Chương 4
Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits.
Chu Uẩn Dương bấm vào biểu tượng micro, thấy hiện ra giao diện giống nút ghi âm tin nhắn thoại thông thường, chắc cách dùng cũng tương tự.
Hắn nhấn giữ nút ghi âm, bắt đầu nói:
“Khụ, nhóc đừng khóc nữa, mau ăn bánh bao đi kẻo tí nữa lại đói xỉu đấy. Với lại đừng gọi tôi là chủ nhân nữa.”
Buông ngón tay ra, một tin nhắn thoại dài khoảng bảy tám giây được gửi đi thành công.
Chu Uẩn Dương tuy không hiểu tại sao Mạnh Khê lại gọi hắn là chủ nhân, nhưng hắn cảm thấy xưng hô này quá mức xấu hổ. Người không biết còn tưởng hắn đang chơi trò b**n th** play gì đó.
Trong màn hình, thiếu niên đáng thương đang ngẩng đầu cố nén nước mắt, còn chưa kịp phát hiện trên mặt đất lại xuất hiện thêm chín xửng bánh bao nữa thì bỗng nghe thấy một giọng nam vang lên trong đầu.
Giọng nói trầm thấp, từ tính lại ấm áp, như dòng suối nhỏ đầu xuân gõ vào trái tim Mạnh Khê, khiến cậu không kìm được mà cảm thấy rung động.
Tiếng nói thình lình xuất hiện làm Mạnh Khê giật mình, nhưng khi nghe đến câu cuối cùng, chút huyết sắc khó khăn lắm mới tích tụ được trên má cậu lại biến mất không còn một mảnh.
Chủ nhân không cho cậu gọi là chủ nhân.
Là bởi vì chủ nhân không thích cậu, quyết định muốn trả hàng sao? Mạnh Khê không biết có phải mình đã làm sai điều gì, hay vốn dĩ bản thân cậu đã không khiến người ta yêu thích nổi.
Nếu là vì lý do đầu, cậu nhất định sẽ học sửa đổi; còn nếu là vì lý do sau, thì cậu thật sự hết cách rồi.
“Vậy chủ nhân… hy vọng Tiểu Khê gọi ngài là gì ạ? Tiểu Khê có chỗ nào làm sai, mong chủ nhân đừng giận, ta nhất định sẽ sửa mà.”
Mạnh Khê suy nghĩ một chút, quyết định vẫn nên tranh thủ cơ hội hiếm có này cho bản thân. Nếu đối phương thật sự không cần cậu nữa, tương lai của cậu sẽ hoàn toàn mất đi hy vọng.
“Cứ gọi tôi là ca ca đi.”
Chu Uẩn Dương chọn một cái xưng hô đơn giản nhất, cũng là xưng hô ít mắc lỗi nhất.
Lần này Mạnh Khê đặc biệt lanh trí hơn, cậu lén hỏi trợ lý AI do hệ thống để lại xem tên của chủ nhân là gì.
Dù sao nếu chỉ gọi trống không là “Ca ca” thì có vẻ chưa đủ kính trọng, vì thế Mạnh Khê muốn ghép cả tên của chủ nhân vào trước chữ “Ca ca”, như vậy nghe mới lễ phép hơn.
“Chào ông xã ca ca ~”
(Lúc trước Chu Uẩn Dương đã đặt biệt danh trong game là “Ông xã”).
Giọng thiếu niên trong trẻo, mềm mại ngọt ngào truyền ra từ điện thoại, lập tức bắt lấy thính giác của Chu Uẩn Dương, khiến hắn trong nháy mắt máu dồn lên não, kéo theo thằng em bên dưới cũng bắt đầu rục rịch ngóc đầu dậy.
Cái này không thể trách Chu Uẩn Dương được. Là một sinh viên thể dục trai tân hừng hực sức sống, hắn căn bản không chịu nổi sự k*ch th*ch này. Thế này thì khác gì sa vào Động Bàn Tơ đâu?
Chu Uẩn Dương lúc này chỉ muốn hỏi trời xanh, cái App này có phải App đứng đắn không vậy? Mời diễn viên lồng tiếng có phải là người đàng hoàng không thế?
“Ông xã ca ca, gọi như vậy được không ạ? Ông xã ca ca?”
Mạnh Khê hoàn toàn không biết cách gọi ngẫu nhiên của mình có lực sát thương lớn thế nào đối với Chu Uẩn Dương. Cậu ở đầu bên kia cứ gọi liên tục, sợ đối phương không nghe thấy rồi lại trả hàng cậu.
“Dừng! Nhóc cứ gọi đơn giản là Ca ca thôi, không cần thêm chữ gì trước đâu.”
Phải mất một lúc lâu Chu Uẩn Dương mới bình tĩnh lại được. Lần đầu tiên hắn thấy may mắn vì hiện tại trong phòng không có ai, nếu không để người khác nghe thấy, hắn có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch nỗi oan này.
“Dạ, ca ca.”
Mạnh Khê tuy là cái gì cũng không hiểu, nhưng được cái thắng ở chỗ ngoan ngoãn nghe lời. Chu Uẩn Dương nói sao thì cậu làm vậy.
“Giờ nhóc mau ăn bánh bao đi, lát nữa nguội mất ngon.”
Để dời đi sự chú ý của bản thân, Chu Uẩn Dương nhắc lại chuyện ăn uống.
“Ta biết rồi, ca ca.”
Mạnh Khê không biết tình hình bên phía Chu Uẩn Dương, cậu gật đầu liên tục, chuẩn bị làm theo lời chủ nhân đi ăn xửng bánh bao kia.
Nhưng vừa cúi đầu cậu mới phát hiện, trên mặt đất thế mà lại lù lù xuất hiện thêm chín xửng bánh bao nóng hôi hổi nữa đang chờ cậu thưởng thức.
Chỗ này làm sao cậu ăn hết được!
Mạnh Khê trời sinh ăn ít, bánh bao Chu Uẩn Dương tặng cái nào cái nấy to bằng bàn tay cậu, vỏ mỏng nhân nhiều, một xửng có bốn cái. Dù cậu có ăn đến căng bụng thì nhiều nhất cũng chỉ hết một xửng.
Vậy chỗ còn lại phải làm sao bây giờ?
Mạnh Khê không thể nào mang đống bánh bao này về nhà. Với cái nết của gia đình đó, mang về thì chẳng khác nào bánh bao thịt ném chó, một đi không trở lại.
Còn để lại trên núi cũng không an toàn, mùi thịt thơm phức sẽ thu hút thú hoang đến kiếm ăn, dù cậu có giấu kỹ cũng bị chúng bới ra ăn mất.
Mạnh Khê cuống đến mức đi vòng quanh, nhất thời không nghĩ ra cách gì hay. Cậu sợ ở đây lâu quá sẽ có người tìm tới, rồi phát hiện ra đống bánh bao này.
Mạnh Khê không giỏi nói dối, cũng chẳng thể giải thích rõ lai lịch của chúng. Nếu bị người trong thôn coi là yêu quái rồi đem đi thiêu sống thì thảm quá.
Tuy cậu đã sớm không thiết sống nữa, nhưng bị thiêu chết thì đau lắm. Hồi trước nấu cơm, mu bàn tay Mạnh Khê lỡ bị hơi nước làm bỏng một chút đã đau thấu tim gan, huống chi là bị thiêu sống sờ sờ.
Mạnh Khê không sợ chết, nhưng cậu sợ đau.
Đợi đến khi trên trán thiếu niên đã rịn ra một tầng mồ hôi mỏng vì lo lắng, Chu Uẩn Dương mới phát hiện ra đối phương có điểm bất thường.
“Nhóc sao thế? Sao đổ mồ hôi nhiều vậy?”
“Ca ca, chỗ bánh bao thừa này phải làm sao bây giờ? Ta không mang về được, cũng không dám để lại trên núi.”
Tuy game này thiết kế theo phong cách Q-style (chibi), nhưng Chu Uẩn Dương vẫn nhìn thấy bộ quần áo cổ trang chắp vá trên người đối phương. Xem ra cậu bé là con nhà nghèo khổ.
Quả thật, bảo quản chín xửng bánh bao này thế nào là một vấn đề, trong game làm gì có tủ lạnh. Chu Uẩn Dương không ngờ nhân vật trong game này lại thông minh đến thế, còn biết suy nghĩ cần kiệm tiết kiệm.
Tuy nhiên, cuối cùng Chu Uẩn Dương cũng tìm được giải pháp ở chỗ trợ lý ảo.
Game này không chỉ có mỗi kiểu chơi nạp tiền tặng quà, mà còn có nhiệm vụ chính tuyến và nhiệm vụ phụ.
Khi hoàn thành nhiệm vụ, game sẽ thưởng điểm tích phân, và điểm tích phân có thể dùng để đổi các vật phẩm thần kỳ trong Cửa hàng tích phân để tặng cho đối phương.
Trong đó bao gồm cả [Kho chứa đồ]. Khi có kho, hai bên có thể thông qua đó để cất giữ hoặc giao dịch vật phẩm.
Nhưng giao dịch qua kho chứa đồ sẽ không được tăng độ thân mật. Muốn tăng thân mật, bắt buộc phải nạp tiền mua đồ trong cửa hàng game để tặng mới được tính.
Theo chỉ dẫn của trợ lý ảo, Chu Uẩn Dương rốt cuộc cũng tìm thấy một biểu tượng hình lá cờ nhỏ nằm dưới ảnh đại diện nhân vật, đó chính là nhiệm vụ bị ẩn đi.
Chu Uẩn Dương chỉ biết tự trách mình lúc trước nhìn không kỹ nên bỏ qua cái biểu tượng rõ ràng như thế.
Bấm vào lá cờ, Chu Uẩn Dương thấy nhiệm vụ chính tuyến đầu tiên: [Gặp Gỡ], cùng với nhiệm vụ phụ đầu tiên bên dưới:
[Mời hai bên giới thiệu sơ lược về bản thân, và đặt cho đối phương một biệt danh/tên gọi thân mật.]
[Hoàn thành nhiệm vụ phụ này sẽ nhận được 50 điểm tích phân.]
Chu Uẩn Dương lập tức gửi tin nhắn thoại báo cho Mạnh Khê biết phát hiện này, bảo cậu đừng vội, hoàn thành nhiệm vụ xong sẽ có kho chứa đồ để cất bánh bao.
Mạnh Khê không biết kho chứa đồ là cái gì, thế là Chu Uẩn Dương lại phải kiêm luôn chức vụ phổ cập khoa học.
“Đầu tiên, nhóc hãy giới thiệu bản thân một chút đi, đây là nhiệm vụ đầu tiên của chúng ta.”
“Giới thiệu bản thân là gì ạ?”
Mạnh Khê chớp chớp mắt, ngẩng đầu nhìn lên trời với vẻ mặt mờ mịt.
Chu Uẩn Dương: “…”
“Giới thiệu bản thân chính là tự mình nói về mình ấy, ví dụ như tên họ, tuổi tác, giới tính…”
“Giới tính là thứ gì ạ?”
“…”
Chu Uẩn Dương kiên nhẫn giải thích từng chút một cho Mạnh Khê, lôi hết sự kiên nhẫn từ trong bụng mẹ ra mà dùng. Nếu để đám đồng đội cùng tập luyện nhìn thấy cảnh này, chắc họ tưởng Chu Uẩn Dương bị ai nhập.
Phải biết Chu Uẩn Dương đối xử với bọn họ trước giờ toàn theo kiểu động thủ không động khẩu, một lời không hợp là lao vào tẩn nhau, chưa bao giờ có nửa điểm kiên nhẫn.
Mượn lời Triệu Minh mà nói thì: Anh Chu nhìn qua là biết loại gai góc khó chơi, nói một là một, lải nhải trước mặt ổng chỉ có đường chết.
Thế mà hiện tại, gã đàn ông sắt đá Chu Uẩn Dương lại đang ngồi trong phòng ngủ kìm nén tính khí, dùng chất giọng đầy từ tính, dịu dàng dạy dỗ thiếu niên ngây thơ trong điện thoại cách tự giới thiệu bản thân.
“Nào, nhìn tôi làm mẫu trước nhé. Tôi nói thế nào, nói những nội dung gì, nhóc đều phải nhớ kỹ, sau đó lát nữa nhóc bắt chước tôi nói y như vậy, hiểu chưa?”
Chu Uẩn Dương giải thích cả buổi, cuối cùng cũng làm cho Mạnh Khê hiểu được giới thiệu bản thân cơ bản bao gồm những gì. Dù sao có rất nhiều từ ngữ hiện đại mà thời cổ đại chưa có, Chu Uẩn Dương đành phải giải thích cặn kẽ ý nghĩa cho cậu.
“Ta hiểu rồi.”
Mạnh Khê khẽ gật đầu, nhưng hai hàng lông mày thanh tú lại vô thức nhíu lại. Tuy Chu Uẩn Dương giải thích rất nhiều, nhưng Mạnh Khê cũng chỉ cố gắng nhớ được một phần, phần còn lại thì hiểu lơ mơ.
Cậu sợ đến lúc đó mình sẽ làm hỏng việc, khiến chủ nhân phiền chán, thậm chí không muốn không cần cậu nữa.
Mạnh Khê vốn định hỏi xem mình có thể lén tập trước một chút rồi mới bắt đầu được không.
Nhưng không ngờ, chưa kịp hoàn hồn thì Chu Uẩn Dương đã chốt hạ một câu là bắt đầu luôn.
Mạnh Khê đành nuốt lời chưa kịp nói vào trong, đồng thời nén chặt nỗi lo lắng xuống đáy lòng.
“Tôi tên là Chu Uẩn Dương, năm nay hai mươi tuổi, giới tính Nam, đến từ Đại học S, thích Tennis và bắn súng.”
Chu Uẩn Dương nói rất ngắn gọn, vì hắn sợ nói dài quá Mạnh Khê không nhớ được. Nếu như thế này mà vẫn không được thì hắn sẽ nói lại lần nữa.
“Giờ đến lượt cậu đấy.”
Mạnh Khê nghe Chu Uẩn Dương nói một hơi xong xuôi, vội vàng ghi nhớ những nội dung chính để lát nữa đến lượt mình không bị quên.
“Ta… Ta tên là Mạnh Khê… Năm nay 17 tuổi… Giới tính là… là ca nhi, đến từ thôn Kháo Sơn. Ta thích… thích thêu thùa và ăn cơm…”
Dù Mạnh Khê đã có sự chuẩn bị, nhưng khi trả lời vẫn vấp váp. So với chủ nhân thì quả thực một trời một vực.
Mạnh Khê không dám nghĩ chủ nhân nghe thấy câu trả lời lắp bắp như vậy có giận không. Giá mà cậu thông minh giỏi giang hơn chút nữa thì tốt biết mấy.
Mạnh Khê đã chuẩn bị tâm lý bị chủ nhân mắng một trận, nhưng không ngờ đón chào cậu lại là sự cổ vũ và khen ngợi của Chu Uẩn Dương.
“Tiểu Khê làm tốt lắm, tiếp tục phát huy nhé.”
Chu Uẩn Dương nhìn thanh tiến độ đã hoàn thành một nửa, giờ chỉ cần hai bên đặt cho nhau một biệt danh nữa là xong.
“Tiểu Khê, cậu muốn tôi gọi cậu bằng tên thân mật gì nào?”
“Cái này… Tiểu Khê cũng không hiểu, thôi nghe theo ca ca hết ạ.”
Mạnh Khê cũng chẳng biết gọi thế nào cho hay. Ngay cả người mẹ yêu thương cậu nhất khi xưa cũng chỉ gọi là Tiểu Khê, chẳng có cách gọi nào đặc biệt.
“Hay là gọi là Khê Bảo đi.” (Bé Khê/Bảo bối Khê)
Chu Uẩn Dương đột nhiên thấy cái biệt danh này rất ổn, không chỉ nghe rất gần gũi mà còn không bị sến súa nổi da gà như kiểu “Tiểu tâm can” hay “Cục cưng”.
Tuy là chơi game yêu đương nhưng mới quen nhau thôi, chưa đến mức gọi thế kia, cứ từ từ đã.
“Đều nghe theo chủ nhân… a không, nghe theo ca ca.”
Mạnh Khê lần đầu tiên nghe thấy mình được gọi như vậy. Phải biết ở nông thôn, chỉ có mấy đứa cháu đích tôn là cục vàng cục bạc của các bà các cụ mới được gọi là Phúc Bảo, Căn Bảo này nọ.
Không ngờ chủ nhân lại coi trọng cậu đến thế.
Chờ Chu Uẩn Dương đặt xong biệt danh, nhiệm vụ đầu tiên hiển thị đã hoàn thành.
[Chúc mừng người trải nghiệm hoàn thành nhiệm vụ phụ, nhận được 50 điểm tích phân.]
Chu Uẩn Dương thấy tài khoản của mình nháy mắt có thêm 50 điểm, vội vàng vào cửa hàng đổi ngay lấy cái [Kho chứa đồ].
“Khê Bảo, kho chứa đồ đã mua xong và tặng cho cậu rồi đấy, cậu mau bỏ chín xửng bánh bao kia vào đi.”
Mạnh Khê tuy không biết cái kho nó nằm ở đâu, nhưng dựa trên sự tin tưởng tuyệt đối với chủ nhân, cậu nhờ AI hệ thống giúp mình bỏ hết chín xửng bánh bao vào trong kho.
“Cảm ơn ca ca, ta cất xong rồi, giờ ta chuẩn bị về nhà đây.”
Mạnh Khê không biết chủ nhân có theo mình về nhà không, nhưng vẫn muốn báo cáo một tiếng.
Đáng tiếc Mạnh Khê đợi một lúc lâu vẫn không nghe thấy Chu Uẩn Dương trả lời, đành phải tự mình đeo gùi lên lưng, bước lên con đường nhỏ dẫn về thôn.
Hết chương 4.
Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits.
Chu Uẩn Dương bấm vào biểu tượng micro, thấy hiện ra giao diện giống nút ghi âm tin nhắn thoại thông thường, chắc cách dùng cũng tương tự.
Hắn nhấn giữ nút ghi âm, bắt đầu nói:
“Khụ, nhóc đừng khóc nữa, mau ăn bánh bao đi kẻo tí nữa lại đói xỉu đấy. Với lại đừng gọi tôi là chủ nhân nữa.”
Buông ngón tay ra, một tin nhắn thoại dài khoảng bảy tám giây được gửi đi thành công.
Chu Uẩn Dương tuy không hiểu tại sao Mạnh Khê lại gọi hắn là chủ nhân, nhưng hắn cảm thấy xưng hô này quá mức xấu hổ. Người không biết còn tưởng hắn đang chơi trò b**n th** play gì đó.
Trong màn hình, thiếu niên đáng thương đang ngẩng đầu cố nén nước mắt, còn chưa kịp phát hiện trên mặt đất lại xuất hiện thêm chín xửng bánh bao nữa thì bỗng nghe thấy một giọng nam vang lên trong đầu.
Giọng nói trầm thấp, từ tính lại ấm áp, như dòng suối nhỏ đầu xuân gõ vào trái tim Mạnh Khê, khiến cậu không kìm được mà cảm thấy rung động.
Tiếng nói thình lình xuất hiện làm Mạnh Khê giật mình, nhưng khi nghe đến câu cuối cùng, chút huyết sắc khó khăn lắm mới tích tụ được trên má cậu lại biến mất không còn một mảnh.
Chủ nhân không cho cậu gọi là chủ nhân.
Là bởi vì chủ nhân không thích cậu, quyết định muốn trả hàng sao? Mạnh Khê không biết có phải mình đã làm sai điều gì, hay vốn dĩ bản thân cậu đã không khiến người ta yêu thích nổi.
Nếu là vì lý do đầu, cậu nhất định sẽ học sửa đổi; còn nếu là vì lý do sau, thì cậu thật sự hết cách rồi.
“Vậy chủ nhân… hy vọng Tiểu Khê gọi ngài là gì ạ? Tiểu Khê có chỗ nào làm sai, mong chủ nhân đừng giận, ta nhất định sẽ sửa mà.”
Mạnh Khê suy nghĩ một chút, quyết định vẫn nên tranh thủ cơ hội hiếm có này cho bản thân. Nếu đối phương thật sự không cần cậu nữa, tương lai của cậu sẽ hoàn toàn mất đi hy vọng.
“Cứ gọi tôi là ca ca đi.”
Chu Uẩn Dương chọn một cái xưng hô đơn giản nhất, cũng là xưng hô ít mắc lỗi nhất.
Lần này Mạnh Khê đặc biệt lanh trí hơn, cậu lén hỏi trợ lý AI do hệ thống để lại xem tên của chủ nhân là gì.
Dù sao nếu chỉ gọi trống không là “Ca ca” thì có vẻ chưa đủ kính trọng, vì thế Mạnh Khê muốn ghép cả tên của chủ nhân vào trước chữ “Ca ca”, như vậy nghe mới lễ phép hơn.
“Chào ông xã ca ca ~”
(Lúc trước Chu Uẩn Dương đã đặt biệt danh trong game là “Ông xã”).
Giọng thiếu niên trong trẻo, mềm mại ngọt ngào truyền ra từ điện thoại, lập tức bắt lấy thính giác của Chu Uẩn Dương, khiến hắn trong nháy mắt máu dồn lên não, kéo theo thằng em bên dưới cũng bắt đầu rục rịch ngóc đầu dậy.
Cái này không thể trách Chu Uẩn Dương được. Là một sinh viên thể dục trai tân hừng hực sức sống, hắn căn bản không chịu nổi sự k*ch th*ch này. Thế này thì khác gì sa vào Động Bàn Tơ đâu?
Chu Uẩn Dương lúc này chỉ muốn hỏi trời xanh, cái App này có phải App đứng đắn không vậy? Mời diễn viên lồng tiếng có phải là người đàng hoàng không thế?
“Ông xã ca ca, gọi như vậy được không ạ? Ông xã ca ca?”
Mạnh Khê hoàn toàn không biết cách gọi ngẫu nhiên của mình có lực sát thương lớn thế nào đối với Chu Uẩn Dương. Cậu ở đầu bên kia cứ gọi liên tục, sợ đối phương không nghe thấy rồi lại trả hàng cậu.
“Dừng! Nhóc cứ gọi đơn giản là Ca ca thôi, không cần thêm chữ gì trước đâu.”
Phải mất một lúc lâu Chu Uẩn Dương mới bình tĩnh lại được. Lần đầu tiên hắn thấy may mắn vì hiện tại trong phòng không có ai, nếu không để người khác nghe thấy, hắn có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch nỗi oan này.
“Dạ, ca ca.”
Mạnh Khê tuy là cái gì cũng không hiểu, nhưng được cái thắng ở chỗ ngoan ngoãn nghe lời. Chu Uẩn Dương nói sao thì cậu làm vậy.
“Giờ nhóc mau ăn bánh bao đi, lát nữa nguội mất ngon.”
Để dời đi sự chú ý của bản thân, Chu Uẩn Dương nhắc lại chuyện ăn uống.
“Ta biết rồi, ca ca.”
Mạnh Khê không biết tình hình bên phía Chu Uẩn Dương, cậu gật đầu liên tục, chuẩn bị làm theo lời chủ nhân đi ăn xửng bánh bao kia.
Nhưng vừa cúi đầu cậu mới phát hiện, trên mặt đất thế mà lại lù lù xuất hiện thêm chín xửng bánh bao nóng hôi hổi nữa đang chờ cậu thưởng thức.
Chỗ này làm sao cậu ăn hết được!
Mạnh Khê trời sinh ăn ít, bánh bao Chu Uẩn Dương tặng cái nào cái nấy to bằng bàn tay cậu, vỏ mỏng nhân nhiều, một xửng có bốn cái. Dù cậu có ăn đến căng bụng thì nhiều nhất cũng chỉ hết một xửng.
Vậy chỗ còn lại phải làm sao bây giờ?
Mạnh Khê không thể nào mang đống bánh bao này về nhà. Với cái nết của gia đình đó, mang về thì chẳng khác nào bánh bao thịt ném chó, một đi không trở lại.
Còn để lại trên núi cũng không an toàn, mùi thịt thơm phức sẽ thu hút thú hoang đến kiếm ăn, dù cậu có giấu kỹ cũng bị chúng bới ra ăn mất.
Mạnh Khê cuống đến mức đi vòng quanh, nhất thời không nghĩ ra cách gì hay. Cậu sợ ở đây lâu quá sẽ có người tìm tới, rồi phát hiện ra đống bánh bao này.
Mạnh Khê không giỏi nói dối, cũng chẳng thể giải thích rõ lai lịch của chúng. Nếu bị người trong thôn coi là yêu quái rồi đem đi thiêu sống thì thảm quá.
Tuy cậu đã sớm không thiết sống nữa, nhưng bị thiêu chết thì đau lắm. Hồi trước nấu cơm, mu bàn tay Mạnh Khê lỡ bị hơi nước làm bỏng một chút đã đau thấu tim gan, huống chi là bị thiêu sống sờ sờ.
Mạnh Khê không sợ chết, nhưng cậu sợ đau.
Đợi đến khi trên trán thiếu niên đã rịn ra một tầng mồ hôi mỏng vì lo lắng, Chu Uẩn Dương mới phát hiện ra đối phương có điểm bất thường.
“Nhóc sao thế? Sao đổ mồ hôi nhiều vậy?”
“Ca ca, chỗ bánh bao thừa này phải làm sao bây giờ? Ta không mang về được, cũng không dám để lại trên núi.”
Tuy game này thiết kế theo phong cách Q-style (chibi), nhưng Chu Uẩn Dương vẫn nhìn thấy bộ quần áo cổ trang chắp vá trên người đối phương. Xem ra cậu bé là con nhà nghèo khổ.
Quả thật, bảo quản chín xửng bánh bao này thế nào là một vấn đề, trong game làm gì có tủ lạnh. Chu Uẩn Dương không ngờ nhân vật trong game này lại thông minh đến thế, còn biết suy nghĩ cần kiệm tiết kiệm.
Tuy nhiên, cuối cùng Chu Uẩn Dương cũng tìm được giải pháp ở chỗ trợ lý ảo.
Game này không chỉ có mỗi kiểu chơi nạp tiền tặng quà, mà còn có nhiệm vụ chính tuyến và nhiệm vụ phụ.
Khi hoàn thành nhiệm vụ, game sẽ thưởng điểm tích phân, và điểm tích phân có thể dùng để đổi các vật phẩm thần kỳ trong Cửa hàng tích phân để tặng cho đối phương.
Trong đó bao gồm cả [Kho chứa đồ]. Khi có kho, hai bên có thể thông qua đó để cất giữ hoặc giao dịch vật phẩm.
Nhưng giao dịch qua kho chứa đồ sẽ không được tăng độ thân mật. Muốn tăng thân mật, bắt buộc phải nạp tiền mua đồ trong cửa hàng game để tặng mới được tính.
Theo chỉ dẫn của trợ lý ảo, Chu Uẩn Dương rốt cuộc cũng tìm thấy một biểu tượng hình lá cờ nhỏ nằm dưới ảnh đại diện nhân vật, đó chính là nhiệm vụ bị ẩn đi.
Chu Uẩn Dương chỉ biết tự trách mình lúc trước nhìn không kỹ nên bỏ qua cái biểu tượng rõ ràng như thế.
Bấm vào lá cờ, Chu Uẩn Dương thấy nhiệm vụ chính tuyến đầu tiên: [Gặp Gỡ], cùng với nhiệm vụ phụ đầu tiên bên dưới:
[Mời hai bên giới thiệu sơ lược về bản thân, và đặt cho đối phương một biệt danh/tên gọi thân mật.]
[Hoàn thành nhiệm vụ phụ này sẽ nhận được 50 điểm tích phân.]
Chu Uẩn Dương lập tức gửi tin nhắn thoại báo cho Mạnh Khê biết phát hiện này, bảo cậu đừng vội, hoàn thành nhiệm vụ xong sẽ có kho chứa đồ để cất bánh bao.
Mạnh Khê không biết kho chứa đồ là cái gì, thế là Chu Uẩn Dương lại phải kiêm luôn chức vụ phổ cập khoa học.
“Đầu tiên, nhóc hãy giới thiệu bản thân một chút đi, đây là nhiệm vụ đầu tiên của chúng ta.”
“Giới thiệu bản thân là gì ạ?”
Mạnh Khê chớp chớp mắt, ngẩng đầu nhìn lên trời với vẻ mặt mờ mịt.
Chu Uẩn Dương: “…”
“Giới thiệu bản thân chính là tự mình nói về mình ấy, ví dụ như tên họ, tuổi tác, giới tính…”
“Giới tính là thứ gì ạ?”
“…”
Chu Uẩn Dương kiên nhẫn giải thích từng chút một cho Mạnh Khê, lôi hết sự kiên nhẫn từ trong bụng mẹ ra mà dùng. Nếu để đám đồng đội cùng tập luyện nhìn thấy cảnh này, chắc họ tưởng Chu Uẩn Dương bị ai nhập.
Phải biết Chu Uẩn Dương đối xử với bọn họ trước giờ toàn theo kiểu động thủ không động khẩu, một lời không hợp là lao vào tẩn nhau, chưa bao giờ có nửa điểm kiên nhẫn.
Mượn lời Triệu Minh mà nói thì: Anh Chu nhìn qua là biết loại gai góc khó chơi, nói một là một, lải nhải trước mặt ổng chỉ có đường chết.
Thế mà hiện tại, gã đàn ông sắt đá Chu Uẩn Dương lại đang ngồi trong phòng ngủ kìm nén tính khí, dùng chất giọng đầy từ tính, dịu dàng dạy dỗ thiếu niên ngây thơ trong điện thoại cách tự giới thiệu bản thân.
“Nào, nhìn tôi làm mẫu trước nhé. Tôi nói thế nào, nói những nội dung gì, nhóc đều phải nhớ kỹ, sau đó lát nữa nhóc bắt chước tôi nói y như vậy, hiểu chưa?”
Chu Uẩn Dương giải thích cả buổi, cuối cùng cũng làm cho Mạnh Khê hiểu được giới thiệu bản thân cơ bản bao gồm những gì. Dù sao có rất nhiều từ ngữ hiện đại mà thời cổ đại chưa có, Chu Uẩn Dương đành phải giải thích cặn kẽ ý nghĩa cho cậu.
“Ta hiểu rồi.”
Mạnh Khê khẽ gật đầu, nhưng hai hàng lông mày thanh tú lại vô thức nhíu lại. Tuy Chu Uẩn Dương giải thích rất nhiều, nhưng Mạnh Khê cũng chỉ cố gắng nhớ được một phần, phần còn lại thì hiểu lơ mơ.
Cậu sợ đến lúc đó mình sẽ làm hỏng việc, khiến chủ nhân phiền chán, thậm chí không muốn không cần cậu nữa.
Mạnh Khê vốn định hỏi xem mình có thể lén tập trước một chút rồi mới bắt đầu được không.
Nhưng không ngờ, chưa kịp hoàn hồn thì Chu Uẩn Dương đã chốt hạ một câu là bắt đầu luôn.
Mạnh Khê đành nuốt lời chưa kịp nói vào trong, đồng thời nén chặt nỗi lo lắng xuống đáy lòng.
“Tôi tên là Chu Uẩn Dương, năm nay hai mươi tuổi, giới tính Nam, đến từ Đại học S, thích Tennis và bắn súng.”
Chu Uẩn Dương nói rất ngắn gọn, vì hắn sợ nói dài quá Mạnh Khê không nhớ được. Nếu như thế này mà vẫn không được thì hắn sẽ nói lại lần nữa.
“Giờ đến lượt cậu đấy.”
Mạnh Khê nghe Chu Uẩn Dương nói một hơi xong xuôi, vội vàng ghi nhớ những nội dung chính để lát nữa đến lượt mình không bị quên.
“Ta… Ta tên là Mạnh Khê… Năm nay 17 tuổi… Giới tính là… là ca nhi, đến từ thôn Kháo Sơn. Ta thích… thích thêu thùa và ăn cơm…”
Dù Mạnh Khê đã có sự chuẩn bị, nhưng khi trả lời vẫn vấp váp. So với chủ nhân thì quả thực một trời một vực.
Mạnh Khê không dám nghĩ chủ nhân nghe thấy câu trả lời lắp bắp như vậy có giận không. Giá mà cậu thông minh giỏi giang hơn chút nữa thì tốt biết mấy.
Mạnh Khê đã chuẩn bị tâm lý bị chủ nhân mắng một trận, nhưng không ngờ đón chào cậu lại là sự cổ vũ và khen ngợi của Chu Uẩn Dương.
“Tiểu Khê làm tốt lắm, tiếp tục phát huy nhé.”
Chu Uẩn Dương nhìn thanh tiến độ đã hoàn thành một nửa, giờ chỉ cần hai bên đặt cho nhau một biệt danh nữa là xong.
“Tiểu Khê, cậu muốn tôi gọi cậu bằng tên thân mật gì nào?”
“Cái này… Tiểu Khê cũng không hiểu, thôi nghe theo ca ca hết ạ.”
Mạnh Khê cũng chẳng biết gọi thế nào cho hay. Ngay cả người mẹ yêu thương cậu nhất khi xưa cũng chỉ gọi là Tiểu Khê, chẳng có cách gọi nào đặc biệt.
“Hay là gọi là Khê Bảo đi.” (Bé Khê/Bảo bối Khê)
Chu Uẩn Dương đột nhiên thấy cái biệt danh này rất ổn, không chỉ nghe rất gần gũi mà còn không bị sến súa nổi da gà như kiểu “Tiểu tâm can” hay “Cục cưng”.
Tuy là chơi game yêu đương nhưng mới quen nhau thôi, chưa đến mức gọi thế kia, cứ từ từ đã.
“Đều nghe theo chủ nhân… a không, nghe theo ca ca.”
Mạnh Khê lần đầu tiên nghe thấy mình được gọi như vậy. Phải biết ở nông thôn, chỉ có mấy đứa cháu đích tôn là cục vàng cục bạc của các bà các cụ mới được gọi là Phúc Bảo, Căn Bảo này nọ.
Không ngờ chủ nhân lại coi trọng cậu đến thế.
Chờ Chu Uẩn Dương đặt xong biệt danh, nhiệm vụ đầu tiên hiển thị đã hoàn thành.
[Chúc mừng người trải nghiệm hoàn thành nhiệm vụ phụ, nhận được 50 điểm tích phân.]
Chu Uẩn Dương thấy tài khoản của mình nháy mắt có thêm 50 điểm, vội vàng vào cửa hàng đổi ngay lấy cái [Kho chứa đồ].
“Khê Bảo, kho chứa đồ đã mua xong và tặng cho cậu rồi đấy, cậu mau bỏ chín xửng bánh bao kia vào đi.”
Mạnh Khê tuy không biết cái kho nó nằm ở đâu, nhưng dựa trên sự tin tưởng tuyệt đối với chủ nhân, cậu nhờ AI hệ thống giúp mình bỏ hết chín xửng bánh bao vào trong kho.
“Cảm ơn ca ca, ta cất xong rồi, giờ ta chuẩn bị về nhà đây.”
Mạnh Khê không biết chủ nhân có theo mình về nhà không, nhưng vẫn muốn báo cáo một tiếng.
Đáng tiếc Mạnh Khê đợi một lúc lâu vẫn không nghe thấy Chu Uẩn Dương trả lời, đành phải tự mình đeo gùi lên lưng, bước lên con đường nhỏ dẫn về thôn.
Hết chương 4.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









