Thật ra tui cũng khá loạn với tác giả, viết cô bạn gái tên Tiểu Tĩnh (của Trang Hành) và Phùng Tĩnh trùng tên, rồi có lúc kêu cô đó là Phùng Tĩnh luôn @_@Nhiều khi tưởng cậu bạn cùng phòng học bá với cô Tiểu Tĩnh là 1 ko đó 囧 à nhưng ko phải phải 1 nha :))
____________________________
Chương 42Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits.
“Đương nhiên không phải rồi. Ma quỷ bên trong đều là người thật đóng giả đấy, trên đời này làm gì có ma quỷ thật. Khê Bảo đừng sợ, chỉ là không gian bên trong hơi âm u rùng rợn một chút thôi.”
Chu Uẩn Dương ghé sát tai Mạnh Khê giải thích. Tuy ai cũng biết là giả, nhưng nỗi sợ hãi vẫn là phản xạ tự nhiên khó kiểm soát.
“Vậy hả anh? Em cứ tưởng có ma thật như trong vườn bách thú, có thể nhìn thấy qua lồng kính cơ.”
Mạnh Khê đã học xong kiến thức cơ bản, nhưng vẫn còn nhiều lỗ hổng cần bổ sung. Chu Uẩn Dương cũng chẳng thấy lạ, hắn đã quen với việc giải đáp “mười vạn câu hỏi vì sao” của cậu rồi.
“Ha ha ha, Mạnh đệ đệ đúng là Diêm Vương sống, lại còn muốn bắt ma làm triển lãm cho chúng ta xem nữa chứ, trí tưởng tượng phong phú thật.”
Mạc Ly đứng ngay trước Mạnh Khê, nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người liền quay lại trêu chọc.
Mọi người cười nói vui vẻ, chẳng mấy chốc đã đến lượt. Nhóm bảy người bọn họ cùng ba du khách lẻ ghép thành một đoàn mười người, cùng nhau tiến vào nhà ma.
“Khê Bảo, bám sát ca ca nhé, đừng để lạc.”
Chu Uẩn Dương nắm chặt tay Mạnh Khê, sợ lạc mất cậu trong bóng tối thì phiền phức to. Lỡ dọa cậu ngất ra đấy thì đúng là lợi bất cập hại.
Mạnh Khê gật đầu, ngoan ngoãn đi theo Chu Uẩn Dương, nhưng đôi mắt vẫn tò mò đảo quanh đánh giá nhà ma.
Vừa bước qua cửa là một hang động có biển đề “Điện Diêm Vương”. Xuyên qua hang động là một dòng sông tỏa ánh sáng xanh lè, bên trên lãng đãng sương trắng. Bắc qua sông là một cây cầu gỗ, bên cạnh có tấm biển ghi ba chữ Cầu Nại Hà.
Xem ra nhà ma này đi theo phong cách kinh dị Trung Hoa. Cả không gian tối om, chỉ có mấy đốm ma trơi xanh lam lập lòe soi sáng lối đi.
Khi mọi người đang chuẩn bị qua cầu Nại Hà, một tràng cười “khặc khặc khặc” rợn người vang lên từ phía sau khiến ai nấy giật bắn mình. Quay lại nhìn thì thấy một Đầu Trâu, một Mặt Ngựa đang lao nhanh về phía họ.
“Á á á á á á, chạy mau!”
Không biết ai hét lên một tiếng, cả đám người như gà con vỡ tổ, mạnh ai nấy chạy. Người phản ứng nhanh nhất không phải hai dân thể thao Chu Uẩn Dương và Triệu Minh, mà là đại học bá Phùng Tĩnh.
Y phóng cái vèo qua cầu Nại Hà như một cơn gió. Những người khác cũng không chịu thua kém, cả đoàn nhanh chóng qua cầu, tiến vào phân cảnh tiếp theo.
Vừa bước vào căn phòng thứ hai, một luồng khí lạnh thấu xương ập tới khiến Mạnh Khê rùng mình. May mà bàn tay ca ca vẫn ấm áp và vững chãi, nếu không cậu đã sợ chết khiếp rồi.
Căn phòng này chứa đầy quan tài, và nhiệm vụ của họ là phải đi xuyên qua rừng quan tài này để sang phòng tiếp theo.
Chẳng ai dám xung phong đi trước, mọi người đứng nhìn nhau e ngại. Nhìn đống quan tài thôi đã thấy rợn người, chỉ sợ đang đi thì một con cương thi bất thình lình bật nắp nhảy ra.
Ánh đèn đỏ quạch chiếu lên mấy chục cỗ quan tài, như phủ lên chúng một lớp máu tươi, trông thật không lành.
“Làm sao bây giờ?”
“Sao tao biết được? Tao có biết bay đâu.”
“Ai đi trước thử xem?”
“Tao không đi đâu.”
Mọi người nhao nhao bàn tán, nhưng hai phút trôi qua vẫn chưa ai dám làm kẻ tiên phong.
Nhà ma không để họ đứng đó mãi. Đột nhiên, tiếng ầm ầm vang lên từ phía sau.
Quay đầu lại, mọi người kinh hoàng phát hiện một tấm ván gỗ khổng lồ cắm đầy chông nhọn đang từ từ ép tới. Nếu không đi nhanh, họ sẽ bị biến thành cái rổ tre mất.
“Chạy mau!”
Không còn thời gian để đùn đẩy nhau nữa, ai nấy đều chỉ muốn thoát khỏi chốn nguy hiểm này càng nhanh càng tốt.
Người chạy đầu tiên lại là Triệu Minh. Gã đàn ông vạm vỡ như gấu giờ hét lên như bị giẫm phải đuôi, nhắm mắt cắm đầu chạy, quên cả chờ bạn gái.
Nhìn bóng lưng Triệu Minh mất hút, Mạc Ly sững sờ đến quên cả sợ. Phản ứng lại, cô nàng hét lên rồi đuổi theo:
“Triệu Minh, bà g**t ch*t nhà ngươi!”
Tiếp theo là Phùng Tĩnh và Trang Hành. Chu Uẩn Dương không vội, đợi ba người khách lẻ đi rồi mới dắt Mạnh Khê theo sau.
Quả nhiên, dự đoán của mọi người không sai. Một vài cỗ quan tài có người đóng giả cương thi, hễ ai đi ngang qua là bật dậy hù dọa.
“Khê Bảo, chuẩn bị xong chưa? Chúng ta đi thôi.”
Thấy tấm ván chông ngày càng gần, Chu Uẩn Dương ôn tồn hỏi Mạnh Khê. Dù những người đi trước đã kích hoạt bẫy, nhưng chưa chắc đã hết nguy hiểm.
Hắn không muốn Mạnh Khê bị dọa.
“Xong rồi ạ, đi thôi ca ca.”
Mạnh Khê gật đầu, phồng má nín thở, như thể làm vậy sẽ bớt sợ hơn.
“Ngoan, ôm chặt anh, anh đưa em xông ra ngoài.”
Chu Uẩn Dương ôm Mạnh Khê vào lòng, lấy đà chạy băng qua rừng quan tài. Dù đã chuẩn bị tinh thần nhưng Mạnh Khê vẫn không kìm được tiếng hét thất thanh khi thấy cương thi bất ngờ bật dậy.
Mỗi lần như thế, Chu Uẩn Dương lại ôm chặt cậu hơn, đẩy cậu đi nhanh hơn. Chỉ cần thoát khỏi khu vực này là an toàn.
Được Chu Uẩn Dương hộ tống, hai người di chuyển rất nhanh, thậm chí đuổi kịp nhóm ba người khách lạ. Nhưng Chu Uẩn Dương chẳng buồn đợi họ, cứ thế kéo Mạnh Khê đi thẳng.
Chưa đầy một phút, tất cả đã vượt qua rừng quan tài, đến căn phòng tiếp theo.
Mọi người thở hồng hộc, định dừng lại nghỉ ngơi chút. Không phải mệt vì chạy, mà là mệt vì sợ, vì la hét.
Chu Uẩn Dương ôm eo Mạnh Khê cho cậu dựa vào mình nghỉ ngơi. Nhưng chưa kịp lại sức thì cửa hang phun ra luồng khói trắng mù mịt, ép họ phải đi tiếp.
Đã bị dọa cho hồn xiêu phách lạc, mọi người giờ như chim sợ cành cong, cuống cuồng chạy sang ải kế tiếp, sợ cương thi trong quan tài đuổi theo.
Nhưng điều bất ngờ là thử thách tiếp theo chỉ là đi qua cầu độc mộc.
Tất nhiên, nếu bỏ qua đám cương thi đang lượn lờ dưới cầu thì nó rất đơn giản. Nhưng trò chơi đâu dễ dàng thế. Chỉ cần ai sẩy chân ngã xuống là xác định bị cương thi tóm gọn.
Bởi vì chỉ cần bọn cương thi giơ tay lên là chạm tới cầu, hoàn toàn có thể kéo người trên cầu xuống.
Sợ chần chừ lại bị nhà ma ép đi tiếp, mọi người nhanh chóng xếp hàng theo thứ tự đến trước đi trước.
Người đầu tiên lại là Phùng Tĩnh, tiếp theo là cặp đôi Trang Hành, rồi đến cặp đôi Triệu Minh.
Chu Uẩn Dương và Mạnh Khê kẹp giữa ba người khách lạ, phía trước là một cặp đôi, phía sau là người đi lẻ.
Phùng Tĩnh nhìn cây cầu rộng chừng một người rưỡi đi lọt, không do dự bước lên.
Khi tất cả đã lên cầu, Phùng Tĩnh đi được khoảng một phần ba quãng đường thì đám cương thi dưới hố vốn im lìm bỗng chú ý đến họ, gào rú lao về phía cây cầu.
“Á á á á á, đi nhanh lên, phía sau có cương thi đuổi theo kìa!”
Mọi người chưa kịp hoàn hồn thì quay lại đã thấy một con cương thi từ đâu chui ra, đang lừ lừ tiến lên cầu.
Tình thế tiến thoái lưỡng nan, bị kẹp giữa hai gọng kìm. Người đi cuối cùng sợ bị tóm nên hét toáng lên. Phùng Tĩnh vốn không giỏi vận động nên đi rất chậm, lại còn phải cẩn thận tránh đám cương thi dưới cầu, khiến cả đoàn rùa bò.
Tiếng gào thét của người đi cuối vang vọng khắp hang động, không biết anh ta luyện giọng ở đâu mà tốt thế, đủ trình đi quảng cáo thuốc ho bổ phế luôn.
Tiếc là người đứng trước anh ta là Chu Uẩn Dương, kẻ chẳng quan tâm sống chết của người sau, chỉ một lòng muốn Mạnh Khê đi cho vững.
Thấy cương thi đã đặt chân lên cầu, tiếng hét của người đi cuối cao thêm một quãng tám. Không ngờ lên cầu rồi cương thi di chuyển còn nhanh hơn, chỉ mấy nhịp thở đã cách anh ta có hơn hai mét.
Người đó đó dường như sợ mất mật, bất chấp tất cả chen lên phía trước. Chu Uẩn Dương không đề phòng bị húc mạnh từ phía sau, chân nam đá chân chiêu, người ngã nhào ra khỏi cầu.
Đám cương thi dưới chân thấy có mồi ngon sắp rơi, càng ra sức vây lấy Chu Uẩn Dương, cố kéo hắn xuống.
Gã kia vẫn chưa thôi, mặc kệ Chu Uẩn Dương sống chết ra sao, gã nhảy qua người Chu Uẩn Dương chạy biến đi. Cú nhảy mạnh khiến cây cầu rung lắc dữ dội.
Mạnh Khê cảm thấy không ổn, quay lại thì chỉ kịp nhìn thấy cảnh Chu Uẩn Dương ngã xuống.
“Ca ca!”
Mạnh Khê kinh hãi hét lên, định quay lại cứu Chu Uẩn Dương nhưng bị gã đi cuối chặn đường.
“Tránh ra!”
Mạnh Khê sốt ruột muốn chết, lần đầu tiên quát người khác. Thấy Chu Uẩn Dương bám được vào thành cầu chưa rơi hẳn, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
“Đi nhanh đi, mặc xác hắn, cương thi sắp đuổi tới nơi rồi!”
Gã kia mặt cắt không còn giọt máu, chỉ sợ cương thi tóm được mình.
“Không được! Tôi không bỏ mặc ca ca!”
Mạnh Khê kiên quyết, bỏ ngoài tai lời gã.
“Thế thì mày muốn chết đừng kéo tao theo, để tao đi trước!”
Thấy Mạnh Khê cứng đầu, gã kia giở thói vô lại đòi đi trước.
Không có thời gian đôi co, Mạnh Khê nghiêng người nhường đường, rồi lao nhanh đến chỗ Chu Uẩn Dương ngã, xua đuổi đám cương thi đang túm chân hắn.
“A a a, ta đánh chết các ngươi! Đừng bắt ca ca ta! Mau thả ca ca ta ra! Hu hu hu… Ca ca, anh cố lên!”
Mạnh Khê quên hẳn đây là trò chơi, dù sợ run người vẫn cố sức bảo vệ Chu Uẩn Dương.
Cậu mặc kệ con cương thi đang đuổi tới trên cầu, toàn tâm toàn ý muốn kéo Chu Uẩn Dương lên.
Tiếng khóc nức nở vang vọng bên tai Chu Uẩn Dương. Trong bóng tối hắn không nhìn rõ mặt Mạnh Khê, chỉ cảm nhận được những giọt nước mắt lạnh lẽo rơi trên mặt mình.
Thôi xong, dọa em nó sợ rồi.
Với sức của Chu Uẩn Dương, hắn thừa sức đạp bay đám cương thi rồi leo lên.
Nhưng hắn biết bên dưới là người thật đóng giả, đạp mạnh quá họ chịu không nổi, lỡ làm người ta bị thương thì không hay, nên đành giằng co.
Không ngờ Mạnh Khê lại quay lại cứu hắn, vừa khóc lóc thảm thiết vừa đấm đá đám cương thi, sợ hắn bị lôi đi mất.
Để tránh gây bóng ma tâm lý cho Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương đành xin lỗi nhân viên công tác trong lòng.
Hắn tung cước đá văng đám cương thi đang ôm chân, chống tay đu người lên cầu.
Mạnh Khê còn chưa kịp phản ứng, tay vẫn nắm chặt đấm vào không khí thì đã bị Chu Uẩn Dương bế xốc lên như em bé, sải bước đuổi theo đoàn người phía trước, bỏ xa con cương thi sắp tóm được họ.
“Ca ca, anh có sao không?”
Mạnh Khê chưa kịp lau nước mắt, ôm cổ Chu Uẩn Dương lo lắng hỏi.
“Không sao, mấy con cương thi đó không làm gì được anh đâu. Cảm ơn Khê Bảo đã quay lại cứu anh, không thì anh ngã thật rồi.”
Chu Uẩn Dương định khen Mạnh Khê dũng cảm, ai ngờ vừa dứt lời, Mạnh Khê như bị dọa, ôm chặt lấy hắn như gấu túi bám cây.
“Không đâu! Nếu ca ca ngã xuống, Tiểu Khê cũng không sống nữa, Tiểu Khê nhảy theo ca ca luôn!”
Lời nói quyết liệt của Mạnh Khê xuất phát từ đáy lòng. Nếu không còn ca ca, cậu cũng chẳng còn hy vọng sống.
“Ha ha, được rồi, vậy chúng ta làm đôi uyên ương cùng sống cùng chết nhé.”
Chu Uẩn Dương vừa hài lòng vừa không hài lòng với câu trả lời của Mạnh Khê. Hắn muốn tình yêu sinh tử có nhau, nhưng cũng muốn Mạnh Khê luôn sống tốt.
“Nhưng trước đó, Khê Bảo xem ca ca báo thù này.”
Mạnh Khê đi trước không biết, nhưng Chu Uẩn Dương cảm nhận rõ có người đẩy mạnh mình từ phía sau, nếu không hắn đâu dễ ngã thế.
Nếu không phải dân thể thao chuyên nghiệp, người thường chắc chắn đã rơi tót xuống hố làm mồi cho cương thi rồi.
Mối thù này nhất định phải trả. Kẻ kia muốn hắn ngã xuống, vậy thì hắn cho gã nếm thử mùi vị bị cương thi lôi đi.
Chu Uẩn Dương nhanh nhẹn áp sát gã đi cuối cùng (lúc này đã tụt lại sau), nhân lúc gã không để ý, hắn tung cước đạp bay gã ra ngoài.
Nhìn gã hét lên thảm thiết rồi bị đám cương thi dưới hố nuốt chửng, Chu Uẩn Dương mới thấy hả giận.
Vì gã đi cuối cùng nên đồng bọn phía trước không biết gã ngã thế nào. Hơn nữa gã không phản ứng nhanh như Chu Uẩn Dương, rơi thẳng xuống hố, đồng bọn muốn cứu cũng không kịp, chỉ biết trơ mắt nhìn gã bị lôi đi.
“Ca ca, là hắn ta đẩy anh xuống sao? Uổng công em còn nhường đường cho hắn.”
Mạnh Khê lúc này mới biết ca ca bị hại, càng thêm sợ hãi.
“Đúng vậy, hắn sợ đi cuối bị cương thi bắt nên muốn chen lên, nhân lúc anh không để ý đẩy anh một cái. Tiếc là hắn không biết thực lực của anh.”
Chu Uẩn Dương nói to, hai người bạn đi cùng gã kia chắc chắn nghe thấy, nhưng họ không dám ho he gì, chỉ thấy mất mặt thay cho bạn mình.
Thực ra cương thi đi sau chỉ để tạo áp lực và tăng phần kịch tính cho trò chơi thôi, chứ không bao giờ đuổi kịp người chơi.
Dù người đi trước có chậm thế nào, cương thi cũng luôn giữ khoảng cách an toàn tầm 1 mét.
Cuối cùng, đoàn 9 người qua cầu an toàn, đón chào ánh sáng chiến thắng.
Nửa đoạn đường sau Mạnh Khê không chịu xuống, cứ để Chu Uẩn Dương bế đi hết cầu. May mà hắn khỏe, chứ bắt Mạnh Khê tự đi xuống thì ngại chết.
Mạnh Khê vẫn còn run rẩy vì sợ mất ca ca, không muốn rời khỏi vòng tay hắn. Nhưng sắp ra ngoài rồi, bị bế giữa chốn đông người thế này cậu cũng thấy ngượng.
Cậu tự trượt xuống khỏi tay Chu Uẩn Dương, dụi mắt, vỗ vỗ má, giả vờ như không có chuyện gì. Cậu không muốn ai biết mình vừa khóc nhè.
“Chúc mừng quý khách đã vượt qua nhà ma! Hình ảnh của người chơi thất bại sẽ được đưa lên tường ảnh lưu niệm của chúng tôi.”
Trở lại dương gian, mọi người ôm ngực thở phào, nhìn nhau cười. Bạn của gã xui xẻo kia định hỏi bạn mình đâu thì nghe nhân viên giải thích.
Qua ải nhà ma, giờ là lúc tìm chỗ nghỉ ngơi và… tính sổ.
Ví dụ như Triệu Minh đang run như cầy sấy, sợ Mạc Ly xử tội. Kiếm được cô bạn gái ưng ý đâu dễ, y không muốn chia tay lãng xẹt thế này.
Trang Hành và Tiểu Tĩnh bình an vô sự nên rảnh rỗi đổ thêm dầu vào lửa, xúi Mạc Ly lột da Triệu Minh.
“Đúng đấy, lần này ổng bỏ mặc bà, lần sau có khi ổng đẩy bà vào chỗ chết cũng nên.”
“Loại đàn ông này vứt đi, thảo nào người ta bảo các cặp đôi nên đi nhà ma để kiểm tra nhân phẩm.”
Hai người kẻ tung người hứng khiến Triệu Minh không dám ngẩng đầu lên, liên tục xin lỗi xin tha, mong bạn gái đại xá.
Cuối cùng, sau khi ký một loạt hiệp ước bất bình đẳng, Mạc Ly mới chịu tha cho y.
Nghỉ ngơi đủ, cả nhóm chuyển sang chơi vòng quay ngựa gỗ.
Sau những giây phút căng thẳng, cần chút gì đó nhẹ nhàng để thư giãn.
Nhưng Mạnh Khê đâu biết uy lực của sự kết hợp giữa vòng quay và cồn. Quay xong rồi xuống ngựa, cậu đứng không vững, mắt nổ đom đóm.
Chu Uẩn Dương không phát hiện ra sự bất thường của Mạnh Khê, tưởng cậu lần đầu chơi nên chóng mặt là bình thường.
Tiếp theo họ chơi tàu lượn siêu tốc, búa tạ khổng lồ, thuyền hải tặc. Mạnh Khê nhìn mấy trò trên cao mà sợ, chỉ dám thử thuyền hải tặc nhẹ nhàng nhất, búa tạ thì xin kiếu.
Chu Uẩn Dương chiều theo ý Mạnh Khê, cậu không chơi thì hắn ở dưới chờ cùng, miễn cậu vui là được.
“Nhìn kìa, đằng kia có người cầu hôn phải không?”
“Đi mau, hiếm khi có náo nhiệt thế này, không thể bỏ lỡ.”
Mấy cô gái đi qua nói chuyện, Mạnh Khê nghe được.
Cậu quay đầu nhìn về phía vòng đu quay, thấy ồn ào náo nhiệt, lại nghe loáng thoáng chuyện cầu hôn nên tò mò muốn xem.
Tuy chưa tỏ tình nhưng học hỏi kinh nghiệm của người đi trước cũng tốt, coi như lo trước khỏi họa.
“Khê Bảo muốn đi xem không?”
Thấy vẻ mặt háo hức của Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương hỏi ngay.
“Dạ, em muốn xem. Nhưng mà Mạc tỷ họ…”
Đã hẹn chờ nhau ở dưới này, giờ đi không báo tiếng nào thì kỳ quá.
“Không sao, anh nhắn tin cho Triệu Minh là được. Đằng nào điểm đến tiếp theo của họ cũng là vòng đu quay mà.”
Chu Uẩn Dương nhắn tin xong liền đưa Mạnh Khê chạy về phía hiện trường cầu hôn dưới chân vòng đu quay.
Đến nơi, Mạnh Khê vừa kịp nghe chàng trai cầm micro, thâm tình kể lại kỷ niệm yêu đương với cô gái.
“… Em còn nhớ không, nụ hôn đầu tiên của chúng ta là trên vòng đu quay này. Truyền thuyết kể rằng, khi vòng đu quay lên đến đỉnh cao nhất, nếu tỏ tình hoặc hôn người mình yêu, hai người sẽ hạnh phúc bên nhau mãi mãi…”
Mạnh Khê chẳng còn tâm trí nghe tiếp, trong đầu chỉ ong ong câu: tỏ tình, hôn nhau trên đỉnh vòng đu quay sẽ hạnh phúc mãi mãi.
Men rượu ngấm dần làm lu mờ lý trí, Mạnh Khê nắm chặt tay, hạ quyết tâm lát nữa lên vòng đu quay sẽ tỏ tình với ca ca. Cậu và ca ca cũng phải có tình yêu hạnh phúc mỹ mãn.
Cậu nhất định phải ở bên ca ca mãi mãi.
Chu Uẩn Dương đứng sau Mạnh Khê, không nhìn thấy ánh mắt kiên định xen lẫn chút men say của cậu. Hắn chỉ muốn nhân cơ hội này cho Mạnh Khê thấy người ta yêu đương thế nào, hy vọng cậu sớm thông suốt.
Sau này khi cầu hôn, hắn nhất định phải cho Mạnh Khê một bất ngờ lớn, để cậu đồng ý gả cho hắn mà không chút do dự.
Cuối cùng cô gái gật đầu, chàng trai đeo nhẫn cho cô trong tiếng vỗ tay nhiệt liệt. Hai người mới thoát khỏi dòng suy nghĩ riêng, cùng mọi người vỗ tay chúc phúc cho đôi uyên ương mới.
Vừa lúc nhóm Triệu Minh cũng tới, mọi người rủ nhau đi vòng đu quay, kết thúc chuyến đi chơi hôm nay.
Không biết do mọi người mải xem cầu hôn hay do đã muộn, khu vực vòng đu quay không đông lắm.
Bảy người, mỗi cặp một khoang. Phùng Tĩnh rất biết điều không đi chung với mấy cặp đôi này mà chờ lượt sau.
Tranh thủ lúc khoang xe ngang tầm mặt đất, Mạnh Khê bước nhanh vào, chọn một chỗ ngồi xuống, thấy ca ca cũng bước vào theo.
“Ca ca, mau ngồi bên này đi.”
Mạnh Khê vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh mình, ý bảo Chu Uẩn Dương ngồi cùng.
Nhưng Chu Uẩn Dương sợ khoang xe bị lệch trọng tâm, nên ngồi đối diện Mạnh Khê.
“Ca ca!”
Mạnh Khê xị mặt, ca ca không chịu ngồi với cậu.
“Khê Bảo ngồi yên nào, coi chừng ngã đấy.”
Thấy Mạnh Khê lảo đảo đứng dậy định sang chỗ mình, Chu Uẩn Dương vội ngăn lại. Nhưng Mạnh Khê mặc kệ, nhất quyết đòi sang.
Hết cách, Chu Uẩn Dương đành phải tự mình chuyển sang chỗ cậu, kẻo cậu ngã thì khổ.
“Hì hì, biết ngay ca ca thương Tiểu Khê nhất mà. Tiểu Khê thích ca ca lắm, thích lắm lắm…”
Thấy Chu Uẩn Dương đã sang ngồi cùng, Mạnh Khê vội ôm chặt lấy cánh tay hắn, sợ hắn chạy mất, miệng lẩm bẩm không rõ.
Chu Uẩn Dương thính tai nghe được, cúi đầu nhìn Mạnh Khê, phát hiện trạng thái cậu không ổn, linh cảm chẳng lành dâng lên.
“Khê Bảo, em say rồi à? Có chóng mặt không, buồn nôn không, hay buồn ngủ?”
Hết chương 42.
____________________________
Chương 42Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits.
“Đương nhiên không phải rồi. Ma quỷ bên trong đều là người thật đóng giả đấy, trên đời này làm gì có ma quỷ thật. Khê Bảo đừng sợ, chỉ là không gian bên trong hơi âm u rùng rợn một chút thôi.”
Chu Uẩn Dương ghé sát tai Mạnh Khê giải thích. Tuy ai cũng biết là giả, nhưng nỗi sợ hãi vẫn là phản xạ tự nhiên khó kiểm soát.
“Vậy hả anh? Em cứ tưởng có ma thật như trong vườn bách thú, có thể nhìn thấy qua lồng kính cơ.”
Mạnh Khê đã học xong kiến thức cơ bản, nhưng vẫn còn nhiều lỗ hổng cần bổ sung. Chu Uẩn Dương cũng chẳng thấy lạ, hắn đã quen với việc giải đáp “mười vạn câu hỏi vì sao” của cậu rồi.
“Ha ha ha, Mạnh đệ đệ đúng là Diêm Vương sống, lại còn muốn bắt ma làm triển lãm cho chúng ta xem nữa chứ, trí tưởng tượng phong phú thật.”
Mạc Ly đứng ngay trước Mạnh Khê, nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người liền quay lại trêu chọc.
Mọi người cười nói vui vẻ, chẳng mấy chốc đã đến lượt. Nhóm bảy người bọn họ cùng ba du khách lẻ ghép thành một đoàn mười người, cùng nhau tiến vào nhà ma.
“Khê Bảo, bám sát ca ca nhé, đừng để lạc.”
Chu Uẩn Dương nắm chặt tay Mạnh Khê, sợ lạc mất cậu trong bóng tối thì phiền phức to. Lỡ dọa cậu ngất ra đấy thì đúng là lợi bất cập hại.
Mạnh Khê gật đầu, ngoan ngoãn đi theo Chu Uẩn Dương, nhưng đôi mắt vẫn tò mò đảo quanh đánh giá nhà ma.
Vừa bước qua cửa là một hang động có biển đề “Điện Diêm Vương”. Xuyên qua hang động là một dòng sông tỏa ánh sáng xanh lè, bên trên lãng đãng sương trắng. Bắc qua sông là một cây cầu gỗ, bên cạnh có tấm biển ghi ba chữ Cầu Nại Hà.
Xem ra nhà ma này đi theo phong cách kinh dị Trung Hoa. Cả không gian tối om, chỉ có mấy đốm ma trơi xanh lam lập lòe soi sáng lối đi.
Khi mọi người đang chuẩn bị qua cầu Nại Hà, một tràng cười “khặc khặc khặc” rợn người vang lên từ phía sau khiến ai nấy giật bắn mình. Quay lại nhìn thì thấy một Đầu Trâu, một Mặt Ngựa đang lao nhanh về phía họ.
“Á á á á á á, chạy mau!”
Không biết ai hét lên một tiếng, cả đám người như gà con vỡ tổ, mạnh ai nấy chạy. Người phản ứng nhanh nhất không phải hai dân thể thao Chu Uẩn Dương và Triệu Minh, mà là đại học bá Phùng Tĩnh.
Y phóng cái vèo qua cầu Nại Hà như một cơn gió. Những người khác cũng không chịu thua kém, cả đoàn nhanh chóng qua cầu, tiến vào phân cảnh tiếp theo.
Vừa bước vào căn phòng thứ hai, một luồng khí lạnh thấu xương ập tới khiến Mạnh Khê rùng mình. May mà bàn tay ca ca vẫn ấm áp và vững chãi, nếu không cậu đã sợ chết khiếp rồi.
Căn phòng này chứa đầy quan tài, và nhiệm vụ của họ là phải đi xuyên qua rừng quan tài này để sang phòng tiếp theo.
Chẳng ai dám xung phong đi trước, mọi người đứng nhìn nhau e ngại. Nhìn đống quan tài thôi đã thấy rợn người, chỉ sợ đang đi thì một con cương thi bất thình lình bật nắp nhảy ra.
Ánh đèn đỏ quạch chiếu lên mấy chục cỗ quan tài, như phủ lên chúng một lớp máu tươi, trông thật không lành.
“Làm sao bây giờ?”
“Sao tao biết được? Tao có biết bay đâu.”
“Ai đi trước thử xem?”
“Tao không đi đâu.”
Mọi người nhao nhao bàn tán, nhưng hai phút trôi qua vẫn chưa ai dám làm kẻ tiên phong.
Nhà ma không để họ đứng đó mãi. Đột nhiên, tiếng ầm ầm vang lên từ phía sau.
Quay đầu lại, mọi người kinh hoàng phát hiện một tấm ván gỗ khổng lồ cắm đầy chông nhọn đang từ từ ép tới. Nếu không đi nhanh, họ sẽ bị biến thành cái rổ tre mất.
“Chạy mau!”
Không còn thời gian để đùn đẩy nhau nữa, ai nấy đều chỉ muốn thoát khỏi chốn nguy hiểm này càng nhanh càng tốt.
Người chạy đầu tiên lại là Triệu Minh. Gã đàn ông vạm vỡ như gấu giờ hét lên như bị giẫm phải đuôi, nhắm mắt cắm đầu chạy, quên cả chờ bạn gái.
Nhìn bóng lưng Triệu Minh mất hút, Mạc Ly sững sờ đến quên cả sợ. Phản ứng lại, cô nàng hét lên rồi đuổi theo:
“Triệu Minh, bà g**t ch*t nhà ngươi!”
Tiếp theo là Phùng Tĩnh và Trang Hành. Chu Uẩn Dương không vội, đợi ba người khách lẻ đi rồi mới dắt Mạnh Khê theo sau.
Quả nhiên, dự đoán của mọi người không sai. Một vài cỗ quan tài có người đóng giả cương thi, hễ ai đi ngang qua là bật dậy hù dọa.
“Khê Bảo, chuẩn bị xong chưa? Chúng ta đi thôi.”
Thấy tấm ván chông ngày càng gần, Chu Uẩn Dương ôn tồn hỏi Mạnh Khê. Dù những người đi trước đã kích hoạt bẫy, nhưng chưa chắc đã hết nguy hiểm.
Hắn không muốn Mạnh Khê bị dọa.
“Xong rồi ạ, đi thôi ca ca.”
Mạnh Khê gật đầu, phồng má nín thở, như thể làm vậy sẽ bớt sợ hơn.
“Ngoan, ôm chặt anh, anh đưa em xông ra ngoài.”
Chu Uẩn Dương ôm Mạnh Khê vào lòng, lấy đà chạy băng qua rừng quan tài. Dù đã chuẩn bị tinh thần nhưng Mạnh Khê vẫn không kìm được tiếng hét thất thanh khi thấy cương thi bất ngờ bật dậy.
Mỗi lần như thế, Chu Uẩn Dương lại ôm chặt cậu hơn, đẩy cậu đi nhanh hơn. Chỉ cần thoát khỏi khu vực này là an toàn.
Được Chu Uẩn Dương hộ tống, hai người di chuyển rất nhanh, thậm chí đuổi kịp nhóm ba người khách lạ. Nhưng Chu Uẩn Dương chẳng buồn đợi họ, cứ thế kéo Mạnh Khê đi thẳng.
Chưa đầy một phút, tất cả đã vượt qua rừng quan tài, đến căn phòng tiếp theo.
Mọi người thở hồng hộc, định dừng lại nghỉ ngơi chút. Không phải mệt vì chạy, mà là mệt vì sợ, vì la hét.
Chu Uẩn Dương ôm eo Mạnh Khê cho cậu dựa vào mình nghỉ ngơi. Nhưng chưa kịp lại sức thì cửa hang phun ra luồng khói trắng mù mịt, ép họ phải đi tiếp.
Đã bị dọa cho hồn xiêu phách lạc, mọi người giờ như chim sợ cành cong, cuống cuồng chạy sang ải kế tiếp, sợ cương thi trong quan tài đuổi theo.
Nhưng điều bất ngờ là thử thách tiếp theo chỉ là đi qua cầu độc mộc.
Tất nhiên, nếu bỏ qua đám cương thi đang lượn lờ dưới cầu thì nó rất đơn giản. Nhưng trò chơi đâu dễ dàng thế. Chỉ cần ai sẩy chân ngã xuống là xác định bị cương thi tóm gọn.
Bởi vì chỉ cần bọn cương thi giơ tay lên là chạm tới cầu, hoàn toàn có thể kéo người trên cầu xuống.
Sợ chần chừ lại bị nhà ma ép đi tiếp, mọi người nhanh chóng xếp hàng theo thứ tự đến trước đi trước.
Người đầu tiên lại là Phùng Tĩnh, tiếp theo là cặp đôi Trang Hành, rồi đến cặp đôi Triệu Minh.
Chu Uẩn Dương và Mạnh Khê kẹp giữa ba người khách lạ, phía trước là một cặp đôi, phía sau là người đi lẻ.
Phùng Tĩnh nhìn cây cầu rộng chừng một người rưỡi đi lọt, không do dự bước lên.
Khi tất cả đã lên cầu, Phùng Tĩnh đi được khoảng một phần ba quãng đường thì đám cương thi dưới hố vốn im lìm bỗng chú ý đến họ, gào rú lao về phía cây cầu.
“Á á á á á, đi nhanh lên, phía sau có cương thi đuổi theo kìa!”
Mọi người chưa kịp hoàn hồn thì quay lại đã thấy một con cương thi từ đâu chui ra, đang lừ lừ tiến lên cầu.
Tình thế tiến thoái lưỡng nan, bị kẹp giữa hai gọng kìm. Người đi cuối cùng sợ bị tóm nên hét toáng lên. Phùng Tĩnh vốn không giỏi vận động nên đi rất chậm, lại còn phải cẩn thận tránh đám cương thi dưới cầu, khiến cả đoàn rùa bò.
Tiếng gào thét của người đi cuối vang vọng khắp hang động, không biết anh ta luyện giọng ở đâu mà tốt thế, đủ trình đi quảng cáo thuốc ho bổ phế luôn.
Tiếc là người đứng trước anh ta là Chu Uẩn Dương, kẻ chẳng quan tâm sống chết của người sau, chỉ một lòng muốn Mạnh Khê đi cho vững.
Thấy cương thi đã đặt chân lên cầu, tiếng hét của người đi cuối cao thêm một quãng tám. Không ngờ lên cầu rồi cương thi di chuyển còn nhanh hơn, chỉ mấy nhịp thở đã cách anh ta có hơn hai mét.
Người đó đó dường như sợ mất mật, bất chấp tất cả chen lên phía trước. Chu Uẩn Dương không đề phòng bị húc mạnh từ phía sau, chân nam đá chân chiêu, người ngã nhào ra khỏi cầu.
Đám cương thi dưới chân thấy có mồi ngon sắp rơi, càng ra sức vây lấy Chu Uẩn Dương, cố kéo hắn xuống.
Gã kia vẫn chưa thôi, mặc kệ Chu Uẩn Dương sống chết ra sao, gã nhảy qua người Chu Uẩn Dương chạy biến đi. Cú nhảy mạnh khiến cây cầu rung lắc dữ dội.
Mạnh Khê cảm thấy không ổn, quay lại thì chỉ kịp nhìn thấy cảnh Chu Uẩn Dương ngã xuống.
“Ca ca!”
Mạnh Khê kinh hãi hét lên, định quay lại cứu Chu Uẩn Dương nhưng bị gã đi cuối chặn đường.
“Tránh ra!”
Mạnh Khê sốt ruột muốn chết, lần đầu tiên quát người khác. Thấy Chu Uẩn Dương bám được vào thành cầu chưa rơi hẳn, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
“Đi nhanh đi, mặc xác hắn, cương thi sắp đuổi tới nơi rồi!”
Gã kia mặt cắt không còn giọt máu, chỉ sợ cương thi tóm được mình.
“Không được! Tôi không bỏ mặc ca ca!”
Mạnh Khê kiên quyết, bỏ ngoài tai lời gã.
“Thế thì mày muốn chết đừng kéo tao theo, để tao đi trước!”
Thấy Mạnh Khê cứng đầu, gã kia giở thói vô lại đòi đi trước.
Không có thời gian đôi co, Mạnh Khê nghiêng người nhường đường, rồi lao nhanh đến chỗ Chu Uẩn Dương ngã, xua đuổi đám cương thi đang túm chân hắn.
“A a a, ta đánh chết các ngươi! Đừng bắt ca ca ta! Mau thả ca ca ta ra! Hu hu hu… Ca ca, anh cố lên!”
Mạnh Khê quên hẳn đây là trò chơi, dù sợ run người vẫn cố sức bảo vệ Chu Uẩn Dương.
Cậu mặc kệ con cương thi đang đuổi tới trên cầu, toàn tâm toàn ý muốn kéo Chu Uẩn Dương lên.
Tiếng khóc nức nở vang vọng bên tai Chu Uẩn Dương. Trong bóng tối hắn không nhìn rõ mặt Mạnh Khê, chỉ cảm nhận được những giọt nước mắt lạnh lẽo rơi trên mặt mình.
Thôi xong, dọa em nó sợ rồi.
Với sức của Chu Uẩn Dương, hắn thừa sức đạp bay đám cương thi rồi leo lên.
Nhưng hắn biết bên dưới là người thật đóng giả, đạp mạnh quá họ chịu không nổi, lỡ làm người ta bị thương thì không hay, nên đành giằng co.
Không ngờ Mạnh Khê lại quay lại cứu hắn, vừa khóc lóc thảm thiết vừa đấm đá đám cương thi, sợ hắn bị lôi đi mất.
Để tránh gây bóng ma tâm lý cho Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương đành xin lỗi nhân viên công tác trong lòng.
Hắn tung cước đá văng đám cương thi đang ôm chân, chống tay đu người lên cầu.
Mạnh Khê còn chưa kịp phản ứng, tay vẫn nắm chặt đấm vào không khí thì đã bị Chu Uẩn Dương bế xốc lên như em bé, sải bước đuổi theo đoàn người phía trước, bỏ xa con cương thi sắp tóm được họ.
“Ca ca, anh có sao không?”
Mạnh Khê chưa kịp lau nước mắt, ôm cổ Chu Uẩn Dương lo lắng hỏi.
“Không sao, mấy con cương thi đó không làm gì được anh đâu. Cảm ơn Khê Bảo đã quay lại cứu anh, không thì anh ngã thật rồi.”
Chu Uẩn Dương định khen Mạnh Khê dũng cảm, ai ngờ vừa dứt lời, Mạnh Khê như bị dọa, ôm chặt lấy hắn như gấu túi bám cây.
“Không đâu! Nếu ca ca ngã xuống, Tiểu Khê cũng không sống nữa, Tiểu Khê nhảy theo ca ca luôn!”
Lời nói quyết liệt của Mạnh Khê xuất phát từ đáy lòng. Nếu không còn ca ca, cậu cũng chẳng còn hy vọng sống.
“Ha ha, được rồi, vậy chúng ta làm đôi uyên ương cùng sống cùng chết nhé.”
Chu Uẩn Dương vừa hài lòng vừa không hài lòng với câu trả lời của Mạnh Khê. Hắn muốn tình yêu sinh tử có nhau, nhưng cũng muốn Mạnh Khê luôn sống tốt.
“Nhưng trước đó, Khê Bảo xem ca ca báo thù này.”
Mạnh Khê đi trước không biết, nhưng Chu Uẩn Dương cảm nhận rõ có người đẩy mạnh mình từ phía sau, nếu không hắn đâu dễ ngã thế.
Nếu không phải dân thể thao chuyên nghiệp, người thường chắc chắn đã rơi tót xuống hố làm mồi cho cương thi rồi.
Mối thù này nhất định phải trả. Kẻ kia muốn hắn ngã xuống, vậy thì hắn cho gã nếm thử mùi vị bị cương thi lôi đi.
Chu Uẩn Dương nhanh nhẹn áp sát gã đi cuối cùng (lúc này đã tụt lại sau), nhân lúc gã không để ý, hắn tung cước đạp bay gã ra ngoài.
Nhìn gã hét lên thảm thiết rồi bị đám cương thi dưới hố nuốt chửng, Chu Uẩn Dương mới thấy hả giận.
Vì gã đi cuối cùng nên đồng bọn phía trước không biết gã ngã thế nào. Hơn nữa gã không phản ứng nhanh như Chu Uẩn Dương, rơi thẳng xuống hố, đồng bọn muốn cứu cũng không kịp, chỉ biết trơ mắt nhìn gã bị lôi đi.
“Ca ca, là hắn ta đẩy anh xuống sao? Uổng công em còn nhường đường cho hắn.”
Mạnh Khê lúc này mới biết ca ca bị hại, càng thêm sợ hãi.
“Đúng vậy, hắn sợ đi cuối bị cương thi bắt nên muốn chen lên, nhân lúc anh không để ý đẩy anh một cái. Tiếc là hắn không biết thực lực của anh.”
Chu Uẩn Dương nói to, hai người bạn đi cùng gã kia chắc chắn nghe thấy, nhưng họ không dám ho he gì, chỉ thấy mất mặt thay cho bạn mình.
Thực ra cương thi đi sau chỉ để tạo áp lực và tăng phần kịch tính cho trò chơi thôi, chứ không bao giờ đuổi kịp người chơi.
Dù người đi trước có chậm thế nào, cương thi cũng luôn giữ khoảng cách an toàn tầm 1 mét.
Cuối cùng, đoàn 9 người qua cầu an toàn, đón chào ánh sáng chiến thắng.
Nửa đoạn đường sau Mạnh Khê không chịu xuống, cứ để Chu Uẩn Dương bế đi hết cầu. May mà hắn khỏe, chứ bắt Mạnh Khê tự đi xuống thì ngại chết.
Mạnh Khê vẫn còn run rẩy vì sợ mất ca ca, không muốn rời khỏi vòng tay hắn. Nhưng sắp ra ngoài rồi, bị bế giữa chốn đông người thế này cậu cũng thấy ngượng.
Cậu tự trượt xuống khỏi tay Chu Uẩn Dương, dụi mắt, vỗ vỗ má, giả vờ như không có chuyện gì. Cậu không muốn ai biết mình vừa khóc nhè.
“Chúc mừng quý khách đã vượt qua nhà ma! Hình ảnh của người chơi thất bại sẽ được đưa lên tường ảnh lưu niệm của chúng tôi.”
Trở lại dương gian, mọi người ôm ngực thở phào, nhìn nhau cười. Bạn của gã xui xẻo kia định hỏi bạn mình đâu thì nghe nhân viên giải thích.
Qua ải nhà ma, giờ là lúc tìm chỗ nghỉ ngơi và… tính sổ.
Ví dụ như Triệu Minh đang run như cầy sấy, sợ Mạc Ly xử tội. Kiếm được cô bạn gái ưng ý đâu dễ, y không muốn chia tay lãng xẹt thế này.
Trang Hành và Tiểu Tĩnh bình an vô sự nên rảnh rỗi đổ thêm dầu vào lửa, xúi Mạc Ly lột da Triệu Minh.
“Đúng đấy, lần này ổng bỏ mặc bà, lần sau có khi ổng đẩy bà vào chỗ chết cũng nên.”
“Loại đàn ông này vứt đi, thảo nào người ta bảo các cặp đôi nên đi nhà ma để kiểm tra nhân phẩm.”
Hai người kẻ tung người hứng khiến Triệu Minh không dám ngẩng đầu lên, liên tục xin lỗi xin tha, mong bạn gái đại xá.
Cuối cùng, sau khi ký một loạt hiệp ước bất bình đẳng, Mạc Ly mới chịu tha cho y.
Nghỉ ngơi đủ, cả nhóm chuyển sang chơi vòng quay ngựa gỗ.
Sau những giây phút căng thẳng, cần chút gì đó nhẹ nhàng để thư giãn.
Nhưng Mạnh Khê đâu biết uy lực của sự kết hợp giữa vòng quay và cồn. Quay xong rồi xuống ngựa, cậu đứng không vững, mắt nổ đom đóm.
Chu Uẩn Dương không phát hiện ra sự bất thường của Mạnh Khê, tưởng cậu lần đầu chơi nên chóng mặt là bình thường.
Tiếp theo họ chơi tàu lượn siêu tốc, búa tạ khổng lồ, thuyền hải tặc. Mạnh Khê nhìn mấy trò trên cao mà sợ, chỉ dám thử thuyền hải tặc nhẹ nhàng nhất, búa tạ thì xin kiếu.
Chu Uẩn Dương chiều theo ý Mạnh Khê, cậu không chơi thì hắn ở dưới chờ cùng, miễn cậu vui là được.
“Nhìn kìa, đằng kia có người cầu hôn phải không?”
“Đi mau, hiếm khi có náo nhiệt thế này, không thể bỏ lỡ.”
Mấy cô gái đi qua nói chuyện, Mạnh Khê nghe được.
Cậu quay đầu nhìn về phía vòng đu quay, thấy ồn ào náo nhiệt, lại nghe loáng thoáng chuyện cầu hôn nên tò mò muốn xem.
Tuy chưa tỏ tình nhưng học hỏi kinh nghiệm của người đi trước cũng tốt, coi như lo trước khỏi họa.
“Khê Bảo muốn đi xem không?”
Thấy vẻ mặt háo hức của Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương hỏi ngay.
“Dạ, em muốn xem. Nhưng mà Mạc tỷ họ…”
Đã hẹn chờ nhau ở dưới này, giờ đi không báo tiếng nào thì kỳ quá.
“Không sao, anh nhắn tin cho Triệu Minh là được. Đằng nào điểm đến tiếp theo của họ cũng là vòng đu quay mà.”
Chu Uẩn Dương nhắn tin xong liền đưa Mạnh Khê chạy về phía hiện trường cầu hôn dưới chân vòng đu quay.
Đến nơi, Mạnh Khê vừa kịp nghe chàng trai cầm micro, thâm tình kể lại kỷ niệm yêu đương với cô gái.
“… Em còn nhớ không, nụ hôn đầu tiên của chúng ta là trên vòng đu quay này. Truyền thuyết kể rằng, khi vòng đu quay lên đến đỉnh cao nhất, nếu tỏ tình hoặc hôn người mình yêu, hai người sẽ hạnh phúc bên nhau mãi mãi…”
Mạnh Khê chẳng còn tâm trí nghe tiếp, trong đầu chỉ ong ong câu: tỏ tình, hôn nhau trên đỉnh vòng đu quay sẽ hạnh phúc mãi mãi.
Men rượu ngấm dần làm lu mờ lý trí, Mạnh Khê nắm chặt tay, hạ quyết tâm lát nữa lên vòng đu quay sẽ tỏ tình với ca ca. Cậu và ca ca cũng phải có tình yêu hạnh phúc mỹ mãn.
Cậu nhất định phải ở bên ca ca mãi mãi.
Chu Uẩn Dương đứng sau Mạnh Khê, không nhìn thấy ánh mắt kiên định xen lẫn chút men say của cậu. Hắn chỉ muốn nhân cơ hội này cho Mạnh Khê thấy người ta yêu đương thế nào, hy vọng cậu sớm thông suốt.
Sau này khi cầu hôn, hắn nhất định phải cho Mạnh Khê một bất ngờ lớn, để cậu đồng ý gả cho hắn mà không chút do dự.
Cuối cùng cô gái gật đầu, chàng trai đeo nhẫn cho cô trong tiếng vỗ tay nhiệt liệt. Hai người mới thoát khỏi dòng suy nghĩ riêng, cùng mọi người vỗ tay chúc phúc cho đôi uyên ương mới.
Vừa lúc nhóm Triệu Minh cũng tới, mọi người rủ nhau đi vòng đu quay, kết thúc chuyến đi chơi hôm nay.
Không biết do mọi người mải xem cầu hôn hay do đã muộn, khu vực vòng đu quay không đông lắm.
Bảy người, mỗi cặp một khoang. Phùng Tĩnh rất biết điều không đi chung với mấy cặp đôi này mà chờ lượt sau.
Tranh thủ lúc khoang xe ngang tầm mặt đất, Mạnh Khê bước nhanh vào, chọn một chỗ ngồi xuống, thấy ca ca cũng bước vào theo.
“Ca ca, mau ngồi bên này đi.”
Mạnh Khê vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh mình, ý bảo Chu Uẩn Dương ngồi cùng.
Nhưng Chu Uẩn Dương sợ khoang xe bị lệch trọng tâm, nên ngồi đối diện Mạnh Khê.
“Ca ca!”
Mạnh Khê xị mặt, ca ca không chịu ngồi với cậu.
“Khê Bảo ngồi yên nào, coi chừng ngã đấy.”
Thấy Mạnh Khê lảo đảo đứng dậy định sang chỗ mình, Chu Uẩn Dương vội ngăn lại. Nhưng Mạnh Khê mặc kệ, nhất quyết đòi sang.
Hết cách, Chu Uẩn Dương đành phải tự mình chuyển sang chỗ cậu, kẻo cậu ngã thì khổ.
“Hì hì, biết ngay ca ca thương Tiểu Khê nhất mà. Tiểu Khê thích ca ca lắm, thích lắm lắm…”
Thấy Chu Uẩn Dương đã sang ngồi cùng, Mạnh Khê vội ôm chặt lấy cánh tay hắn, sợ hắn chạy mất, miệng lẩm bẩm không rõ.
Chu Uẩn Dương thính tai nghe được, cúi đầu nhìn Mạnh Khê, phát hiện trạng thái cậu không ổn, linh cảm chẳng lành dâng lên.
“Khê Bảo, em say rồi à? Có chóng mặt không, buồn nôn không, hay buồn ngủ?”
Hết chương 42.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









