“Ngươi xem, khuôn mặt này, rõ ràng sinh ra đã anh khí bừng bừng, nếu dựng mày quát một tiếng, e rằng người thường thật sự không dám khinh suất mà dây vào.”
Thiếu Vi vốn chẳng thích bị người ta chỉ trỏ đánh giá như thế, nhưng có lẽ là vì sức lực ảnh hưởng đến chí khí, cũng có lẽ vì nàng mơ hồ ngửi thấy một tia cảm giác an toàn chẳng rõ tên, nên khi Khương Phụ nhấc lấy một chân nàng, nàng vậy mà cũng mặc nàng ta nhấc lên nhấc xuống.
Khương Phụ bĩu môi bảo: “Đôi chân đôi bàn chân này lại càng không cần phải nói, vừa thon dài vừa nhanh nhẹn linh hoạt, khi chạy nhảy e là chẳng kém gì lang báo đâu nhỉ?”
“Hãy nhìn hai tay ngươi nữa…” Khương Phụ ngồi xổm ở đó, dùng ngón trỏ vừa bị Thiếu Vi cắn qua chọc nhẹ vào mu bàn tay nàng, nghiêm túc tán thưởng: “Nhìn qua liền biết là bàn tay khổ luyện võ nghệ, rõ ràng nhỏ bé vậy mà lại chịu thương chịu khó đến thế.”
Thiếu Vi vẫn nằm rạp trên mặt đất, hai tay chống phía trước, lúc này theo bản năng cũng đưa mắt nhìn về đôi tay của chính mình theo lời Khương Phụ, thực ra nàng hiếm khi quan sát bản thân như vậy.
Khương Phụ lại nhẹ nhàng chọc chọc tay nàng, chậm rãi nói:
“Ngươi xem, chúng sinh trưởng trên người ngươi, biết bao kiêu hãnh, một lòng một dạ trung thành với ngươi, không chút giữ lại mà bảo vệ ngươi, giúp ngươi mạnh mẽ, theo ngươi lớn lên, lại còn cùng ngươi hô hấp, tim đập ngày đêm không ngừng chỉ để ngươi sống, vậy mà ngươi nỡ lòng nào chối bỏ chúng dễ dàng đến thế?”
Thiếu Vi bất giác ngây người.
Nàng vẫn đang nhìn đôi tay của mình.
Đôi tay ấy đầy thương tích, lại có cả dấu tích của vết bỏng lạnh, lòng bàn tay không lớn, vì đang cố gắng chống đỡ thân thể, nên từng ngón tay nhỏ bé và từng đốt ngón đều căng sức, vậy mà lại toát lên một vẻ… nghĩa vô phản cố mà cũng chịu thương chịu khó đến đáng thương.
Thiếu Vi ngơ ngẩn nhìn một lúc, bỗng thả lỏng đôi tay, cúi đầu, để trán chạm xuống đất.
Nàng vậy mà… rơi lệ.
Nước mắt ấy đến một cách đột ngột và chẳng rõ nguyên cớ.
Trước mặt người ngoài, chỉ vì mấy lời này mà rơi lệ, khó tránh khỏi cảm giác mất mặt, Thiếu Vi cố gắng kiềm chế không để phát ra tiếng, chỉ muốn mau chóng bóp chết cái ý định đáng chết muốn khóc kia.
Lại nghe Khương Phụ bất đắc dĩ thở dài: “Khóc thì có ích gì, khóc chẳng giải quyết được phiền toái nào cả.”
Câu ấy lập tức chọc giận tâm tư phản nghịch trong lòng Thiếu Vi, nàng ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ trừng trừng nhìn nàng ta: “Ta trước giờ giải quyết phiền toái đều dùng đao, ai nói ta khóc là để giải quyết phiền toái chứ, ta chỉ là muốn khóc, ta cứ muốn khóc!”
Một câu hung hăng như vậy, tựa như mượn cớ cãi lại người khác mà tha hồ khóc lớn một trận, khóc cũng biến thành một kiểu phản kháng ngang bướng đầy cốt khí.
Thế nên Thiếu Vi không còn e ngại gì nữa, lại lần nữa cúi đầu xuống, khóc òa lên.
Con người khi đã khóc, thường càng khóc càng thấy tủi thân, thậm chí chẳng thể nói rõ mình rốt cuộc đang uất ức hay phẫn nộ điều gì, cứ để mặc nước mắt và tiếng khóc thay mình trút hết ra.
Khóc áp mặt xuống đất rốt cuộc vẫn bí bách, Thiếu Vi liền ngẩng mặt lên tiếp tục khóc.
Ngẩng đầu lâu quá thì mỏi cổ, nàng lại cúi xuống, cứ thế luân phiên thay đổi.
Mặc Ly không chút biểu cảm, vẫn máy móc ấn ấn sau lưng nàng, Khương Phụ thì vẫn ngồi xổm tại chỗ, hai tay như chống cằm, kỳ thực là dùng hai ngón trỏ bịt kín lỗ tai đang bị chấn động đến nhức nhối.
Thiếu Vi khóc to, vừa khóc vừa gào, òa òa thút thít.
Không biết đã khóc bao lâu, tựa như khóc đến cạn sạch sức lực, Thiếu Vi nghiêng đầu nằm nguyên tại chỗ, tiếng khóc hoàn toàn biến mất, chỉ còn thân thể không kiềm chế được co giật từng hồi, gương mặt ướt đẫm dán chặt lên mái tóc rối bời, đôi mắt đỏ hoe hơi lạc thần nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đó là một khung cửa rất nhỏ, vậy mà lại vừa vặn chứa trọn vầng dương đang sắp lặn.
Không biết từ lúc nào, Khương Phụ đã an tọa trên tháp, vỗ vỗ hai tay nói:
“Ngay cả khóc cũng khóc đến trời long đất lở, lúc đầu chẳng khác nào thiên binh vạn mã vượt ải, đầy khí thế kim qua thiết mã, nếu chỉ như vậy cũng tạm chấp nhận, đằng này đến giữa lại thêm phần sắc bén thanh thoát, đến cuối thì uyển chuyển như oanh ca, dù lúc này tiếng khóc đã dừng, nhưng vẫn còn dư âm văng vẳng bên tai chưa dứt… Dẫu là nhạc sư ca cơ xuất sắc nhất thành Trường An, e rằng cũng khó tấu nên khúc âm kỳ diệu đến vậy chăng?”
Thiếu Vi há lại không nghe ra giọng điệu trêu ghẹo kia, song cổ họng nàng đau như thiêu như đốt, cũng lười đáp trả tranh cãi. Có lẽ là vì khóc quá lâu, cũng có lẽ do nước mắt làm loãng dược lực, nàng thử nhúc nhích thân thể, rốt cuộc cũng chậm rãi ngồi dậy được.
Khương Phụ tiện tay rót cho mình một bát nước ấm, phân phó thiếu niên:
Bạn đang đọc truyện tại rừng truyện chấm com
“Mặc Ly, rửa mặt cho nàng.”
Mặc Ly liền bưng chậu gỗ đến trước mặt Thiếu Vi, một tay ấn gáy nàng xuống, một tay vốc nước rửa lên mặt nàng.
Thiếu Vi thật sự đã khóc đến mỏi mệt, cả người có chút tê dại, ban đầu để mặc hắn làm gì thì làm, nhưng tay hắn ấn gáy nàng thì còn chịu được, chứ lớp chai dày gấp mười lần nàng trong lòng bàn tay hắn cọ vào mặt nàng thì chẳng khác nào dao cạo, nàng chỉ cảm thấy mặt mình như bị lột mất một lớp da, đau đến nhe răng trợn mắt, vội vàng nghiêng đầu né tay Mặc Ly, tự mình vốc nước, ào ào rửa mặt một trận ra trò.
Từng giọt nước văng tung tóe, khoảnh khắc làn nước lạnh lẽo áp sát làn da, hơi thở như ngưng đọng, Thiếu Vi bỗng như lại quay về con sông lạnh dưới chân núi ngày ấy.
Chỉ là lần này, nàng đổi góc nhìn thành kẻ đứng ngoài quan sát, rõ ràng nhìn thấy cô gái kia – kẻ đã buông xuôi số phận. Nàng có một thân thể nguyên vẹn, vậy thì nàng cũng chính là một con người nguyên vẹn, độc lập, chẳng phải sao? Dù cho nàng vốn không nên sinh ra trên đời, nhưng một khi đã đến thì đã trở thành “nàng”. Nàng là một người, là chính nàng. Thế nhân có thể xem nàng là nghiệt chủng, có thể khinh bỉ chán ghét nàng, duy chỉ có bản thân nàng là không được phép khinh ghét chính mình, càng không được bỏ rơi chính mình.
Vốc nước cuối cùng văng lên trước mắt, Thiếu Vi mở mắt ra, đối diện với vầng dương đang rơi dần ngoài cửa sổ, nơi đáy mắt đỏ hoe bị ánh tà dương thiêu đốt thành một tia phẫn nộ.
Nàng sinh ra đã dơ bẩn thừa thãi, chết đi cũng vô cùng thảm hại, vậy mà giờ đây lại như một lần nữa rơi vào vòng xoáy định mệnh, thế gian này đối với nàng chẳng khác gì địa ngục – há phải là tội nghiệt nàng quá sâu nặng, nhất định phải bị số phận trừng phạt lặp đi lặp lại, sống rồi chết, chết rồi lại sống, để chuộc hết tội nghiệt?
Nếu quả là vậy, thì nàng càng không thể hèn nhát tìm đến cái chết. Lần này, nàng cố sống, quyết chẳng chết!
Thiếu Vi nhìn chằm chằm hoàng hôn, nơi đáy mắt là sự ngang bướng và hung hãn không chịu khuất phục.
Nhưng đôi mắt từng khóc suốt buổi, lúc trừng lớn lên lại bị ánh sáng chiếu đến chói mắt, sắp bị chọc ra lệ nữa thì Thiếu Vi đã siết chặt nắm đấm, dồn sức mà đứng dậy.
Khương Phụ buông bát sứ trong tay xuống, dõi theo thiếu nữ vừa đứng lên kia.
Thiếu nữ mặc một bộ vải thô đơn sơ, tóc xõa, chân trần, đôi má vẫn còn chút non nớt ngây thơ, thế nhưng khí thế lại chẳng chút yếu kém.
Khí thế ấy, mười phần thì hết chín phần đến từ đôi mắt kia – ánh mắt đen láy, sáng rực, dẫu lúc này đang chìm trong vành mắt sưng đỏ tơi tả, vẫn không thể che lấp nổi sự kiên cường cứng cỏi trong đó.
Khương Phụ không nói không rằng mà đánh giá, khẽ híp mắt lại.
Thiếu nữ chủ động mở miệng, hỏi Khương Phụ:
“Nói đi, ngươi rốt cuộc có mưu đồ gì?”
Khương Phụ mỉm cười:
“Mưu đồ sao? Nếu nói vậy, thì ngươi không cho rằng ta sẽ lấy mạng ngươi?”
Thiếu Vi:
“Nếu ngươi định giết, đã giết từ sớm rồi.”
protected text
Thiếu Vi cau mày:
“Người sống chẳng lẽ chỉ để khỏi bị giết? Nếu vậy khác gì súc sinh? Ngươi không giết ta, chẳng lẽ ta phải ngoan ngoãn để ngươi thao túng điều khiển sao?”
Huống hồ hết lần này đến lần khác bị châm ngất, như món hàng bị đem qua tay người này kẻ kia, nhục nhã vô cùng, chẳng chút tôn nghiêm.
“Ra là nghĩ thế… Tiểu quỷ nhà ngươi cũng cứng cỏi đấy.” Khương Phụ cười hiểu ý, lúc này mới đáp lời nàng:
“Ta quả thật có mưu đồ, chỉ không biết ngươi có đồng ý hay không.”
Thiếu Vi vốn chẳng thích bị người ta chỉ trỏ đánh giá như thế, nhưng có lẽ là vì sức lực ảnh hưởng đến chí khí, cũng có lẽ vì nàng mơ hồ ngửi thấy một tia cảm giác an toàn chẳng rõ tên, nên khi Khương Phụ nhấc lấy một chân nàng, nàng vậy mà cũng mặc nàng ta nhấc lên nhấc xuống.
Khương Phụ bĩu môi bảo: “Đôi chân đôi bàn chân này lại càng không cần phải nói, vừa thon dài vừa nhanh nhẹn linh hoạt, khi chạy nhảy e là chẳng kém gì lang báo đâu nhỉ?”
“Hãy nhìn hai tay ngươi nữa…” Khương Phụ ngồi xổm ở đó, dùng ngón trỏ vừa bị Thiếu Vi cắn qua chọc nhẹ vào mu bàn tay nàng, nghiêm túc tán thưởng: “Nhìn qua liền biết là bàn tay khổ luyện võ nghệ, rõ ràng nhỏ bé vậy mà lại chịu thương chịu khó đến thế.”
Thiếu Vi vẫn nằm rạp trên mặt đất, hai tay chống phía trước, lúc này theo bản năng cũng đưa mắt nhìn về đôi tay của chính mình theo lời Khương Phụ, thực ra nàng hiếm khi quan sát bản thân như vậy.
Khương Phụ lại nhẹ nhàng chọc chọc tay nàng, chậm rãi nói:
“Ngươi xem, chúng sinh trưởng trên người ngươi, biết bao kiêu hãnh, một lòng một dạ trung thành với ngươi, không chút giữ lại mà bảo vệ ngươi, giúp ngươi mạnh mẽ, theo ngươi lớn lên, lại còn cùng ngươi hô hấp, tim đập ngày đêm không ngừng chỉ để ngươi sống, vậy mà ngươi nỡ lòng nào chối bỏ chúng dễ dàng đến thế?”
Thiếu Vi bất giác ngây người.
Nàng vẫn đang nhìn đôi tay của mình.
Đôi tay ấy đầy thương tích, lại có cả dấu tích của vết bỏng lạnh, lòng bàn tay không lớn, vì đang cố gắng chống đỡ thân thể, nên từng ngón tay nhỏ bé và từng đốt ngón đều căng sức, vậy mà lại toát lên một vẻ… nghĩa vô phản cố mà cũng chịu thương chịu khó đến đáng thương.
Thiếu Vi ngơ ngẩn nhìn một lúc, bỗng thả lỏng đôi tay, cúi đầu, để trán chạm xuống đất.
Nàng vậy mà… rơi lệ.
Nước mắt ấy đến một cách đột ngột và chẳng rõ nguyên cớ.
Trước mặt người ngoài, chỉ vì mấy lời này mà rơi lệ, khó tránh khỏi cảm giác mất mặt, Thiếu Vi cố gắng kiềm chế không để phát ra tiếng, chỉ muốn mau chóng bóp chết cái ý định đáng chết muốn khóc kia.
Lại nghe Khương Phụ bất đắc dĩ thở dài: “Khóc thì có ích gì, khóc chẳng giải quyết được phiền toái nào cả.”
Câu ấy lập tức chọc giận tâm tư phản nghịch trong lòng Thiếu Vi, nàng ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ trừng trừng nhìn nàng ta: “Ta trước giờ giải quyết phiền toái đều dùng đao, ai nói ta khóc là để giải quyết phiền toái chứ, ta chỉ là muốn khóc, ta cứ muốn khóc!”
Một câu hung hăng như vậy, tựa như mượn cớ cãi lại người khác mà tha hồ khóc lớn một trận, khóc cũng biến thành một kiểu phản kháng ngang bướng đầy cốt khí.
Thế nên Thiếu Vi không còn e ngại gì nữa, lại lần nữa cúi đầu xuống, khóc òa lên.
Con người khi đã khóc, thường càng khóc càng thấy tủi thân, thậm chí chẳng thể nói rõ mình rốt cuộc đang uất ức hay phẫn nộ điều gì, cứ để mặc nước mắt và tiếng khóc thay mình trút hết ra.
Khóc áp mặt xuống đất rốt cuộc vẫn bí bách, Thiếu Vi liền ngẩng mặt lên tiếp tục khóc.
Ngẩng đầu lâu quá thì mỏi cổ, nàng lại cúi xuống, cứ thế luân phiên thay đổi.
Mặc Ly không chút biểu cảm, vẫn máy móc ấn ấn sau lưng nàng, Khương Phụ thì vẫn ngồi xổm tại chỗ, hai tay như chống cằm, kỳ thực là dùng hai ngón trỏ bịt kín lỗ tai đang bị chấn động đến nhức nhối.
Thiếu Vi khóc to, vừa khóc vừa gào, òa òa thút thít.
Không biết đã khóc bao lâu, tựa như khóc đến cạn sạch sức lực, Thiếu Vi nghiêng đầu nằm nguyên tại chỗ, tiếng khóc hoàn toàn biến mất, chỉ còn thân thể không kiềm chế được co giật từng hồi, gương mặt ướt đẫm dán chặt lên mái tóc rối bời, đôi mắt đỏ hoe hơi lạc thần nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đó là một khung cửa rất nhỏ, vậy mà lại vừa vặn chứa trọn vầng dương đang sắp lặn.
Không biết từ lúc nào, Khương Phụ đã an tọa trên tháp, vỗ vỗ hai tay nói:
“Ngay cả khóc cũng khóc đến trời long đất lở, lúc đầu chẳng khác nào thiên binh vạn mã vượt ải, đầy khí thế kim qua thiết mã, nếu chỉ như vậy cũng tạm chấp nhận, đằng này đến giữa lại thêm phần sắc bén thanh thoát, đến cuối thì uyển chuyển như oanh ca, dù lúc này tiếng khóc đã dừng, nhưng vẫn còn dư âm văng vẳng bên tai chưa dứt… Dẫu là nhạc sư ca cơ xuất sắc nhất thành Trường An, e rằng cũng khó tấu nên khúc âm kỳ diệu đến vậy chăng?”
Thiếu Vi há lại không nghe ra giọng điệu trêu ghẹo kia, song cổ họng nàng đau như thiêu như đốt, cũng lười đáp trả tranh cãi. Có lẽ là vì khóc quá lâu, cũng có lẽ do nước mắt làm loãng dược lực, nàng thử nhúc nhích thân thể, rốt cuộc cũng chậm rãi ngồi dậy được.
Khương Phụ tiện tay rót cho mình một bát nước ấm, phân phó thiếu niên:
Bạn đang đọc truyện tại rừng truyện chấm com
“Mặc Ly, rửa mặt cho nàng.”
Mặc Ly liền bưng chậu gỗ đến trước mặt Thiếu Vi, một tay ấn gáy nàng xuống, một tay vốc nước rửa lên mặt nàng.
Thiếu Vi thật sự đã khóc đến mỏi mệt, cả người có chút tê dại, ban đầu để mặc hắn làm gì thì làm, nhưng tay hắn ấn gáy nàng thì còn chịu được, chứ lớp chai dày gấp mười lần nàng trong lòng bàn tay hắn cọ vào mặt nàng thì chẳng khác nào dao cạo, nàng chỉ cảm thấy mặt mình như bị lột mất một lớp da, đau đến nhe răng trợn mắt, vội vàng nghiêng đầu né tay Mặc Ly, tự mình vốc nước, ào ào rửa mặt một trận ra trò.
Từng giọt nước văng tung tóe, khoảnh khắc làn nước lạnh lẽo áp sát làn da, hơi thở như ngưng đọng, Thiếu Vi bỗng như lại quay về con sông lạnh dưới chân núi ngày ấy.
Chỉ là lần này, nàng đổi góc nhìn thành kẻ đứng ngoài quan sát, rõ ràng nhìn thấy cô gái kia – kẻ đã buông xuôi số phận. Nàng có một thân thể nguyên vẹn, vậy thì nàng cũng chính là một con người nguyên vẹn, độc lập, chẳng phải sao? Dù cho nàng vốn không nên sinh ra trên đời, nhưng một khi đã đến thì đã trở thành “nàng”. Nàng là một người, là chính nàng. Thế nhân có thể xem nàng là nghiệt chủng, có thể khinh bỉ chán ghét nàng, duy chỉ có bản thân nàng là không được phép khinh ghét chính mình, càng không được bỏ rơi chính mình.
Vốc nước cuối cùng văng lên trước mắt, Thiếu Vi mở mắt ra, đối diện với vầng dương đang rơi dần ngoài cửa sổ, nơi đáy mắt đỏ hoe bị ánh tà dương thiêu đốt thành một tia phẫn nộ.
Nàng sinh ra đã dơ bẩn thừa thãi, chết đi cũng vô cùng thảm hại, vậy mà giờ đây lại như một lần nữa rơi vào vòng xoáy định mệnh, thế gian này đối với nàng chẳng khác gì địa ngục – há phải là tội nghiệt nàng quá sâu nặng, nhất định phải bị số phận trừng phạt lặp đi lặp lại, sống rồi chết, chết rồi lại sống, để chuộc hết tội nghiệt?
Nếu quả là vậy, thì nàng càng không thể hèn nhát tìm đến cái chết. Lần này, nàng cố sống, quyết chẳng chết!
Thiếu Vi nhìn chằm chằm hoàng hôn, nơi đáy mắt là sự ngang bướng và hung hãn không chịu khuất phục.
Nhưng đôi mắt từng khóc suốt buổi, lúc trừng lớn lên lại bị ánh sáng chiếu đến chói mắt, sắp bị chọc ra lệ nữa thì Thiếu Vi đã siết chặt nắm đấm, dồn sức mà đứng dậy.
Khương Phụ buông bát sứ trong tay xuống, dõi theo thiếu nữ vừa đứng lên kia.
Thiếu nữ mặc một bộ vải thô đơn sơ, tóc xõa, chân trần, đôi má vẫn còn chút non nớt ngây thơ, thế nhưng khí thế lại chẳng chút yếu kém.
Khí thế ấy, mười phần thì hết chín phần đến từ đôi mắt kia – ánh mắt đen láy, sáng rực, dẫu lúc này đang chìm trong vành mắt sưng đỏ tơi tả, vẫn không thể che lấp nổi sự kiên cường cứng cỏi trong đó.
Khương Phụ không nói không rằng mà đánh giá, khẽ híp mắt lại.
Thiếu nữ chủ động mở miệng, hỏi Khương Phụ:
“Nói đi, ngươi rốt cuộc có mưu đồ gì?”
Khương Phụ mỉm cười:
“Mưu đồ sao? Nếu nói vậy, thì ngươi không cho rằng ta sẽ lấy mạng ngươi?”
Thiếu Vi:
“Nếu ngươi định giết, đã giết từ sớm rồi.”
protected text
Thiếu Vi cau mày:
“Người sống chẳng lẽ chỉ để khỏi bị giết? Nếu vậy khác gì súc sinh? Ngươi không giết ta, chẳng lẽ ta phải ngoan ngoãn để ngươi thao túng điều khiển sao?”
Huống hồ hết lần này đến lần khác bị châm ngất, như món hàng bị đem qua tay người này kẻ kia, nhục nhã vô cùng, chẳng chút tôn nghiêm.
“Ra là nghĩ thế… Tiểu quỷ nhà ngươi cũng cứng cỏi đấy.” Khương Phụ cười hiểu ý, lúc này mới đáp lời nàng:
“Ta quả thật có mưu đồ, chỉ không biết ngươi có đồng ý hay không.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









