Chương 7Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits. 

Giặt giũ phơi phóng quần áo xong xuôi, Mạnh Khê liền bắt đầu cho mấy con gà mái già nuôi ở sân sau ăn.

Mấy con gà này ở nhà bọn họ có công lao lớn lắm, vất vả vô cùng. Trứng gà cả nhà ăn đều do một tay chúng nó cống hiến, thậm chí có đôi khi còn được tích cóp lại để đem đi đổi tiền.

Cho gà ăn xong thì mọi người trong nhà đều đã ra đồng làm việc, Mạnh Khê rốt cuộc cũng tranh thủ được chút thời gian rảnh rỗi để nghỉ ngơi. Cậu muốn uống chai nước trái cây mà chủ nhân tặng, nhưng loay hoay mãi chẳng thể nào mở được cái nắp.

Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy một cái chai lạ lùng như vậy, bóp mạnh vào thì thấy cảm giác mềm dẻo, nhưng lại chẳng biết cách mở nắp ra sao.

Mạnh Khê dùng sức bẻ ngược lên trên, rồi lại dùng móng tay cạy, nhưng làm cách nào cũng không mở được, cuối cùng mệt đến toát cả mồ hôi hột.

Chu Uẩn Dương ngủ trưa dậy, vừa mở game lên liền phát hiện nhân vật tí hon trong màn hình đang đỏ mặt tía tai, ôm chai nước trái cây dùng răng gặm lấy gặm để. Thế nhưng, dù cậu nhóc có dùng hết sức bình sinh thì cái chai vẫn trơ ra đó, gặm mãi không suy chuyển.

Chu Uẩn Dương không nhịn được bật cười trước màn này, trông vừa ngốc nghếch lại vừa đáng yêu. Hắn vội vàng kết nối trò chuyện giọng nói.

“Khê Bảo, em từ từ đã nào, gặm như thế không đau răng sao?”

Chu Uẩn Dương tò mò hỏi.

“Ca ca!”

Tâm trạng Mạnh Khê vốn đang vô cùng ủ rũ vì không mở được nắp chai, nghe tiếng hắn liền lập tức trở nên vui vẻ nhảy nhót.

“Răng của ta hình như cũng hơi đau thật. Nhưng mà ca ca ơi, ta ngốc quá, có cái chai thôi cũng không mở được.”

“Vậy Khê Bảo có thử nghĩ cách khác chưa? Ví dụ như cái nắp này có thể vặn ra thì sao?”

Giọng nói của Chu Uẩn Dương khi mới ngủ dậy vô cùng trầm thấp, còn mang theo chút khàn khàn, lọt vào tai Mạnh Khê khiến cậu cảm thấy ngứa ngáy.

“Vặn ra sao? Thật ra ta đã nghĩ tới chuyện bẻ ra, cạy ra, nếu cuối cùng cắn không được thì ta định dùng gậy nạy nó lên.”

Đây là lần đầu tiên Mạnh Khê gặp một món đồ cần phải “vặn” mới mở được. Nhưng mà vặn là vặn như thế nào? Trong nhà cậu, bình lọ thì cứ đậy nắp lên là xong, rương tủ thì dùng khóa sắt, ngay cả hộp sáp thơm mà mẹ kế Trương thị vô cùng quý trọng cũng chỉ cần cạy nhẹ một cái là mở. Tuy Mạnh Khê chưa từng được dùng sáp thơm, nhưng cậu đã thấy Trương thị khoe khoang rồi.

“Ca ca, cái đó… vặn ra nghĩa là gì ạ?”

Trải qua vài lần giao lưu, lá gan của Mạnh Khê cũng dần lớn hơn. Đối với những điều không hiểu, cậu đã dám chủ động đặt câu hỏi cho Chu Uẩn Dương.

Chu Uẩn Dương không ngờ một vấn đề đơn giản như vậy mà cũng phải hỏi, đầu óc sau giấc ngủ trưa còn chưa kịp tỉnh táo hẳn, hắn lập tức cảm thấy nực cười và vô lý. Con AI trong game này sợ không phải là bị thiểu năng trí tuệ đấy chứ?

“Vấn đề đơn giản như vậy mà còn cần tôi dạy sao? Cái đầu mọc trên cổ cậu là đầu người chứ có phải đầu gỗ đâu, không biết tự mình động não suy nghĩ à?”

Tính tình Chu Uẩn Dương vốn dĩ đã không tốt lắm. Hơn nữa, với tư cách là đội trưởng đội thể dục, nếu hắn không tỏ ra có khí thế thì đám khỉ con dưới trướng căn bản sẽ không chịu phục tùng. Lâu dần, hắn dưỡng thành thói quen nóng nảy.

Sự dịu dàng trước đó của Chu Uẩn Dương dường như chỉ là đóa phù dung sớm nở tối tàn, hiện tại hắn mới thực sự bộc lộ một mặt khác của bản thân.

“Xin lỗi… Ca ca, không, chủ nhân… Ta… ta sẽ không uống nước trái cây nữa, xin ngài đừng… đừng giận ta.”

Mạnh Khê bị những lời nói lạnh lùng cứng rắn của Chu Uẩn Dương dọa cho toát mồ hôi lạnh. Cậu không biết vì sao Chu Uẩn Dương đột nhiên lại tức giận như vậy, nhưng từ nhỏ đã bị Trương thị hành hạ nên tâm tư Mạnh Khê trở nên vô cùng nhạy cảm. Phản ứng đầu tiên của cậu chính là xin lỗi Chu Uẩn Dương.

Đáng tiếc, cho dù cậu đã xin lỗi, nhưng chủ nhân bên kia vẫn không hề có bất kỳ hồi đáp nào.

Trái tim Mạnh Khê lập tức chìm xuống đáy vực. Hốc mắt vốn đã ửng đỏ nay dần chứa đầy nước mắt. Quả nhiên, cậu chẳng làm được việc gì ra hồn, chỉ biết gây thêm phiền toái cho người khác.

Sự im lặng kéo dài bao trùm lấy căn nhà nhỏ. Mạnh Khê lặng lẽ cất chai nước trái cây đã bị mình giày vò đến thảm thương vào lại kho chứa đồ của trò chơi.

Sau đó, cậu đứng dậy tìm việc gì đó để làm nhằm chuyển dời sự chú ý, nếu không Mạnh Khê lo rằng mình sẽ bật khóc mất.

Dùng ống tay áo quệt nước mắt, Mạnh Khê rất nhanh đã xách thùng nước đi ra vườn rau nhỏ sau nhà để tưới nước. Trước khi ra cửa vào buổi chiều, Trương thị còn dặn dò Mạnh Khê hôm nay phải hái ít rau về, cậu không dám quên.

Chu Uẩn Dương ở bên kia, ngay giây tiếp theo sau khi buông ra mấy câu nặng lời liền cảm thấy hối hận. Hắn đang yên đang lành lại đi phát cáu với một chuỗi dữ liệu AI làm gì, thật đúng là đầu óc bị chập mạch rồi.

Đặc biệt là khi nghe thấy giọng nói rụt rè, sợ hãi của Mạnh Khê vang lên bên tai, nói rằng cậu sẽ không bao giờ uống nước trái cây nữa, sắc mặt Chu Uẩn Dương lập tức lúc xanh lúc đỏ. Trong lòng hắn phần lớn là cảm giác áy náy đối với Mạnh Khê.

Nhưng hắn lại ngại mở miệng xin lỗi cậu, đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy mình đuối lý như vậy.

Một mặt, Chu Uẩn Dương cảm thấy đối phương dù sao cũng chỉ là một chuỗi dữ liệu trò chơi, có xin lỗi hay không cũng chẳng sao cả, dù gì cũng sẽ không nảy sinh tình cảm thật.

Nhưng mặt khác, hắn lại nhớ tới mục đích ban đầu của mình là muốn chơi tựa game nuôi dưỡng tình yêu này thật tốt, học hỏi một ít kỹ năng yêu đương để áp dụng vào thực tế.

Kết quả không ngờ “xuất sư chưa tiệp thân tiên tử” (ra quân chưa thắng đã chết trước rồi), mới sang ngày thứ hai mà cái tính nết xấu xa của hắn đã lộ ra không sót chút nào. Đối phương còn chưa phải là người thật đâu đấy, nếu là người thật thì e rằng đã sớm nói lời bai bai với hắn rồi.

Đây cũng là nguyên nhân khiến Chu Uẩn Dương mãi vẫn không tìm được người yêu ở ngoài đời. Trong tình huống bình thường thì cảm xúc của hắn cũng ổn, nhưng đôi khi lại không khống chế được cái tính nóng nảy của mình. Khiến cho người ta có cảm giác nếu ở bên hắn thì lúc nào cũng phải nơm nớp lo sợ bị bạo hành gia đình.

Tuy rằng tính tình Chu Uẩn Dương nóng nảy, nhưng hắn sẽ không tùy tiện ra tay đánh người.

Trước đây Triệu Minh lỡ tay làm đổ coca lên giường hắn, Chu Uẩn Dương cũng chỉ trừng mắt lạnh lùng, chèn ép Triệu Minh mấy ngày, chứ có phải đấm một cú giúp Triệu Minh đầu thai làm lại cuộc đời đâu.

Đáng tiếc, người ta nhìn vào cái thân hình cao to mét chín của hắn thì chẳng ai tin là khi nổi giận hắn sẽ không dùng bạo lực. Chỉ có thể nói cái định kiến này thật hại người.

Chu Uẩn Dương ném điện thoại sang một bên, đưa tay day day giữa mày, cảm thấy bản thân thật sự hết thuốc chữa, tốt nhất là cứ sống cô độc cả đời cho xong.

Chiều nay không có tiết học, theo kế hoạch ban đầu thì hắn định đi sân vận động đánh bóng rổ một lát. Nhưng hiện tại hắn đang cực kỳ emo (tuột mood), chẳng còn chút động lực nào.

“Đinh linh linh ——”

Tiếng chuông điện thoại vang lên, Chu Uẩn Dương cầm lên xem, là Triệu Minh gọi tới.

“Dương ca, bọn tao đang đợi mày nè, sao mày còn chưa tới?”

“Bọn mày đánh trước đi, tao có chút việc bận đột xuất, không cần chờ tao đâu.”

“Vậy được rồi, sân vận động hôm nay có nhiều em khóa dưới thanh xuân phơi phới lắm đấy, mày không tới tiếc ghê.”

Cái tính của Triệu Minh đúng là lăng nhăng không biên giới, cũng chẳng biết ai mới có thể làm cho cậu ta chịu yên ổn lại.

“Ừ, biết rồi, bọn mày chơi vui vẻ.”

Chu Uẩn Dương không muốn nghe Triệu Minh lải nhải nữa, dứt khoát cúp điện thoại.

Vốn dĩ Chu Uẩn Dương định mở game bắn súng sinh tồn lên đi giết người để xả bớt cơn giận vô cớ trong lòng. Nhưng ngón tay hắn lại không tự chủ được mà mở ra cái icon hình chibi kia, muốn xem xem Mạnh Khê hiện tại đang làm gì.

Mạnh Khê lúc này đang đội mũ rơm, làm cỏ ở vườn rau nhỏ sau nhà. Vườn rau nhà bọn họ tuy không lớn, chỉ vài sào đất, nhưng nhờ được chăm sóc kỹ lưỡng mà quanh năm suốt tháng cả nhà đều không cần tốn tiền mua thêm rau.

Hiện tại đang là cuối thu, vườn rau trĩu quả. Những quả bí đỏ vàng ươm nằm ẩn hiện giữa đám dây leo trên mặt đất, còn có những củ cải trắng mọng nước đang chờ người tới nhổ.

Mạnh Khê nhìn những dây khổ qua mới gieo cách đây không lâu, thấy chúng may mắn vẫn còn sống sót và đã lớn hơn không ít, giờ là lúc cần làm giàn cho chúng leo.

Mạnh Khê nhìn sắc trời, thấy thời gian vẫn còn kịp liền hái một ít rau củ đã chín, chất đầy một rổ rồi đem vào bếp. Sau đó cậu ra cửa, định ra đầu thôn tìm Tống a ma mượn ít thanh tre về làm giàn khổ qua.

Tống a ma ở đầu thôn cũng là một ca nhi, gả tới thôn bọn họ đã gần mười mấy năm. May mắn là y gả được cho một người thợ mộc hiền lành, lại sinh được một đứa con trai. Đứa con trai còn kế thừa tay nghề thợ mộc của cha, cuộc sống trôi qua rất khấm khá.

Sở dĩ Mạnh Khê tới nhà Tống a ma là vì sau nhà họ có cả một rừng tre lớn, nếu người trong thôn có nhu cầu đều có thể tới tìm họ để đổi.

Mạnh Khê thuận lợi dùng hai củ cải trắng to đổi lấy hai cây tre, vác một mạch về nhà, sau đó bắt đầu chẻ tre thành từng thanh dài để làm giàn.

Mạnh Khê không ngờ hôm nay Trương thị lại về sớm như vậy. Cậu còn đang lúi húi làm giàn ở sân sau thì Trương thị đã đẩy toang cửa lớn bước vào.

“Mạnh Khê, mày muốn chết à? Cơm còn chưa nấu, mày lêu lổng đi đâu đấy?”

Tiếng gầm lên giận dữ của Trương thị không chỉ dọa Mạnh Khê, mà còn làm cho Chu Uẩn Dương – đang treo game để làm bài tập các môn văn hóa – cũng phải giật mình thon thót.

Hắn vội vàng buông bài tập trong tay xuống, cầm lấy điện thoại kiểm tra xem rốt cuộc bên trong đã xảy ra chuyện gì.

Đây cũng là lần đầu tiên trong game xuất hiện một NPC rõ ràng như vậy. Chỉ thấy trên màn hình điện thoại xuất hiện một mụ nông phụ phiên bản hoạt hình với khuôn mặt to như cái mâm, mặt mày hung ác, eo thô dáng đậm.

Trên đỉnh đầu người nọ còn hiện lên danh phận: “Mẹ kế Trương thị”.

Nhân vật tí hon vốn đang làm giàn ở sân sau vội vàng buông việc trong tay, chạy chậm ra ngoài, mặt mày cúi gằm xuống.

“Con đi làm giàn cho dây khổ qua ở sân sau, con đi nấu cơm ngay đây ạ.”

Nhưng Mạnh Khê còn chưa nói dứt câu, Trương thị đã vớ lấy cái cán chổi, quất một cái “vút” thật mạnh lên lưng Mạnh Khê.

“Đúng là lười đến thối thây! Người ta đi làm về muốn ăn cơm, đằng này nhà cửa vẫn bếp lạnh tanh, thật chẳng có chút mắt nhìn nào cả.”

Cán chổi nhỏ quất vào lưng đau điếng, nhưng Mạnh Khê không dám phát ra một tiếng động nào, bởi vì làm vậy chỉ khiến Trương thị càng thêm tức giận. Cho nên cậu chỉ có thể cắn răng liều mạng nhịn đau, tay chân thì nhanh chóng bận rộn rửa rau.

“Chuyện gì thế này! Sao có thể tùy tiện đánh người như vậy?”

Chu Uẩn Dương đầy đầu dấu chấm hỏi. Sao mới lơ là một chút mà Mạnh Khê đã bị người ta đánh rồi? Đây không phải game yêu đương sao? Sao lại còn có cảnh bạo lực thế này?

Chu Uẩn Dương trơ mắt nhìn Mạnh Khê bị quất mấy cái mà không dám hó hé tiếng nào, chỉ biết đáng thương lủi thủi trong bếp nấu cơm, lửa giận trong lòng hắn tức khắc bùng lên.

Hắn hận không thể lập tức xé toạc màn hình, xuyên vào trong game để lấy lại công đạo cho Mạnh Khê.

Ngay cả bản thân hắn khi nóng giận với Mạnh Khê xong còn thấy hối hận, vậy mà mụ NPC này lấy cái gan đâu ra mà dám động thủ đánh Khê Bảo của hắn?

“Ca ca…”

Mạnh Khê nghe thấy tiếng gầm giận dữ của Chu Uẩn Dương, trong lòng lập tức dâng lên nỗi tủi thân vô hạn.

Cậu không ngờ cảnh mình bị Trương thị đánh lại bị chủ nhân nhìn thấy đúng lúc như vậy. Không biết bộ dạng chật vật này của cậu có để lại ấn tượng xấu cho chủ nhân hay không.

Nhưng Trương thị vẫn đang đứng chặn ở cửa bếp trừng mắt giám sát cậu làm việc, Mạnh Khê không dám lên tiếng trả lời bất kỳ câu hỏi nào của Chu Uẩn Dương. Cậu chỉ có thể cúi đầu, nuốt ngược những giọt nước mắt mặn chát vào trong, tay vẫn tiếp tục nấu bữa cơm chiều.

Hết chương 7.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện