hiểu được quy củ.
Lúc này cô cầm bài có chút lúng túng, không chỉ Từ Đức phi chau mày, ngay cả Nguyễn Hàm Trân cũng thoáng không vui.
Cô ta nói:
“Phùng Thải nữ, phiền ngươi dạy Hàn Tuyển thị một chút?”
Phùng Thải nữ lúc ấy tâm trí m.ô.n.g lung, nghe gọi mới sực tỉnh:
“Hửm? Gì cơ?”
Nguyễn Hàm Trân vẫn giữ dáng vẻ đoan trang, mỉm cười lặp lại:
“Dạy nàng đ.á.n.h bài, sau này còn có thể thường cùng Đức phi nương nương tiêu khiển.”
Từ Đức phi nghe vậy liền mỉm cười khen:
“Lời này đúng lắm, sao ta lại không nghĩ ra chứ!”
Nguyễn Hàm Trân được lời khen, càng thêm đắc ý. Cô ta đâu quan tâm Hàn Tuyển thị sau này có sống ra sao, chỉ lo vui vẻ ra bài.
Không lâu sau, Từ Đức phi thắng một ván, lại thắng tiếp ván thứ hai.
Đến ván thứ ba, đổi sang Tư Đồ mỹ nhân thắng.
Nàng ta vừa thu hạt dưa, vừa cười:
“Các tỷ muội nhường ta quá rồi.”
Nguyễn Hàm Trân bỗng lên tiếng:
“Ai nha, đ.á.n.h lâu như vậy, chỉ có ta chưa thắng lần nào.”
Cô ta không liếc Hàn Tuyển thị lấy một cái, lại đột nhiên quay sang nhìn Khương Vân Nhiễm:
“Hôm nay thua thì cũng thôi, nhưng cũng không thể thua mà không có gì. Ta nhớ Khương Tuyển thị tay nghề dệt giỏi lắm, chỉ hơn không kém Hàn Tuyển thị.”
Từ Đức phi liền hỏi:
“Vậy sao?”
Nguyễn Hàm Trân cười đáp:
“Thật mà! Lúc trước áo váy ta mặc, nương nương chẳng từng khen sao?”
Từ Đức phi như sực nhớ ra, cười gật đầu:
“Là tay nghề của Khương Tuyển thị à? Đúng là nhìn qua khó quên.”
Nếu đổi lại là Hàn Tuyển thị, giờ này đã sợ đến trắng cả mặt.
Nhưng Khương Vân Nhiễm vẫn ngồi yên, thần sắc bình thản, còn khẽ cúi đầu giả vờ thẹn thùng:
“Các nương nương quá lời, chỉ là chút tài mọn, không dám nhận khen ngợi.”
Nguyễn Hàm Trân nghe vậy, trong lòng tức giận, ngón tay siết c.h.ặ.t véo vào lòng bàn tay, hít sâu một hơi rồi cười nói:
“Hôm nay ta cũng thua không ít. Nếu đã thua hơn hai mươi lượng bạc, thì ra thêm hai mươi lượng nữa, mời Khương Tuyển thị làm một bộ xiêm y cho Đức phi nương nương, coi như tạ ơn nương nương đã dạy ta đ.á.n.h bài.”
Lời vừa dứt, trong sảnh liền im bặt.
Ngay cả Hàn Tuyển thị cũng ngơ ngác nhìn về phía Khương Vân Nhiễm.
Trong lòng Khương Vân Nhiễm thầm mắng Nguyễn Hàm Trân độc địa, nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh như nước, nhẹ nhàng nói:
“Đa tạ Bảo lâm nương nương đã cho thiếp cơ hội này.”
Nói đoạn, nàng ngẩng đầu nhìn thẳng Từ Đức phi, từ tốn nói tiếp:
“Chỉ là… Đức phi nương nương, năm đó thiếp còn ở Chức Tạo Cục, làm xiêm y cho Bảo lâm nương nương, cũng chỉ lấy hai mươi lượng bạc thôi.”
“Đến chỗ Đức phi nương nương, chắc phải cao hơn hai mươi lượng bạc chứ?”
Khương Vân Nhiễm thoáng do dự, nói:
“Đức phi nương nương địa vị cao hơn Bảo lâm nương nương, lẽ nào phần thưởng lại giống nhau?”
Lời vừa dứt, Từ Đức phi liền liếc Nguyễn Bảo lâm một cái, ánh mắt lạnh lùng.
Nguyễn Bảo lâm mím môi, vẫn mỉm cười như không:
“Xem trí nhớ ta kìa, chuyện cũ lâu vậy mà Khương Tuyển thị vẫn nhớ rõ.”
Khương Vân Nhiễm không đáp, chỉ yên lặng ngồi một bên, bình tĩnh nhìn Từ Đức phi, chờ nàng tađịnh đoạt.
Nàng vừa rồi đã nhìn ra, Từ Đức phi là người rất sĩ diện, trong đám nữ nhân nơi cung cấm này, ai cũng không thể vượt qua nàng ta – chỉ trừ Phùng Thải nữ.
Vì sao lại dung thứ một mình Phùng Thải nữ, Khương Vân Nhiễm không biết, cũng chẳng cần đoán. Lúc này, chỉ cần nghe theo lời Đức phi là được.
Từ Đức phi bị ánh mắt thành khẩn ấy nhìn tới có chút sửng sốt.
Nàng ta cũng không ngốc, hiểu rõ Khương Tuyển thị đang muốn mượn cớ gây chia rẽ mình và Nguyễn Hàm Trân, để đỡ lúng túng trong lúc này.
Nhưng dựa vào đâu?
Nàng ta nhìn khuôn mặt đẹp đẽ của Khương Vân Nhiễm, trong lòng lại thấy khó chịu.
Thân sơ xa gần, ai dùng được, ai không – Từ Đức phi vốn phân rất rõ ràng.
Nàng ta khẽ cười:
“Vậy bổn cung cho ngươi thêm hai mươi lượng bạc.”
Nói rồi nàng ta ngẩng đầu, cao giọng:
“Ngươi làm cho bổn cung một bộ áo dài tay rộng, thời hạn…”
Gió lướt qua, hương Tô Hợp thoảng nhẹ trong đình.
“… sáu ngày.”
Từ Đức phi nhìn Khương Vân Nhiễm, giọng lạnh:
“Nếu làm không xong, bổn cung sẽ trách phạt.”
Nguyễn Hàm Trân trong lòng mừng rỡ, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ đoan trang, khẽ lên tiếng:
“Nương nương, sáu ngày e hơi gấp, chẳng bằng thêm vài hôm, để Khương Tuyển thị làm chu toàn cho người.”
Hai người cứ vậy tự quyết thay Khương Vân Nhiễm.
Từ Đức phi lúc này mới liếc Nguyễn Hàm Trân, ánh mắt mang chút cười thâm ý.
“Ngươi nhiều lời rồi." Nàng ta trách nhẹ: "Ngươi đây là xem thường Khương Tuyển thị? Bổn cung từng nghe nàng là tay thêu giỏi nhất Chức Tạo Cục, sao lại không làm được?”
Nguyễn Hàm Trân vội nói:
“Ai nha, vẫn là nương nương suy nghĩ thấu đáo.”
Một người xướng, một người họa, quan hệ mỗi lúc một gần. Khương Vân Nhiễm và Hàn Tuyển thị đứng bên, bị gạt ra ngoài, thành vật hy sinh trong sự liên minh ấy.
Tư Đồ mỹ nhân vốn là người được Đức phi sủng ái nhất, lúc này cũng chỉ lặng lẽ ngồi một bên uống trà, không chen lời.
Từ Đức phi nói cười vài câu với Nguyễn Hàm Trân, sau mới quay sang nhìn Khương Vân Nhiễm:
“Khương Tuyển thị, so với Hàn Tuyển thị, ngươi khéo léo hơn nhiều. Ngươi không định từ chối bổn cung đấy chứ?”
Khương Vân Nhiễm chậm rãi đứng dậy, cúi người hành lễ:
“Nương nương để mắt đến thiếp, là phúc phần của thiếp.”
Nàng nhẹ giọng tiếp: “Thiếp nhất định sẽ dốc sức, khiến nương nương hài lòng.”
Giọng nói ôn hòa, không tâng bốc, không oán thán, tựa hồ như việc đó có hay không cũng chẳng khác gì, nhận lời là xong.
Thái độ như thế, là hợp lễ nhất.
Khương Vân Nhiễm chưa kịp ngồi yên, đã thấy ánh mắt Tư Đồ mỹ nhân lướt qua. Nàng đáp lời Từ Đức phi, rồi an phận ngồi xuống.
Từ Đức phi tuy vừa lòng, nhưng vẫn cau mày, nhìn sang Hàn Tuyển thị mắng một câu:
“Ngươi xem người ta mà học hỏi, đừng làm thứ mất mặt xấu hổ.”
Hàn Tuyển thị mím môi, vành mắt đã đỏ, muốn khóc mà không dám.
Đúng lúc ấy, một tiểu cung nữ ôm một con hồ ly bước tới.
Nguyễn Hàm Trân vẫy tay gọi lại, định lấy lòng Từ Đức phi, ai ngờ Mai Ảnh – cung nữ bên cạnh Đức phi – lại lạnh giọng:
“Mau ôm đi!”
Nguyễn Hàm Trân sắc mặt biến đổi, như chợt nhớ ra điều gì, vội bước nhanh đến trước mặt tiểu cung nữ, giơ tay tát mạnh một cái.
“Tiện tỳ, ai cho ngươi tới đây!”
Một bên mặt cung nữ sưng đỏ, khóe môi rướm m.á.u, ánh mắt rưng rưng mà không dám rơi lệ, càng không dám nói nửa lời.
Rõ ràng chính Nguyễn Hàm Trân sai cô mang hồ ly tới, giờ lại đổ tội. Thấy ánh mắt cung nữ, Nguyễn Hàm Trân càng tức giận, lại giơ tay đ.á.n.h tiếp một cái thật mạnh.
Cung nữ nhỏ bé bị đ.á.n.h lảo đảo, suýt ôm không nổi con vật trong tay.
Khương Vân Nhiễm khẽ nhíu mày, nàng để ý thấy trên tay cung nữ toàn vết bầm tím, như thể bị ai bóp mạnh từ trước.
“Bảo lâm nương nương." Nàng nhẹ giọng nhắc: "Để nàng lui xuống thì hơn.”
Nguyễn Hàm Trân lúc này mới như tỉnh mộng, gượng cười đáp:
“Phải rồi, đi đi.”
Tiểu cung nữ khẽ liếc Khương Vân Nhiễm, rồi vội cúi đầu lui ra.
Nguyễn Hàm Trân đang định trở về ngồi, Từ Đức phi lại lạnh lùng lên tiếng:
“Đứng đó.”
Nét cười trên mặt nàng ta lập tức cứng lại.
“Chán rồi, không đ.á.n.h nữa.” Từ Đức phi đứng dậy, nắm tay Mai Ảnh, nói xong đã rời đi, bóng dáng nhanh gọn không vướng bận.
Mai Ảnh theo sau, còn quay lại phân trần:
“Nương nương thuở bé từng bị hồ nô cào, nên rất kỵ thứ tiểu sủng đó. Bảo lâm nương nương, chuyện này không phải vì ngài, mong ngài đừng để trong lòng.”
Nói xong, bà cũng hành lễ rồi rảo bước theo chủ t.ử.
Còn lại vài người, Tư Đồ mỹ nhân mới nở nụ cười nhàn nhạt:
“Giải tán thôi.”
…
Về tới Thính Tuyết cung, Khương Vân Nhiễm ngồi yên một lát, rồi bảo:
“T.ử Diệp, bưng canh gà lên.”
T.ử Diệp vừa nhìn nàng, ánh mắt liền sáng lên, hỏi nhỏ:
“Tiểu chủ có cần trang điểm lại một chút không?”
Thật thông minh, hiểu ý không cần nói nhiều.
Khương Vân Nhiễm nhìn mình trong gương, bỗng mỉm cười:
“Không cần.”
Nàng chậm rãi nói:
“Bộ dạng thế này, không phải càng khiến người ta thấy đáng thương sao?”
…
Lúc này, nàng vẫn mặc váy lụa trắng tay hẹp, ngoài khoác bối t.ử thêu trúc xanh, giản dị mà nhã nhặn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dọc theo cung đạo, nàng dẫn theo Thanh Đại, nhỏ giọng hỏi:
“Nguyễn Bảo lâm nuôi hồ ly từ bao giờ?”
Thanh Đại suy nghĩ giây lát rồi đáp:
“Hồi nô tỳ còn ở Trường Xuân cung, chưa từng thấy có hồ ly. Hình như sau khi nô tỳ đi mới có. Nghe Oanh Ca nói, dạo gần đây Nguyễn Bảo lâm thường dắt nó đi dạo trong vườn, nhưng không phải chuyện lớn nên không kịp báo với tiểu chủ.”
Thanh Đại chần chừ một chút rồi nói:
“Lúc nô tỳ còn ở Trường Xuân cung, Bảo lâm nương nương chưa từng nuôi tiểu thú gì, cũng chưa từng thấy nàng có thú vui ấy.”
Khương Vân Nhiễm khẽ nhíu mày, như nhớ ra điều gì:
“Hôm nay trông thấy cung nữ hầu hạ con hồ ly kia, trên người đầy vết thương, nhìn mà tội nghiệp. Ngươi có biết là ai không?”
Thanh Đại vừa nghe đến bị thương, sắc mặt liền tái nhợt, đoạn ký ức cũ như trỗi dậy, sống lưng lạnh toát. Cái cảm giác đau thấu xương ấy, cô vĩnh viễn không quên được.
“Hẳn là Tố Vũ, muội muội của Tố Tuyết tỷ tỷ. Nàng mới vào cung chưa lâu, chỉ làm việc quét dọn.”
Nói tới đây, giọng Thanh Đại nhỏ lại, gần như không nghe được.
“Lúc nô tỳ còn ở đó, cuộc sống của nàng cũng không đến nỗi…”
Ý tứ đã rõ: khi Thanh Đại còn ở Trường Xuân cung, Nguyễn Hàm Trân còn có cô để giày vò. Đợi đến lúc Thanh Đại rời đi, không còn ai cho cô ta trút giận, liền quay sang bắt nạt Tố Vũ.
Khương Vân Nhiễm khẽ cau mày:
“Tố Tuyết là đại cung nữ thân cận bên cạnh, đêm ngày hầu hạ, nàng ta ngược đãi Tố Vũ như vậy, có từng nghĩ đến tâm tình của Tố Tuyết không?”
Thanh Đại khẽ đáp:
“Tiểu chủ cũng từng gặp qua Tố Tuyết rồi, người như nàng, vốn chỉ nghĩ cho mình. Nào có lòng bênh vực muội ruột?”
Cô ngừng một lát, rồi nói thêm:
“Sau khi có chuyện của Tố Vũ, Tố Tuyết sống lại càng dễ thở hơn.”
Cô nói lời khách quan, nhưng vẻ khinh bỉ giữa chân mày lại khó giấu. Nghĩ đến việc Tố Tuyết nỡ đem muội ruột dâng lên, để đổi lấy vị trí bên cạnh Nguyễn Hàm Trân, thật khiến người ta ghê tởm.
_Bản dịch thuộc về Hân Nghiên Lâu - MonkeyD. Vui lòng không ăn cắp dưới mọi hình thức.
Dtruyen, Truyenfull, Truyenplus, Wattpad, Cáo Truyện,..v..v.. là ĐỒ ĂN CẮP CHƯA ĐƯỢC CHO PHÉP!!!!!~_
Trong cung dạng người nào cũng có, việc như vậy, cũng không hiếm.
Nói đến đây, hai người đều lặng im.
Càng đến gần Càn Nguyên cung, vệ binh trên đường càng nhiều. Vừa tới cửa cung, Khương Vân Nhiễm đã bị chặn lại như lẽ thường.
Gác cổng nhìn nàng dò xét:
“Tiểu chủ là người cung nào?”
Khương Vân Nhiễm chưa từng tới Càn Nguyên cung, nên không ai quen biết.
Thanh Đại bước lên, đưa yêu bài ra, nói:
“Tiểu chủ nhà nô tỳ là Khương Tuyển thị của Thính Tuyết cung, hôm nay tới thỉnh an bệ hạ, phiền công công thông báo.”
Hoàng môn kia vừa nói không dám, vừa tiếp nhận yêu bài, ghi vào sổ rồi sai một tiểu hoàng môn mang tin vào trong.
Y quay sang Khương Vân Nhiễm, cúi người lễ phép:
“Thì ra là Khương tiểu chủ, tiểu nhân vô lễ, chưa nhận ra.”
Nói năng khéo léo, không lạnh nhạt cũng chẳng thân thiết, chỉ giữ lễ thường.
“Lần sau tiểu chủ tới, tiểu nhân sẽ nhớ, không cần khai báo nữa.”
Khương Vân Nhiễm gật đầu đáp:
“Làm phiền công công rồi.”
“Không dám nhận.”
Thanh Đại cũng nhanh nhẹn, tiến lên thu lại yêu bài, thuận tay đưa luôn một túi hà bao.
Cửa cung Càn Nguyên có hai gian: một bên là sương phòng cho thị vệ nghỉ ngơi, bên kia là phòng khách trang trí tinh xảo, rõ là chỗ chờ dành riêng cho quý nhân.
Một thái giám mời:
“Tiểu chủ mời ngồi, tiểu Thuận Tử, mau dâng trà.”
Khương Vân Nhiễm còn chưa kịp từ chối, đã thấy một bóng người thướt tha bước đến từ phía trước…
Hôm nay Mai Chiêu nghi vận xiêm y lụa mỏng sắc vàng nhạt, tay áo thêu hồ điệp, vừa nhẹ nhàng vừa thanh tú, khiến dung nhan nàng càng thêm thanh lệ như vẽ, thần thái thoát tục.
Nét mặt nàng ấy ôn hoà như thường, hiếm khi lộ ra biểu tình khác.
Khương Vân Nhiễm bước lên hành lễ:
“Tham kiến Chiêu nghi nương nương.”
Mai Chiêu nghi nghiêng mắt nhìn qua, thấy Thanh Đại đang cầm hộp đồ ăn, liền đoán nàng tới bái kiến Hoàng thượng, trong mắt thoáng hiện vẻ thương cảm.
Người trong cung đều rõ, Hoàng thượng vốn không thích phi tần đến Càn Nguyên cung.
Một là nơi ấy đông người, dễ sinh chuyện, hai là Hoàng thượng ghét bị quấy rầy khi bàn việc nước.
Mấy năm nay, trừ vài vị phi tần thân phận cao, được sủng ái, người khác khó lòng gặp được.
Dù như thế, cũng chưa chắc đã được triệu kiến.
Bản thân Mai Chiêu nghi hôm nay cũng là gặp may, Hoàng thượng vừa rảnh, lại có chuyện cần tấu trình, mới có thể diện kiến.
Nàng ấy xưa nay ôn hòa, chưa từng làm khó kẻ dưới, giờ phút này lại càng tỏ vẻ dịu dàng.
Thấy sắc mặt Khương Vân Nhiễm mang theo chờ mong, nàng ấy khẽ thở dài:
“Bệ hạ bận việc triều chính, rất khó gặp mặt. Ngươi cũng chớ nản lòng, không phải chỉ riêng mình ngươi không được gặp.”
Khương Vân Nhiễm có chút sững người, một lát sau thần sắc liền uể oải:
“Vâng, đa tạ nương nương an ủi.”
Mai Chiêu nghi cười dịu dàng, đưa tay đỡ nàng dậy, nhẹ nắm lấy tay nàng:
“Đều là tỷ muội trong cung, đâu cần khách khí như thế.”
Nói đoạn, nàng ấy lại khẽ bảo:
“Ngươi mới vào cung, có nhiều chuyện chưa hiểu, nếu gặp điều khó xử, cứ đến Bích Tước cung tìm ta.”
Giọng nàng ấy nhẹ nhưng đầy hàm ý:
“Bổn cung tuy không sánh được với quý phi nương nương, nhưng cũng là một chủ vị, có thể thay lời.”
Khương Vân Nhiễm vội nói:
“Đa tạ nương nương.”
Hai người chuyện trò một hồi, thấy tình ý đã thân, Khương Vân Nhiễm mới dè dặt hỏi:
“Nương nương hôm nay tới Càn Nguyên cung, không biết là có chuyện gì?”
Nàng chỉ muốn biết làm sao gặp được Hoàng thượng.
Mai Chiêu nghi liếc nhìn nàng, mỉm cười:
“Cũng chẳng có chuyện gì to tát, không đáng nói ra.”
Nàng ấy không muốn nhắc tới việc mình, chỉ nhẹ giọng khuyên nhủ:
“Hôm nay không gặp được thì hôm khác lại đến, nước chảy đá mòn, ngày tháng còn dài, biết đâu sẽ có một lần gặp mặt.”
Lời này nghe như buông lơi, lại khiến người ta sinh nghi.
Khương Vân Nhiễm đáp khẽ:
“Vâng.”
Hai người ngồi trong khách sảnh thêm một lúc, Khương Vân Nhiễm liền xin đưa tiễn:
“Chuyện nhỏ như thế, thiếp đâu dám trì hoãn nương nương?”
Mai Chiêu nghi cười ôn hòa:
“Không sao. Bổn cung cũng ở Đông Lục cung, lát nữa chúng ta cùng về, trên đường vừa hay trò chuyện.”
Mai Chiêu nghi người như tên, nhẹ nhàng thong thả, tựa gió mát đầu xuân.
Khương Vân Nhiễm nhìn dung nhan nàng ấy bình thản thanh nhã, cũng mỉm cười đáp:
“Nương nương thật là người tâm tốt.”
Hai người ngồi thêm chốc lát, tiểu hoàng môn truyền tin rốt cuộc cũng chạy trở về.
“Lý ca, Lý ca.”
Y ghé sát tai nội thị, thì thầm mấy câu.
Bên này, Mai Chiêu nghi tưởng đâu chuyện đã xong, liền vịn tay Trừng Giang, muốn rời đi:
“Đã vậy, chúng ta về thôi…”
Nhưng Tiểu Lý T.ử đã bước nhanh tới trước, chặn trước mặt nàng ấy, rồi mới quay sang Khương Vân Nhiễm, khách khí mỉm cười:
“Khương tiểu chủ, bệ hạ hiện đang rảnh, mời ngài theo nô tài một chuyến.”
Mai Chiêu nghi đang đứng lên, động tác khựng lại một chút.
Khương Vân Nhiễm thoáng do dự, quay nhìn Mai Chiêu nghi, rồi lại nhìn Tiểu Lý T.ử vẻ mặt vẫn tươi cười cung kính.
Cuối cùng, nàng khẽ cúi người với Mai Chiêu nghi, nhẹ giọng cáo lui, rồi rảo bước theo Tiểu Lý T.ử rời đi.
Trong khách phòng, chỉ còn Mai Chiêu nghi và Trừng Giang.
Trừng Giang nhẹ giọng hỏi:
“Nương nương, chúng ta đi thôi?”
Mai Chiêu nghi chậm rãi đứng thẳng, vuốt phẳng ống tay áo, quay đầu nhìn theo bóng Khương Vân Nhiễm dần khuất.
Một lát sau, gương mặt nàng ấy lại hiện nét cười dịu dàng như cũ:
“Đi thôi.”
Nàng ấy vịn tay Trừng Giang, bước ra khỏi Càn Nguyên cung, dáng đi vẫn thẳng tắp, chẳng khác gì người vừa được sủng ái.
“Quả là… nàng vẫn còn vận khí.”
Bên này, Khương Vân Nhiễm theo Tiểu Lý T.ử đi dọc hành lang gấp khúc.
Đi chưa được mấy bước, nàng liền cảm thấy một ánh mắt sắc bén đang dán vào mình.
Ngẩng đầu lên, liền trông thấy ba vị quan trung niên vận hồng bào, đứng nghiêm giữa hành lang. Người đứng đầu không ai khác, chính là “phụ thân tốt” của nàng – Nguyễn Trung Lương.
Hiếm thấy ông ta thất thần trước mặt người ngoài, vậy mà giờ đây lại đứng ngẩn ra, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào nàng, như thể không dám tin.
Khương Vân Nhiễm đứng yên dưới mái hiên, ánh mắt bình thản, trên mặt còn có chút tò mò.
Nàng không mặc xiêm y hoa lệ, song cũng chẳng phải trang phục cung nữ. Rõ ràng là mới được phong phi.
Điều khiến người ta giật mình, là dung mạo ấy…
Sao lại giống đến thế?
Một vị quan bên cạnh khẽ hỏi:
“Nguyễn Hiến đài, ngài thấy gì vậy? Trông ngài như có chuyện vui?”
Rồi lại cười nịnh:
“Mấy hôm nay đại nhân xử vụ án lớn, được bệ hạ khen mấy lần. Quả là trụ cột triều đình.”
Nguyễn Trung Lương như bừng tỉnh, thấy lòng bàn tay đã toát mồ hôi lạnh.
Ông ta quay đầu lại, chỉ còn thấy một bóng áo xanh lướt qua.
“Ngài thấy gì mà xuất thần thế?” vị quan lại hỏi, vẻ mặt cung kính: "Chẳng lẽ vui vì công lao lần này?”
Nguyễn Trung Lương đã lấy lại bình tĩnh, mỉm cười nói:
“Việc lần này không phải công của riêng ta. Trên dưới Đô Sát viện đều góp sức, nếu bệ hạ có ban thưởng, cũng nên là công của toàn viện.”
Vị quan kia gật đầu:
“Đại nhân nói chí phải.”
Bên này, Tiểu Lý T.ử cười nói với Khương Vân Nhiễm:
“Bệ hạ ngày thường việc nước bận rộn, nếu đến Càn Nguyên cung, thường tiện thể gặp triều thần. Tiểu chủ chớ nên lo.”
Khương Vân Nhiễm cười khẽ:
“Không sợ, chỉ là các vị đại nhân trông rất nghiêm túc, hẳn đều là trụ cột quốc gia.”
“Vâng, đúng thế.”
Tiểu Lý T.ử đưa nàng đi lòng vòng một hồi, sau mới dừng chân trước Hạo Nhiên Hiên.
Hiên nằm ngay bên Lưu Quang Trì, trong ao là những luống sen xanh um, chỉ tiếc mùa hạ đã qua, hoa tàn lá rụng, chẳng còn dáng vẻ kiều diễm lúc nở rộ.
Gió nhẹ lướt qua, chuông gió nơi góc hiên khẽ leng keng, cảnh sắc thoảng hương Giang Nam, cầu nhỏ nước chảy, rất đỗi thanh bình.
Vừa lúc đó, Tiểu Lý T.ử trông thấy Tiểu Liễu công công bước tới, liền hành lễ rồi lui ra.
Tiểu Liễu công công vẫn giữ dáng vẻ cẩn trọng như thường:
“Khương tiểu chủ, bệ hạ đang bận, một lát sẽ đến. Tiểu chủ muốn dùng loại trà nào, nô tài đi chuẩn bị?”
Khương Vân Nhiễm mỉm cười:
“Trà thường là được, không cần cầu kỳ.”
Tiểu Liễu công công gật đầu, sai cung nữ đi chuẩn bị.
Khương Vân Nhiễm ngồi trong khách thất, đưa mắt nhìn sóng nước gợn xanh ngoài đình viện, nhất thời sinh cảm giác yên lành, tựa như tháng năm yên tĩnh, lòng dạ cũng lắng lại.
Cả Trường Tín cung như chìm trong sự an hòa, thanh mát tự nhiên.
Đang mải nhìn, bỗng có tiếng nam nhân trầm thấp vang lên:
“Thích hoa sen sao?”
Khương Vân Nhiễm xoay người, thấy Cảnh Hoa Diễm đứng trước cửa hông Hạo Nhiên Hiên, ánh mắt ôn hòa, lặng lẽ nhìn nàng.
Hôm nay hắn mặc thường phục tay hẹp, đai lưng ngọc trắng ôm sát vòng eo thon, dáng người cao ráo, dung mạo như ngọc khắc.
Khương Vân Nhiễm mỉm cười đứng dậy, dịu dàng cúi người hành lễ:
“Thần thiếp bái kiến bệ hạ.”
Cảnh Hoa Diễm sải bước đi đến bên nàng, ngồi xuống ghế, phất tay:
“Ngồi đi, nói chuyện một lát.”
Khương Vân Nhiễm lại ngồi xuống, đưa tay mở hộp thức ăn:
“Nghe nói gần đây bệ hạ bận rộn, thần thiếp lo bệ hạ đêm chẳng ngon giấc, nên đặc biệt nấu một bát canh gà Thiên Ma.”
Nàng dùng tay trắng mịn bưng lấy chén sứ trắng viền sen, nhẹ nhàng đặt trước mặt hoàng đế.
Mở nắp, hương thơm liền lan tỏa, dịu dàng như sương khói.
Khương Vân Nhiễm khẽ cười, ánh mắt long lanh như nước:
“Bệ hạ, nếm thử một chút xem?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









