Ai ngờ một tháng sau, Nam Đồ hăng hái cầm quyển sổ ghi chép đầy mấy chục dòng dữ liệu đến tìm Nam Nguyên Hải.
"Dùng bột bắp để phủ trực tiếp cho hiệu quả tốt nhất, lớp bột mỏng, giòn, có cảm giác phồng nhẹ rất thoải mái. Tinh bột khoai tây thì nặng hơn nhiều, chiên ra màu trắng bệch, ăn không ngon. Tinh bột khoai lang chiên xong dẻo quánh, chẳng giòn tẹo nào, lại còn hút nước mạnh, khiến gà nhanh bị ỉu. Còn bột mì thì hơn khoai tây và khoai lang, nhưng không giòn bằng bột bắp, để lâu cũng mềm."
Nam Nguyên Hải nghe xong thì tối sầm mặt mày, suýt nữa quay người bỏ chạy.
Nam Đồ đuổi theo ông, giọng nói gấp gáp: "Ông ơi chờ đã, con mới chỉ nói được chút xíu thôi... Nhưng con phát hiện lớp bột làm từ bột bắp nguyên chất thì quá mỏng, không giữ được nước thịt. Hơn nữa vì quá giòn nhẹ, nên không có tiếng giòn rụm "rắc rắc" như gà rán ngoài hàng, nên con nghĩ thử trộn bột bắp với thứ khác, đầu tiên nghĩ đến là bột mì loại ít gluten..."
Cô giống như một chiếc loa nhỏ chạy vòng quanh Nam Nguyên Hải, cuối cùng cũng hoàn tất bản "luận văn nghiên cứu ẩm thực" của mình.
"Hai nguyên liệu kết hợp con đã thử rồi, sau đó con thử kết hợp ba loại nguyên liệu, tình cờ phát hiện có một tỉ lệ khiến lớp bột đạt được độ dày vừa phải, giòn đều rất cân đối."
Gương mặt nhỏ của Nam Đồ ánh lên vẻ rạng rỡ của người chiến thắng: "Tinh bột khoai tây, bột mì và bột bắp theo tỉ lệ 5:4:1!"
"Con cũng thử thêm trứng rồi, chỉ cần phủ trứng là lớp bột sẽ dày lên. Nếu khách thích lớp bột dày một chút, có cảm giác tồn tại, có hương trứng thì có thể thêm trứng vào công thức này." Nam Đồ bổ sung: "Nhưng mọi người đều nói công thức hiện tại của con là rất ngon rồi!"
Nam Nguyên Hải nhìn Nam Đồ với vẻ mặt đầy phức tạp, trong lòng ông dâng lên trăm mối cảm xúc.
Kết quả của màn khảo nghiệm này là, Nam Đồ không những không bị đả kích, ngược lại càng thấy nấu ăn thật quá thú vị, ngay cả một món đơn giản như gà rán mà cũng có nhiều kỹ xảo như vậy. Hoàn toàn không giống như vài người tưởng tượng, chỉ cần trộn nguyên liệu vào rồi nấu chín và nêm nếm sơ qua là xong.
TBC
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đây rõ ràng là một môn nghệ thuật về dao, về lửa, về gia vị và cả cảm hứng sáng tạo.
Câu chuyện còn có một thu hoạch bất ngờ khác, lũ trẻ chơi chung với Nam Đồ trên con phố nơi có Tiệm cơm Nam Lai, dạo gần đây vì ăn gà rán quá nhiều mà mặt mũi đứa nào cũng tròn hẳn.
***
Sau khi lục lại cuốn sổ cũ của mình, Nam Đồ đã muốn thêm món gà rán vào thực đơn đồ ăn vặt của Tiệm cơm Nam Lai. Công thức đã có sẵn, quy trình do cô giám sát, dù giao cho nhân viên làm, gà rán vẫn đảm bảo độ giòn và mọng nước đến tám, chín phần.
Ninh Chiêu đảm nhận việc rút xương và cắt đùi gà thành miếng, d.a.o của anh rất khéo, tiết kiệm luôn phần đào tạo của Nam Đồ, có thể làm ngay. Mới đầu tháo vài cái đùi gà anh còn phải dò dẫm, sau thì đã có thể nhẹ nhàng cắt đứt gân mà không làm rách thịt, rút xương ra khỏi thịt một cách trơn tru, một rổ đùi gà xử lý xong trong chớp mắt.
Phần sụn mềm và mỡ trong đùi gà cũng phải gỡ sạch để tăng độ ngon miệng. Sau khi rút xương, mỗi cái đùi có thể chia thành bảy tám miếng nhỏ, vừa đúng một miếng to đầy miệng khi ăn.
Phần thịt gà đã xử lý sẽ được ướp trong mười hai tiếng để thấm vị hơn.
"Thật sự phải cho táo vào à?" Hồng Lan Chi có hơi lưỡng lự, vì táo cắt nhỏ trong nguyên liệu ướp gà thật sự hơi lạc quẻ.
"Cho đi." Nam Đồ biết bà nghi ngờ nên chủ động giải thích: "Táo giúp làm mềm thịt, giúp gà rán mọng nước hơn. Thật ra thêm sữa cũng có tác dụng làm thịt mềm, kỳ diệu phải không?" Toàn là nguyên liệu nhìn thì chẳng liên quan gì đến gà rán, vậy mà trong một khâu nào đó lại có hiệu quả bất ngờ.
"Dùng bột bắp để phủ trực tiếp cho hiệu quả tốt nhất, lớp bột mỏng, giòn, có cảm giác phồng nhẹ rất thoải mái. Tinh bột khoai tây thì nặng hơn nhiều, chiên ra màu trắng bệch, ăn không ngon. Tinh bột khoai lang chiên xong dẻo quánh, chẳng giòn tẹo nào, lại còn hút nước mạnh, khiến gà nhanh bị ỉu. Còn bột mì thì hơn khoai tây và khoai lang, nhưng không giòn bằng bột bắp, để lâu cũng mềm."
Nam Nguyên Hải nghe xong thì tối sầm mặt mày, suýt nữa quay người bỏ chạy.
Nam Đồ đuổi theo ông, giọng nói gấp gáp: "Ông ơi chờ đã, con mới chỉ nói được chút xíu thôi... Nhưng con phát hiện lớp bột làm từ bột bắp nguyên chất thì quá mỏng, không giữ được nước thịt. Hơn nữa vì quá giòn nhẹ, nên không có tiếng giòn rụm "rắc rắc" như gà rán ngoài hàng, nên con nghĩ thử trộn bột bắp với thứ khác, đầu tiên nghĩ đến là bột mì loại ít gluten..."
Cô giống như một chiếc loa nhỏ chạy vòng quanh Nam Nguyên Hải, cuối cùng cũng hoàn tất bản "luận văn nghiên cứu ẩm thực" của mình.
"Hai nguyên liệu kết hợp con đã thử rồi, sau đó con thử kết hợp ba loại nguyên liệu, tình cờ phát hiện có một tỉ lệ khiến lớp bột đạt được độ dày vừa phải, giòn đều rất cân đối."
Gương mặt nhỏ của Nam Đồ ánh lên vẻ rạng rỡ của người chiến thắng: "Tinh bột khoai tây, bột mì và bột bắp theo tỉ lệ 5:4:1!"
"Con cũng thử thêm trứng rồi, chỉ cần phủ trứng là lớp bột sẽ dày lên. Nếu khách thích lớp bột dày một chút, có cảm giác tồn tại, có hương trứng thì có thể thêm trứng vào công thức này." Nam Đồ bổ sung: "Nhưng mọi người đều nói công thức hiện tại của con là rất ngon rồi!"
Nam Nguyên Hải nhìn Nam Đồ với vẻ mặt đầy phức tạp, trong lòng ông dâng lên trăm mối cảm xúc.
Kết quả của màn khảo nghiệm này là, Nam Đồ không những không bị đả kích, ngược lại càng thấy nấu ăn thật quá thú vị, ngay cả một món đơn giản như gà rán mà cũng có nhiều kỹ xảo như vậy. Hoàn toàn không giống như vài người tưởng tượng, chỉ cần trộn nguyên liệu vào rồi nấu chín và nêm nếm sơ qua là xong.
TBC
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đây rõ ràng là một môn nghệ thuật về dao, về lửa, về gia vị và cả cảm hứng sáng tạo.
Câu chuyện còn có một thu hoạch bất ngờ khác, lũ trẻ chơi chung với Nam Đồ trên con phố nơi có Tiệm cơm Nam Lai, dạo gần đây vì ăn gà rán quá nhiều mà mặt mũi đứa nào cũng tròn hẳn.
***
Sau khi lục lại cuốn sổ cũ của mình, Nam Đồ đã muốn thêm món gà rán vào thực đơn đồ ăn vặt của Tiệm cơm Nam Lai. Công thức đã có sẵn, quy trình do cô giám sát, dù giao cho nhân viên làm, gà rán vẫn đảm bảo độ giòn và mọng nước đến tám, chín phần.
Ninh Chiêu đảm nhận việc rút xương và cắt đùi gà thành miếng, d.a.o của anh rất khéo, tiết kiệm luôn phần đào tạo của Nam Đồ, có thể làm ngay. Mới đầu tháo vài cái đùi gà anh còn phải dò dẫm, sau thì đã có thể nhẹ nhàng cắt đứt gân mà không làm rách thịt, rút xương ra khỏi thịt một cách trơn tru, một rổ đùi gà xử lý xong trong chớp mắt.
Phần sụn mềm và mỡ trong đùi gà cũng phải gỡ sạch để tăng độ ngon miệng. Sau khi rút xương, mỗi cái đùi có thể chia thành bảy tám miếng nhỏ, vừa đúng một miếng to đầy miệng khi ăn.
Phần thịt gà đã xử lý sẽ được ướp trong mười hai tiếng để thấm vị hơn.
"Thật sự phải cho táo vào à?" Hồng Lan Chi có hơi lưỡng lự, vì táo cắt nhỏ trong nguyên liệu ướp gà thật sự hơi lạc quẻ.
"Cho đi." Nam Đồ biết bà nghi ngờ nên chủ động giải thích: "Táo giúp làm mềm thịt, giúp gà rán mọng nước hơn. Thật ra thêm sữa cũng có tác dụng làm thịt mềm, kỳ diệu phải không?" Toàn là nguyên liệu nhìn thì chẳng liên quan gì đến gà rán, vậy mà trong một khâu nào đó lại có hiệu quả bất ngờ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









