Chương 47Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits. 

“Ủa? Ca ca, cái gì cứng ngắc đang cấn vào em vậy?”

Chu Uẩn Dương sững người. Hắn đấu tranh tư tưởng kịch liệt, không biết có nên thú nhận với Mạnh Khê rằng mình đang… chào cờ hay không.

“A, ca ca, là cái điều khiển tivi. Khó chịu quá, vứt xa ra chút nào.”

Mạnh Khê ngây thơ không biết Chu Uẩn Dương đang chột dạ, mò mẫm dưới mông một hồi rồi lôi ra cái điều khiển tivi, ném sang một bên ghế sofa.

“Ca ca, tiếp tục không? Tiểu Khê nghỉ đủ rồi nè.”

Ném xong cái chướng ngại vật, Mạnh Khê quay lại, đôi mắt long lanh ngấn nước nhìn Chu Uẩn Dương đầy mong chờ. Có vẻ cậu nhóc rất thích nụ hôn vừa rồi và muốn được tận hưởng tiếp.

“Ưm… Muộn rồi, Khê Bảo à, chúng ta đi đánh răng rửa mặt rồi ngủ sớm đi.”

Chu Uẩn Dương trầm ngâm một lát rồi quyết định không nên tự hành hạ mình nữa. Hiện tại hai người chỉ mới dừng lại ở mức “động chạm nhẹ nhàng”, nếu hôn tiếp chắc chắn hắn sẽ không kiềm chế nổi.

“Vậy được rồi, đêm nay em muốn ngủ với ca ca.”

Mấy lần trước Mạnh Khê đều dùng hết thời gian xuyên không ban ngày, tối đến chỉ có thể dùng hình dạng tí hon ngủ trong cái giường nhỏ xíu đầu giường.

Hôm nay cuối cùng cũng được ở lại buổi tối với hình dạng bình thường, đương nhiên không thể bỏ lỡ cơ hội “chung chăn gối” với ca ca rồi.

Sắp tới ca ca phải đi xa, đây là cơ hội cuối cùng để cậu được gần gũi anh ấy.

Chu Uẩn Dương định từ chối khéo, vì Mạnh Khê chính là thử thách lớn nhất đối với sức chịu đựng của hắn. Nhưng nhìn đôi mắt cún con ấm ức của Mạnh Khê, lời từ chối nghẹn lại nơi cổ họng.

Cuối cùng hắn đành ngậm ngùi đồng ý, trong lòng vừa sung sướng lại vừa đau khổ.

Vì đợt tập huấn khép kín kéo dài hai tháng này, Chu Uẩn Dương không được mang theo điện thoại. Tuy nhiên, không phải hoàn toàn cắt đứt liên lạc, mỗi tuần các học viên sẽ có một lần được gọi điện về nhà.

Thời gian còn lại, điện thoại sẽ bị khóa kỹ trong tủ đồ, không thấy ánh mặt trời.

Suy đi tính lại, Chu Uẩn Dương quyết định giao điện thoại cho anh trai giữ. Bởi lẽ dù hắn có mang theo thì cũng chỉ dùng được hai lần một tuần, những lúc khác điện thoại nằm trong tủ, lỡ Mạnh Khê có chuyện gì gấp thì biết tìm ai giúp đỡ? Hơn nữa, anh trai hắn là người duy nhất biết chuyện, Mạnh Khê cũng quen biết anh ấy, có chuyện gì anh ấy cũng có thể hỗ trợ kịp thời.

Sắp xếp ổn thỏa mọi việc, cuối cùng cũng đến một buổi chiều nắng đẹp, Chu Yến Thanh lái xe đưa Mạnh Khê và Chu Uẩn Dương đến trại huấn luyện của đội tuyển tỉnh.

Trước cổng trại huấn luyện, đôi tình nhân trẻ bịn rịn chia tay.

“Ca ca, ở trong đó anh nhớ giữ gìn sức khỏe nha.”

“Em cũng vậy đó, Khê Bảo. Có chuyện gì cứ nói với đại ca, anh sẽ gọi điện cho em mỗi cuối tuần.”

Chu Uẩn Dương nhẹ nhàng nhéo má Mạnh Khê – giờ đã phúng phính hơn trước, dịu dàng dặn dò.

“Vâng, ca ca cứ yên tâm tập luyện đi. Rời xa nhà họ Mạnh, cuộc sống của em yên ổn hơn nhiều rồi, anh đừng lo quá.”

Mạnh Khê lao vào vòng tay Chu Uẩn Dương, ôm chặt lấy vòng eo săn chắc của hắn, rồi quyến luyến dụi mặt vào lồng ngực rắn rỏi, đầy sức đàn hồi ấy.

Phải tranh thủ cảm nhận chút hơi ấm này, chứ không phải đợi tận hai tháng nữa mới được chạm vào ca ca.

“Được rồi, anh hứa sẽ ra trước Tết. Đến lúc đó Khê Bảo đến nhà anh ăn Tết nhé.”

“Dạ được, em cũng chưa biết ca ca bên này ăn Tết thế nào đâu.”

Mạnh Khê ngẩng đầu lên, vui vẻ đáp.

Hai người chưa kịp nói thêm thì huấn luyện viên phụ trách tiếp nhận học viên đã đến cắt ngang.

“Đại ca, Khê Bảo, em đi đây.”

“Ừ, yên tâm tập luyện đi, anh sẽ chăm sóc tốt cho Mạnh Khê.”

Chu Uẩn Dương nhận lấy ba lô từ tay anh trai, ngoái lại nhìn Mạnh Khê lần cuối rồi dứt khoát quay người đi theo huấn luyện viên.

“Ca ca…”

Mạnh Khê đứng chôn chân tại chỗ, nhìn bóng lưng Chu Uẩn Dương dần khuất xa, sống mũi cay cay, nước mắt lã chã rơi xuống.

Nhưng lý trí mách bảo cậu chỉ có thể nhìn theo, không thể cản bước tương lai của ca ca.

“Lau nước mắt đi.”

Chu Yến Thanh đã quen với cảnh chia ly, thấy Mạnh Khê khóc nức nở liền đưa khăn tay cho cậu.

“Cảm ơn… anh Chu… hu hu…”

Mạnh Khê quay lại nhận khăn tay, nghẹn ngào cảm ơn.

Tiết trời cuối tháng mười vẫn còn chút nóng bức. Sau trận khóc lớn, trán Mạnh Khê lấm tấm mồ hôi. Ngồi trong xe, cậu ủ rũ như ngọn cỏ héo khô, hồn vía dường như đã bay theo Chu Uẩn Dương. Mãi đến khi Chu Yến Thanh gọi mấy lần, cậu mới hoàn hồn.

“Em muốn về cùng anh hay qua chỗ Tiểu Dương?”

“Thôi không về đó nữa đâu ạ, đằng nào thời gian xuyên không cũng sắp hết rồi, không phiền anh phải đi thêm chuyến nữa.”

Mạnh Khê ngoài miệng nói sợ phiền, nhưng thực tâm là không muốn quay lại căn hộ tràn ngập kỷ niệm đó. Nếu không, cậu sợ mình lại không kìm được nước mắt.

“Được, vậy qua chỗ anh làm quen trước, hai tháng tới em sẽ ở cùng anh mà.”

Dù sao Chu Uẩn Dương đã tin tưởng giao người, Chu Yến Thanh nhất định phải có trách nhiệm chăm sóc chu đáo.

“Dạ, cảm ơn đại ca.”

Mạnh Khê không có ý kiến gì, chuyện này Chu Uẩn Dương đã bàn bạc với cậu trước khi đi rồi.

“Khách sáo gì chứ, sau này là người một nhà cả mà.”

Vì trại huấn luyện ở nơi hẻo lánh nên khi Chu Yến Thanh lái xe về đến nhà thì trời đã tối mịt.

“Xuống xe thôi, đây là nơi anh ở thường ngày.”

Chu Yến Thanh lái xe vào hầm, quay sang nói với Mạnh Khê.

“Vì phải đi làm nên anh mua căn hộ này gần công ty cho tiện.”

Chu Yến Thanh vừa giới thiệu khu chung cư và các tòa nhà xung quanh, vừa dẫn Mạnh Khê xuống xe đi về phía thang máy.

Họ hoàn toàn không nhận ra một người đàn ông đội mũ lưỡi trai đen, đeo kính râm và khẩu trang đen kín mít đang ngồi trong chiếc xe hơi màu đen đối diện cửa thang máy, ánh mắt dán chặt vào bóng lưng hai người đang trò chuyện vui vẻ.

Lên lầu, vừa bước vào nhà, Mạnh Khê nhận ra ngay phong cách bài trí của anh Chu khác hẳn Chu Uẩn Dương.

Căn nhà chủ đạo là tông màu trắng tinh, kem và nâu, mang lại cảm giác ấm cúng như gia đình.

“Anh lấy dép mới cho em.”

Nhà Chu Yến Thanh ít khi có khách, nhưng sau khi nghe em trai dặn dò, anh đã sai người chuẩn bị sẵn một bộ đồ dùng cá nhân mới cho Mạnh Khê.

“Nhà anh không rộng như chỗ Tiểu Dương, chỉ là căn hộ một tầng thôi. Đây là phòng cho khách dọn cho em, xem có thích không?”

Mạnh Khê xỏ dép mới, theo Chu Yến Thanh đi tham quan phòng ngủ của mình.

Gọi là phòng cho khách nhưng thực ra nó giống hệt phòng tiêu chuẩn trong khách sạn: bước vào là nhà vệ sinh, đi tiếp vào trong là giường ngủ.

“Thích ạ, cảm ơn đại ca đã nhọc lòng.”

Mạnh Khê nhìn quanh một lượt, thấy màu sắc và bố cục trong phòng không hề tạo cảm giác bí bách. Trên giường trải bộ chăn ga màu xanh dương, có bàn học, máy tính, trên bàn còn bày sẵn một thùng đồ ăn vặt.

“Không có gì đâu. Đồ vệ sinh cá nhân anh chuẩn bị đủ cả rồi. Nếu không có việc gì thì anh ra ngoài trước nhé, lát nữa cơm xong anh gọi.”

Thấy vẻ mặt hài lòng của Mạnh Khê, Chu Yến Thanh nói.

“Không cần đâu, đại ca bận rộn cả ngày rồi, lát nữa em về luôn, tự nấu chút gì ăn là được.”

Mạnh Khê nhìn đồng hồ treo tường, thấy còn nửa tiếng nữa là hết giờ, vội gọi Chu Yến Thanh lại.

“Vậy được. Anh dậy lúc 7 giờ sáng, 8 giờ đi làm, tối khoảng 6 giờ về. Nếu tăng ca anh sẽ báo trước.”

Chu Yến Thanh thông báo lịch trình cho Mạnh Khê nắm được.

“Nếu em muốn qua đây thì cứ gọi video, anh sẽ tìm cơ hội đón em sang.”

“Dạ, em nhớ rồi. Nhưng ca ca không có nhà, em cũng ít khi qua lắm, trừ khi bác gái gọi điện cho em.”

Mạnh Khê sực nhớ mẹ Chu hay trò chuyện với mình, vội đưa điện thoại cho Chu Yến Thanh.

“Nếu bác gái nhắn tin hay gọi điện đến, phiền đại ca báo cho em biết với nhé, bên em không có sóng.”

“Được, anh biết rồi.”

Chuyện mẹ mình và Mạnh Khê kết bạn vong niên nhờ thêu thùa, anh cũng có nghe qua. Chu Yến Thanh nhận lấy điện thoại, gật đầu đồng ý.

“Vậy anh không làm phiền em nữa.”

Thấy giờ không còn sớm, Chu Yến Thanh đóng cửa giúp Mạnh Khê rồi đi ra ngoài.

Chẳng bao lâu sau, thời gian kết thúc, Mạnh Khê hóa thành luồng sáng trắng biến mất khỏi căn phòng.

Những ngày không có Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê chủ yếu ở trong tiểu viện của mình thêu thùa. Khi nào mỏi mắt, cậu lại ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa, trải nghiệm cuộc sống đời thường khác lạ nơi thị trấn.

Có lần Mạnh Khê ghé lại tiệm vải lụa cũ, thấy cửa hàng vẫn kinh doanh nhưng ông chủ đã đổi người khác, không còn là người quen cũ nữa. Cảnh còn người mất, đúng là như vậy.

Thấm thoắt đã qua một tuần, đến ngày được nói chuyện điện thoại với ca ca.

Hôm nay Mạnh Khê dậy từ sớm tinh mơ, nhẩm đi nhẩm lại những điều muốn nói với ca ca trong lòng, đến khi chắc chắn không sót gì mới yên tâm.

Cả ngày hôm đó Mạnh Khê cứ bồn chồn phấn khích, chẳng thiết tha thêu thùa, đến ăn cơm cũng không ngon miệng.

Mãi đến chập tối, nhận được tin nhắn thoại của Chu Yến Thanh bảo chuẩn bị sang, Mạnh Khê mới thực sự cảm thấy nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

Chu Yến Thanh không phải lần đầu tiên triệu hồi người, nhưng lần nào cũng thấy chuyện này thật vi diệu.

Nếu không phải Chu Uẩn Dương dặn đi dặn lại, Chu Yến Thanh thực sự muốn nộp cái game này cho nhà nước nghiên cứu, đảm bảo sẽ tạo ra một cú sốc chấn động cho sự phát triển khoa học công nghệ toàn xã hội.

Nhưng giờ Mạnh Khê đã là người nhà mình, sợ em trai đau lòng nên anh đành từ bỏ ý định đó.

“Mau nghe điện thoại đi, Tiểu Dương gọi đấy.”

Chu Yến Thanh chỉ vào chiếc điện thoại trên bàn trà.

Mạnh Khê vội vàng chạy tới cầm điện thoại áp vào tai.

“Ca ca! Anh… có khỏe không?”

Một tuần không gặp, dù đã chuẩn bị sẵn bao nhiêu lời muốn nói, nhưng khi cầm điện thoại lên, Mạnh Khê chỉ thốt ra được câu hỏi thăm khô khan.

“Anh khỏe lắm. Khê Bảo mấy ngày nay thế nào? Có nhớ anh không?”

Giọng nói trầm ấm quen thuộc của Chu Uẩn Dương vang lên qua ống nghe khiến sống mũi Mạnh Khê cay cay. Nhưng lần này cậu không để nước mắt rơi, kiên cường trả lời:

“Tiểu Khê cũng sống rất tốt. Tiểu Khê nhớ ca ca lắm, ban ngày nhớ, ban đêm nhớ, ăn cơm nhớ, thêu thùa cũng nhớ…”

Dù Mạnh Khê cố che giấu nhưng Chu Uẩn Dương vẫn nghe ra tiếng nức nở khe khẽ trong giọng nói của cậu.

“Ca ca cũng nhớ Khê Bảo. Ngoan nào, đừng khóc. Còn bảy lần bảy ngày nữa là Khê Bảo được gặp anh rồi.”

“Dạ, em không khóc đâu, chỉ là mắt hơi ướt thôi, một lát là hết ngay ấy mà.”

Mạnh Khê ỷ vào việc gọi điện thoại Chu Uẩn Dương không nhìn thấy nên nói dối trắng trợn.

“Được rồi, Khê Bảo của anh giỏi nhất. Đợi ca ca ra ngoài, năm sau sẽ đưa Khê Bảo đi du lịch nước ngoài nhé?”

Chu Uẩn Dương dựa vào tường rào sân vận động, vừa ngắm hoàng hôn vừa dỗ dành bé mít ướt ở đầu dây bên kia.

Đợi sang năm Mạnh Khê đủ tuổi thành niên, họ sẽ đi du lịch nước ngoài. Dưới sự chứng kiến của biển xanh cát trắng lãng mạn, hắn sẽ cầu hôn cậu.

Dù hiện tại chỉ là dự định, kế hoạch mới manh nha hình thành, nhưng cũng đủ để hắn lôi ra đánh lạc hướng Mạnh Khê.

“Thật sao? Nước ngoài có phải giống như trên tivi chiếu không, toàn người tóc vàng mắt xanh, trông khác hẳn chúng ta?”

“Đúng vậy, còn có người mắt xanh lá cây, tóc đỏ, thậm chí cả người da đen nữa. Ở nước ngoài đi đâu cũng gặp.”

Dưới sự dẫn dắt của Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê dần bị cuốn hút bởi thế giới bên ngoài đầy màu sắc.

“Được rồi, thời gian gọi điện hôm nay cũng sắp hết, anh phải cúp máy đây.”

Chu Uẩn Dương nhìn đồng hồ, sắp đến giờ họp tư tưởng hàng tuần, đành lưu luyến chào tạm biệt Mạnh Khê.

“Ca ca mau đi làm việc đi. Tiểu Khê ở đây sẽ tự chăm sóc mình thật tốt. Hơn nữa đại ca cũng rất tốt bụng, Tiểu Khê cần gì anh ấy cũng giúp.”

Mạnh Khê không ngờ mình mải nói chuyện với Chu Uẩn Dương quá, chiếm hết cả thời gian, làm anh Chu chẳng nói được câu nào với em trai. Cậu vội vàng đưa điện thoại cho Chu Yến Thanh.

“Xin lỗi đại ca, em nói chuyện với ca ca quên mất thời gian, làm anh không kịp nói chuyện với ca ca.”

Mạnh Khê áy náy nhận lỗi với Chu Yến Thanh.

“Không sao đâu, trước khi em nghe máy anh với Tiểu Dương đã nói chuyện xong rồi.”

“A, vậy thì tốt quá.”

Mạnh Khê thở phào nhẹ nhõm.

“Chú mày đi tập đi, nhớ tuần sau gọi điện cho ba mẹ nữa đấy.”

“Em gọi từ sớm rồi, gọi cho ba mẹ xong mới gọi cho anh đấy.”

“Hừ, quả nhiên có người yêu vào là hiểu chuyện hơn hẳn.”

“Em trước giờ lúc nào chả hiểu chuyện. Thôi không nói nữa, cúp đây.”

“Tạm biệt bảo bối nhỏ của mày đi nè.”

Chu Yến Thanh cầm điện thoại trêu em trai vài câu rồi đưa lại cho Mạnh Khê.

“Khê Bảo à, lần này chào thật nhé, huấn luyện viên đang thúc giục rồi.”

Chu Uẩn Dương nhìn huấn luyện viên đang cầm còi cách đó không xa, nói với Mạnh Khê.

“Dạ, tạm biệt ca ca.”

Mạnh Khê không dây dưa thêm nữa, cậu cũng nghe thấy tiếng còi lảnh lót vang lên từ đầu dây bên kia.

Nghe tiếng “tút tút” báo hiệu cuộc gọi kết thúc, Mạnh Khê ngẩn ngơ một lúc rồi trả điện thoại cho Chu Yến Thanh.

“Được rồi, tháng sau anh đưa em đến trại huấn luyện thăm Tiểu Dương, tiện thể gửi cho nó ít quần áo ấm.”

Tháng sau là tháng 12, chính thức vào đông. Tuy trại huấn luyện có phát đồng phục nhưng lúc ra về vẫn cần mặc quần áo riêng cho thoải mái.

“Thật sao? Thế thì tốt quá, cảm ơn đại ca.”

Mạnh Khê cứ tưởng phải xa Chu Uẩn Dương suốt hai tháng liền, giờ có bất ngờ này cậu tất nhiên không muốn bỏ lỡ.

“Tuy chỉ gặp được một lúc thôi, nhưng em có gì muốn gửi cho Tiểu Dương thì tranh thủ chuẩn bị trong thời gian này đi, đến lúc đó đưa luôn cho nó.”

Chu Yến Thanh dặn dò xong rồi rời đi, để lại Mạnh Khê đứng ngẩn ngơ suy nghĩ xem nên tặng gì cho ca ca.

Vô tình nhìn xuống cổ tay thấy sợi dây đỏ Chu Uẩn Dương tặng, Mạnh Khê nảy ra ý tưởng: Hay là khi về, cậu sẽ chọn một ngày lên chùa hoặc đạo quán linh thiêng nhất trên trấn để cầu một chiếc bùa bình an cho ca ca?

Mạnh Khê thấy món quà này rất hay, vừa nhỏ gọn dễ cất, vừa có ý nghĩa cầu mong ca ca không bị chấn thương khi thi đấu.

Dù sao thể thao cũng tiềm ẩn nhiều rủi ro, tai nạn có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Mạnh Khê chỉ biết cầu thần phật phù hộ cho ca ca bình an vô sự.

Nghĩ là làm. Vì Mạnh Khê không rành chùa chiền trên trấn nên sang tìm Đàm tỷ hàng xóm hỏi đường.

Không ngờ Đàm tỷ cũng định đi chùa dâng hương vào mấy hôm nữa, thế là rủ Mạnh Khê đi cùng luôn.

Mạnh Khê đương nhiên đồng ý. Dù sao còn hơn nửa tháng nữa mới đến tháng sau, cầu bùa bình an cũng không cần vội.

Những ngày sau đó, Mạnh Khê vẫn ru rú trong nhà như mọi khi, mãi đến ngày đi dâng hương cậu mới ra khỏi cửa.

Đàm tỷ định đưa cậu đến chùa Hoằng Pháp cách trấn không xa.

Nơi đó hương khói thịnh vượng nhất, không chỉ người trên trấn thường xuyên đến lễ bái, mà nông dân các làng xã xung quanh cũng tranh thủ ngày chợ phiên đến cầu mưa thuận gió hòa cho mùa màng bội thu.

Dù Đàm tỷ đã cảnh báo trước là chùa Hoằng Pháp rất đông người, nhưng Mạnh Khê không ngờ lại đông đến thế.

Cũng may Đàm tỷ có kinh nghiệm, đưa họ đi từ rất sớm nên không phải xếp hàng leo núi.

Khi Mạnh Khê và Đàm tỷ lên đến sau núi, nhìn xuống chân núi mới thấy biển người đen kịt đang chen chúc nhau.

Tranh thủ lúc đại bộ đội chưa lên tới nơi, Mạnh Khê vội vàng theo Đàm tỷ đi lễ bái từng tượng Phật trong chùa, cầu mong Phật Tổ phù hộ cho cậu và ca ca bên nhau dài lâu, phù hộ gia đình ca ca bình an mạnh khỏe.

Mẹ Chu tốt với cậu như vậy, anh Chu cũng đối xử với cậu rất tốt, Mạnh Khê đã sớm coi họ như người thân của mình. Tuy ba Chu chưa ưa cậu lắm, nhưng ít nhất ông cũng không đuổi cậu đi.

Với Mạnh Khê, thế là đã đủ lắm rồi.

“Tiểu Khê, bên này là nơi chuyên cầu bùa bình an. Cái hòm công đức kia là để bỏ tiền dầu nhang đèn, không quan trọng ít nhiều, chỉ cần bỏ tiền vào là tiểu hòa thượng sẽ tặng một chiếc bùa bình an. Mỗi người một chiếc, không hơn không kém, đều có định số cả rồi.”

Đàm tỷ đã giảng giải quy tắc cầu bùa cho Mạnh Khê từ trước, nên cậu đã chuẩn bị sẵn bạc lẻ.

Mạnh Khê nhìn Đàm tỷ bỏ một lượng bạc vào hòm công đức. Tiểu hòa thượng đứng cạnh niệm “A di đà phật” rồi lấy từ trong giỏ ra một chiếc bùa bình an đã gấp gọn đưa cho chị.

Đàm tỷ nhận bùa, cảm ơn tiểu hòa thượng rồi đến lượt Mạnh Khê.

Mạnh Khê bỏ năm lượng bạc đã chuẩn bị sẵn vào hòm, và nhận được một chiếc bùa bình an y hệt Đàm tỷ.

“Những chiếc bùa này đều do các tiểu hòa thượng trong chùa tự tay gấp, sau đó được các cao tăng đắc đạo khai quang. Mỗi ngày số lượng có hạn, phát hết là thôi.”

Lấy được bùa bình an suôn sẻ, Đàm tỷ kéo Mạnh Khê rời đi.

Xong việc quan trọng, Mạnh Khê mới có tâm trạng thong dong dạo quanh chùa ngắm cảnh.

“Ta gọi ngươi đi từ lúc trời chưa sáng là để chắc chắn xí được phần bùa này đấy.”

Đàm tỷ sống ở trấn này mấy chục năm, đương nhiên kinh nghiệm đầy mình.

“Đa tạ Đàm tỷ đã lo nghĩ cho ta.”

Vì Mạnh Khê từng nói mục đích chính đi chùa là cầu bùa bình an, nên Đàm tỷ mới coi trọng việc này như vậy.

“Có gì đâu, hàng xóm láng giềng cả mà. Cũng muộn rồi, hay là chúng ta ăn cơm chay ở chùa rồi hẵng về?”

“Nhà ta có mỗi một mình, sao cũng được ạ. Nhưng mà Đàm tỷ, hai đứa nhỏ nhà tỷ thì sao?”

Hiếm khi được lên đây một chuyến, Mạnh Khê cũng muốn chơi thêm một lúc rồi về. Nhưng nghĩ đến việc Đàm tỷ còn hai con nhỏ cần chăm sóc, cậu không muốn làm khó chị.

“Chiều qua ta đã gửi hai đứa sang nhà ông bà nội rồi. Hôm nay lão Tạ đi làm, nhà ta không có ai đâu, đừng lo.”

“Vậy thì tốt quá.”

Mạnh Khê không từ chối nữa, cùng Đàm tỷ dạo chùa xong thì trưa ở lại ăn cơm chay.

Cơm chay nhà chùa không thể nói là ngon hay dở, nhưng ít nhất cơm được ăn thoải mái, đảm bảo no bụng.

Ăn xong, Mạnh Khê và Đàm tỷ xuống núi. Tục ngữ có câu “lên núi dễ xuống núi khó”, hai người đi bộ gần hết buổi chiều mới về đến nhà.

“À đúng rồi Tiểu Khê, cái bùa bình an đó tuyệt đối không được mở ra xem hay để dính nước nhé, nếu không sẽ mất linh đấy.”

Lúc chia tay, Đàm tỷ sực nhớ ra nhắc nhở Mạnh Khê. Dù sao đây là lần đầu cậu đi cầu bùa, có thể chưa biết những điều kiêng kỵ này, dặn dò một chút vẫn hơn.

“Vâng, ta biết rồi Đàm tỷ. Hôm nay cảm ơn tỷ đã giúp đỡ ta.”

Mạnh Khê gật đầu lia lịa.

“Cảm ơn gì chứ, ta còn chưa cảm ơn ngươi vụ bánh kẹo cho Đại Bảo Tiểu Bảo đâu. Mấy hôm nay chúng nó ăn vặt nhiều đến nỗi chán cơm luôn, ta mới phải tống sang nhà ông bà nội đấy.”

Đàm tỷ xua tay cười xòa.

“Đại Bảo Tiểu Bảo thích là tốt rồi. Ăn hết ta lại mang sang cho.”

Mạnh Khê không ngờ mấy món bánh kẹo hiện đại lại được trẻ con thích đến thế. Xem ra sau này có thể mang sang cho chúng nhiều hơn.

“Thôi thôi, đừng tốn kém thế. Trẻ con ăn vặt nhiều lại bỏ bữa, không tốt đâu. Với lại Tiểu Bảo đang thay răng, cũng phải hạn chế đồ ngọt.”

“Vậy mấy hôm nữa ta mang chút trái cây tươi sang nhé, trái cây thì người lớn trẻ con đều ăn được.”

Mạnh Khê không bỏ cuộc, quyết định tặng gia đình Đàm tỷ ít cherry nếm thử, chắc họ chưa ăn bao giờ.

“Được rồi, vậy ta mặt dày nhận nhé. Cảm ơn Tiểu Khê.”

Đàm tỷ không biết Mạnh Khê kiếm đâu ra lắm đồ lạ thế, nhưng người ta đã có lòng chia sẻ thì chị cũng không khách sáo mà nhận lấy.

Nói chuyện xong, hai người chia tay ai về nhà nấy. Không ai để ý thấy một bóng người lén lút đi đến trước cổng sân nhà Mạnh Khê, đứng đó hồi lâu ghi nhớ địa chỉ rồi lặng lẽ rời đi.

Từ khi mẹ Chu biết Mạnh Khê biết thêu nhưng không biết cách bán lấy tiền, bà bắt đầu dạy cậu cách mở cửa hàng online, chuyên nhận đặt hàng theo yêu cầu. Như vậy không chỉ kiếm được tiền mà còn xây dựng được thương hiệu độc quyền cao cấp.

Tuy nhiên, phần lớn các tác phẩm thêu của Mạnh Khê đều được mẹ Chu mua về sưu tầm.

Ban đầu Mạnh Khê định tặng hết cho bà, nhưng mẹ Chu không đồng ý. Cuối cùng hai bên thỏa hiệp, Mạnh Khê bán cho bà với giá ưu đãi người nhà, giảm 20%.

Đợi tháng sau làm xong chứng minh thư, cậu có thể ra ngân hàng mở tài khoản, gửi hết số tiền kiếm được mấy hôm nay vào đó.

Cũng không biết cần bao nhiêu tiền mới trả đủ số bạc ca ca đã giúp đỡ, chuyện này cứ đợi ca ca về rồi tính.

Đêm tối, thôn Kháo Sơn, nhà họ Mạnh.

Kể từ khi phát hiện Mạnh Khê bỏ đi biệt tăm, cuộc sống bị đảo lộn hoàn toàn, Trương thị nảy sinh ý định tìm Mạnh Khê về để tiếp tục làm trâu làm ngựa cho cái nhà này.

Vừa hay em rể bà ta có quan hệ rộng với đủ hạng người trên trấn, bà ta bèn đưa cho gã ít tiền, nhờ huy động người đi tìm Mạnh Khê.

Ban đầu Trương thị nghĩ Mạnh Khê rời khỏi nhà họ Mạnh chắc sống khổ sở lắm, không đi ăn xin thì cũng bán mình làm nô lệ.

Kết quả tìm cả tháng trời chẳng thấy tung tích gì, khiến Trương thị nghi ngờ có khi nào Mạnh Khê đã bị thú dữ trên núi ăn thịt rồi không.

Mắt thấy gã em rể ngày càng vòi vĩnh nhiều tiền, cái quỹ đen vốn đã xẹp lép của Trương thị sắp cạn sạch. Cực chẳng đã, bà ta quyết định tìm nốt nửa tháng nữa, nếu không có tin tức gì thì thôi hẳn.

Ai ngờ đâu mấy hôm sau lại có tin tốt báo về.

Hết chương 47.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện