Chương 49Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits. Beta: Serendipity.
Chu Yến Thanh không ngờ Mạnh Khê lại đang ở cùng Tống Hà, anh vội vàng hỏi:
“Tiểu Khê, em có khỏe không? Em đang ở đâu?”
Đáng tiếc Tống Hà chỉ cho Mạnh Khê nói một câu rồi giật lại điện thoại.
“Chu tổng yên tâm, người đang ở chỗ tôi. Tôi sẽ đưa Mạnh Khê về thành phố A an toàn, không phiền anh lo lắng.”
Nói xong, Tống Hà cúp máy cái rụp. Trước đây Chu Yến Thanh dám đòi chia tay hắn, hôm nay hắn dám cúp điện thoại của Chu Yến Thanh, coi như trả đũa.
“Tống đại ca, chúng ta còn phải quay chương trình ở đây mấy ngày nữa ạ?”
Quay xong chương trình hôm nay, Tống Hà thuê cho Mạnh Khê một phòng ngay cạnh phòng mình, bảo đợi y quay xong sẽ đưa cậu về tìm Chu Yến Thanh.
Sợ làm phiền người khác, Mạnh Khê đành nghe theo sự sắp xếp của Tống Hà. Nhưng cậu vẫn lo Chu Uẩn Dương biết tin mình mất tích sẽ sốt ruột, may mà vừa rồi đã gọi điện báo bình an cho anh Chu.
“Khoảng nửa tháng nữa. Trong nửa tháng này em làm trợ lý cho anh nhé, tiền lương sẽ trừ vào tiền ăn ở và đi lại.”
Lúc đầu thấy Mạnh Khê dưới lầu nhà Chu Yến Thanh, Tống Hà tưởng người yêu cũ đổi khẩu vị, thích kiểu cháo trắng rau xào.
Ai ngờ Mạnh Khê lại là bạn trai của Chu Uẩn Dương. Giờ thì Tống Hà đã hiểu tại sao Chu Yến Thanh đột ngột đòi chia tay. Hóa ra tất cả là vì cậu em trai quý hóa.
Giờ người nhà của em trai người yêu cũ rơi vào tay mình, tội gì không nhân cơ hội này báo đáp lại chút ân tình xưa.
“Dạ. Nhưng hôm nay là ngày ca ca gọi điện cho em, Tống đại ca có thể cho em mượn điện thoại gọi cho ca ca được không?”
Mạnh Khê nghĩ có vay có trả là chuyện thường tình, làm trợ lý cho Tống Hà mấy ngày cũng chẳng sao. Cậu không có chứng minh thư, tự về thì chỉ có nước đi bộ, thà đi theo Tống Hà, coi như trải nghiệm quay show thực tế cũng thú vị.
Mạnh Khê chớp chớp đôi mắt to tròn ngây thơ, vẻ mặt cầu khẩn nhìn Tống Hà.
Trước vẻ đáng thương như chú cún con bị bắt nạt của Mạnh Khê, Tống Hà đành chịu thua, đưa điện thoại cho cậu rồi đi ra ngoài. Y chẳng muốn ở lại ngửi cái mùi yêu đương chua loét của đôi trẻ.
Chu Yến Thanh tức tối vì bị Tống Hà cúp máy, chưa kịp gọi lại thì điện thoại của Chu Uẩn Dương reo.
Chu Uẩn Dương vẫn như mọi khi, hỏi han anh trai vài câu rồi hỏi thăm Mạnh Khê. Nhưng lần này, đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu.
“Anh, bên Mạnh Khê xảy ra chuyện gì sao?”
Dự cảm chẳng lành ập đến, Chu Uẩn Dương lo lắng. Chẳng lẽ mụ dì ghẻ độc ác của Mạnh Khê lại giở trò gì? “Anh cũng không biết nên gọi là chuyện tốt hay chuyện xấu nữa. Cái game trên điện thoại của chú mày biến mất rồi, nhưng Mạnh Khê lại xuyên không cả người sang đây.”
Chu Yến Thanh bối rối giải thích, chính anh cũng đang hoang mang tột độ.
“Ý anh là sao? Game biến mất?!”
Chu Uẩn Dương kinh hãi. Hắn mới đi “ngồi tù” có một tháng rưỡi, sao lại xảy ra chuyện động trời thế này?
“Ừ, hôm nay anh định triệu hồi Mạnh Khê ra để nói chuyện với em, nhưng mở điện thoại lên thì không thấy biểu tượng game đâu nữa. Sau đó Mạnh Khê lại gọi điện cho anh từ nơi cách đây cả ngàn dặm.”
Chu Yến Thanh vừa kể lại sự việc thì điện thoại của Tống Hà lại reo.
“Tiểu Dương, Mạnh Khê lại gọi đến này. Anh cúp máy đây, em chờ gọi vào số của em đi.”
Chu Yến Thanh bắt máy, nghe thấy giọng Mạnh Khê:
“Anh Chu, ca ca gọi điện đến chưa ạ? Em xin phép Tống đại ca rồi, anh ấy cho em mượn điện thoại gọi cho ca ca.”
“Tiểu Khê, em đang ở đâu?”
“Em cũng không biết, sáng nay em gặp Tống đại ca ở chùa Hoằng Pháp, quay chương trình với anh ấy cả ngày, xong việc anh ấy đưa em về khách sạn này.”
“Khách sạn tên gì?”
“Hình như là Khách sạn Quốc tế Carrey Hoa Đình.” Mạnh Khê nhìn tên in trên vỏ gối rồi trả lời.
“Được rồi, anh biết rồi. Vừa nãy Tiểu Dương gọi điện hỏi thăm em đấy, để anh nối máy cho hai đứa nói chuyện.”
Chu Yến Thanh áp hai chiếc điện thoại vào nhau, rồi đi sang thư phòng, dùng điện thoại công việc sai trợ lý Lưu tìm khách sạn Quốc tế Carrey Hoa Đình gần chùa Hoằng Pháp.
“Khê Bảo?”
“Ca ca!”
“Khê Bảo, em có ổn không? Rốt cuộc bên đó xảy ra chuyện gì? Sao game lại biến mất?”
Chu Uẩn Dương bị nhốt trong trại huấn luyện, không thể xin nghỉ ra ngoài, chỉ biết lo lắng suông. Nghe thấy giọng nói bình an của Mạnh Khê, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Nếu Mạnh Khê có mệnh hệ nào, hắn sẵn sàng từ bỏ cơ hội này để đi tìm cậu.
“Em cũng không biết nữa. Em chỉ ngủ một giấc ở chùa Hoằng Pháp, tỉnh dậy thì thấy mình xuyên đến hiện đại rồi. Trợ lý AI và kho chứa đồ đều biến mất. Em không có tiền, không có điện thoại, không có chứng minh thư, cũng chẳng nhớ số điện thoại của mọi người. May mà gặp được Tống đại ca, không thì em phải đi tìm chú cảnh sát rồi.”
Mạnh Khê kể lại đầu đuôi câu chuyện.
“Khê Bảo, tại sao em lại ngủ ở chùa Hoằng Pháp? Ở nhà có chuyện gì à?”
Chu Uẩn Dương hỏi trúng tim đen, Mạnh Khê không thể giấu giếm.
“Ưm… Em bị Trương thị đánh thuốc mê, định bán em cho người khác. May mà Tạ ca hàng xóm cứu em ra được, không thì giờ này em không còn được gặp ca ca nữa.”
Mạnh Khê không muốn nhắc lại ký ức kinh hoàng đó, sợ mình lại khóc.
“Em… Em sợ quá, cứ cắm đầu chạy, lúc hoàn hồn thì thấy mình đang ở chân núi chùa Hoằng Pháp. Em lên chùa xin tá túc một đêm, định sáng hôm sau đi báo quan, ai ngờ ngủ dậy đã xuyên đến hiện đại.”
Mạnh Khê quệt nước mắt, kể tiếp:
“Em đang định đi hỏi thăm tình hình thì bị Tống đại ca chặn đường, anh ấy đến đây quay chương trình, rồi đưa em đi theo luôn.”
Chu Uẩn Dương vừa nghe Mạnh Khê nghẹn ngào kể lại, vừa gõ nhịp ngón trỏ lên tường, mặt lạnh tanh. Quả nhiên là có chuyện chẳng lành.
“Em đã báo địa chỉ cho anh Chu rồi, bảo anh ấy đừng lo. Vì không có chứng minh thư nên em sẽ đi nhờ xe Tống đại ca về.”
Khóc được một trận cho thỏa nỗi lòng, Mạnh Khê thấy dễ chịu hơn nhiều.
“Ừ, ca ca biết Khê Bảo chịu nhiều uất ức rồi. Giờ em đã thoát khỏi thời cổ đại hoàn toàn, đừng nghĩ ngợi nhiều nữa. Chỉ tiếc là không thể báo thù cho em.”
Chu Uẩn Dương vừa mừng vì Mạnh Khê đã xuyên qua an toàn, vừa bực vì không thể trừng trị mụ dì ghẻ độc ác kia.
“Không sao đâu, chỉ cần được ở bên ca ca là Tiểu Khê mãn nguyện rồi.”
Mạnh Khê thấy cái giá phải trả này quá hời. Chỉ chút trắc trở mà được xuyên không hoàn toàn sang đây thì đáng gì.
“Còn nửa tháng nữa là anh được ra ngoài rồi. À đúng rồi, em lấy giấy bút ghi lại số điện thoại của anh và đại ca đi. Tống Hà cũng không đáng tin đâu, em phải luôn cảnh giác nhé.”
Mạnh Khê ngây thơ, ai đối tốt với mình thì coi là người tốt. Nhưng Tống Hà không đơn giản, hơn nữa còn là người yêu cũ vừa chia tay của anh trai hắn.
Thấy sắp hết giờ, Chu Uẩn Dương an ủi Mạnh Khê vài câu rồi cúp máy, gọi lại cho Chu Yến Thanh.
“Anh đã phái người đi tìm rồi, nhất định sẽ đưa Tiểu Khê về an toàn.”
“Cảm ơn anh.”
Hai anh em không cần nói nhiều cũng hiểu ý nhau.
Nghe tiếng tút tút báo hiệu ngắt kết nối, Mạnh Khê cẩn thận cất tờ giấy ghi số điện thoại đi rồi ra ngoài tìm Tống Hà.
“Gọi xong rồi à? Về nghỉ ngơi đi, sáng mai 5 giờ chúng ta xuất phát.”
Tống Hà đã lên lịch trình sẵn, không ngại chuyện Mạnh Khê báo địa chỉ cho Chu Yến Thanh. Vì khi Chu Yến Thanh đến nơi thì họ đã di chuyển sang chỗ khác rồi.
“Dạ, cảm ơn Tống đại ca.”
Mạnh Khê cầm thẻ phòng về phòng mình nghỉ ngơi.
Mấy ngày tiếp theo, Mạnh Khê trở thành cái đuôi nhỏ của Tống Hà, với danh nghĩa là họ hàng đến thực tập nghỉ hè.
May mà Mạnh Khê có ngoại hình sáng sủa, mặt non choẹt nên không ai nghi ngờ gì.
Thôn Kháo Sơn, nhà họ Mạnh.
Bị đám người xông vào cướp Mạnh Khê đi hôm trước làm cho khiếp vía, Trương thị chẳng còn tâm trí đâu mà làm việc nhà. Bà ta chỉ muốn khăn gói quả mướp bỏ trốn, nhưng nghĩ lại thấy Hoa tỷ làm nghề này bao năm vẫn bình an vô sự, nên tự trấn an mình.
Đáng tiếc, bà ta chưa kịp hoàn hồn thì cửa lớn đã bị đập rầm rầm. Chưa kịp phản ứng, Trương thị đã bị mấy tên nha dịch to cao trói gô lôi đi.
“Bà bị tình nghi liên quan đến vụ án bắt cóc buôn bán người, bây giờ giải lên nha môn thẩm vấn, mời đi theo chúng tôi.”
Nhìn đám người mặc trang phục bộ khoái, tay cầm lệnh bài, Trương thị cứng họng, chỉ biết ngơ ngác đi theo.
Đến công đường, thấy Hoa tỷ cũng bị bắt, Trương thị sợ đến mất mật, quỳ sụp xuống van xin, sợ bị tống vào tù.
Nhưng dù bà ta có khóc lóc van xin thế nào, quan huyện vẫn xử án công minh.
Hoa tỷ và đồng bọn cầm đầu đường dây buôn người bị phán lưu đày. Còn tòng phạm như Trương thị thì hoặc là ngồi tù vài ngày, hoặc nộp phạt một khoản tiền lớn.
Trương thị kiết xác, làm gì có tiền nộp phạt. Số tiền bán Mạnh Khê bị tịch thu hết, bà ta còn phải ngồi tù mấy ngày.
Khi Trương thị ra tù, trường tư thục từng nhận lời nhận Mạnh Tuyền vào học cũng gửi thư từ chối. Lý do là Mạnh Tuyền có mẹ từng ngồi tù, sau này con đường làm quan sẽ có vết nhơ không thể xóa nhòa. Vì thế họ không nhận Mạnh Tuyền, khuyên Trương thị tìm nơi khác.
Trương thị không tin, chạy vạy hỏi khắp các trường tư thục trên trấn, kết quả đều như nhau. Vụ án buôn người rùm beng quá lớn, ai ai cũng biết Trương thị từng ngồi tù.
Không trường nào chịu nhận Mạnh Tuyền, Trương thị đã tự tay hủy hoại tương lai của con trai mình.
Cả nhà họ Mạnh chìm trong không khí ảm đạm. Chỉ có Mạnh Tuyền ngây ngô không biết gì, vẫn mải chơi. Mà có đi học thì với cái đầu bã đậu của nó cũng chẳng làm nên trò trống gì, chỉ tốn tiền vô ích.
Tống Hổ biết chuyện thì cười khẩy. Dù sao hắn cũng tàn phế rồi, Mạnh Tuyền không đi học càng tốt, đỡ tốn tiền. Chứ không sau này hắn đến vợ cũng chẳng cưới nổi, còn phải è cổ ra nuôi nó ăn học.
Nhưng dù muốn lấy vợ cũng chẳng dễ. Vì Trương thị mà danh tiếng nhà họ Mạnh thối nát khắp mấy thôn làng, chẳng cô gái tử tế nào chịu gả vào cái ổ quỷ này.
Cuối cùng, Tống Hổ đành chấp nhận đi ở rể cho một phụ nữ đồ tể giết heo đã qua một đời chồng và có con riêng.
Hết chương 49.
Chu Yến Thanh không ngờ Mạnh Khê lại đang ở cùng Tống Hà, anh vội vàng hỏi:
“Tiểu Khê, em có khỏe không? Em đang ở đâu?”
Đáng tiếc Tống Hà chỉ cho Mạnh Khê nói một câu rồi giật lại điện thoại.
“Chu tổng yên tâm, người đang ở chỗ tôi. Tôi sẽ đưa Mạnh Khê về thành phố A an toàn, không phiền anh lo lắng.”
Nói xong, Tống Hà cúp máy cái rụp. Trước đây Chu Yến Thanh dám đòi chia tay hắn, hôm nay hắn dám cúp điện thoại của Chu Yến Thanh, coi như trả đũa.
“Tống đại ca, chúng ta còn phải quay chương trình ở đây mấy ngày nữa ạ?”
Quay xong chương trình hôm nay, Tống Hà thuê cho Mạnh Khê một phòng ngay cạnh phòng mình, bảo đợi y quay xong sẽ đưa cậu về tìm Chu Yến Thanh.
Sợ làm phiền người khác, Mạnh Khê đành nghe theo sự sắp xếp của Tống Hà. Nhưng cậu vẫn lo Chu Uẩn Dương biết tin mình mất tích sẽ sốt ruột, may mà vừa rồi đã gọi điện báo bình an cho anh Chu.
“Khoảng nửa tháng nữa. Trong nửa tháng này em làm trợ lý cho anh nhé, tiền lương sẽ trừ vào tiền ăn ở và đi lại.”
Lúc đầu thấy Mạnh Khê dưới lầu nhà Chu Yến Thanh, Tống Hà tưởng người yêu cũ đổi khẩu vị, thích kiểu cháo trắng rau xào.
Ai ngờ Mạnh Khê lại là bạn trai của Chu Uẩn Dương. Giờ thì Tống Hà đã hiểu tại sao Chu Yến Thanh đột ngột đòi chia tay. Hóa ra tất cả là vì cậu em trai quý hóa.
Giờ người nhà của em trai người yêu cũ rơi vào tay mình, tội gì không nhân cơ hội này báo đáp lại chút ân tình xưa.
“Dạ. Nhưng hôm nay là ngày ca ca gọi điện cho em, Tống đại ca có thể cho em mượn điện thoại gọi cho ca ca được không?”
Mạnh Khê nghĩ có vay có trả là chuyện thường tình, làm trợ lý cho Tống Hà mấy ngày cũng chẳng sao. Cậu không có chứng minh thư, tự về thì chỉ có nước đi bộ, thà đi theo Tống Hà, coi như trải nghiệm quay show thực tế cũng thú vị.
Mạnh Khê chớp chớp đôi mắt to tròn ngây thơ, vẻ mặt cầu khẩn nhìn Tống Hà.
Trước vẻ đáng thương như chú cún con bị bắt nạt của Mạnh Khê, Tống Hà đành chịu thua, đưa điện thoại cho cậu rồi đi ra ngoài. Y chẳng muốn ở lại ngửi cái mùi yêu đương chua loét của đôi trẻ.
Chu Yến Thanh tức tối vì bị Tống Hà cúp máy, chưa kịp gọi lại thì điện thoại của Chu Uẩn Dương reo.
Chu Uẩn Dương vẫn như mọi khi, hỏi han anh trai vài câu rồi hỏi thăm Mạnh Khê. Nhưng lần này, đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu.
“Anh, bên Mạnh Khê xảy ra chuyện gì sao?”
Dự cảm chẳng lành ập đến, Chu Uẩn Dương lo lắng. Chẳng lẽ mụ dì ghẻ độc ác của Mạnh Khê lại giở trò gì? “Anh cũng không biết nên gọi là chuyện tốt hay chuyện xấu nữa. Cái game trên điện thoại của chú mày biến mất rồi, nhưng Mạnh Khê lại xuyên không cả người sang đây.”
Chu Yến Thanh bối rối giải thích, chính anh cũng đang hoang mang tột độ.
“Ý anh là sao? Game biến mất?!”
Chu Uẩn Dương kinh hãi. Hắn mới đi “ngồi tù” có một tháng rưỡi, sao lại xảy ra chuyện động trời thế này?
“Ừ, hôm nay anh định triệu hồi Mạnh Khê ra để nói chuyện với em, nhưng mở điện thoại lên thì không thấy biểu tượng game đâu nữa. Sau đó Mạnh Khê lại gọi điện cho anh từ nơi cách đây cả ngàn dặm.”
Chu Yến Thanh vừa kể lại sự việc thì điện thoại của Tống Hà lại reo.
“Tiểu Dương, Mạnh Khê lại gọi đến này. Anh cúp máy đây, em chờ gọi vào số của em đi.”
Chu Yến Thanh bắt máy, nghe thấy giọng Mạnh Khê:
“Anh Chu, ca ca gọi điện đến chưa ạ? Em xin phép Tống đại ca rồi, anh ấy cho em mượn điện thoại gọi cho ca ca.”
“Tiểu Khê, em đang ở đâu?”
“Em cũng không biết, sáng nay em gặp Tống đại ca ở chùa Hoằng Pháp, quay chương trình với anh ấy cả ngày, xong việc anh ấy đưa em về khách sạn này.”
“Khách sạn tên gì?”
“Hình như là Khách sạn Quốc tế Carrey Hoa Đình.” Mạnh Khê nhìn tên in trên vỏ gối rồi trả lời.
“Được rồi, anh biết rồi. Vừa nãy Tiểu Dương gọi điện hỏi thăm em đấy, để anh nối máy cho hai đứa nói chuyện.”
Chu Yến Thanh áp hai chiếc điện thoại vào nhau, rồi đi sang thư phòng, dùng điện thoại công việc sai trợ lý Lưu tìm khách sạn Quốc tế Carrey Hoa Đình gần chùa Hoằng Pháp.
“Khê Bảo?”
“Ca ca!”
“Khê Bảo, em có ổn không? Rốt cuộc bên đó xảy ra chuyện gì? Sao game lại biến mất?”
Chu Uẩn Dương bị nhốt trong trại huấn luyện, không thể xin nghỉ ra ngoài, chỉ biết lo lắng suông. Nghe thấy giọng nói bình an của Mạnh Khê, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Nếu Mạnh Khê có mệnh hệ nào, hắn sẵn sàng từ bỏ cơ hội này để đi tìm cậu.
“Em cũng không biết nữa. Em chỉ ngủ một giấc ở chùa Hoằng Pháp, tỉnh dậy thì thấy mình xuyên đến hiện đại rồi. Trợ lý AI và kho chứa đồ đều biến mất. Em không có tiền, không có điện thoại, không có chứng minh thư, cũng chẳng nhớ số điện thoại của mọi người. May mà gặp được Tống đại ca, không thì em phải đi tìm chú cảnh sát rồi.”
Mạnh Khê kể lại đầu đuôi câu chuyện.
“Khê Bảo, tại sao em lại ngủ ở chùa Hoằng Pháp? Ở nhà có chuyện gì à?”
Chu Uẩn Dương hỏi trúng tim đen, Mạnh Khê không thể giấu giếm.
“Ưm… Em bị Trương thị đánh thuốc mê, định bán em cho người khác. May mà Tạ ca hàng xóm cứu em ra được, không thì giờ này em không còn được gặp ca ca nữa.”
Mạnh Khê không muốn nhắc lại ký ức kinh hoàng đó, sợ mình lại khóc.
“Em… Em sợ quá, cứ cắm đầu chạy, lúc hoàn hồn thì thấy mình đang ở chân núi chùa Hoằng Pháp. Em lên chùa xin tá túc một đêm, định sáng hôm sau đi báo quan, ai ngờ ngủ dậy đã xuyên đến hiện đại.”
Mạnh Khê quệt nước mắt, kể tiếp:
“Em đang định đi hỏi thăm tình hình thì bị Tống đại ca chặn đường, anh ấy đến đây quay chương trình, rồi đưa em đi theo luôn.”
Chu Uẩn Dương vừa nghe Mạnh Khê nghẹn ngào kể lại, vừa gõ nhịp ngón trỏ lên tường, mặt lạnh tanh. Quả nhiên là có chuyện chẳng lành.
“Em đã báo địa chỉ cho anh Chu rồi, bảo anh ấy đừng lo. Vì không có chứng minh thư nên em sẽ đi nhờ xe Tống đại ca về.”
Khóc được một trận cho thỏa nỗi lòng, Mạnh Khê thấy dễ chịu hơn nhiều.
“Ừ, ca ca biết Khê Bảo chịu nhiều uất ức rồi. Giờ em đã thoát khỏi thời cổ đại hoàn toàn, đừng nghĩ ngợi nhiều nữa. Chỉ tiếc là không thể báo thù cho em.”
Chu Uẩn Dương vừa mừng vì Mạnh Khê đã xuyên qua an toàn, vừa bực vì không thể trừng trị mụ dì ghẻ độc ác kia.
“Không sao đâu, chỉ cần được ở bên ca ca là Tiểu Khê mãn nguyện rồi.”
Mạnh Khê thấy cái giá phải trả này quá hời. Chỉ chút trắc trở mà được xuyên không hoàn toàn sang đây thì đáng gì.
“Còn nửa tháng nữa là anh được ra ngoài rồi. À đúng rồi, em lấy giấy bút ghi lại số điện thoại của anh và đại ca đi. Tống Hà cũng không đáng tin đâu, em phải luôn cảnh giác nhé.”
Mạnh Khê ngây thơ, ai đối tốt với mình thì coi là người tốt. Nhưng Tống Hà không đơn giản, hơn nữa còn là người yêu cũ vừa chia tay của anh trai hắn.
Thấy sắp hết giờ, Chu Uẩn Dương an ủi Mạnh Khê vài câu rồi cúp máy, gọi lại cho Chu Yến Thanh.
“Anh đã phái người đi tìm rồi, nhất định sẽ đưa Tiểu Khê về an toàn.”
“Cảm ơn anh.”
Hai anh em không cần nói nhiều cũng hiểu ý nhau.
Nghe tiếng tút tút báo hiệu ngắt kết nối, Mạnh Khê cẩn thận cất tờ giấy ghi số điện thoại đi rồi ra ngoài tìm Tống Hà.
“Gọi xong rồi à? Về nghỉ ngơi đi, sáng mai 5 giờ chúng ta xuất phát.”
Tống Hà đã lên lịch trình sẵn, không ngại chuyện Mạnh Khê báo địa chỉ cho Chu Yến Thanh. Vì khi Chu Yến Thanh đến nơi thì họ đã di chuyển sang chỗ khác rồi.
“Dạ, cảm ơn Tống đại ca.”
Mạnh Khê cầm thẻ phòng về phòng mình nghỉ ngơi.
Mấy ngày tiếp theo, Mạnh Khê trở thành cái đuôi nhỏ của Tống Hà, với danh nghĩa là họ hàng đến thực tập nghỉ hè.
May mà Mạnh Khê có ngoại hình sáng sủa, mặt non choẹt nên không ai nghi ngờ gì.
Thôn Kháo Sơn, nhà họ Mạnh.
Bị đám người xông vào cướp Mạnh Khê đi hôm trước làm cho khiếp vía, Trương thị chẳng còn tâm trí đâu mà làm việc nhà. Bà ta chỉ muốn khăn gói quả mướp bỏ trốn, nhưng nghĩ lại thấy Hoa tỷ làm nghề này bao năm vẫn bình an vô sự, nên tự trấn an mình.
Đáng tiếc, bà ta chưa kịp hoàn hồn thì cửa lớn đã bị đập rầm rầm. Chưa kịp phản ứng, Trương thị đã bị mấy tên nha dịch to cao trói gô lôi đi.
“Bà bị tình nghi liên quan đến vụ án bắt cóc buôn bán người, bây giờ giải lên nha môn thẩm vấn, mời đi theo chúng tôi.”
Nhìn đám người mặc trang phục bộ khoái, tay cầm lệnh bài, Trương thị cứng họng, chỉ biết ngơ ngác đi theo.
Đến công đường, thấy Hoa tỷ cũng bị bắt, Trương thị sợ đến mất mật, quỳ sụp xuống van xin, sợ bị tống vào tù.
Nhưng dù bà ta có khóc lóc van xin thế nào, quan huyện vẫn xử án công minh.
Hoa tỷ và đồng bọn cầm đầu đường dây buôn người bị phán lưu đày. Còn tòng phạm như Trương thị thì hoặc là ngồi tù vài ngày, hoặc nộp phạt một khoản tiền lớn.
Trương thị kiết xác, làm gì có tiền nộp phạt. Số tiền bán Mạnh Khê bị tịch thu hết, bà ta còn phải ngồi tù mấy ngày.
Khi Trương thị ra tù, trường tư thục từng nhận lời nhận Mạnh Tuyền vào học cũng gửi thư từ chối. Lý do là Mạnh Tuyền có mẹ từng ngồi tù, sau này con đường làm quan sẽ có vết nhơ không thể xóa nhòa. Vì thế họ không nhận Mạnh Tuyền, khuyên Trương thị tìm nơi khác.
Trương thị không tin, chạy vạy hỏi khắp các trường tư thục trên trấn, kết quả đều như nhau. Vụ án buôn người rùm beng quá lớn, ai ai cũng biết Trương thị từng ngồi tù.
Không trường nào chịu nhận Mạnh Tuyền, Trương thị đã tự tay hủy hoại tương lai của con trai mình.
Cả nhà họ Mạnh chìm trong không khí ảm đạm. Chỉ có Mạnh Tuyền ngây ngô không biết gì, vẫn mải chơi. Mà có đi học thì với cái đầu bã đậu của nó cũng chẳng làm nên trò trống gì, chỉ tốn tiền vô ích.
Tống Hổ biết chuyện thì cười khẩy. Dù sao hắn cũng tàn phế rồi, Mạnh Tuyền không đi học càng tốt, đỡ tốn tiền. Chứ không sau này hắn đến vợ cũng chẳng cưới nổi, còn phải è cổ ra nuôi nó ăn học.
Nhưng dù muốn lấy vợ cũng chẳng dễ. Vì Trương thị mà danh tiếng nhà họ Mạnh thối nát khắp mấy thôn làng, chẳng cô gái tử tế nào chịu gả vào cái ổ quỷ này.
Cuối cùng, Tống Hổ đành chấp nhận đi ở rể cho một phụ nữ đồ tể giết heo đã qua một đời chồng và có con riêng.
Hết chương 49.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









