Chương 44Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits. 

“Không phải đâu ba! Ba giận dữ như vậy làm gì? Thời đại này rồi, ngay cả nhà nước cũng đã công nhận hôn nhân đồng giới, anh con có bạn trai thì đã làm sao?”

Dù Chu Uẩn Dương cũng bị tin này làm cho sét đánh ngang tai, nhưng việc cấp bách bây giờ là phải giải cứu anh trai.

Hắn không nghĩ ba mẹ mình là kiểu người cổ hủ phong kiến. Họ đi nước ngoài nhiều, gặp bao nhiêu cặp đôi đồng tính rồi, sao đến lượt con mình lại phản ứng gay gắt thế? “Tao giận vì nó yêu đàn ông sao? Tao giận là vì nó học đâu cái thói lừa dối gia đình! Không muốn đi xem mắt với mấy cô thiên kim tiểu thư thì cứ nói thẳng, đằng này để tao chạy vạy ngược xuôi lo liệu, kết quả nó coi lão già này như khỉ mà quay!”

Ba Chu nói nặng lời, rõ ràng là đang giận sôi người. Còn về chuyện đồng tính luyến ái, ông không ủng hộ nhưng cũng chẳng đến mức phản đối kịch liệt, chủ yếu là ông không mấy thiện cảm.

“Anh, mau xin lỗi ba đi.”

Chu Yến Thanh ban đầu tưởng ba giận vì mình cong, không ngờ là do chuyện nói dối. Thấy em trai bắc thang, anh vội vàng leo xuống, thành khẩn xin lỗi ba.

Nhưng ba Chu chỉ quay đầu đi, giận dỗi như một đứa trẻ, mắt không thấy tâm không phiền.

“Nếu mày thực sự thích đàn ông, thì sau này phiền Uẩn Dương và vợ nó sinh nhiều con một chút, rồi mày bế một đứa về mà nuôi, đào tạo nó kế thừa gia nghiệp.”

Ba Chu không muốn cơ nghiệp trăm năm của dòng họ đứt đoạn trong tay mình. Cũng may ông không chỉ có mỗi Chu Yến Thanh là con trai.

Đây đã là sự nhượng bộ lớn nhất của ông. Nhưng đợi mãi không thấy con trai cả trả lời, quay sang thì thấy anh đang cúi đầu im lặng.

Chu Uẩn Dương hiểu rõ, anh trai đã biết tỏng chuyện hắn cũng thích đàn ông, làm sao sinh con được. Anh ấy tuyệt đối sẽ không ép hắn lấy vợ sinh con, nên trước yêu cầu của ba, anh ấy chẳng thể nào đáp lời.

“À đúng rồi ba, con quên chưa nói với ba một chuyện. Ba nhớ giữ bình tĩnh nhé.”

Chu Uẩn Dương không muốn làm khó anh trai. Giống như ngày xưa anh luôn đứng ra bảo vệ mỗi khi hắn gây họa, lần này đến lượt hắn dũng cảm gánh vác.

“Tiểu Dương!”

Hiểu em không ai bằng anh, Chu Yến Thanh nghe giọng là biết ngay thằng em định nói gì, vội vàng ngăn cản. Anh biết Chu Uẩn Dương định tự thú để giải vây cho mình.

“Chuyện là… thực ra con cũng thích đàn ông. Sau này chắc cũng không có con cái gì đâu, nên ba đừng trông mong gì ở hai anh em con.”

Chu Uẩn Dương bỏ ngoài tai lời ngăn cản của anh, nói một hơi hết sạch sành sanh. Tuy hắn biết Mạnh Khê có khả năng sinh con đặc biệt, nhưng chưa hỏi ý kiến cậu nên chỉ dám nói lấp lửng là “chắc cũng không có”.

Nhưng vào tai ba Chu, lời này chẳng khác nào tuyên bố tuyệt tự.

“Hai… hai cái thằng nghịch tử này!”

Ba Chu chỉ thốt lên được một câu rồi ôm ngực, ngã vật xuống ghế sofa, hơi thở khó nhọc.

“Ôi trời ơi! Ông ơi! Ông Chu! Thím Vương, mau lấy thuốc trợ tim nhanh lên! Hai đứa còn đứng ngây ra đó làm gì, mau gọi 120 đi! À không, gọi bác sĩ gia đình, mau cho người đi báo cho bác sĩ!”

Mẹ Chu thấy chồng ngã xuống thì hoảng hốt, nhưng vẫn giữ được bình tĩnh chỉ đạo đâu ra đấy. Đừng nhìn bà thường ngày đoan trang hiền thục, thực ra bản lĩnh làm nội tướng của bà chẳng thua kém gì ba Chu trên thương trường.

“Dạ dạ, con gọi ngay đây.” Chu Uẩn Dương run tay móc điện thoại gọi cấp cứu.

“Để anh gọi bác sĩ Tạ.” Chu Yến Thanh cũng lập tức bấm số bác sĩ riêng đang túc trực ở khu nhà cũ.

Thím Vương nhanh chóng mang thuốc trợ tim đến. Mẹ Chu đặt viên thuốc dưới lưỡi chồng, thấy sắc mặt ông dần hồng hào trở lại mới thở phào nhẹ nhõm.

“Thôi, đừng gọi xe cấp cứu nữa. Ở cái chốn rừng núi này, đợi xe đến nơi thì ba con cũng tắt thở rồi.”

Sống trong núi bất tiện nhất là khoản này, giao thông trắc trở, có việc gấp mà đợi xe thì đúng là rau kim châm cũng nguội.

“Vẫn nên kiểm tra cho yên tâm đi mẹ.” Chu Uẩn Dương vẫn lo lắng.

“Trong nhà có đầy đủ máy móc thiết bị, đợi bác sĩ Tạ đến kiểm tra cho ba con là được.”

Vừa dứt lời, một người đàn ông trung niên nho nhã vội vã chạy từ hậu viện tới, chính là bác sĩ Tạ luôn túc trực 24/24.

“Vậy được, để con bảo xe cấp cứu không cần đến nữa.” Chu Uẩn Dương đành hủy cuộc gọi, tuy hơi áy náy nhưng còn hơn để người ta chạy một chuyến công cốc.

Sau khi phụ bác sĩ Tạ đưa bố vào phòng khám, hai anh em nhà họ Chu mới có thời gian ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng.

“Anh, sao chuyện anh thích đàn ông không nói cho em biết? Lúc trước em come out, anh phải nói cho em một tiếng chứ!” Chu Uẩn Dương trách móc trước.

“Lúc em thích đàn ông thì anh vẫn còn thích phụ nữ mà. Mãi sau này gặp Tống Hà anh mới cong. Khi đó em đi học đại học, anh em mình ít gặp nhau. Hơn nữa nhà không thể có hai thằng con trai đồng tính được, ba mẹ sốc chết mất. Anh là anh cả, tự nhiên phải nhường mày rồi.”

Chu Yến Thanh cảm thấy mình tính toán không sai, tất cả là vì cái nhà này, nhưng kết quả lại chẳng như mong đợi.

“Cái gì mà nhường em? Xu hướng tính dục mà cũng nhường được à? Hay anh định giả trai thẳng cả đời?” Chu Uẩn Dương không hiểu nổi mạch não của ông anh mình.

“Chuyện tình cảm mà cũng nhường nhịn được sao?”

“Anh nghĩ nếu nhà chỉ có một mình chú mày cong, ba mẹ còn đỡ sốc, còn có hy vọng ở anh. Ai ngờ cái tên Tống Hà kia, vừa nghe anh đòi chia tay đã phát điên lên, chạy đến tận nhà ăn vạ.”

Chu Yến Thanh cũng thấy mình đuối lý. Trên thương trường anh hô mưa gọi gió, nhưng trong chuyện tình cảm thì trình độ chỉ ngang học sinh tiểu học.

“Anh đang yên đang lành đòi chia tay, người ta chẳng phát điên. À đúng rồi, em quên mất anh ta còn đang quỳ ngoài kia. Anh mau ra xem thế nào đi, coi chừng người ta quỳ đến sinh bệnh đấy.” Chu Uẩn Dương cạn lời với ông anh, vội giục.

“Anh làm thế cũng vì mày cả thôi. Mày chê lòng tốt của anh à? Hôm qua chẳng phải mày dẫn bạn trai nhỏ đi công viên giải trí sao? Anh nghĩ mày sắp come out rồi, vừa hay anh với Tống Hà có chút mâu thuẫn nên định chia tay luôn. Anh sẽ quay lại kế hoạch kết hôn hợp đồng với tiểu thư Lâm, thế là vẹn cả đôi đường, ai dè bị anh ta phá hỏng hết.”

Thực ra Chu Yến Thanh cũng không ngờ tiểu thư Lâm kia lại thích con gái. Hai người cùng cảnh ngộ bị ép cưới nên quyết định hợp tác diễn kịch, đợi hai năm sau thì ly hôn.

Như vậy vừa báo cáo được kết quả với gia đình, vừa được tự do theo đuổi cuộc sống riêng. Lúc đó anh quay lại với Tống Hà cũng bớt đi được nhiều áp lực.

Nào ngờ Tống Hà vừa nghe chia tay liền hóa thành chó điên, chặn cửa nhà, quỳ xuống cầu xin. Giờ thì hay rồi, ba mẹ biết hết, kế hoạch hôn nhân hợp đồng cũng tan tành mây khói.

Chu Yến Thanh giờ cũng chẳng muốn nhìn mặt con chó điên đó, nhưng để người ta quỳ mãi trước cửa cũng không hay. Thấy ba còn phải khám một lúc nữa, anh quyết định ra giải quyết Tống Hà trước.

“Thanh Thanh…”

Tống Hà quỳ một lúc, cái đầu nóng cũng nguội bớt, nhận ra hành động của mình có vẻ không ổn, giống như đang ép buộc Chu Yến Thanh vậy.

Nhưng trước đó đã bị hiểu lầm một lần, giờ Chu Yến Thanh lại không nghe điện thoại, đòi chia tay, y hết cách mới phải đến tận cửa chặn đường.

“Đứng lên đi, quỳ ở đây còn ra thể thống gì?”

Chu Yến Thanh cố giữ vẻ mặt lạnh lùng thường ngày để che giấu những dao động trong lòng.

Thực ra anh vẫn thích Tống Hà, nhưng đứng trước gia đình, tình yêu không phải là tất cả, thậm chí còn xếp sau sự nghiệp.

Còn Tống Hà thì khác, y coi tình yêu là tối thượng, là thứ thiêng liêng nhất, sẵn sàng từ bỏ tất cả, kể cả lòng tự trọng để níu kéo.

Người ta thường nói, thiếu cái gì thì càng coi trọng cái đó.

Chu Yến Thanh có gia đình êm ấm nên không quá coi trọng tình yêu. Tống Hà lớn lên trong gia đình đơn thân, chứng kiến nỗi đau của mẹ nên khao khát một tình yêu hoàn mỹ cho riêng mình.

Hai người quan niệm sống khác biệt, dù yêu nhau đến mấy cũng sẽ nảy sinh mâu thuẫn, cuối cùng đường ai nấy đi. Nhân lúc chưa yêu đến chết đi sống lại, dừng lại lúc này là tốt nhất.

“Thanh Thanh, em không định chia tay anh nữa sao?”

Thấy Chu Yến Thanh bảo đứng lên, Tống Hà tưởng anh hồi tâm chuyển ý, hí hửng định tiến lại gần thì bị bàn tay thon dài chặn lại.

“Xin lỗi Tống Hà, tôi nghĩ chúng ta nên xa nhau một thời gian thì hơn. Anh thấy đấy, ba tôi tức đến ngất xỉu rồi. Vì gia đình, tôi chỉ có thể chọn chia tay với anh.”

Chu Yến Thanh nhìn người đàn ông dù đang chật vật nhưng vẫn toát lên khí chất xuất chúng trước mặt, lạnh lùng nói.

“Anh xin lỗi, Thanh Thanh, là lỗi của anh. Anh không nên chạy đến đây chặn đường em. Anh sai rồi, cầu xin em, đừng chia tay có được không?”

Tống Hà không hiểu sao cứ gặp Chu Yến Thanh là y mất hết lý trí, không thể suy nghĩ bình tĩnh. Y chỉ biết van xin, hy vọng Chu Yến Thanh mủi lòng.

“Thực ra, tôi chia tay anh là để chuẩn bị kết hôn hợp đồng với tiểu thư Lâm. Cô ấy thích con gái, cũng bị ép cưới, nên chúng tôi định qua mặt mọi người, hai năm sau sẽ ly hôn. Như vậy vừa làm hài lòng gia đình, vừa giảm bớt áp lực cho chúng ta sau này. Tiếc là tất cả đã bị sự bốc đồng của anh phá hỏng rồi.”

Giọng Chu Yến Thanh bình thản, nhưng nội dung lại như sét đánh ngang tai Tống Hà.

“Nhưng cũng tại tôi không nói trước với anh. Mà có nói chắc anh cũng chẳng đồng ý, tính chiếm hữu của anh mạnh thế cơ mà, sao chịu nhìn tôi cưới người khác, dù cho đó là giả. Nên tôi mới tiền trảm hậu tấu, kết quả thì anh thấy rồi đấy.”

“Tình yêu đúng là thứ phiền phức, nên giờ tôi không muốn nữa. Tôi mệt rồi, cần nghỉ ngơi, anh về đi.”

Nói xong, Chu Yến Thanh không nhìn Tống Hà thêm lần nào nữa, quay người bước đi dứt khoát, để lại Tống Hà đứng chôn chân tại chỗ, thần sắc hoảng hốt, không dám tin vào tai mình.

Chu Uẩn Dương tưởng anh trai ra đón Tống Hà vào, ai ngờ chỉ thấy anh quay lại một mình.

“Anh, anh với Tống Hà…”

“Chia tay rồi.”

“Hả? Tại sao?”

“Không yêu nữa thì chia tay, cần gì lý do?” Chu Yến Thanh đáp nhẹ tênh, như thể vừa ném đi một túi rác chứ không phải một mối tình.

“Nhưng Tống Hà có vẻ thích anh lắm mà, chia tay thế này có ổn không?”

Chu Uẩn Dương không hiểu chuyện tình cảm của anh trai, cũng không tiện phán xét.

“Thế giới này không có tình yêu vẫn quay đều thôi. Tống Hà thích anh là chuyện của anh ta, anh không thích anh ta nữa thì tại sao không thể chia tay?”

Chu Yến Thanh nói xong thì thấy bác sĩ Tạ đi ra, vội vàng tiến lên hỏi thăm tình hình của ba.

Chỉ còn lại Chu Uẩn Dương và Mạnh Khê trong túi áo nhìn nhau không nói nên lời. Chẳng lẽ đây là tình yêu của người trưởng thành trong truyền thuyết? Họ chỉ là cặp đôi gà bông ngốc nghếch, không hiểu nổi triết lý tình yêu thâm sâu này.



Hai anh em vào phòng bệnh thăm ba. Ăn xong bữa trưa muộn màng, họ trở về phòng ngủ trên lầu của mình.

Về lại căn phòng xưa, Chu Uẩn Dương bồi hồi nhớ lại những ngày thơ ấu. Từ khi lên đại học, hắn ít về nhà cũ, nếu không ở trường thì cũng sang nhà ông ngoại ở thành phố bên cạnh chơi.

“Ca ca, đó là cha mẹ của anh sao? Trông họ tốt quá.” Vào phòng riêng, Mạnh Khê mới dám lên tiếng.

“Ừ, đó là ba mẹ anh. Hôm nay Khê Bảo có bị dọa không? Đều tại anh, hại em không được ăn cơm nóng. Hay là em về ăn cơm trước đi, tối lại sang đây ngủ. Ngày mai chúng ta còn một trận đánh ác liệt nữa đấy, Khê Bảo có sợ không?”

Chu Uẩn Dương cúi đầu hỏi cậu nhóc tí hon trong lòng bàn tay.

“Không sợ, chỉ cần được ở bên ca ca, Tiểu Khê cái gì cũng không sợ.”

Mạnh Khê tin tưởng ca ca sẽ bảo vệ mình, và cũng hy vọng cha mẹ ca ca sẽ thích mình.

“Đúng rồi, cha mẹ ca ca thích gì vậy ạ? Em muốn chuẩn bị quà ra mắt ngày mai.”

Mạnh Khê nhớ trong phim, khi ra mắt gia đình người yêu đều phải mang quà, lễ tiết không thể thiếu.

“Cái này em không cần lo, anh sẽ chuẩn bị hết.”

Chu Uẩn Dương biết Mạnh Khê đang trắng tay, lấy đâu ra đồ tốt, chi bằng để hắn tự chuẩn bị những thứ ba mẹ thích.

“Ca ca! Anh không thể ôm hết mọi việc vào mình như thế. Ra mắt gia đình đâu phải chuyện của một mình anh. Chúng ta phải cùng nhau chia sẻ chứ. Chỉ cần nằm trong khả năng của em, anh cứ nói.”

Mạnh Khê bĩu môi trách móc. Mẹ Chu đã nói rồi, yêu nhau là phải cùng nhau vun đắp, thế mới có ý nghĩa.

“Được rồi, nếu Khê Bảo đã nói vậy thì anh chỉ chuẩn bị quà cho ba thôi. Mẹ anh thích thêu thùa, hay là Khê Bảo chuẩn bị một bức tranh thêu tặng mẹ nhé?”

Nghĩ đến sở trường của Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương gợi ý.

“Thật sao? Thế thì tốt quá! Em sẽ tặng bác gái bức tranh ‘Trăm hoa đua nở’ do chính tay em thêu.”

Thực ra đây là bức tranh lớn Mạnh Khê mới thêu xong gần đây, định mang đi bán lấy tiền trả nợ cho ca ca. Nhưng giờ việc ra mắt quan trọng hơn, tiền bạc để sau tính tiếp.

“Được, Khê Bảo có lòng rồi. Nhưng để buổi ra mắt ngày mai suôn sẻ, bây giờ chúng ta phải thống nhất kịch bản đã.”

Chu Uẩn Dương không muốn ba mình ngất xỉu thêm lần nữa, nên chắc chắn không thể nói thật về lai lịch của Mạnh Khê. Phải bịa ra một lý lịch nửa thật nửa giả cho cậu.

“Khê Bảo, đến lúc đó em cứ nói mình có hoàn cảnh thế này… Đợi sau này em hoàn toàn xuyên không qua đây, chúng ta sẽ thú thật với ba mẹ. Ba anh hôm nay vừa bị kích động, bác sĩ bảo cần tĩnh dưỡng.”

Chu Uẩn Dương nhanh chóng dựng lên một kịch bản hoàn hảo và thuyết phục Mạnh Khê phối hợp.

“Dạ, em nghe lời ca ca. Nhưng mà nhiều chi tiết thế này, em sợ không nhớ hết, lỡ bị lộ tẩy thì sao?” Mạnh Khê lo lắng.

“Đừng sợ, anh sẽ ở bên cạnh nhắc tuồng cho em. Chỉ cần em không nói gì quá vô lý, anh sẽ liệu đường mà đỡ lời. Nào, Khê Bảo tập thử xem, rồi chúng ta diễn tập một lần, ngày mai chắc sẽ ổn thôi.”

Chu Uẩn Dương thực ra cũng chẳng nắm chắc phần thắng, nhưng đã phóng lao thì phải theo lao, chỉ mong có thể biến xe đạp thành xe máy.

Hết chương 44.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện