Ngân Hạnh hoảng loạn, vội quỳ rạp dưới đất, cả người run rẩy như cầy sấy.

Từ Đức phi giận đến n.g.ự.c phập phồng, nghiêng người dựa vào gối mềm, tay xoa ngực, thở dốc mấy hơi:

"Thân thể này của bổn cung… thật vô dụng."

Tư Đồ mỹ nhân không lột quýt nữa, liền bước đến đỡ lấy nàng ta, tay nhẹ vỗ lưng trấn an:

"Tỷ tỷ cũng thật là, có chuyện nhỏ như vậy, sao lại để trong lòng? Thái y từng dặn, thân thể cần tĩnh dưỡng, chớ để nổi giận, bệnh dị ứng cũng sẽ dần tốt lên."

Quả thực ba tháng nay Từ Đức phi đóng cửa an dưỡng, bệnh cũng đã thuyên giảm bảy tám phần.

Hiện giờ dẫu có chạm phải phấn hoa hay vật lạ cũng chưa chắc tái phát.

Đáng tiếc, Thái y Sầm Y Chính lại nói năm xưa nàng ta từng ngã xuống nước, thân thể vốn đã yếu, lại dùng t.h.u.ố.c lâu năm chữa bệnh dị ứng, khiến gân mạch hư hao, khí huyết trống rỗng, không những không thể tập võ, mà khả năng có con cũng rất mong manh.

Chứng bệnh này, kiêng kỵ nhất chính là tức giận.

Hễ xúc động liền n.g.ự.c đau, tay chân rũ rượi.

Tư Đồ mỹ nhân và Từ Đức phi vốn thân thiết, thấy nàng ta khó chịu thì càng thêm lo lắng, lời nói cũng thân mật hơn thường ngày.

Cô vừa đến, sắc mặt Từ Đức phi liền đỡ hơn đôi chút.

Sau khi uống viên tĩnh tâm hoàn, Từ Đức phi mới vỗ nhẹ tay Tư Đồ mỹ nhân, mỉm cười:

"Để muội phải lo rồi."

Nói rồi, nàng ta mới quay sang Ngân Hạnh, giọng lạnh lẽo:

"Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì?"

Ngân Hạnh run rẩy thưa:

"Nô tỳ hôm trước đi hầm băng, dặn họ giữ lại một khối. Khi ấy Lãnh Trung giám còn nói rất khách khí, hứa hôm nay sẽ đưa tới. Ai ngờ nô tỳ vừa quay đi, không thấy họ đem băng chuyển sang Linh Tâm cung. Hỏi thì lại bảo không có băng."

Từ Đức phi sắc mặt trầm xuống:

"Là ai to gan như thế, dám giành băng của bổn cung?"

Quả thật băng ấy là phần riêng, tuy đã chi tiền, nhưng vì băng không đủ, người bên hầm băng phải điều phối lại, kẻ nào có thể chiếm được, đều nhờ vào mối giao hảo riêng.

Từ Đức phi cũng không tiếc băng, chỉ là ngại đắc tội người khác.

Việc trong cung vốn vậy, ai cũng quen rồi.

Mấy lần trước đều có thể lấy được, sao lần này lại không? Ngân Hạnh cúi thấp đầu, giọng lí nhí:

"Là người bên Thính Tuyết cung."

Từ Đức phi ngẩn người, có phần kinh ngạc.

Đã lâu rồi nàng ta không nghe ai nhắc đến ba chữ “Thính Tuyết cung”.

"Ở đâu?" – Nàng ta buột miệng hỏi.

Tư Đồ mỹ nhân và nàng ta liếc nhau, đều thấy trong mắt đối phương sự sửng sốt.

"Ngươi nói là... Khương Tuyển thị?" – Tư Đồ mỹ nhân lên tiếng.

Ngân Hạnh gật đầu:

"Dạ, nghe Lãnh Trung Giám nói chính là Khương tuyển thị của Thính Tuyết cung."

Tư Đồ mỹ nhân hơi híp mắt, môi khẽ cong, chậm rãi cười:

"Thú vị thật."

Cô nghiêng đầu nhìn về phía Ngân Hạnh, hỏi:

“Trong cung hôm nay có gì lạ? Ngươi thử nhớ lại kỹ một chút.”

Rồi quay sang Từ Đức phi, nhẹ giọng nói:

“Tỷ tỷ, Khương tuyển thị kia từ khi được phong vị tới nay, chưa từng được triệu hạnh, lại bị đưa vào một chỗ vắng vẻ như Thính Tuyết cung, trong cung đều bàn tán sau lưng.”

Từ Đức phi hừ lạnh một tiếng:

“Cũng tại Nguyễn Bảo lâm ngu xuẩn, ghen tuông vô độ, làm việc không kiêng dè. Trung thu hôm ấy, văn võ bá quan đều có mặt, nàng ta lại giở trò náo loạn, làm mất mặt hoàng thất. Bệ hạ chẳng qua vì giữ thể diện, mới miễn cưỡng xử trí.”

Nếu nói trong hậu cung, Từ Đức phi ghét ai nhất, trước kia là Diêu quý phi với Chu Nghi phi. Giờ đây, lại ghét cả Nguyễn gia — từ Nguyễn Tiệp dư thuở trước đến Nguyễn Bảo lâm hiện tại.

Năm đó nếu không có vụ cháy ở Đường Lê các, chuyện kia cũng chẳng ầm ĩ đến vậy, nàng ta cũng đâu bị cấm túc ba tháng, tới giờ bệ hạ vẫn chưa gọi thị tẩm lần nào.

Từ Đức phi vốn sĩ diện, chuyện lan khắp hậu cung thế này, trong lòng sao chẳng hận?

Tư Đồ mỹ nhân thấy vậy liền hùa theo:

“Đúng là ngu xuẩn thật. Chỉ là một tú nữ không có gốc gác, lại vì nàng ta xinh đẹp mà sinh lòng ghen tức, còn muốn ra tay làm hại, quả là ác độc.”

Từ Đức phi gật đầu, giọng lạnh tanh:

“Chỉ một kẻ chẳng đáng đặt lên bàn cân, cũng đáng để nàng ta chọc giận? Đúng là tự rước họa.”

Tư Đồ mỹ nhân nói thêm:

“Bệ hạ vốn khó nắm lòng, phong Khương tuyển thị chỉ vì dung mạo mà thôi. Lúc đầu cũng chẳng để ý đến Thính Tuyết cung, nghe nói hai ngày gần đây, thị tẩm là Tô Bảo lâm với Mạnh tài nhân.”

Cô ngẫm lại rồi nói tiếp:

“Vậy nên ta mới nói, chẳng cần e ngại nàng.”

Từ Đức phi nghe xong lại quay sang Ngân Hạnh:

“Đứng lên mà nói, ngươi còn nhớ được gì thì kể ra.”

Ngân Hạnh cúi đầu đáp:

“Hôm nọ lúc đi lĩnh băng, nô tỳ nghe mấy người nói, từ nay băng sẽ để dùng cho Khương tuyển thị, nàng ấy không kêu được với ai cả.”

Thì ra băng trong cung vốn ít, những tiểu chủ không được sủng hạnh thường phải c.ắ.n răng nhịn. Ai cũng mong được thấy thánh nhan, nhưng càng không được đoái hoài, lại càng chẳng dám mở miệng xin thêm một khối băng.

Cứ vậy mà chỗ này cắt bớt một phần, chỗ kia nhường ra một ít, hầm băng trong cung vẫn yên ổn vận hành, chưa từng xáo trộn.

Nói cho cùng, vẫn là vì những phi tần như Từ Đức phi sống quá xa hoa. Thân thể vốn hàn, Thái y đã dặn bớt dùng băng, nàng ta cũng nghe lời, nhưng chẳng phải là không dùng nữa — mà là mang băng đặt vào nhã thất, cách xa tẩm điện, để hưởng mát mà không lạnh.

Từ Đức phi vốn không phải kẻ hồ đồ, nghe tới đây liền hỏi thẳng:

“Thính Tuyết cung dạo này có gì khác thường?”

Ngân Hạnh ngơ ngác, lắc đầu:

“Nô tỳ không rõ, nương nương.”

Từ Đức phi thấy đầu hơi choáng, liền phất tay nói:

“Ngươi lui xuống nghỉ đi, hôm nay đã vất vả rồi. Gọi Quế Hương lại hầu.”

Đợi sắp xếp Quế Hương ổn thỏa, nàng ta mới quay sang Tư Đồ mỹ nhân, hỏi:

“Lúc đó ta không tận mắt thấy Khương Tuyển thị. Muội có từng gặp qua chưa?”

Tư Đồ mỹ nhân khẽ nhíu mày, nhớ lại một lúc rồi đáp:

“Hôm đó lúc họ rời khỏi Ngự hoa viên, thiếp có liếc thấy một cái. Nghe tiểu cung nữ nói, nàng ta tựa như tiên giáng trần, dung mạo hơn hẳn hai vị Nguyễn nương nương.”

Nói đến đây, cô dừng lại giây lát, giọng trầm xuống:

“Vừa nhìn liền thấy... rất giống vị kia, như là người kia sống lại vậy.”

Từ Đức phi khựng lại, sắc mặt liền sa sầm.

Quả là thú vị.

Hai người còn đang chuyện trò, thì Quế Hương đã nhanh chân trở lại, cúi đầu bẩm:

“Nương nương, nô tỳ vừa nghe được, xế chiều hôm nay, Tam thái công công đích thân căn dặn, bảo ngự thiện phòng mang nho sữa ngựa và mật quả hiến cống đưa đến Thính Tuyết cung. Bọn người Tư cục nghe tin, liền thay đổi thái độ, hầm băng cũng không dám cắt xén phần băng cho Khương tuyển thị nữa.”

Quế Hương xưa nay làm việc gọn ghẽ, lần này bẩm báo cũng rất rõ ràng.

Tư Đồ mỹ nhân có chút kinh ngạc:

_Bản dịch thuộc về Hân Nghiên Lâu - MonkeyD. Vui lòng không ăn cắp dưới mọi hình thức.

Dtruyen, Truyenfull, Truyenplus, Wattpad, Cáo Truyện,..v..v.. là ĐỒ ĂN CẮP CHƯA ĐƯỢC CHO PHÉP!!!!!~_

“Bệ hạ sao lại đột ngột nhớ đến Khương Tuyển thị? Trước nay đâu từng để ý?”

Dẫu rằng lời do Lương Tam Thái truyền xuống, nhưng chắc chắn không phải y tự ý làm vậy. Ắt hẳn là ý chỉ của bệ hạ.

Quế Hương lắc đầu:

“Chuyện này thì nô tỳ cũng không rõ. Trước kia trong cung cắt giảm quá nhiều cung nhân, tai mắt của chúng ta giờ cũng ít đi quá nửa, giờ đã khó dò được tung tích của bệ hạ.”

Từ Đức phi thở dài:

“Ngươi vất vả rồi.”

Chờ mọi người lui ra, Từ Đức phi nắm lấy tay Tư Đồ mỹ nhân, ánh mắt sâu xa:

“Muội muội, lần này còn phải nhờ cậy muội ra tay.”

Nàng ta chậm rãi nói:

“Nếu người kia còn sống, chưa chắc có thể thành việc. Đáng tiếc là nàng c.h.ế.t bất ngờ... Thứ ở trong tay, thường không đáng giá. Chỉ có thứ không thể có được, mới khiến người ta khắc khoải mãi không quên.”

Lời này, Tư Đồ mỹ nhân hiểu rõ trong lòng.

Cô gật đầu, đáp khẽ:

“Tỷ tỷ yên tâm, thiếp biết nên làm thế nào.”

Cô lại thấy tay Từ Đức phi đổ mồ hôi, liền nói nhỏ:

“Hay là để thiếp dâng phần lệ của mình cho tỷ, thân thể tỷ thế này không nên chịu thêm khổ.”

Từ Đức phi khẽ lắc đầu:

“Không cần...”

Nàng ta ghé sát tai Tư Đồ mỹ nhân, thì thầm:

“Vẫn còn dùng được nàng.”

Mấy ngày sau, Thính Tuyết cung quả thực yên ổn hơn hẳn.

Chẳng ai rõ vì sao bệ hạ đột nhiên ban thưởng Khương Vân Nhiễm, nhưng ít nhất có thể thấy, người vẫn chưa bị lãng quên.

Ba cục, hai giám, một phòng... ai nấy đều dè dặt cẩn trọng. Thậm chí, đến cả khi T.ử Diệp đem bạc biếu, ngự thiện phòng cũng không dám nhận.

Trong thời gian ấy, Thanh Đại đã bình phục hẳn, lại quay về bên tiểu chủ. Tuy thân thể còn gầy, dáng vẻ trầm tĩnh hơn xưa, nhưng nụ cười vẫn dịu dàng như trước.

Có Thanh Đại lo liệu, việc trong cung giảm bớt rất nhiều, T.ử Diệp cùng Tiểu Đa cũng nhàn nhã hơn đôi chút.

Một hôm, T.ử Diệp tới nguyệt sự, bụng đau không chịu nổi, đành nhờ Thanh Đại thay mình đi lĩnh cơm trưa.

Giờ cơm trưa thường rơi vào đầu giờ Ngọ, cung nhân sau giờ Tỵ liền đến ngự thiện phòng chờ, tới trưa là có thể trở về cung, không trễ giờ dùng bữa của chủ tử.

Hôm nay Thanh Đại đi rất sớm, nhưng qua khỏi ba khắc giờ Ngọ vẫn chưa thấy trở về.

T.ử Diệp có chút lo lắng, liền thưa:

“Nương nương, hay để nô tỳ đi xem thử?”

Khương Vân Nhiễm nhíu mày:

“Không cần, ngươi ở lại. Tiểu Đa, theo ta đi một chuyến.”

Giữa trưa, nắng gắt như lửa.

Cung đạo dưới chân phơi giữa trời, đá xanh nóng hơn cả mặt chảo.

Khương Vân Nhiễm sải bước đi về hướng ngự thiện phòng, Tiền Tiểu Đa đi sau cầm dù che nắng, vừa đi vừa nói:

“Tiểu chủ đừng nóng lòng, ngự thiện phòng không dám làm bậy.”

Khương Vân Nhiễm đáp:

“Ngự thiện phòng không dám, nhưng còn người khác thì sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lời ấy Tiểu Đa cũng hiểu, chỉ là không muốn tiểu chủ quá lo, vội vàng sinh bệnh.

May mà từ Đông Lục Cung qua ngự thiện phòng không xa, hai người đi chưa tới hai khắc đã tới nơi.

Ngự thiện phòng chuyên làm cơm cho các cung, trước Bách Thiện Trai là nơi đưa món, cung điện rộng rãi sáng sủa, chính giữa có bàn dài đặt đủ loại thức ăn.

Có món các nương nương đặt từ sớm, cũng có món làm sẵn để cung nhân chọn lấy.

Thường ngày giờ này không mấy ai lui tới, nhưng hôm nay, Khương Vân Nhiễm vừa bước chân vào đã thấy một đám đông vây quanh góc sân, nhón chân nhìn vào trong.

Khương Vân Nhiễm cau mày.

Tiền Tiểu Đa lập tức chạy đi tìm người quản sự, hỏi:

“Còn chưa thấy Khương Tuyển thị đâu à?”

Quản sự vừa định thần, thấy rõ người tới, lập tức hô lớn:

“Bái kiến Khương Tuyển thị!”

Tiếng hô vang, đám người đang vây xem sợ hãi tản ra.

Vừa tránh ra liền lộ ra khoảng đất trống, Khương Vân Nhiễm lập tức thấy một người bị đè úp trên đất, xiêm y nhăn nhúm, chính là Thanh Đại.

Khương Vân Nhiễm giận dữ, cao giọng quát:

“Buông nàng ra!”

Thanh âm vừa dứt, trong sân im phăng phắc.

Khương Vân Nhiễm sải bước đi tới, đám người rối rít né tránh, nhường đường.

Nàng cúi xuống đỡ Thanh Đại, nhưng người đè trên lưng Thanh Đại vẫn không nhúc nhích.

Một giọng quen thuộc vang lên:

“Uy nghi của Khương Tuyển thị thật không nhỏ.”

Nghe tiếng, Khương Vân Nhiễm biết ngay là ai.

Nàng quay đầu lại, ánh mắt lạnh như băng:

“Hình cô cô, ta nhớ Tiểu Nguyễn nương nương vẫn đang bị phạt đóng cửa suy nghĩ, phải không?”

Hình cô cô mặt lạnh như sương.

Khác với Bội Lan bốc đồng, Hình cô cô là người trầm ổn, già dặn, chưa bao giờ để lộ sơ hở vì một hai câu nói.

Nhưng Nguyễn gia vốn là dòng dõi thư hương, nay bị một tuyển thị dân dã quở trách trước mặt bao người, bà ta sao có thể nuốt trôi?

Hình cô cô hừ lạnh, ngẩng đầu, chậm rãi nói:

“Bái kiến Khương Tuyển thị.”

Nói xong, liền chuyển lời:

“Nương nương nhà ta chỉ là tự thỉnh trai giới, thành tâm vì triều đình cầu phúc, chẳng muốn vì chút vui riêng mà phá giới. Còn về việc cung nhân ra vào, là chuyện thường tình.”

Chúng cung nhân trong phòng không ai dám đắc tội Nguyễn Bảo lâm.

Tuy cô ta có phạm cung quy, nhưng rốt cuộc cũng là cháu gái của Nam An Bá, con gái cưng của Nguyễn Hiến đài*. Trước khi bị phạt đóng cửa suy nghĩ, cô ta được ân sủng vô cùng, vinh hoa hiển hách. Mọi người đều nghĩ, qua một tháng, cô ta lại sẽ trở thành khách quen ở Đồng điện.

*Hiến đài" là một cơ quan giám sát, thanh tra, kiểm tra quan lại các địa phương, tương tự như cơ quan giám sát và tư pháp ngày nay. Người đứng đầu hoặc phục vụ trong "Hiến đài" thường mang chức danh như: Hiến sát sứ; Hiến sát phó sứ; Án sát sứ.

"Hiến đài" thường chỉ các quan chuyên trách việc điều tra, giám sát kỷ cương, xét xử những vụ án lớn, đôi khi kiêm luôn việc trừng phạt hoặc cố vấn pháp luật cho triều đình.

Thế nên, chẳng ai dám đụng tới cô ta.

Lại càng không ai nguyện lên tiếng thay cho Khương Vân Nhiễm.

Bầu không khí nặng nề như đông lại.

Lúc này, Hình cô cô bỗng bật cười, tiếng cười nhẹ nhưng đầy đắc ý.

"Khương Tuyển thị." Bà ta nói: "Ngươi tưởng rằng vào cung, được phong phi tần, liền hóa thân làm phượng hoàng được sao?"

"Hôm nay bản cô cô xem như có lòng tốt, nói rõ cho ngươi một điều — chim sẻ mãi cũng chỉ là chim sẻ, chẳng bao giờ hóa thành phượng."

Khương Vân Nhiễm không nổi giận, chỉ liếc mắt nhìn Hình cô cô, nhẹ nhàng mở lời:

"Hình cô cô dạy phải."

Nàng cúi đầu, trông như thuận theo, khiến Hình cô cô trong lòng càng thêm đắc ý.

Nhưng lời tiếp theo lại như tát vào mặt bà ta.

"Ngự thiện phòng toàn là cung nhân nhỏ bé, không dám đắc tội với cô cô, ta hiểu. Ta cũng không trách." Giọng Khương Vân Nhiễm nhẹ mà kiên định: "Ta biết, thế gian này không dễ có công đạo. Nhưng tính ta vốn ương bướng, xương cốt cứng đầu, ta lại muốn phân rõ phải trái."

Nàng nhìn thẳng Hình cô cô, giọng vững vàng:

"Cô cô dám theo ta lên điện Ngự Tiền không? Để bệ hạ phân xử việc hôm nay?"

"Chẳng phải các người dựa thế mà h.i.ế.p người? Chẳng phải quyền cao chức lớn? Vậy há lại cao hơn bệ hạ sao?"

Nàng vẫn điềm đạm, ánh mắt bình thản:

"Ta xuất thân hèn kém, lời nói chẳng có trọng lượng, trên người cũng chẳng thứ gì quý giá ngoài chút thể diện. Nhưng nếu có sai, ta nguyện quỳ trước bệ hạ tạ tội, đến Trường Xuân cung dập đầu với Nguyễn Bảo lâm, lấy thân y này đền thay. Cô cô thấy thế nào?"

Sắc mặt Hình cô cô thoắt cái trắng bệch.

Giờ khắc này, bà ta mới giật mình nhận ra — mình bị Khương Vân Nhiễm dồn đến đường cùng.

Một tuyển thị xuất thân hèn mọn, lại dám ngang nhiên đối đầu Nguyễn gia?

Hình cô cô nghiến răng:

"Khương Tuyển thị, ngươi thật muốn chống lại Nguyễn gia sao?"

Lời này, chính là trở mặt hoàn toàn.

Cung nhân vây quanh bốn phía đều sợ vạ lây, lặng lẽ rút lui, chỉ còn hai quản sự ngự thiện phòng không dám rời, lo sợ hai người đ.á.n.h nhau ngay tại đây.

Vốn tưởng là vở kịch ỷ thế h.i.ế.p người, ai ngờ người bị ức h.i.ế.p lại chẳng chịu nhún nhường.

Trước kia ngự thiện phòng khó dễ thế nào, Khương Tuyển thị cũng nhẫn nhịn, bạc có thể giải quyết thì dùng bạc, khiến ai nấy đều nghĩ nàng yếu đuối dễ bị bắt nạt.

Nào ngờ hôm nay: "mì sợi" ấy cũng cứng lại ba phần.

Không phải vì mình, mà vì cung nữ thủ hạ.

Hai vị quản sự âm thầm thở dài, trong lòng còn sinh chút hâm mộ — ai mà không mong có người chủ t.ử như vậy?

Khương Vân Nhiễm bước lên một bước, Hình cô cô theo bản năng lùi lại nửa bước.

"Đứng dậy."

Khương Vân Nhiễm cúi người đỡ Thanh Đại, kéo cô đứng bên cạnh.

Nàng không vội trả lời Hình cô cô, chỉ khẽ hỏi:

"Bà ta đ.á.n.h ngươi mấy cái?"

Thanh Đại lấy tay che mặt, giọng lí nhí:

"Hai cái."

Trong mắt Khương Vân Nhiễm ánh lên hàn quang, nàng ngẩng đầu, chợt giơ tay.

"Chát" một tiếng giòn tan, bàn tay nàng vung ra, đ.á.n.h thẳng vào mặt Hình cô cô.

Động tác nhanh như chớp, gọn gàng dứt khoát. Hình cô cô không kịp tránh, bị trúng ngay một cái tát nặng nề.

Quản sự đứng bên kinh hãi, hít vào một hơi lạnh.

Tố Tuyết hoảng hốt nhào lên, trừng mắt với Khương Vân Nhiễm:

“Lớn mật! Cô cô có sao không?”

Hình cô cô ôm má, mặt đỏ bừng, vẻ ôn hòa thường ngày cũng tan thành mây khói. Đôi mắt đỏ ngầu, gương mặt dữ tợn.

Bà ta nghiến răng nói:

“Khương tuyển thị, ta là quản sự bên cạnh Bảo lâm nương nương, là nữ quan lục phẩm ghi tên trong Thanh Vân sách, còn ngươi, chẳng qua chỉ là tuyển thị thất phẩm.”

Thân phận đúng là thấp hơn. Nhưng thì đã sao?

Cái tát này, Khương Vân Nhiễm không chỉ đ.á.n.h vào mặt Hình cô cô, mà còn đ.á.n.h cho đám người trong ngự thiện phòng thấy rõ.

Nàng cười nhạt:

“Hình cô cô, ngươi là nữ quan, phẩm cấp cao hơn ta — điều đó ta nhận. Nhưng đừng quên, ta là người của bệ hạ. Ta là chủ, ngươi là tì. Dù phẩm cấp có cao hơn, nếu ngươi vô lễ — ta đánh, là phải!”

Hình cô cô chậm rãi buông tay, nửa bên má đã sưng vù, đỏ rực.

Bà ta tức đến bật cười, hít sâu một hơi, giọng đã bình tĩnh:

“Khương tuyển thị, chỉ bằng vài lời từ cung nữ của ngươi, ngươi dám vô cớ đ.á.n.h ta? Nếu ngươi không cần thể diện, vậy ta cũng chẳng tiếc cái mạng này — theo ngươi đến Thọ Khang cung, thỉnh Thái hậu xử lý! Là đ.á.n.h hay là phạt, nô tỳ đều chịu.”

Một chiêu rất hiểm.

Khương Vân Nhiễm lạnh lùng nhìn, trong lòng đã đoán ra phần nào. Từ lúc Nguyễn Hàm Trân nhập cung, ít đi lại với các phi tần, ngày thường thỉnh an cũng không có gì đặc biệt, nhưng nay xem ra... quả có liên hệ với Diêu gia.

Tâm niệm chuyển nhanh, nàng mỉm cười nhìn Hình cô cô.

Nắng chiếu rọi lên dung nhan như hoa đào, khiến người ta xao động — nhưng lời nàng nói ra lại khiến người run rẩy.

“Được thôi. Nếu Hình cô cô đã muốn theo ta tới Thọ Khang cung, ta tất nhiên phụng bồi.”

Nàng ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua y phục trên người Hình cô cô, giọng lãnh đạm:

“Chỉ là, trước khi đi, quần áo quý giá trên người ngươi... cũng nên tính toán cho rõ ràng, kẻo đến trước mặt Thái hậu, lại không biết ai mới là người sai trước.”

Chẳng rõ vì sao, trong lòng Hình cô cô chợt giật mình bất an.

Khương Vân Nhiễm vẫn ung dung mỉm cười, chẳng chút vội vàng:

“Hình cô cô cũng nói rồi, ngươi là quản sự lục phẩm, theo lệ trong cung, bổng lộc mỗi tháng chỉ có năm lượng bạc.

“Thế mà trên người lại mặc một bộ cung y mới tinh, rõ ràng không phải vải phát từ Cục Thượng Cung vào tiết thu phân, mà là vải riêng. Vải kia là Tán Hoa Lăng, ở chợ một thớt giá sáu mươi lượng, ngươi vóc dáng như thế, may một bộ cũng tốn nửa thớt, thêm tiền công thêu thùa, ít ra cũng bốn mươi lượng bạc.”

Càng nghe, sắc mặt Hình cô cô càng sa sầm.

Khương Vân Nhiễm lại cười khẽ:

“Ta thật nên cảm tạ cô cô rộng lượng, chỉ lấy thêm mười lượng bạc, chẳng hề ép giá gấp đôi. Thật khách khí.”

Hình cô cô hừ lạnh một tiếng:

“Ngươi đừng quá đà! Mọi lời nói hôm nay, Bảo lâm nương nương nhất định sẽ biết!”

Khương Vân Nhiễm khẽ nhướng mày, vẫn cười:

“Cô cô, lương tháng của ngươi năm lượng, không ăn không mặc, cũng phải dành tám tháng mới may nổi bộ xiêm y này.”

“Phải rồi, có thể nói là nương nương ban thưởng, nhưng ai trong cung chẳng rõ, Bảo lâm nương nương mới vào cung chưa đầy một tháng, đến cả lệnh làm y phục mới cho hạ nhân cũng chưa từng ban xuống.”

Nàng nói một hơi liền mạch, không cho Hình cô cô chen vào.

“Nói cách khác, bộ xiêm y này chính là ngươi đem từ Nguyễn phủ vào cung. Thật khiến người ngưỡng mộ.

Nguyễn gia quả là rộng lượng, chịu bỏ ra gần cả tháng bổng lộc chỉ để làm cho hạ nhân một thân xiêm y, thà để mình chịu thiệt, cũng muốn cho hạ nhân được diện mạo thể thống!”

Đến đây, giọng nàng bất chợt cất cao:

“Ta thật lòng bội phục Nguyễn gia—thân nhân từ, dưới nhân kính phục, quả không hổ là danh môn vọng tộc!”

Hình cô cô cuối cùng không chịu nổi nữa, mặt mày sa sầm, lớn tiếng quát:

“Khương Tuyển thị, ngươi chớ có ăn nói bừa bãi!”

Nói đoạn, bà ta vung tay:

“Người đâu! Mau đưa Khương Tuyển thị đi một chuyến!”

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện