Chương 13: Chị Họ
Nghe yêu cầu của Lâm Tú, Hứa Hạ như bị sét đ.á.n.h ngang tai. Cô ấp úng hồi lâu mới lên tiếng: “Mẹ, như vậy không ổn. Ngộ nhỡ chuyện con và Tịch Trạch đính hôn bị phát hiện, sẽ ảnh hưởng lớn đến cậu ấy.”
Lâm Tú nào nghe cô giải thích, bà ta mất kiên nhẫn: “Không bị phát hiện đâu. Cô cứ bảo mình là chị họ của A Trạch. Tôi cũng nói thế với giáo viên chủ nhiệm rồi. Nếu cô không muốn cũng được thôi, tôi đi xin cha cô, ông ấy…”
“Đừng, đừng, đừng.” Hứa Hạ hốt hoảng: “Con đi, mẹ, con sẽ đi.”
Cô không thể để Lâm Tú gọi điện cho cha mình nữa, bằng không cha con hai người lại bất hòa.
Bấy giờ, Lâm Tú mới hài lòng ‘ừ’ một tiếng, kế đến dặn dò: “Lúc họp phụ huynh, cô nhớ ghi chép cẩn thận những gì giáo viên nói về A Trạch, sau đó tổng hợp thành file word gửi cho tôi.”
“Còn… còn phải soạn thành văn bản á?” Hứa Hạ cảm thấy đau đầu.
“Đương nhiên. Bây giờ là thời điểm then chốt. Mỗi một từ giáo viên nói ra đều liên quan tới tương lai A Trạch. Đừng nói chút chuyện cỏn con này, cô cũng không làm nổi nhé.” Lâm Tú lên giọng.
Bà ta đã nói đến vậy, Hứa Hạ còn làm gì được nữa, đành phải nhận lời.
“Còn nữa, tạm thời chớ nói chuyện này với A Trạch.” Lâm Tú nhắc nhở.
“Tại sao ạ? Sao không báo cho cậu ấy biết trước?”
“Tôi đang nghĩ đến khả năng về kịp để tham dự.”
“Vậy mẹ có thể đến kịp không?” Hứa Hạ mong mỏi.
“Ôi trời, nếu tôi nắm chắc thì đã không tìm tới cô rồi. Đợi tin của tôi đi.” Lâm Tú nói xong thì ngắt máy.
Ở đây có một rổ Pandas
Hứa Hạ nhìn điện thoại hồi lâu, tâm trạng rối bời.
Những ngày kế tiếp diễn ra suôn sẻ, giáo viên dự khuyết lần lượt tới ứng tuyển, Lâm Tú không bất ngờ đến thăm hay sắp xếp nhiệm vụ nào khác. Tin nhắn hồi âm của Tịch Trạch cuối cùng cũng không còn chữ ‘ừm’ ngắn ngủn, thay vào đó là hai từ ‘biết rồi’.
Cuối tuần, Hứa Hạ về thăm cha. Ngày thứ hai sau lễ đính hôn, ông dọn ra khỏi căn biệt thự ở Khê Thượng Quân. Hứa Văn Hữu từ chối lời mời về nhà mình ở của Tịch Minh Cư, mà mua một căn nhà khác ở ngoại ô thành phố cùng một mẫu đất trống, bắt đầu cuộc sống của một người nông dân. Hứa Hạ phải bắt mấy chuyện tàu điện ngầm và xe buýt mới tới được nhà cha. Vừa xuống xe, cô trông thấy cha mình đang gánh nước từ ao sang ruộng, bèn vội vàng đến giúp.
“Cha, cha xách nước làm gì vậy?”
“Tưới rau.”
“Không phải ở đây có nước máy ư? Sao còn phải gánh nước?”
“Rau trồng bằng nước máy không ngon.”
“Ồ…”
Hai người gánh nước qua ruộng, nơi có ba luống rau vừa được xới lên. Qua những tấm hình cha gửi cho mình, Hứa Hạ đã hiểu đại khái tình hình ở đây. Mảnh vườn này vốn cây cỏ um tùm, không ngờ chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, cha cô đã dọn dẹp đâu vào đấy.
“Cha, cha trồng rau gì vậy ạ?” Cô cầm gáo bầu lên, bắt đầu tưới nước.
Hứa Văn Hữu đứng bên cạnh, đ.ấ.m hông: “Cải thảo, cải trắng và cần tây. Cha không dùng phân hóa học mà mua phân bón của hàng xóm. Đợi đến lúc thu hoạch cha sẽ cho các con một ít. Rau trái tươi tốt, chắc chắn ngon hơn đồ mua.”
Thấy cha vui vẻ, Hứa Hạ cũng vui lây: “Tốt quá! Cảm giác như lâu lắm rồi không được ăn rau sạch.”
Hứa Văn Hữu nhìn con gái đang tưới nước, gượng gạo nói: “Lần trước cha nặng lời, con đừng để bụng.”
Hứa Hạ chua xót, không ngờ cha lại xin lỗi mình, vội đáp: “Cha đừng nghĩ nhiều, do từ đầu con làm chưa tốt.”
Hứa Văn Hữu lắc đầu: “Không, con đã làm rất tốt rồi. Những năm qua, con luôn ngoan ngoãn nghe lời, chưa từng khiến cha nhọc lòng. Lần này vì suy tính của riêng cha mà con phải chịu áp lực gả cho nhà họ Trạch. Nếu không phải mẹ Tịch Trạch hôm đó hùng hổ dọa nạt, cha cũng không trút giận lên con.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Không sao đâu ạ. Con cái nào mà chẳng được cha mẹ dạy bảo.” Hứa Hạ an ủi.
“Sau đó, bà ta có làm khó con không?”
“Không ạ. Công ty nhà họ cũng đủ bận rồi, không rảnh để quản con.”
“Vậy thì tốt. Dù sao bà ta cũng là người lớn trong nhà, nói gì thì con cứ nghe đi, còn làm được hay không lại là chuyện khác. Phải rồi, A Trạch thì sao? Con ở cùng thằng bé có hòa thuận không?”
Hứa Hạ cười: “Rất tốt ạ.”
Hứa Văn Hữu gật đầu: “Các con mới sống chung, có rất nhiều việc cần phải thích ứng. Con lớn hơn thằng bé, bao dung nó một chút. Con trai ấy mà, ưa ngọt. Thằng bé còn nhỏ, con đối tốt với nó, nó nhất định sẽ nghe lời. Bây giờ con quản giáo tốt, đến khi thành thói rồi, nó chẳng rời con nổi đâu.”
“Cha, cha nghe từ đâu vậy?” Hứa Hạ hơi kinh ngạc xen lẫn ngại ngùng, thực sự không nghĩ tới cha sẽ nói những lời này với mình.
Hứa Văn Hữu đáp: “Cha và mẹ con chính là như vậy. Đây là cách chung sống của chúng ta.”
Nghe cha nói vậy, cô bất giác lặng đi. Mẹ cô lớn hơn cha cô hai tuổi. Không ngờ hôm nay cha lại nhắc về mẹ. Chẳng trách bao năm qua, nhiều người đến tận cửa làm mai, ông vẫn không nhận lời.
Hai cha con trò chuyện một lúc rồi dùng cơm trưa. Hứa Hạ đưa cha đi dạo quanh xóm mấy vòng, bấy giờ mới lục tục ra về.
“Số trứng gà này cha mua từ hàng xóm sáng nay. Đều là đặc sản địa phương chính hiệu. Con mang về ăn cùng A Trạch đi.” Hứa Văn Hữu lấy ra hai thùng dầu cũ đựng đầy ắp trứng.
Hứa Hạ nhìn thùng dầu được quấn băng keo cẩn thận mà cảm động: “Cảm ơn cha. Con sẽ ăn thật ngon miệng ạ”
“Lần sau nói chuyện với cha mẹ Tịch Trạch, cha sẽ bảo họ sắm cho con chiếc xe. Họ vay của cha mấy chục triệu, chẳng lý nào lại để con gái cha chen chúc trên xe buýt về đây được.”
Hứa Hạ ngại chuyện thêm phiền phức, bèn từ chối: “Không cần đâu ạ. Con còn chưa có bằng lái. Đợi thi đậu rồi tính ạ.”
Hứa Văn Hữu: “Vậy con nên tranh thủ đi. Hiện tại thời gian dư giả, tiết trời cũng mát dần lên, thích hợp học lái.”
Hứa Hạ giơ hai tay đồng ý. Lúc về đến tiểu khu đã hơn 8 giờ tối, tay xách trứng mỏi rã rời, cô hối hận vì không chịu bắt taxi. Nhưng bản thân là một người sáng suốt, Hứa Hạ hiểu nghèo tiêu kiểu nghèo, giàu xài kiểu giàu. Tháng sau lĩnh phí sinh hoạt, cô nhất định phải cùng Lâm San xõa một bữa. Đang xách trứng đi về phía trước, bỗng tay Hứa Hạ nhẹ bẫng. Tịch Trạch không biết từ sau đi tới bao giờ, cầm lấy thùng trứng từ tay cô.
Thằng nhóc này còn biết giúp đỡ cô nữa. Nhưng cái tật đi không ra thanh, làm không phát tiếng này của cậu có thể sửa không. Vừa rồi suýt làm cô thót tim. Hai người bước vào thang máy, Hứa Hạ bất giác xoa vết hằn đỏ trên tay cầm, không khỏi cảm thán tình thương của cha thực sự quá nặng nề. Biết vậy chỉ lấy một thùng thôi.
Tịch Trạch cũng thấy vết đỏ trên tay Hứa Hạ. Bản thân cậu cầm hai thùng trứng còn thấy hơi nặng, muốn nói với cô lần sau không nên xách nặng như vậy nữa. Nhưng lời nói ra đến miệng mấy lần lại nuốt ngược trở về. Hiện tại cậu vẫn chưa quen chủ động bắt chuyện với cô.
Cuối tuần trôi qua nhanh chóng, lại đến sáng thứ hai. Hứa Hạ nhắn tin hỏi Lâm Tú có thể về kịp không. Lâm Tú bảo đã tới sân bay rồi. Cuộc họp phụ huynh bắt đầu lúc 3 giờ chiều. Hứa Hạ vốn cho rằng bà ta sẽ đến kịp. Nào ngờ 2 giờ 30 phút chiều, Lâm Tú đột nhiên nhắn tin báo chuyến bay bị hoãn, không thể dự họp. Có lẽ vì đã chuẩn bị sẵn sàng cho tình huống xấu nhất ngay từ đầu, nên khi nghe Lâm Tú nói vậy, cô cũng không quá căng thẳng. Ăn que kem lấy lại bình tĩnh xong, cô sải bước về phía lớp 12/1, nơi Tịch Trạch cũng đang có mặt.
Trong lớp, phụ huynh đã ổn định chỗ ngồi, học sinh thì yên lặng đứng cuối lớp, đợi những phán quyết từ cuộc họp. Hứa Hạ trông thấy Tịch Trạch, cậu đứng trong góc, đang cúi đầu nghe Dương Húc nói chuyện. Nữ sinh gặp hôm đưa cơm cũng đứng trong hàng ngũ, cô bé cười rạng rỡ nhìn hai cậu chàng. Không thể không nói, khung cảnh trước mắt quả thực rất ngọt ngào.
Hứa Hạ lại nhìn sang những người khác, không nhịn mà được xoa trán. Bởi lẽ cô còn trông thấy mấy nam sinh chặn taxi cùng ba cô gái chắn đường vào nhà hôm nọ. Cả bọn vậy mà học chung một lớp.
“Cô Hứa, sao cô lại đến lớp chúng tôi? Cô đến dự thính à?” Châu Tấn Nguyên bước tới hỏi.
Hứa Hạ lắc đầu, bấm bụng nói: “Tôi đến họp phụ huynh cho Tịch Trạch. Hẳn là mẹ cậu ấy đã nói với thầy rồi. Tôi là chị họ cậu ấy.”
Châu Tấn Nguyên trợn tròn mắt: “Cô là chị họ Tịch Trạch? Sao trước đây không nghe cô nhắc tới?” Lúc này anh ta vô cùng khó xử, vì dù sao anh ta đã khiển trách Tịch Trạch ngay trước mặt cô.
Hứa Hạ cười ngượng: “Tôi cũng sợ sẽ tạo thêm áp lực cho thầy Châu. Cho nên mới… mới không nói ngay từ đầu. Có điều, hôm nay mẹ Tịch Trạch bận việc đột xuất, đến không kịp, nên tôi mới thay mặt tham dự.”
Châu Tấn Nguyên ‘ừm’ một tiếng rồi bất ngờ hô lên: “Tịch Trạch, chị họ cậu tới rồi, cậu dẫn cô ấy ngồi vào chỗ cậu đi.”
Tiếng thét của anh ta đã thành công thu hút sự chú ý của mọi người. Hứa Hạ vốn muốn đi trong im lặng, bây giờ chỉ hận không thể đào một cái lỗ chui xuống. Tịch Trạch đang trò chuyện ngẩng đầu lên, bắt gặp Hứa Hạ đang lúng túng đứng giữa lớp. Bạn học xung quanh cũng nhao nhao nhìn sang hai người, rồi lại phát hiện giáo viên dạy khuyết thường ngày điềm tĩnh nay lại đỏ tai một cách khó hiểu.
Mất khoảng chừng ba giây để Tịch Trạch hoàn hồn từ cơn kinh ngạc. Cậu len qua đám đông, đến bên Hứa Hạ, thì thầm bên tai cô: “Chị họ, ngồi đây nhé.”
Nghe yêu cầu của Lâm Tú, Hứa Hạ như bị sét đ.á.n.h ngang tai. Cô ấp úng hồi lâu mới lên tiếng: “Mẹ, như vậy không ổn. Ngộ nhỡ chuyện con và Tịch Trạch đính hôn bị phát hiện, sẽ ảnh hưởng lớn đến cậu ấy.”
Lâm Tú nào nghe cô giải thích, bà ta mất kiên nhẫn: “Không bị phát hiện đâu. Cô cứ bảo mình là chị họ của A Trạch. Tôi cũng nói thế với giáo viên chủ nhiệm rồi. Nếu cô không muốn cũng được thôi, tôi đi xin cha cô, ông ấy…”
“Đừng, đừng, đừng.” Hứa Hạ hốt hoảng: “Con đi, mẹ, con sẽ đi.”
Cô không thể để Lâm Tú gọi điện cho cha mình nữa, bằng không cha con hai người lại bất hòa.
Bấy giờ, Lâm Tú mới hài lòng ‘ừ’ một tiếng, kế đến dặn dò: “Lúc họp phụ huynh, cô nhớ ghi chép cẩn thận những gì giáo viên nói về A Trạch, sau đó tổng hợp thành file word gửi cho tôi.”
“Còn… còn phải soạn thành văn bản á?” Hứa Hạ cảm thấy đau đầu.
“Đương nhiên. Bây giờ là thời điểm then chốt. Mỗi một từ giáo viên nói ra đều liên quan tới tương lai A Trạch. Đừng nói chút chuyện cỏn con này, cô cũng không làm nổi nhé.” Lâm Tú lên giọng.
Bà ta đã nói đến vậy, Hứa Hạ còn làm gì được nữa, đành phải nhận lời.
“Còn nữa, tạm thời chớ nói chuyện này với A Trạch.” Lâm Tú nhắc nhở.
“Tại sao ạ? Sao không báo cho cậu ấy biết trước?”
“Tôi đang nghĩ đến khả năng về kịp để tham dự.”
“Vậy mẹ có thể đến kịp không?” Hứa Hạ mong mỏi.
“Ôi trời, nếu tôi nắm chắc thì đã không tìm tới cô rồi. Đợi tin của tôi đi.” Lâm Tú nói xong thì ngắt máy.
Ở đây có một rổ Pandas
Hứa Hạ nhìn điện thoại hồi lâu, tâm trạng rối bời.
Những ngày kế tiếp diễn ra suôn sẻ, giáo viên dự khuyết lần lượt tới ứng tuyển, Lâm Tú không bất ngờ đến thăm hay sắp xếp nhiệm vụ nào khác. Tin nhắn hồi âm của Tịch Trạch cuối cùng cũng không còn chữ ‘ừm’ ngắn ngủn, thay vào đó là hai từ ‘biết rồi’.
Cuối tuần, Hứa Hạ về thăm cha. Ngày thứ hai sau lễ đính hôn, ông dọn ra khỏi căn biệt thự ở Khê Thượng Quân. Hứa Văn Hữu từ chối lời mời về nhà mình ở của Tịch Minh Cư, mà mua một căn nhà khác ở ngoại ô thành phố cùng một mẫu đất trống, bắt đầu cuộc sống của một người nông dân. Hứa Hạ phải bắt mấy chuyện tàu điện ngầm và xe buýt mới tới được nhà cha. Vừa xuống xe, cô trông thấy cha mình đang gánh nước từ ao sang ruộng, bèn vội vàng đến giúp.
“Cha, cha xách nước làm gì vậy?”
“Tưới rau.”
“Không phải ở đây có nước máy ư? Sao còn phải gánh nước?”
“Rau trồng bằng nước máy không ngon.”
“Ồ…”
Hai người gánh nước qua ruộng, nơi có ba luống rau vừa được xới lên. Qua những tấm hình cha gửi cho mình, Hứa Hạ đã hiểu đại khái tình hình ở đây. Mảnh vườn này vốn cây cỏ um tùm, không ngờ chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, cha cô đã dọn dẹp đâu vào đấy.
“Cha, cha trồng rau gì vậy ạ?” Cô cầm gáo bầu lên, bắt đầu tưới nước.
Hứa Văn Hữu đứng bên cạnh, đ.ấ.m hông: “Cải thảo, cải trắng và cần tây. Cha không dùng phân hóa học mà mua phân bón của hàng xóm. Đợi đến lúc thu hoạch cha sẽ cho các con một ít. Rau trái tươi tốt, chắc chắn ngon hơn đồ mua.”
Thấy cha vui vẻ, Hứa Hạ cũng vui lây: “Tốt quá! Cảm giác như lâu lắm rồi không được ăn rau sạch.”
Hứa Văn Hữu nhìn con gái đang tưới nước, gượng gạo nói: “Lần trước cha nặng lời, con đừng để bụng.”
Hứa Hạ chua xót, không ngờ cha lại xin lỗi mình, vội đáp: “Cha đừng nghĩ nhiều, do từ đầu con làm chưa tốt.”
Hứa Văn Hữu lắc đầu: “Không, con đã làm rất tốt rồi. Những năm qua, con luôn ngoan ngoãn nghe lời, chưa từng khiến cha nhọc lòng. Lần này vì suy tính của riêng cha mà con phải chịu áp lực gả cho nhà họ Trạch. Nếu không phải mẹ Tịch Trạch hôm đó hùng hổ dọa nạt, cha cũng không trút giận lên con.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Không sao đâu ạ. Con cái nào mà chẳng được cha mẹ dạy bảo.” Hứa Hạ an ủi.
“Sau đó, bà ta có làm khó con không?”
“Không ạ. Công ty nhà họ cũng đủ bận rồi, không rảnh để quản con.”
“Vậy thì tốt. Dù sao bà ta cũng là người lớn trong nhà, nói gì thì con cứ nghe đi, còn làm được hay không lại là chuyện khác. Phải rồi, A Trạch thì sao? Con ở cùng thằng bé có hòa thuận không?”
Hứa Hạ cười: “Rất tốt ạ.”
Hứa Văn Hữu gật đầu: “Các con mới sống chung, có rất nhiều việc cần phải thích ứng. Con lớn hơn thằng bé, bao dung nó một chút. Con trai ấy mà, ưa ngọt. Thằng bé còn nhỏ, con đối tốt với nó, nó nhất định sẽ nghe lời. Bây giờ con quản giáo tốt, đến khi thành thói rồi, nó chẳng rời con nổi đâu.”
“Cha, cha nghe từ đâu vậy?” Hứa Hạ hơi kinh ngạc xen lẫn ngại ngùng, thực sự không nghĩ tới cha sẽ nói những lời này với mình.
Hứa Văn Hữu đáp: “Cha và mẹ con chính là như vậy. Đây là cách chung sống của chúng ta.”
Nghe cha nói vậy, cô bất giác lặng đi. Mẹ cô lớn hơn cha cô hai tuổi. Không ngờ hôm nay cha lại nhắc về mẹ. Chẳng trách bao năm qua, nhiều người đến tận cửa làm mai, ông vẫn không nhận lời.
Hai cha con trò chuyện một lúc rồi dùng cơm trưa. Hứa Hạ đưa cha đi dạo quanh xóm mấy vòng, bấy giờ mới lục tục ra về.
“Số trứng gà này cha mua từ hàng xóm sáng nay. Đều là đặc sản địa phương chính hiệu. Con mang về ăn cùng A Trạch đi.” Hứa Văn Hữu lấy ra hai thùng dầu cũ đựng đầy ắp trứng.
Hứa Hạ nhìn thùng dầu được quấn băng keo cẩn thận mà cảm động: “Cảm ơn cha. Con sẽ ăn thật ngon miệng ạ”
“Lần sau nói chuyện với cha mẹ Tịch Trạch, cha sẽ bảo họ sắm cho con chiếc xe. Họ vay của cha mấy chục triệu, chẳng lý nào lại để con gái cha chen chúc trên xe buýt về đây được.”
Hứa Hạ ngại chuyện thêm phiền phức, bèn từ chối: “Không cần đâu ạ. Con còn chưa có bằng lái. Đợi thi đậu rồi tính ạ.”
Hứa Văn Hữu: “Vậy con nên tranh thủ đi. Hiện tại thời gian dư giả, tiết trời cũng mát dần lên, thích hợp học lái.”
Hứa Hạ giơ hai tay đồng ý. Lúc về đến tiểu khu đã hơn 8 giờ tối, tay xách trứng mỏi rã rời, cô hối hận vì không chịu bắt taxi. Nhưng bản thân là một người sáng suốt, Hứa Hạ hiểu nghèo tiêu kiểu nghèo, giàu xài kiểu giàu. Tháng sau lĩnh phí sinh hoạt, cô nhất định phải cùng Lâm San xõa một bữa. Đang xách trứng đi về phía trước, bỗng tay Hứa Hạ nhẹ bẫng. Tịch Trạch không biết từ sau đi tới bao giờ, cầm lấy thùng trứng từ tay cô.
Thằng nhóc này còn biết giúp đỡ cô nữa. Nhưng cái tật đi không ra thanh, làm không phát tiếng này của cậu có thể sửa không. Vừa rồi suýt làm cô thót tim. Hai người bước vào thang máy, Hứa Hạ bất giác xoa vết hằn đỏ trên tay cầm, không khỏi cảm thán tình thương của cha thực sự quá nặng nề. Biết vậy chỉ lấy một thùng thôi.
Tịch Trạch cũng thấy vết đỏ trên tay Hứa Hạ. Bản thân cậu cầm hai thùng trứng còn thấy hơi nặng, muốn nói với cô lần sau không nên xách nặng như vậy nữa. Nhưng lời nói ra đến miệng mấy lần lại nuốt ngược trở về. Hiện tại cậu vẫn chưa quen chủ động bắt chuyện với cô.
Cuối tuần trôi qua nhanh chóng, lại đến sáng thứ hai. Hứa Hạ nhắn tin hỏi Lâm Tú có thể về kịp không. Lâm Tú bảo đã tới sân bay rồi. Cuộc họp phụ huynh bắt đầu lúc 3 giờ chiều. Hứa Hạ vốn cho rằng bà ta sẽ đến kịp. Nào ngờ 2 giờ 30 phút chiều, Lâm Tú đột nhiên nhắn tin báo chuyến bay bị hoãn, không thể dự họp. Có lẽ vì đã chuẩn bị sẵn sàng cho tình huống xấu nhất ngay từ đầu, nên khi nghe Lâm Tú nói vậy, cô cũng không quá căng thẳng. Ăn que kem lấy lại bình tĩnh xong, cô sải bước về phía lớp 12/1, nơi Tịch Trạch cũng đang có mặt.
Trong lớp, phụ huynh đã ổn định chỗ ngồi, học sinh thì yên lặng đứng cuối lớp, đợi những phán quyết từ cuộc họp. Hứa Hạ trông thấy Tịch Trạch, cậu đứng trong góc, đang cúi đầu nghe Dương Húc nói chuyện. Nữ sinh gặp hôm đưa cơm cũng đứng trong hàng ngũ, cô bé cười rạng rỡ nhìn hai cậu chàng. Không thể không nói, khung cảnh trước mắt quả thực rất ngọt ngào.
Hứa Hạ lại nhìn sang những người khác, không nhịn mà được xoa trán. Bởi lẽ cô còn trông thấy mấy nam sinh chặn taxi cùng ba cô gái chắn đường vào nhà hôm nọ. Cả bọn vậy mà học chung một lớp.
“Cô Hứa, sao cô lại đến lớp chúng tôi? Cô đến dự thính à?” Châu Tấn Nguyên bước tới hỏi.
Hứa Hạ lắc đầu, bấm bụng nói: “Tôi đến họp phụ huynh cho Tịch Trạch. Hẳn là mẹ cậu ấy đã nói với thầy rồi. Tôi là chị họ cậu ấy.”
Châu Tấn Nguyên trợn tròn mắt: “Cô là chị họ Tịch Trạch? Sao trước đây không nghe cô nhắc tới?” Lúc này anh ta vô cùng khó xử, vì dù sao anh ta đã khiển trách Tịch Trạch ngay trước mặt cô.
Hứa Hạ cười ngượng: “Tôi cũng sợ sẽ tạo thêm áp lực cho thầy Châu. Cho nên mới… mới không nói ngay từ đầu. Có điều, hôm nay mẹ Tịch Trạch bận việc đột xuất, đến không kịp, nên tôi mới thay mặt tham dự.”
Châu Tấn Nguyên ‘ừm’ một tiếng rồi bất ngờ hô lên: “Tịch Trạch, chị họ cậu tới rồi, cậu dẫn cô ấy ngồi vào chỗ cậu đi.”
Tiếng thét của anh ta đã thành công thu hút sự chú ý của mọi người. Hứa Hạ vốn muốn đi trong im lặng, bây giờ chỉ hận không thể đào một cái lỗ chui xuống. Tịch Trạch đang trò chuyện ngẩng đầu lên, bắt gặp Hứa Hạ đang lúng túng đứng giữa lớp. Bạn học xung quanh cũng nhao nhao nhìn sang hai người, rồi lại phát hiện giáo viên dạy khuyết thường ngày điềm tĩnh nay lại đỏ tai một cách khó hiểu.
Mất khoảng chừng ba giây để Tịch Trạch hoàn hồn từ cơn kinh ngạc. Cậu len qua đám đông, đến bên Hứa Hạ, thì thầm bên tai cô: “Chị họ, ngồi đây nhé.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









