Chương 56: PN 6. Hoàn thiệt gòi nghenTác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: KaoruRits.
Ba năm sau, tại một phim trường ở Mỹ.
Sau khi đã gom hết các giải thưởng lớn trong nước, Tống Hà bắt đầu lấn sân sang thị trường quốc tế. Hiện tại, y đang tham gia một bộ phim thương mại quốc tế để khẳng định tên tuổi của mình trên toàn cầu. Vì bộ phim này có rất nhiều cảnh hành động đòi hỏi kỹ thuật cao, dù Tống Hà đã vô cùng cẩn thận nhưng vẫn không may bị đạo cụ làm bị thương ở cánh tay. Nhân viên công tác thấy vậy lập tức gọi cấp cứu đưa y đến bệnh viện điều trị.
Cùng lúc đó, tại tầng 5 của bệnh viện, khoa Phụ sản.
Chu Uẩn Dương và Chu Yến Thanh đang túc trực trước cửa phòng phẫu thuật. Khung cảnh này giống hệt như ba năm trước, cả hai đều đứng ngồi không yên vì lo lắng. Chỉ khác là lần này cha mẹ Chu không có mặt. Họ hiện đang ở trong nước để chăm sóc bé Chu Hâm Kiều mới ba tuổi. Ngay khi nhận được tin Mạnh Khê sắp sinh, hai ông bà đã vội vàng thu xếp hành lý để đáp chuyến bay sớm nhất sang đây.
Mạnh Khê hoàn toàn không ngờ mình lại sinh non. Lần này cậu lén sang Mỹ là muốn dành tặng bất ngờ cho Chu Uẩn Dương sau khi hắn kết thúc một giải đấu lớn. Vừa hay Chu Yến Thanh cũng có chuyến công tác tại đây nên đã đưa Mạnh Khê đi cùng.
Ai ngờ kinh hỉ lại biến thành kinh hãi. Ngay khoảnh khắc Chu Uẩn Dương giành chiến thắng trong tiếng reo hò của khán giả, Mạnh Khê bỗng cảm thấy một dòng nước ấm nóng chảy tràn dưới chân. May mắn có Chu Yến Thanh bên cạnh, anh lập tức đưa cậu vào bệnh viện, đồng thời liên hệ với bác sĩ William – người từng làm phẫu thuật cho Mạnh Khê ba năm trước – và cử chuyên cơ đón ông tới ngay trong đêm.
Khi Chu Uẩn Dương hớt hải chạy tới bệnh viện thì Mạnh Khê vừa được đưa vào phòng phẫu thuật.
“Anh, bác sĩ nói sao rồi?” – Nhìn ánh đèn đỏ của phòng cấp cứu, niềm vui chiến thắng của Chu Uẩn Dương đã tan biến sạch sành sanh, chỉ còn lại nỗi lo lắng tột cùng dành cho Mạnh Khê.
“Bác sĩ nói tình hình vẫn ổn. Mang thai đôi thì tỷ lệ sinh non luôn cao hơn đơn thai. Anh đã mời được bác sĩ William tới rồi, có ông ấy ở đó, Khê Khê chắc chắn sẽ không sao.”
Vì tình hình khẩn cấp nên Chu Yến Thanh đã trực tiếp bế Mạnh Khê vào bệnh viện. Quần áo anh dính đầy máu và nước ối, trông vô cùng chật vật. Nhưng vì lo cho em dâu nên anh chẳng nỡ rời đi, chỉ có thể vào nhà vệ sinh tẩy rửa sơ qua.
Tống Hà sau khi xử lý xong vết thương, vừa xuống lầu thì vô tình nhìn thấy Chu Yến Thanh. Có những người dù đứng giữa đám đông vẫn vô cùng nổi bật, khiến người ta chỉ cần liếc mắt một cái là nhận ra ngay. Tưởng rằng Chu Yến Thanh gặp chuyện gì, Tống Hà lo lắng nhìn lên bảng tên của khoa: Khoa phụ sản.
Chưa kịp để Tống Hà nảy sinh thêm nghi hoặc, cửa phòng phẫu thuật mở ra. Một y tá bế đứa trẻ bước ra, trao tận tay Chu Yến Thanh và nói lời chúc mừng.
Tống Hà sững sờ. Hóa ra ba năm không gặp, người ấy đã cưới vợ sinh con rồi sao? “Tống ca?” Nhân viên đi cùng thấy Tống Hà đột nhiên đứng ngẩn ngơ thì lo lắng hỏi.
“Không sao, tự nhiên tôi thấy vết thương hơi đau.”
“Dạ đúng rồi, thuốc tê sắp hết tác dụng nên sẽ thấy đau đấy ạ. Anh ráng chịu đựng một lát, em đưa anh về khách sạn nghỉ ngơi ngay đây.”
Tống Hà gượng cười cảm ơn, nhưng trước khi rời đi, y vẫn không nhịn được mà quay đầu lại. Hình ảnh Chu Yến Thanh bế đứa trẻ đầy ấm áp đã khắc sâu vào tâm trí y, khiến lòng y thắt lại.
Chu Yến Thanh không ngờ y tá lại nhầm mình là cha của đứa trẻ. Anh định giải thích nhưng y tá bận rộn quá nên đã quay trở vào ngay, một lát sau đứa bé thứ hai cũng được bế ra. Lần này, đứa trẻ mới thực sự nằm trong vòng tay của người cha ruột là Chu Uẩn Dương.
Vì là song thai nên hai bé không được bụ bẫm như chị cả Chu Hâm Kiều lúc mới sinh, nhưng bác sĩ nói đây là chuyện bình thường, chỉ cần chăm sóc kỹ thì sau này sẽ phát triển như trẻ sinh đủ tháng. Sau khi cho người thân xem mặt, hai bé được đưa vào lồng ấp để theo dõi thêm vì sinh non.
Khi Mạnh Khê được đẩy ra an toàn, cả hai anh em mới thực sự thở phào nhẹ nhõm. Chu Uẩn Dương ở lại chăm sóc vợ, còn Chu Yến Thanh đi lo các thủ tục hậu cần và tiễn bác sĩ William.
Sau khi tình hình của Mạnh Khê ổn định, Chu Yến Thanh bắt đầu quay lại với công việc. Lần này anh sang Mỹ là để đàm phán với một ông trùm năng lượng mới. Trong bối cảnh các nguồn nhiên liệu hóa thạch dần cạn kiệt, năng lượng mới chính là xu thế của tương lai. Chu Yến Thanh muốn mua bản quyền công nghệ để mang về nước nghiên cứu và phát triển thị trường nội địa.
Thế nhưng anh không ngờ rằng tại nước Mỹ “tự do”, súng đạn có thể nổ ra bất cứ lúc nào. Đối thủ của ông trùm năng lượng kia đã thuê băng đảng địa phương đến phá hoại buổi gặp mặt. Hiện trường trở nên hỗn loạn, dù có hai vệ sĩ đi cùng nhưng Chu Yến Thanh vẫn không chống lại được thế lực đen tối địa phương, anh bị truy đuổi đến mức rơi xuống biển sâu.
Vừa đến bệnh viện, cha mẹ Chu đã nhận được tin dữ này. Để không làm Mạnh Khê và Chu Uẩn Dương lo lắng, hai ông bà cố nén đau thương, không nói cho ai biết. Ba Chu một lần nữa đứng ra nắm quyền điều hành Chu thị để ổn định tình hình, đồng thời chi ra một khoản tiền khổng lồ nhờ cảnh sát địa phương tìm kiếm con trai với phương châm: Sống phải thấy người, chết phải thấy xác.
Về phần Tống Hà, vì vết thương ở tay nên đạo diễn cho y nghỉ phép vài ngày. Dù sao y cũng chỉ là khách mời, phân đoạn không nhiều nên có thể dời lịch quay. Buồn chán, y thuê một chiếc du thuyền ra khơi câu cá để thư giãn. Ở nước ngoài không ai nhận ra ảnh đế nên y cảm thấy rất thoải mái.
Thế nhưng cá biển thì chẳng thấy đâu, y lại vớt được một “mỹ nam ngư” đang bị thương. Rõ ràng mấy ngày trước y còn thấy Chu Yến Thanh bế con ở bệnh viện, sao hôm nay người này lại trôi dạt trên biển thế này?
Tống Hà vội vàng kéo Chu Yến Thanh lên tàu. Thấy anh chỉ còn hơi thở thoi thóp, Tống Hà chẳng kịp nghĩ nhiều, lập tức tiến hành hô hấp nhân tạo và ép tim ngoài lồng ngực. Dù mỗi lần dùng sức, vết thương vừa may lại ở tay y lại nứt ra, máu thấm đỏ cả băng gạc, nhưng Tống Hà chẳng hề quan tâm. Trong đầu y lúc này chỉ có một ý niệm duy nhất: Phải cứu sống Chu Yến Thanh bằng mọi giá.
Không biết qua bao lâu, Chu Yến Thanh đột nhiên ho sặc sụa, nôn hết nước biển trong phổi ra mới dần có lại ý thức, nhưng sau đó lại lịm đi vì kiệt sức. Tống Hà ngồi bệt xuống boong tàu th* d*c. Phía xa, tiếng còi tàu cứu hộ đã vang lên.
Đưa được Chu Yến Thanh vào bệnh viện, vết thương của Tống Hà cũng phải xử lý và may lại từ đầu. Bác sĩ nói nếu y giữ gìn tốt thì sẽ không để lại sẹo, nhưng vì bị nứt ra và vận động mạnh như vậy, chắc chắn sau này sẽ có một vết sẹo hình con rết rất rõ trên tay. Đối với một diễn viên, đây là điều rất bất lợi, vì cơ thể chính là cần câu cơm mà.
Nhưng Tống Hà không hối hận. Ngay cả khi người nằm đó không phải Chu Yến Thanh mà là một người lạ, y cũng sẽ cứu. Chỉ là cái mức độ xả thân cứu người này, có lẽ chỉ mình Tống Hà mới hiểu tại sao y lại liều mạng đến thế.
Chu Yến Thanh không ngờ mình lại đen đủi đến mức suýt mất mạng nơi xứ người. Nếu không nhờ may mắn gặp được ân nhân, có lẽ anh đã làm mồi cho cá. Khi mở mắt ra, anh thấy Tống Hà đang ngồi bên giường bệnh với cánh tay băng bó treo lủng lẳng.
“Thấy là tôi cứu em, em không hài lòng sao?” Tống Hà nhướng mày, dùng tông giọng bất cần hỏi. Kể từ lần gặp mặt bốn năm trước, đây là lần đầu tiên hai người đối diện sau khi chia tay.
Lời cảm ơn định thốt ra bỗng kẹt lại ở cổ họng Chu Yến Thanh. Gương mặt anh vẫn giữ vẻ lãnh đạm như thường ngày, nhưng sự tái nhợt vì bệnh tật lại vô tình khiến anh trông có vẻ yếu đuối và cần được che chở.
“Chưa kịp chúc mừng Chu tổng có quý tử nhé. Dù phu nhân có sinh con thì em cũng không cần nhảy xuống biển ăn mừng hoành tráng thế đâu chứ?” Tống Hà buông lời mỉa mai, chẳng hề giấu diếm sự oán giận trong lòng, khác hẳn với vẻ ngoài ôn hòa trước mặt công chúng.
“Đó không phải con tôi…” Chu Yến Thanh chậm rãi ngồi dậy. Anh chỉ bị ngất do ngạt nước chứ không có thương tích gì nghiêm trọng, chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày là ổn.
“Không phải cái gì? Chính mắt tôi thấy y tá trao đứa trẻ vào tay em mà!” Tống Hà chỉ có thể nghĩ ra cách giải thích đó. Ở đó chỉ có hai anh em nhà họ Chu, chẳng lẽ đứa bé lại là con của Chu Uẩn Dương và Mạnh Khê sinh ra được chắc?
“Đại Hà, tôi muốn uống nước.”
Chu Yến Thanh không muốn giải thích dài dòng, đầu óc anh vẫn còn choáng váng và cổ họng thì khát khô, anh buột miệng gọi ra cái biệt danh thân mật năm xưa của Tống Hà.
Tống Hà nghe vậy thì sững người, im bặt không nói gì nữa, lẳng lặng đi rót nước cho anh. Khi đưa ly nước ấm đến bên môi Chu Yến Thanh, Tống Hà thu lại sự oán trách, chăm chú nhìn sườn mặt của người đàn ông này. Bốn năm qua, y đã cố gắng dùng thời gian và công việc để xóa nhòa hình bóng này, thậm chí ra nước ngoài cũng chỉ để chạy trốn khỏi em ấy. Nhưng khi thấy người này trôi dạt vô định trên biển, y vẫn không hề do dự mà nhảy xuống cứu, hệt như lần y từng cứu Chu Yến Thanh khỏi tấm bảng quảng cáo bị rơi năm xưa.
“Cảm ơn anh. Đây là lần thứ hai anh cứu mạng tôi. Anh muốn thù lao thế nào cũng được, chỉ cần trong khả năng của tôi.” Chu Yến Thanh uống nước xong, giọng nói lại trở nên bình thản, như thể tiếng gọi “Đại Hà” lúc nãy không phải do anh thốt ra, như thể Tống Hà chỉ là một người xa lạ.
“Đây là em tự nói đấy nhé. Tôi muốn… em.”
Lần đầu tiên cứu Chu Yến Thanh, y cũng nói như thế. Lúc đó Tống Hà còn ngây thơ, chẳng đòi hỏi gì ngoài một cơ hội được theo đuổi anh. Nhưng Tống Hà của hiện tại đã không còn là chàng trai của ngày xưa nữa. Nếu đã không thể buông bỏ được người đàn ông vô tình này, vậy thì cứ dây dưa với nhau cả đời đi. Dù sao cả đời này y cũng chỉ rung động trước một mình người này mà thôi.
“À đúng rồi, lúc nãy em nói em không có con, vậy đã kết hôn chưa? Nếu kết hôn rồi thì về nước nhớ đi ly hôn đi. Tôi không thích người của mình lại thuộc về kẻ khác đâu, nghe rõ chưa?”
Thấy Chu Yến Thanh nghe những lời ngông cuồng của mình mà chân mày cũng chẳng buồn nhướng lên, Tống Hà bỗng thấy chột dạ, cảm giác như có điều gì đó không lành sắp xảy ra. Nhưng nhìn dáng vẻ “mỹ nhân bệnh tật” của em ấy, Tống Hà lại tự trấn an mình, hạ quyết tâm sau này nhất định phải trả thù việc em ấy từng đòi chia tay năm xưa.
Đáng tiếc, Tống Hà không biết rằng tất cả những điều này đều nằm trong tính toán của Chu Yến Thanh. Ngay cả tiếng gọi “Đại Hà” kia cũng là một chiêu lạt mềm buộc chặt được anh thiết kế vô cùng tỉ mỉ.
Tiếp theo đây, để xem ai mới là người cao tay hơn trong cuộc chơi tình ái này.
Hết chương 56.
____________________________
Lời tác giả: Về cặp đôi phụ này, thú thực là mình ban đầu chỉ định viết sơ qua để thúc đẩy cốt truyện cho cặp đôi chính, nên đại cương không chuẩn bị nhiều.
Lời editor KaoruRits: Cuối cùng cũng có PN và hoàn thật sự rồi nha mn =)) cảm ơn bạn Mr. Chuối Ta đã gửi file raw những chương phiên ngoại để mình edit tiếp cho mn cùng đọc nhé.
Ba năm sau, tại một phim trường ở Mỹ.
Sau khi đã gom hết các giải thưởng lớn trong nước, Tống Hà bắt đầu lấn sân sang thị trường quốc tế. Hiện tại, y đang tham gia một bộ phim thương mại quốc tế để khẳng định tên tuổi của mình trên toàn cầu. Vì bộ phim này có rất nhiều cảnh hành động đòi hỏi kỹ thuật cao, dù Tống Hà đã vô cùng cẩn thận nhưng vẫn không may bị đạo cụ làm bị thương ở cánh tay. Nhân viên công tác thấy vậy lập tức gọi cấp cứu đưa y đến bệnh viện điều trị.
Cùng lúc đó, tại tầng 5 của bệnh viện, khoa Phụ sản.
Chu Uẩn Dương và Chu Yến Thanh đang túc trực trước cửa phòng phẫu thuật. Khung cảnh này giống hệt như ba năm trước, cả hai đều đứng ngồi không yên vì lo lắng. Chỉ khác là lần này cha mẹ Chu không có mặt. Họ hiện đang ở trong nước để chăm sóc bé Chu Hâm Kiều mới ba tuổi. Ngay khi nhận được tin Mạnh Khê sắp sinh, hai ông bà đã vội vàng thu xếp hành lý để đáp chuyến bay sớm nhất sang đây.
Mạnh Khê hoàn toàn không ngờ mình lại sinh non. Lần này cậu lén sang Mỹ là muốn dành tặng bất ngờ cho Chu Uẩn Dương sau khi hắn kết thúc một giải đấu lớn. Vừa hay Chu Yến Thanh cũng có chuyến công tác tại đây nên đã đưa Mạnh Khê đi cùng.
Ai ngờ kinh hỉ lại biến thành kinh hãi. Ngay khoảnh khắc Chu Uẩn Dương giành chiến thắng trong tiếng reo hò của khán giả, Mạnh Khê bỗng cảm thấy một dòng nước ấm nóng chảy tràn dưới chân. May mắn có Chu Yến Thanh bên cạnh, anh lập tức đưa cậu vào bệnh viện, đồng thời liên hệ với bác sĩ William – người từng làm phẫu thuật cho Mạnh Khê ba năm trước – và cử chuyên cơ đón ông tới ngay trong đêm.
Khi Chu Uẩn Dương hớt hải chạy tới bệnh viện thì Mạnh Khê vừa được đưa vào phòng phẫu thuật.
“Anh, bác sĩ nói sao rồi?” – Nhìn ánh đèn đỏ của phòng cấp cứu, niềm vui chiến thắng của Chu Uẩn Dương đã tan biến sạch sành sanh, chỉ còn lại nỗi lo lắng tột cùng dành cho Mạnh Khê.
“Bác sĩ nói tình hình vẫn ổn. Mang thai đôi thì tỷ lệ sinh non luôn cao hơn đơn thai. Anh đã mời được bác sĩ William tới rồi, có ông ấy ở đó, Khê Khê chắc chắn sẽ không sao.”
Vì tình hình khẩn cấp nên Chu Yến Thanh đã trực tiếp bế Mạnh Khê vào bệnh viện. Quần áo anh dính đầy máu và nước ối, trông vô cùng chật vật. Nhưng vì lo cho em dâu nên anh chẳng nỡ rời đi, chỉ có thể vào nhà vệ sinh tẩy rửa sơ qua.
Tống Hà sau khi xử lý xong vết thương, vừa xuống lầu thì vô tình nhìn thấy Chu Yến Thanh. Có những người dù đứng giữa đám đông vẫn vô cùng nổi bật, khiến người ta chỉ cần liếc mắt một cái là nhận ra ngay. Tưởng rằng Chu Yến Thanh gặp chuyện gì, Tống Hà lo lắng nhìn lên bảng tên của khoa: Khoa phụ sản.
Chưa kịp để Tống Hà nảy sinh thêm nghi hoặc, cửa phòng phẫu thuật mở ra. Một y tá bế đứa trẻ bước ra, trao tận tay Chu Yến Thanh và nói lời chúc mừng.
Tống Hà sững sờ. Hóa ra ba năm không gặp, người ấy đã cưới vợ sinh con rồi sao? “Tống ca?” Nhân viên đi cùng thấy Tống Hà đột nhiên đứng ngẩn ngơ thì lo lắng hỏi.
“Không sao, tự nhiên tôi thấy vết thương hơi đau.”
“Dạ đúng rồi, thuốc tê sắp hết tác dụng nên sẽ thấy đau đấy ạ. Anh ráng chịu đựng một lát, em đưa anh về khách sạn nghỉ ngơi ngay đây.”
Tống Hà gượng cười cảm ơn, nhưng trước khi rời đi, y vẫn không nhịn được mà quay đầu lại. Hình ảnh Chu Yến Thanh bế đứa trẻ đầy ấm áp đã khắc sâu vào tâm trí y, khiến lòng y thắt lại.
Chu Yến Thanh không ngờ y tá lại nhầm mình là cha của đứa trẻ. Anh định giải thích nhưng y tá bận rộn quá nên đã quay trở vào ngay, một lát sau đứa bé thứ hai cũng được bế ra. Lần này, đứa trẻ mới thực sự nằm trong vòng tay của người cha ruột là Chu Uẩn Dương.
Vì là song thai nên hai bé không được bụ bẫm như chị cả Chu Hâm Kiều lúc mới sinh, nhưng bác sĩ nói đây là chuyện bình thường, chỉ cần chăm sóc kỹ thì sau này sẽ phát triển như trẻ sinh đủ tháng. Sau khi cho người thân xem mặt, hai bé được đưa vào lồng ấp để theo dõi thêm vì sinh non.
Khi Mạnh Khê được đẩy ra an toàn, cả hai anh em mới thực sự thở phào nhẹ nhõm. Chu Uẩn Dương ở lại chăm sóc vợ, còn Chu Yến Thanh đi lo các thủ tục hậu cần và tiễn bác sĩ William.
Sau khi tình hình của Mạnh Khê ổn định, Chu Yến Thanh bắt đầu quay lại với công việc. Lần này anh sang Mỹ là để đàm phán với một ông trùm năng lượng mới. Trong bối cảnh các nguồn nhiên liệu hóa thạch dần cạn kiệt, năng lượng mới chính là xu thế của tương lai. Chu Yến Thanh muốn mua bản quyền công nghệ để mang về nước nghiên cứu và phát triển thị trường nội địa.
Thế nhưng anh không ngờ rằng tại nước Mỹ “tự do”, súng đạn có thể nổ ra bất cứ lúc nào. Đối thủ của ông trùm năng lượng kia đã thuê băng đảng địa phương đến phá hoại buổi gặp mặt. Hiện trường trở nên hỗn loạn, dù có hai vệ sĩ đi cùng nhưng Chu Yến Thanh vẫn không chống lại được thế lực đen tối địa phương, anh bị truy đuổi đến mức rơi xuống biển sâu.
Vừa đến bệnh viện, cha mẹ Chu đã nhận được tin dữ này. Để không làm Mạnh Khê và Chu Uẩn Dương lo lắng, hai ông bà cố nén đau thương, không nói cho ai biết. Ba Chu một lần nữa đứng ra nắm quyền điều hành Chu thị để ổn định tình hình, đồng thời chi ra một khoản tiền khổng lồ nhờ cảnh sát địa phương tìm kiếm con trai với phương châm: Sống phải thấy người, chết phải thấy xác.
Về phần Tống Hà, vì vết thương ở tay nên đạo diễn cho y nghỉ phép vài ngày. Dù sao y cũng chỉ là khách mời, phân đoạn không nhiều nên có thể dời lịch quay. Buồn chán, y thuê một chiếc du thuyền ra khơi câu cá để thư giãn. Ở nước ngoài không ai nhận ra ảnh đế nên y cảm thấy rất thoải mái.
Thế nhưng cá biển thì chẳng thấy đâu, y lại vớt được một “mỹ nam ngư” đang bị thương. Rõ ràng mấy ngày trước y còn thấy Chu Yến Thanh bế con ở bệnh viện, sao hôm nay người này lại trôi dạt trên biển thế này?
Tống Hà vội vàng kéo Chu Yến Thanh lên tàu. Thấy anh chỉ còn hơi thở thoi thóp, Tống Hà chẳng kịp nghĩ nhiều, lập tức tiến hành hô hấp nhân tạo và ép tim ngoài lồng ngực. Dù mỗi lần dùng sức, vết thương vừa may lại ở tay y lại nứt ra, máu thấm đỏ cả băng gạc, nhưng Tống Hà chẳng hề quan tâm. Trong đầu y lúc này chỉ có một ý niệm duy nhất: Phải cứu sống Chu Yến Thanh bằng mọi giá.
Không biết qua bao lâu, Chu Yến Thanh đột nhiên ho sặc sụa, nôn hết nước biển trong phổi ra mới dần có lại ý thức, nhưng sau đó lại lịm đi vì kiệt sức. Tống Hà ngồi bệt xuống boong tàu th* d*c. Phía xa, tiếng còi tàu cứu hộ đã vang lên.
Đưa được Chu Yến Thanh vào bệnh viện, vết thương của Tống Hà cũng phải xử lý và may lại từ đầu. Bác sĩ nói nếu y giữ gìn tốt thì sẽ không để lại sẹo, nhưng vì bị nứt ra và vận động mạnh như vậy, chắc chắn sau này sẽ có một vết sẹo hình con rết rất rõ trên tay. Đối với một diễn viên, đây là điều rất bất lợi, vì cơ thể chính là cần câu cơm mà.
Nhưng Tống Hà không hối hận. Ngay cả khi người nằm đó không phải Chu Yến Thanh mà là một người lạ, y cũng sẽ cứu. Chỉ là cái mức độ xả thân cứu người này, có lẽ chỉ mình Tống Hà mới hiểu tại sao y lại liều mạng đến thế.
Chu Yến Thanh không ngờ mình lại đen đủi đến mức suýt mất mạng nơi xứ người. Nếu không nhờ may mắn gặp được ân nhân, có lẽ anh đã làm mồi cho cá. Khi mở mắt ra, anh thấy Tống Hà đang ngồi bên giường bệnh với cánh tay băng bó treo lủng lẳng.
“Thấy là tôi cứu em, em không hài lòng sao?” Tống Hà nhướng mày, dùng tông giọng bất cần hỏi. Kể từ lần gặp mặt bốn năm trước, đây là lần đầu tiên hai người đối diện sau khi chia tay.
Lời cảm ơn định thốt ra bỗng kẹt lại ở cổ họng Chu Yến Thanh. Gương mặt anh vẫn giữ vẻ lãnh đạm như thường ngày, nhưng sự tái nhợt vì bệnh tật lại vô tình khiến anh trông có vẻ yếu đuối và cần được che chở.
“Chưa kịp chúc mừng Chu tổng có quý tử nhé. Dù phu nhân có sinh con thì em cũng không cần nhảy xuống biển ăn mừng hoành tráng thế đâu chứ?” Tống Hà buông lời mỉa mai, chẳng hề giấu diếm sự oán giận trong lòng, khác hẳn với vẻ ngoài ôn hòa trước mặt công chúng.
“Đó không phải con tôi…” Chu Yến Thanh chậm rãi ngồi dậy. Anh chỉ bị ngất do ngạt nước chứ không có thương tích gì nghiêm trọng, chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày là ổn.
“Không phải cái gì? Chính mắt tôi thấy y tá trao đứa trẻ vào tay em mà!” Tống Hà chỉ có thể nghĩ ra cách giải thích đó. Ở đó chỉ có hai anh em nhà họ Chu, chẳng lẽ đứa bé lại là con của Chu Uẩn Dương và Mạnh Khê sinh ra được chắc?
“Đại Hà, tôi muốn uống nước.”
Chu Yến Thanh không muốn giải thích dài dòng, đầu óc anh vẫn còn choáng váng và cổ họng thì khát khô, anh buột miệng gọi ra cái biệt danh thân mật năm xưa của Tống Hà.
Tống Hà nghe vậy thì sững người, im bặt không nói gì nữa, lẳng lặng đi rót nước cho anh. Khi đưa ly nước ấm đến bên môi Chu Yến Thanh, Tống Hà thu lại sự oán trách, chăm chú nhìn sườn mặt của người đàn ông này. Bốn năm qua, y đã cố gắng dùng thời gian và công việc để xóa nhòa hình bóng này, thậm chí ra nước ngoài cũng chỉ để chạy trốn khỏi em ấy. Nhưng khi thấy người này trôi dạt vô định trên biển, y vẫn không hề do dự mà nhảy xuống cứu, hệt như lần y từng cứu Chu Yến Thanh khỏi tấm bảng quảng cáo bị rơi năm xưa.
“Cảm ơn anh. Đây là lần thứ hai anh cứu mạng tôi. Anh muốn thù lao thế nào cũng được, chỉ cần trong khả năng của tôi.” Chu Yến Thanh uống nước xong, giọng nói lại trở nên bình thản, như thể tiếng gọi “Đại Hà” lúc nãy không phải do anh thốt ra, như thể Tống Hà chỉ là một người xa lạ.
“Đây là em tự nói đấy nhé. Tôi muốn… em.”
Lần đầu tiên cứu Chu Yến Thanh, y cũng nói như thế. Lúc đó Tống Hà còn ngây thơ, chẳng đòi hỏi gì ngoài một cơ hội được theo đuổi anh. Nhưng Tống Hà của hiện tại đã không còn là chàng trai của ngày xưa nữa. Nếu đã không thể buông bỏ được người đàn ông vô tình này, vậy thì cứ dây dưa với nhau cả đời đi. Dù sao cả đời này y cũng chỉ rung động trước một mình người này mà thôi.
“À đúng rồi, lúc nãy em nói em không có con, vậy đã kết hôn chưa? Nếu kết hôn rồi thì về nước nhớ đi ly hôn đi. Tôi không thích người của mình lại thuộc về kẻ khác đâu, nghe rõ chưa?”
Thấy Chu Yến Thanh nghe những lời ngông cuồng của mình mà chân mày cũng chẳng buồn nhướng lên, Tống Hà bỗng thấy chột dạ, cảm giác như có điều gì đó không lành sắp xảy ra. Nhưng nhìn dáng vẻ “mỹ nhân bệnh tật” của em ấy, Tống Hà lại tự trấn an mình, hạ quyết tâm sau này nhất định phải trả thù việc em ấy từng đòi chia tay năm xưa.
Đáng tiếc, Tống Hà không biết rằng tất cả những điều này đều nằm trong tính toán của Chu Yến Thanh. Ngay cả tiếng gọi “Đại Hà” kia cũng là một chiêu lạt mềm buộc chặt được anh thiết kế vô cùng tỉ mỉ.
Tiếp theo đây, để xem ai mới là người cao tay hơn trong cuộc chơi tình ái này.
Hết chương 56.
____________________________
Lời tác giả: Về cặp đôi phụ này, thú thực là mình ban đầu chỉ định viết sơ qua để thúc đẩy cốt truyện cho cặp đôi chính, nên đại cương không chuẩn bị nhiều.
Lời editor KaoruRits: Cuối cùng cũng có PN và hoàn thật sự rồi nha mn =)) cảm ơn bạn Mr. Chuối Ta đã gửi file raw những chương phiên ngoại để mình edit tiếp cho mn cùng đọc nhé.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









